Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Một

❊ ❊ ❊

Số Tám đang ngồi trên bãi cỏ. Hồ nước tĩnh lặng phía sau lưng. “Tôi có nhiều tên. Có người gọi tôi là Vishnu, có người gọi tôi là Paramatma hay Parameshwara. Tôi cũng xuất hiện dưới mười hóa thân, trong đó phe ta đã đụng độ được ba rồi. Phải thừa nhận mười hóa thân này có tác dụng rất tốt.”

“Nếu đấy là hóa thân của cậu, tức là một phần của cậu. vậy theo ý cậu, cậu thấy cầnthiết phải tuyên chiến vói ba cô gái này vì chỉ muốn đến tìm cậu hay không?” Chú Crayton chịu không nổi thuyết luôn một hơi: “Chúng tôi cứ ngỡ cậu đang đóng vai một vị thần nào đó chứ?!”

“Cậu phải giải thích rõ chuyện này mới được đó.” Marina thêm.

Cậu ta chẳng đếm xỉa đến cơn thịnh nộ chúng tôi đang trút xuống, vẫn bình thản ngồi trên cỏ nói: “Thì phải kiểm tra chứ, ai dám tin ngay những gì người khác vung vít nói. Còn phải đảm bảo xem mọi người đã sẵn sàng cho cuộc hội kiến này. Tôi xin lỗi nếu như mọi người cảm thấy tình cảm hay những gì khác nữa bị thương tổn. Nhưng mọi người đều đã thể hiện tuyệt vời, như thế khiến tôi an tâm hơn nhiều.”

Tôi ngán ngẩm, mệt mỏi, đói rả. Đấy là chưa kể chuyện bay nửa vòng trái đất và đụng độ với cả một đoàn quân mới tới được chốn này. Tôi muốn nghe lời giải thích. Tôi đứng dậy, hai nắm tay xiết chặt đặt bên hông. “Tôi có điều thắc mắc, nếu cậu trả lời không thông, chúng tôi đi ngay. Đây không phải là một cuộc tọa đàm về triết học, và cậu hoàn toàn không có quyền thẩm tra vặn vẹo ngược lại với chúng tôi. Vậy cậu có đúng là Số Tám không?”

Cậu ta ngước mắt nhìn tôi, mím môi lại. Màu da đổi từ xanh sang sắc vàng đồng, mớ tóc đen dài ra thành một mớ loăn xoăn, bù xù. Hai cánh tay biến mất và chỉ vài giây, chỉ còn là một cậu bé không áo sơ mi ngồi trên bãi cỏ. Tư lệnh Sharma thở gấp.

Cậu ta gầy nhưng rắn chắc. Đôi môi dầy, lông mày đen rậm. Phải thừa nhận tướng tá cũng khá bảnh. Trên ngực đeo một mặt dây chuyền màu xanh của hành tinh Lorien.

Đúng là người đằng mình!

Bé Ella nhìn về phía chú Crayton đang thở phào một hơi dài. Chú mở miệng nói nhưng cậu ta đã giành nói trước:

“Với Cêpan mình là Joseph, nhưng còn nhiều tên khác nữa. Trong vùng này, đa số mọi người gọi là Naveen.” Cậu ta ngừng lời, nhìn tôi rồi kéo ống quần rách mướp khoe các sẹo mang Số Một, Hai và Ba trên mắt cá. “Nếu muốn gọi như qui định Lorien, vậy mình là Số Tám.”

Cơn giận phừng phừng tắt ngấm trong lòng. Chúng tôi đã tìm ra thêm một Chiến Binh Tinh Nhuệ. Chúng tôi đang mạnh hơn.

Chú Crayton bước tới đưa tay đón chào: “Mọi người tìm cháu mãi tới giờ, Số Tám à. Tất cả đều vượt không ít đường đất mới tới được nơi này. Chú là Crayton, là Cêpan của bé Ella đây.”

Số Tám đứng dậy bắt tay chú Crayton. Cậu vóc người cao, cơ ngực, cơ bụng nổi cuồn cuộn. Rõ là cậu ta được tập huấn không phải chỉ dăm ba năm, và đúng đã thực sự mưu sinh một mình trên núi cao.

Bé Ella cũng đứng dậy: “Em là Ella.” Cô bé nói thêm: “Là Số Mười.”

