Bé Ella đang bồng bềnh theo dòng nước phía trên đầu tôi. Em đang cơn hoảng loạn, mắt mở trừng, miệng sủi bọt nước ừng ực. Tôi cố hình dung diễn tiến sự việc, nguyên cớ bé đến nơi này cùng tôi, cùng lý do vì sao xung quanh toàn là nước. Tôi cố vươn người níu tay em nhưng cánh tay của tôi không thèm nghe sự điều khiển của não bộ. Chuyện gì đã xảy ra khi chúng tôi dùng thuật dịch chuyển tức thời? Tôi chỉ biết chắc đôi điều: cả khuôn mặt tôi như mụ mẫm hẳn, tận trong hốc mắt đau đớn vô cùng, còn hai chân co lên đạp nước không nổi dù đã cố gắng sức bình sinh. Tôi chỉ còn đủ sức mở mắt nhìn Ella bốc dần lên cao, dạt ra xa dần. Không biết cả cái mớ nước ngập tràn này do đâu mà có? Vai trái của tôi rung lên bần bật, và phải một giây sau tôi mới nhận ra có người đang lay vai. Tôi nhận ra Số Tám, những lọn tóc đen bệt quanh đầu như một vầng hào quang. Số Tám xốc nách đỡ tôi và tôi cố tránh không để vẻ quan tâm kia khiến tôi thêm sợ. Số Tám cố kéo tôi ngoi lên mặt nước, nhưng chiếc Hộp đeo ở tay cứ trì hai đứa xuống.
Tôi để dòng nước lạnh giá ùa vào tận phổi. Hiện giờ, tôi chỉ đủ sức thực hiện được điều này. Số Tám đá chiếc Hộp văng khỏi đôi tay tê cóng của tôi và đẩy mạnh người tôi lên mặt nước. Cả hai bắt đầu trồi lên. Tôi điên cuồng nhìn khắp nơi tìm Số Sáu nhưng không thấy bóng dáng của cô.
Khi đầu vừa trồi khỏi mặt nước, tôi nhận ra ngay mặt trời trên đầu đang gay gắt, chói chang đổ lửa. Khắp nơi đến hết tầm nhìn toàn là nước mênh mông. Bé Ella đang đứng nước sát bên. Nhờ vài phút hít thở không khí trong lành nên tay chân tôi bắt đầu hoạt động lại, và tôi đã có thể đứng nước vững vàng. Số Tám trồi lên, miệng mồm không ngớt chửi rủa số phận bọt bèo của bốn tên.
Vừa ho sặc sụa, tôi vừa hỏi: “Số Sáu đâu rồi?” Tôi quay đầu nhìn tới nhìn lui liên tục, hy vọng tìm thấy chút hình bóng mớ tóc vàng xõa trên mặt nước.
“Bên dưới cũng không thấy.” Số Tám la to. “Tôi đang lo chẳng biết cô ấy có thoát được như tụi mình hay không.”
“Sao chị ấy không thoát được chứ?” Ella thất thanh hỏi.
Số Tám chầm chậm trôi dần lên cho đến khi toàn thân đứng đạp trên mặt nước, trông không kém phần chật vật. Cậu co chân đá một cơn sóng nhỏ đang lùa tới, miệng văng tục: “Khốn kiếp! Lẽ ra tôi phải biết lượng sức mà đừng đưa quá nhiều người cùng dịch chuyển chứ!”
“Nhưng chị ấy đâu mất rồi? Làm sao mình tìm được chị Số Sáu đây?” Ella òa khóc.
“Anh không biết nữa. Theo anh đoán, Số Sáu vẫn còn kẹt lại nơi hang động đổ nát kia.”
Tay chân tôi vẫn chậm rãi khua nước, cố gắng giữ đầu ở trên mặt nước. “Làm sao đây? Nếu còn ở đó không chừng lại bị bọn Mog giết mất!”
Bé Ella cũng gắng sức không kém để đừng chìm. Số Tám kéo em lại gần rồi cõng lên lưng. Hai tay bé ôm chặt cổ Số Tám.
Giọng Số Tám cố pha vẻ lạc quan: “Số Sáu có thể cũng được chuyển tới một địa điểm nào đó. Nhưng tôi không biết đích xác nơi nào.”
Tôi hỏi ngay: “Vậy giờ tụi mình đang ở đâu?”
“Chuyện này thì tôi biết chắc.” Khi có được câu trả lời chắc nịch, giọng Số Tám như trút cả gánh nặng. “Tụi mình đang ở Vịnh Aden. Và nơi kia…” Tay Số Tám chỉ về phía bờ biển xa xa mà nãy giờ tôi chưa kịp phát hiện rồi tiếp lời: “là Somali.”
“Sao anh biết vậy?” Ella hỏi.
“Thì anh đã đến đây rồi.” Số Tám đáp dứt khoát. Nhìn dáng vẻ này, có thể còn cả một câu chuyện dải bên dưới.
Đất nước Somali, tôi không biết nhiều. Quốc gia này thuộc Phi Châu, triền miên chìm trong lối sống bộ lạc dã man lạc hậu và bị nội chiến tàn phá, với vô vàn cảnh đời cơ cực. Vì đói khổ luôn đeo đẳng, con người nơi đây rất dễ sa vào cảnh bạo lực kinh hoàng. Tôi cũng không dám chắc mình còn đủ sức vào được phía bờ xa kia: trực tiếp bơi hay dùng trí lực di chuyển thân thể. Mà vào bờ thì tôi lại càng lờ mờ hơn. Tôi cần phải động não suy nghĩ.
Tôi nói: “Cậu biết gì nhiều về nơi này không? Để tôi lặn xuống chút nước. Ở dưới, tôi đỡ tốn năng lượng hơn như lúc trồi lên thế này.” Lúc cả người sắp lặn xuống, tôi nghe bé Ella gọi với theo.
“Chị nhớ tìm chị Số Sáu nha.”
Những lời này như tiếp thêm cho tôi sức lực. Chỉ nghĩ đến khả năng tìm thấy Số Sáu, tôi thấy trong người trỗi dậy một động cơ: lặn xuống thật sâu để tìm kiếm. Lặn một hơi xuống dưới, tôi mới mở mắt. Nước nơi này vẫn khá xanh, tuy cách bờ không gần. Nghe tiếng động phía dưới, tôi lặn xuống sâu hơn thì phát hiện một đám cá ngừ. Chậm rãi đảo quanh vài vòng – ba vòng là ít, tôi cố tìm mái tóc nhuộm vàng của Số Sáu, nhưng mắt cứ hoa lên vì những đám rong biển phập phiều trong nước. Ngẩng đầu lên, tôi thấy bóng Số Tám mờ nhạt nổi trên mặt nước. Thêm phần tự tin, tôi lặn thêm một hơi đến tận đáy. Đang mải dò tìm khắp đáy biển cùng khu vực xung quanh, tôi vô ý va phải một đám san hô khiến đầu gối chảy máu. Cơn đau xé làm tôi giật nảy mình một thoáng, sau đó tôi vội cúi xuống, chạm chỗ đau để dùng Biệt Năng trị thương, nhưng không ngờ mất khá nhiều thời gian hơn dự liệu mới chữa lành. Nhất định những phát sinh trong lần dịch chuyển tức thời vừa rồi ảnh hưởng không ít đến Biệt Năng và sức khỏe của chúng tôi. Cảm thấy mình khá may mắn vì hơi thở vẫn ổn định, lúc này tôi chỉ còn mỗi hy vọng là chuyện rủi này sớm kết thúc – tôi không muốn cả nhóm bị phơi ra với bao điểm yếu chết người này.
Tiếp tục di chuyển, cuối cùng tôi phát hiện chiếc Hộp của mình nằm cạnh chiếc Hộp của Số Tám, phát hiện cả hòn đá Ánh Sáng Lorien cách đó vài bộ. Tôi cố xách chúng lên nhưng không ngờ sức còn yếu quá, ngước lên thấy bóng Số Tám vẫn ở chỗ cũ, tôi đành trồi lên nhờ trợ giúp.