“Woa!” Số Tám thốt lên. Cậu ta nhìn thẳng vào bé Ella. “Em nói sao, em là Số Mười hả? Chiến Binh Tinh Nhuệ có chín thôi mà! Ai cho em biết em là Số Mười?”

Bất chợt Ella co rúm người lại thành một cô bé chỉ sáu tuổi đầu. Hoàn toàn khác hẳn lúc phải thử thách kiểm tra vừa qua. Chú Crayton thúc nhẹ khuỷu tay vào Ella và cô bé vụt vươn mình lại thành cô bé mười hai tuổi.

Số Tám phản ứng lại cũng vọt người cao thêm, cách đầu cô bé đến năm bộ rồi cúi xuống cắc cớ: “Có nhiêu đó thôi hả, Số Mười?”

Vẻ mặt bé Ella đanh lại, thêm cương quyết như vẻ muốn vọt cao thêm vài tuổi, nhưng không, vẫn như cũ. Sau vài giây, cô bé nhún vai: “Chắc vậy thôi hà.”

Chú Crayton quay sang Số Tám: “Để chú nói rõ cho cháu nghe. Còn một chiếc tàu nữa rời Lorien sau chuyến của cháu. Bé Ella và chú đi trên chuyến này. Khi ấy Ella còn bé tí.”

“Thiệt vậy sao? Hay còn đến tận Số Ba Mươi Hai, và cháu phải làm quen tất?” Số Tám hỏi và co người lại ra vóc dáng bình thường. Giọng nói của cậu nghe khàn nhưng thân thiện. Lần đầu tiên, tôi mới để ý thấy đôi mắt cậu ta có sắc xanh thẫm khá kinh ngạc. Nhìn vẻ mặt của Marina, rõ là cô bạn cũng nhận thấy điều này. Tôi không kìm nổi nụ cười khi thấy Marina đang lúng túng vén tóc ra sau.

“Ella là cuối.” Chú Crayton trả lời. “Đây là Số Sáu, và đây là Marina tức Số Bảy. Cháu có vẻ có khả năng biến hình. Cháu còn biết những kỹ năng nào nữa không?” Chú Crayton hỏi.

Đáp lại, Số Tám vươn mình thành một con hươu cao cổ có hai đầu, cái đầu cao ngất ngưỡng cách chúng tôi đến hai mươi bộ. Tôi phải nén lắm mới không phì cười.

Cái đầu bên trái đáp: “Tất nhiên còn Biệt Năng khác.”

Đầu bên phải thì cúi xuống hồ làm một hơi dài rồi mới chịu ngẩng lên mà thêm: “Với các ngón khác nữa.”

“Ồ thế hả? Là thế nào?” Marina hỏi ngay.

Số Tám biến mình thành vóc dáng một cậu con trai, lướt trên mặt hồ như trên mặt băng cứng. Khi quay vòng lại bên chúng tôi, cậu ta chợt tăng tốc rồi dừng thật gấp té nước bắn lên người Marina.

Nhưng Marina đâu để cho mình bị qua mặt dễ dàng. Không chút lưỡng lự, cô giơ tay lên chặn dòng nước trên không trung rồi dùng trí lực trả ngược về cho Số Tám. Cậu ta đến phiên mình thổi tung con sóng nước lên trời như một vòi phun nước. Không muốn làm người ngoài cuộc, tôi cũng kiềm chế cơn gió đẩy vòi phun nước dịch chuyển trên mặt hồ bao vây Số Tám ở cả ba mặt.

Tôi hét to, thách thức: “Còn tài gì nữa giở ra thêm xem đi!”

Số Tám thoát khỏi vòng nước bao vây và chỉ một thoáng đã xuất hiện trên khối đá lởm chởm giữa hồ. Cậu ta thoắt ẩn thoắt hiện rồi chợt xuất hiện ra sát bên sườn tôi.

Trước bóng dáng chợt sà sát người, tôi phản xạ bằng một cú đấm vào mạn sườn. Cậu ta gầm lên rồi lảo đảo thối lui.

Marina thét lên: “Số Sáu, cậu làm gì thế?”

“Xin lỗi nha.” Tôi nói. “Chỉ là phản xạ không kịp suy nghĩ.”

“Cũng do mình cả thôi.” Số Tám đáp, vẻ như không muốn được Marina che chở.

“Vậy cậu biết thuật dịch chuyển tức thời không?” Marina hỏi. “Ngón này ngon hết xẩy.”

Cậu ta chợt xuất hiện bên Số Bảy thân mật đặt cánh tay lên vai cô. “Mình khoái lắm đó.” Marina khúc khích cười rồi rụt người lại. Cười khúc khích? Giỡn mình hả?

Số Tám mỉm cười, chợt biến rồi hiện ra đứng trên vai chú Crayton. Cậu ta múa tay chân loạn lên để giữ thăng bằng. “Ấy, cũng có lúc đáp nhằm vỏ chuối.” Chả mấy chốc, anh chàng này thành kẻ có khiếu pha trò.

Tôi cũng ngạc nhiên trước nét tinh nghịch của cậu ta, không hiểu đây là bản tính hay do cậu ta cố ý chọc cười. Thôi thì cứ tạm coi đây là một ưu điểm. Thử tưởng tượng vẻ mặt điên cuồng lẫn bối rối của bọn Mog khi phải đấu với ‘tên tiểu quỉ’ này để rồi sau đó bị diệt thành tro, quả cũng đáng đồng tiền. Chú Crayton chúi người ra trước, và cứ như là cả hai người đã tập động tác này đến cả chục lần, Số Tám trượt xuống đất, vỗ tay đồm độp ra vẻ khoái chí lắm.

Marina hỏi: “Cêpan của cậu đâu?”

Gương mặt của Số Tám chợt đanh lại. Chúng tôi hiểu ngay cớ sự. Ngay tức thời, tôi nhớ tới cảnh cô Katarina bị nhét giẻ và trói vào tường. Nhớ tới John và Cêpan của cậu ấy là chú Henri. Tôi vội gạt những ký ức buồn này khỏi đầu, sợ lại rơi nước mắt.

“Bao lâu rồi cháu?” Chú Crayton khẽ khàng hỏi điều mà tất cả chúng tôi đều quan tâm.

Số Tám xoay vọt người nhìn ra phía cánh đồng cỏ cao ngoài xa. Dừng trí lực, cậu ta tách đám cỏ ra hai bên để lộ một lối đi nhỏ. Cậu ngẩng đầu về phía mặt trời lặn. “Nghe cháu đi, chúng ta phải rời khỏi đây ngay. Trời còn sáng. Vừa đi cháu sẽ vừa kể chuyện về chú Reynoldas và Lola luôn.”

Tư lệnh Sharma chạy lại níu cổ tay Số Tám, vội vã hỏi: “Vậy còn tôi? Tôi có thể làm gì để giúp mọi người? Xin chỉ thị cho tôi biết, vui lòng bảo tôi đi?” “Ngài Tư lệnh’ khiến tôi ngạc nhiên không ít. Nãy giờ tôi mãi tập trung với màn xác minh thân phận và ‘ngài Tư lệnh’ lại quá ‘chìm’ nên suýt nữa tôi quên luôn sự có mặt của ông ta.

“Tư lệnh,” Số Tám nói, “ông trước nay luôn là một người bạn trung thành với ta, và ta muốn cảm ơn ông cùng các chiến sĩ đã đổ bao công sức mồ hôi. Vishnu ta rất vui vì mọi người đã thành tâm thờ phụng thần thánh. Nhưng rất tiếc đã đến lúc chúng ta phải chia tay.”

Qua nét mặt, rõ ràng ‘ngài Tư lệnh’ vẫn nghĩ rằng mình có một vị trí quan trọng trong cả câu chuyện dài này.

“Nhưng tôi vẫn chưa hiểu, tôi đã thực thi mọi điều Người bảo ban. Tôi đã đưa đến nơi này những người bạn của Người. Các chiến sĩ của tôi đã vì Người mà hy sinh tính mạng.”

Số Tám nhìn vào mắt Tư lệnh Sharma. “Ta chưa bao giờ muốn có ai phải vì ta mà hy sinh mạng sống. Đó là lý do vì sao ta không muốn rời khỏi ngọn núi này để vào các thôn trấn cùng với các ông. Ta rất tiếc vì máu người đã chảy, nỗi ân hận nhiều hơn là ông có thể nghĩ. Hãy tin ta, ta biết rõ cảm giác phải mất đi những người thân. Nhưng đây là thời điểm chúng ta không thể chung một con đường.” Là một người dứt khoát, nhưng tôi thấy rõ đây là một quyết định khó khăn với Số Tám.

“Nhưng…”

Số Tám ngắt lời: “Mình tạm biệt nhé, Tư lệnh.”

Người đàn ông này quay đầu đi, ánh mắt đầy vẻ thất vọng. Thật tội! Là một người lính, hẳn ông ta biết rõ khi nào phải ra mệnh lệnh cũng như khi nào phải chấp nhận sự việc. “Vậy là Người phải tử bỏ tôi à?”

“Không,” Số Tám nói, “ông phải từ bỏ ta. Có tách ra, ông sẽ tìm được chân lý lớn hơn, vĩ đại hơn. Một nhà thông thái có lần dạy ta rằng: chỉ khi rời bỏ một người ta mới có thể tìm được một người khác vĩ đại hơn. Vishnu sẽ vẫn mãi bên ông, và ông sẽ chỉ thực sự biết đến Vishnu khi ta đã rời ông.”

Nhìn cảnh này thực đáng thương tâm! Tư lệnh Sharma mở miệng định nói nhưng không thốt nổi lời nào vì Số Tám đã quay đi, bước theo con lộ nhỏ, đầu không ngoảnh lại. Thoạt tiên, tôi thấy Số Tám có phần quá cứng nhắc và nhẫn tâm, nhưng rồi tôi thấy rằng đây là giải pháp tốt nhất cậu ta có thể chọn trước khi phải đối diện với những trọng trách của mình.

“Ơ khoan đã!” Chú Crayton gọi với theo Số Tám. “Căn cứ trên núi là lối thoát còn lại để chúng ta có thể ra sân bay sao?”

“Trước hết, cháu sẽ cho chú và mọi người xem các thứ.” Cậu ta la to đáp trả. “Và chúng ta sẽ không cần ra sân bay nữa.”

Chú Crayton phản đối: “Vậy ta sẽ đi đâu đây? Còn những điều cháu chưa nắm rõ mà. Chúng ta nên ngồi lại và thảo luận kỹ càng, chúng ta phải có kế hoạch.”

“Phải chi hồi nãy đừng làm hư cái kính thì đỡ quá.” Ella thêm lời. “Chúng ta không thể mù quáng đi theo anh ấy mà không biết rõ đang đi những đâu. Cũng chả biết ý của anh ấy có ổn không nữa? Anh ấy nghĩ mình biết chắc mọi việc, nhưng lỡ không thì sao!”

Ba chị em nhìn chú Crayton chờ ý kiến quyết định về nước đi kế. Tôi biết nên phải – theo ý tôi – làm gì. Cuối cùng, chúng tôi đã tìm gặp được thêm một Chiến Binh Tinh Nhuệ, và chúng tôi sẽ cùng nhau kề vai sát cánh. Tôi gật đầu hướng về phía chiếc bóng thoáng mất dạng của Số Tám. Chú Crayton nhìn tôi và gật đầu trở lại. Chú cúi xuống nhặt chiếc Hộp của Marina rồi theo Số Tám. Không một lời, Marina và Ella nắm tay nhau đi theo. Tôi đi cuối đoàn. Vừa đi tôi vừa sử dụng kỹ năng nghe từ xa để bắt lấy mọi cử động của ‘ngài Tư lệnh’. Không có tiếng động nào. Tôi hình dung bóng dáng ông ta đang chôn chân sừng sững lặng thinh tại chốn đó, thật lâu sau khi chúng tôi đã cất bước. Tôi hiểu hoàn cảnh đẩy đưa chúng tôi đối mặt với sự lựa chọn này. Nhưng tôi vẫn thấy thật tội cho ông ta. Bị bỏ rơi hoàn toàn, sau bao giờ phút gian nan tận tụy và trung thành. Tôi nhìn tấm lưng của Số Tám, thẳng đứng như cây sậy đi phía trước, và tôi thấy tiếc cho cả hai.

Số Tám dẫn đầu. Chúng tôi bước theo xuống đồi và phát hiện trước mặt là một thung lũng rộng mở. Nhìn khắp nơi, chỉ toàn là những đỉnh núi trắng tuyết của dãy Hi Mã Lạp Sơn. Đến gần hơn, xuất hiện những dải rừng đan xen cùng những cánh đồng hoa vàng lẫn tím. Thật đẹp. chuyến đi bộ khiến mọi người đều ướt đẫm mồ hôi và chú Crayton phá vỡ sự im lặng nặng nề.

“Vậy chú Reynolds và Lola là ai vậy?”

Số Tám lơi bước đợi chúng tôi. Cậu ta cúi xuống bốc một vốc hoa tím rồi nghiền nát. “Chú Reynolds là Cêpan của cháu. Chú ấy cười suốt. Khi hai chú cháu cùng chạy: chú ấy cười; khi hai chú cháu ngủ dưới gầm cầu: chú ấy cười; khi hai chú cháu mắc mưa phải nấp nhờ trong một cái kho dột náy: chú cũng cười.” Nói xong, cậu ta nhìn mặt chúng tôi, từng người một. “Có ai đây nhớ chú ấy là ai không?”

Chúng tôi ai nấy đều lắc đầu, cả chú Crayton. Phải chi tôi nói có nhỉ. Nhưng khi ấy – khi đáp xuống trái đất này, tôi chỉ mới lên hai.

Số Tám tiếp: “Chú ấy là một người vĩ đại của hành tinh Lorien, hơn nữa chú là người bạn chân thành nhất của cháu. Nhưng còn Lola… Lola là người trên trái đất này mà chú Reynolds yêu quí khi lần đầu đặt chân đến đây. Cũng đã tám năm rồi. Cả hai gặp nhau khi đi chợ, và từ giây phút ấy, hai người luôn ở bên nhau. Chú Reynolds yêu rất mãnh liệt. Lola chẳng ngần ngại gì khi sóng bước cùng hai chú cháu. Nhà cửa, mọi thứ đều sẵn sàng gạt sang bên.” Số Tám đưa chân dứ đá đám hoa. “Lẽ ra cháu phải biết rằng cô ta không phải hạng nười đáng tin cậy: cứ nhìn điệu bộ dò xét nơi cháu, dò la gốc tích cũng như vị trí và việc làm của cháu thì phải thấy ngay vấn đề. Cháu đã không cho Lola héo lánh tới gần chiếc Hộp của cháu, cho dù cô ta xoay xở đủ mọi cách. Ấy thế mà chú Reynolds lại tin Lola ra phết. Chú thậm chí còn tiết lộ chân tướng thực sự của hai chú cháu. Chú ấy kể tất.”

“Có vấn đề thiệt rồi.” Tôi nói. John cũng đã kể nhiều chuyện cho Sarah và hậu quả thật nghiêm trọng. Tin tưởng tiết lộ thân phận cho người trái đất là một việc làm rất nguy hiểm. Dính dáng đến chuyện tình cảm thì vấn đề càng trầm trọng hơn.

“Cháu không biết diễn tả khi ấy đã giận đến mức nào. Khi phát hiện ra những chuyện tầy đình này, cháu đành chịu thua. Hai chú cháu cãi nhau suốt mấy ngày trời. Trước đó, có bao giờ ai nặng nhẹ ai đâu. Cháu đặt hết niềm tin nơi chú ấy, và vấn đề không phải ở chỗ cháu không còn tin tưởng chú ấy nữa. Chính người đàn bà kia. Khi ấy, Lola đã tính kế đưa hai chú cháu cùng đi cắm trại trong vùng núi này. Cô ta đã kể với chú Reynolds rằng mình biết một chỗ rất lý tưởng. Người đó cũng ra mặt khuyên chú Reynolds nhân chuyến cắm trại này mà làm lành với cháu, để tình chú cháu thêm khắng khít. Theo cháu nghĩ, kế hoạch của con người ác độc đó là thực sự để hai chú cháu thêm xung đột, không còn bước thoái lui. Biết vậy, cháu vẫn đi.” Cậu ta dừng bước, tay chỉ một đỉnh núi chếch về hướng bắc. “Ba người đã đến đỉnh núi kia. Cháu cầm theo chiếc Hộp bên mình. Thời điểm đó, cháu đã biết dịch chuyển tức thời cũng như dùng trí lực điều khiển sự vật, thêm cả khoản sức khỏe là vô địch. Và cháu cũng cần tập huấn ở những nơi đèo cao hút gió thế này: có thế sức mới dẻo dai, tốc độ mới vượt trội. Nhưng khi vừa tới nơi, Lola cứ tìm cách đâm bị thóc chọc bị gạo khiến hai chú cháu càng thêm xa cách. Người đàn bà này tìm đủ mọi cách buộc chú Reynolds vứt cháu lại một mình nơi hoang vắng đó. Cuối cùng, bà ta phải áp dụng kế hoạch B.” Nói xong, cậu ta xoay người bước tiếp. Chúng tôi bỏ lơi dăm nhịp bước rồi bám theo.

“Kế hoạch B là sao?” Marina hỏi khẽ, cố bắt kịp để bước song song. Cậu ta cần kể cho chúng tôi toàn bộ câu chuyện, nhưng chúng tôi không nhất thiết phải khiến Số Tám thêm dằn vặt.

“Vào tối ngày thứ ba của kỳ cắm trại, khi cô ta ra ngoài lượm củi, lần đầu tiên hai chú cháu đã có dịp ngồi lại bên nhau. Cháu cảm thấy có chút vấn đề. Bụng dạ sao cứ nao nao. Lola vụt trở lại cùng hơn chục tên Mogadore. Chú Reynolds, vì quá yêu con người kia, lòng đã tan nát nên không biết sợ. Chú la lớn hỏi Lola, đã van nài con người tuyệt tình kia cho chú một lời giải thích vì sao làm chuyện tầy đình này, với chú, với cả ba người, và riêng với cháu. Nghe thế, một gã Mogadore quăng một túi tiền về hướng Lola: sẽ kiếm được tiền nếu biết đem thân phục vụ bọn Mogadore.” Giọng Số tám trở nên chì chiết: “Cứ như một con chó nhảy cẫng lên đón phần thưởng, cô ta xồ ra đón túi tiền. Chuyện xảy ra chỉ chớp nhoáng. Khi còn chưa kịp chạm đến túi tiền, một gã Mogadore rút gươm sáng lóe đâm thẳng vào lưng Lola, túi tiền bung mở rơi vương vãi dưới chân. Chú Reynolds và cháu chết trân, nhìn cảnh giết chóc.”

Tôi cố đèn nén cảm giác chồn chân, muốn bước nhanh tới trước để nắm và xiết chặt đôi tay cậu ta, để thể hiện mình rất hiểu cảm xúc trong lòng cậu. Nhưng tôi đành nhìn theo tấm lưng thẳng đứng và kiêu hãnh kia, dõi theo cậu ta đang sải chân bước tới, và hiểu rằng điều Số Tám cần lúc này là một không gian riêng. Chí ít, đấy cũng là thứ tôi cần khi biết rằng cô Katarina đã mất.

Từ giết chóc thốt ra cuối cùng nhẹ như một làn khói, nhưng vẫn lửng lơ mãi trên không. Chú Crayton hắng giọng: “Thôi, chuyện nghe đến đây được rồi. Cháu không cần kể tiếp đâu.”

“Nhưng bọn chúng đã không diệt được cháu.” Giọng Số Tám vang to hơn như muốn nhấn những kỷ niệm buồn kia hoàn toàn vào dòng thác dĩ vãng. Nghe thấy vậy là tôi đã đoán dụng ý của cậu. Nhưng cách này ít khi có tác dụng. “Thậm chí bọn chúng đã kề dao kiếm ngay cổ cháu, cháu vẫn thoát chết. Kẻ chết là bọn chúng. Những đòn sát thủ bọn chúng tung ra kia đều dẫn tới một kết quả: chúng phải nhận lại đủ cả vốn lẫn lời. Chúng không diệt được cháu vì cháu có tấm bùa hộ mệnh, và cháu cố mọi cách để cứu chú Reynolds. Nhưng hai chú cháu trong cảnh ẩu đả đã bị cô lập, đến lúc cháu kịp đến bên chú thì mọi việc đã quá trễ. Chú Reynolds đã…” Số Tám ngưng một giây. “Một tên đã chụp được chiếc Hộp của cháu. Cháu cố chặn lại. Cháu đoạt được kiếm của một tên rồi đâm vào bụng tên nọ, nhưng lần này cháu đã trượt dài. Cháu không đoạt lại được chiếc Hộp, tên nọ cũng kịp thoát. Ngay khi hắn biến vào rừng, cháu thấy một chiếc phi thuyền màu bạc tí hon bắn vọt qua tàng cây. Cháu tiêu diệt những tên còn lại.” Giọng của cậu ta lúc này thật lạnh lùng, không chút cảm xúc. Tôi khẽ run người.

Yên lặng một lát rồi Marina khẽ khàng nói: “Tôi cũng không còn Cêpan bên cạnh nữa.”

“Tôi cũng vậy.” Tôi tiếp lời Marina. Tôi liếc sang bé Ella, lúc này đã đứng sát chú Crayton. Ít ra, cô bé vẫn còn chú ấy. Hy vọng chúng tôi vẫn giữ được con người Cêpan cuối cùng của cả nhóm này.

Bầu trời trên đầu đã tối thêm. Marina tình nguyện đi đầu vì cô có khả năng nhìn thấu màn đêm nhờ Biệt Năng. Tôi mỉm cười khi thấy cô bạn nắm nhẹ tay Số Tám như an ủi.

“Dãy núi này tôi ở đã nhẵn mặt.” Số Tám nói.

“Lúc nào cũng ở một mình hả?” Marina thắc mắc.

“Không phải lúc nào cũng vậy. Lúc đầu tôi không biết phải đi những đâu. Rồi một ngày, tôi gặp một cụ già. Cụ ngồi dưới gốc cây, nhắm mắt niệm kinh. Khoảng vài tháng trước đó, tôi đã sử dụng được kỹ năng biến hình trong Biệt Năng và trong lớp hóa thân thành một con thỏ đen nhỏ tôi lò dò đến bên cụ. Ông cụ cảm nhận được tôi. Không cần mở mắt, cụ đã bật cười to. Vẻ mặt của cụ có nét gì đó khiến tôi ít nhiều tin cậy. Hình như ông cụ có nét giống chú Reynolds, chú Reynolds của cái hồi trước khi Lola xuất hiện, chen vào cuộc sống bình yên của hai chú cháu. Vì thế tôi nhảy phóc vào bụi cây, dùng thuật dịch chuyển tức thời ra sau nhánh cây hướng đối diện. Lần thứ hai lại gần ông cụ, lần này trở về dạng người, ông cụ đưa tôi mấy miếng củ cải. Rõ ràng ông cụ biết rõ tôi, lúc nào cũng thấy rõ ràng, cho dù tôi biến hóa kiểu gì cũng không thoát nổi ánh mắt ông cụ.”

“Chúng ta sắp tới một cái hồ nữa.” Marina cắt ngang lời Số Tám. Lúc này, cuộc chuyện trò đã tàn nên tôi nghe được tiếng nước khẽ vỗ cùng tiếng một ngọn thác yên ả phía xa xa.

“Ờ, gần sát rồi.” Số Tám xác nhận. “Mình ăn rồi ngủ sớm đi.”

“Vậy, chuyện sau đó thế nào? Chuyện ông cụ già đó?” Chú Crayton quan tâm.

“Tên ông cụ là Devdan. Cụ là một bậc đại giác ngộ, có sức sống tâm linh rất mạnh. Cụ dạy cháu nhiều điều về Ấn Độ Giáo, về Vishnu. Cháu như bám chặt lấy những điều dạy bảo này. Trong đầu cháu, những điều ấy không khác gì với chuyện chúng ta đang làm để cứu hành tinh Lorien. Cụ dạy cháu cả các loại vỗ Ấn Độ cổ truyền, như là kalarippayattu, silambam và gatka. Cháu đã vận dụng toàn bộ Biệt Năng cũng như sức lực để học tập thật thành thạo. Rồi một ngày, cháu đến nơi vẫn thường gặp cụ, cảnh như xưa nhưng người đã không còn. Một ngày, hai ngày, rồi nhiều ngày… cháu vẫn đến nơi ấy, nhưng cụ không bao giờ trở lại. Cháu lại một mình. Mấy tháng sau, cháu tình cờ gặp Tư lệnh Sharma cùng chiến đoàn của ông ta đang kỳ huấn luyện quân sự.” Số Tám ngưng một chút rồi tiếp lời: “Thật bất hạnh – hay là thật may mắn đây, cháu cũng không biết nữa – khi ấy cháu xuất hiện với hóa thân thần Vishnu và toàn bộ các chiến binh ấy đã nguyện thề bảo vệ cháu chống lại các thế lực tà ác. Cháu biết vì hóa thân của mình vô tình trùng với hình ành họ đang thờ bái trong đầu, tuy cháu không thích mình lợi dụng tín ngưỡng của họ, nhưng cháu không thể kháng lại sự hấp dẫn này. Cháu nghĩ khi ấy thậm chí còn sợ hơn nếu phải tự đối mặt với chính mình.”

Marina bắt đầu dẫn chúng tôi đi vòng quanh hồ. Số Tám bảo cô nhắm hướng thác nước xa xa đang vẳng tiếng nước rơi.

“Vậy bọn Mog có còn quay lại nữa không?” Chú Crayton hỏi.

“Dạ có. Chúng vẫn thỉnh thoảng bay những chiếc phi thuyền bạc nhỏ quay lại nơi này, ậm ì quanh dãy núi xem cháu còn đó hay không. Nhưng cháu chỉ lắc mình biến thành một con ruồi hay con kiến rồi cứ mặc sức chúng lùng sục.”

Chú Crayton nói: “Như thế là trùng hợp với các bài báo phát hiện đĩa bay tại khu vực này.”

“Vâng, nó đó.” Số Tám đáp. “Mỗi lần quay lại, bọn chúng càng cẩu thả, lơ là. Có lần vài ngày không thấy mặt mũi chúng đâu. Nhưng khoảng sáu hay tám tháng nay, bọn chúng tìm kiếm rốt ráo hơn nhiều. Khi ấy cháu đoán có thể cuộc chiến bắt đầu leo thang.”

“Đúng thế.” Tôi đáp “Bọn tôi đã tìm ra nhau, kết thành tổ tác chiến. Marina, Ella và tôi cách đây vài ngày đã hội tụ với nhau ở Tây Ban Nha. Số Bốn đang đợi chúng ta ở Hoa Kỳ. Và giờ lại tìm được cậu nữa. Chỉ còn Số Năm và Số Chín vẫn chưa tìm ra.”

Số Tám lặng thinh rồi nói: “Tôi muốn cảm ơn mọi người đã đổ bao đường xá để đến chốn này. Đã lâu lắm rồi, tôi chưa tìm được ai để nói chuyện. Chuyện cuộc đời thực của mình.”

Thác nước cách chân mọi người chỉ vài bộ. “Giờ làm sao nữa?” Tôi la thật to mới át được tiếng nước.

“Ta trèo thôi!” Số Tám la lên đáp lời, tay chỉ một bức tường đá thẳng đứng trước mặt.

Tôi đặt tay lên bức tường nhẵn thín và khẽ rê chân tìm kẽ hở làm điểm tựa. Bàn chân trơn tuột trượt ra, và khi định tìm một điểm tựa khác thì nghe tiếng Số Tám vọng lại tít ở phía trên. Thuật dịch chuyển tức thời của cậu ta lợi hại ngoài sức tưởng tượng. Có lẽ lợi hại hơn cả tàng hình. Tôi suy nghĩ đến hướng kết hợp hai thuật này.

“Bồ tập trung trí lực rồi thả lỏng nâng mình để vượt lên.” Marina nói. “Bồ đỡ Ella còn mình lo chú Crayton.”

Tôi y lời và cả nhóm bồng bềnh trôi lên. Thực sự dễ hơn tôi tưởng. Trên đỉnh là nơi Số Tám cắm trại. Chẳng mấy chốc, mọi người đã quây quần quanh bếp lửa, nấu một nồi cải hầm. Những tán cây trên đầu trải rộng và dày, bên dưới là dòng nước chảy, đúng là một nơi ẩn mình lý tưởng. Tường đá nhấp nhô lởm chởm, và lối vào hình ô-van nghiêng dọc sườn núi. Tuy nhiên, nơi này đã ấm lại khô ráo, với mùi hoa tươi thoang thoảng. Bên trong là một cái võng tự chế, một cái bản nhỏ với ba tấm thảm màu sắc sặc sỡ treo trên tường.

“Cậu kiếm đâu được một chốn tuyệt thế nhỉ?” Tôi vừa hỏi vừa quay lại bếp lửa. “Tôi từ nhỏ tới giờ chuyên môn chạy, đến sút cả giò, nên cũng quên bẵng đi cảm giác có một chốn đi về. Dù chỉ là một túp lều dột nát.”

“Nơi này không chỉ là một chốn vô tri vô giác. Từng tấc đất ở đây gần như đều có lưu hình bóng của tôi. Khi đi rồi, tôi sẽ nhớ nó lắm.” Câu ta đáp, nhìn quanh vẻ hồ hởi.

Marina hỏi: “Vậy có nghĩa là cậu nhập toán với tụi mình phải không?”

“Tất nhiên rồi. Đã đến lúc chúng ta phải kề vai sát cánh. Vì Setrákus Ra đang có mặt ở đây, nhất định tôi phải đi cùng các cậu.”

“Hắn ở đây á?” Chú Crayton hỏi, đột nhiên trông chú trĩu nặng nét lo âu.

Số Tám húp một muỗng canh, đáp: “Hắn tới đây được vài ngày rồi. Trong giấc mơ, cháu đã gặp hắn.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.