Khi trồi lên, tôi bơi xuyên qua một đàn cá cam tuyệt đẹp. Vừa lên khỏi mặt nước, tôi bảo ngay: “Không thấy Số Sáu đâu cả, nhưng bên dưới là hòn đá Ánh Sáng Lorien, sát bên là hai chiếc Hộp. Ta cùng xuống lấy rồi đi tiếp, đến một địa điểm khác, may ra bắt kịp Số Sáu.”
“Vậy có bắt buộc phải đứng ngay sát Ánh Sáng Lorien thì mới dịch chuyển tức thời được hay không? Làm sao em xuống dưới đây?” Bé Ella thắc mắc. “Bảo em nín thở lâu vậy thì đành chịu.”
“Em không phải lo chuyện đó đâu.” Số Tám nhe răng cười.
“Bộ cận nhận được Biệt Năng biến hình thành một con cá đuối cho hai chị em tôi trèo lên lưng hả?” Tôi thắc mắc.
“Đâu chỉ có vậy.” Số Tám trả lời, tay thọc vào túi lấy ra một quả cầu thủy tinh xanh biếc. Quả cầu này ở suốt bên người Số Tám kể từ khi cậu tìm lại được chiếc Hộp. Từ quả cầu ánh sáng chợt lóe lên, rồi tỏa ra một luồng gió rất mạnh. Số Tám hướng quả cầu về phía đại dương, một khe sâu mở ra dưới nước và cậu nhảy vào. “Mình đi thôi! Nhanh nào!”
Bé Ella và tôi cùng bơi vào vực nước. Một tay cầm quả cầu, tay kia Số Tám giơ ra và tôi đón lấy, bé Ella bám chặt cánh tay còn lại của tôi.
“Sẵn sàng chưa? Bắt đầu rơi nha! Nhanh nào!” Số Tám nói tiếp: “Hai chị em nhớ bám chặt tôi nhé, vì vừa vụt qua là màn nước sẽ liền lại ngay sau lưng ta đó. Đến được đáy, Ella ráng hít thật sâu đợi anh lấy mấy chiếc Hộp nha.”
“Ba chúng ta cùng ráng căng mắt tìm Số Sáu luôn nhé.” Tôi tiếp lời.
Bé Ella xiết chặt tay tôi đáp: “Nếu chị ấy ở bên dưới, lát nữa lặn xuống là thấy ngay thôi.”
Số Tám di chuyển quả cầu nhắm hướng đáy đại dương rọi xuống rồi thét lên: “Nào, lên đường!” Chúng tôi rơi thật nhanh, cơn lốc tỏa ra từ quả cầu xoáy rẽ nước nhường đường cho chúng tôi, nhưng màn nước nhanh chóng liền khít sát lưng bé Ella, cách lưng em chỉ vài bộ. Chúng tôi như đứng trong một quả bong bóng bằng nước, lao xuyên màn nước dày đặc. Số Tám hú lên tiếng kêu mừng rỡ, không kiềm được lòng, tôi cũng hòa theo.
Bé Ella xiết chặt tay tôi nói: “Chị Số Sáu gặp nguy rồi. Chị nói mình đang lạc trong sa mạc.”
“Em nói sao?” Thắc mắc của tôi bật ra khi cả nhóm đang lướt qua hàng đàn cá, mực – đủ loại từ cá thường đến cá mập. “Làm sao em biết?”
Ella ngần ngừ vài giây rồi nói: “Thực tình em không biết! Không hiểu vì sao em có thể trao đổi ý nghĩ trong đầu với chị Số Sáu được nữa! Chị ấy nói đang trong tình trạng dở sống dở chết.”
“Nếu lạc trong sa mạc, nhất định Số Sáu đang ở New Mexico rồi.” Số Tám mừng rỡ.
Tôi nấc lên, nói: “Số Tám, tụi mình đến đó ngay đi.”
Chúng tôi chạm được đáy biển, tuy cố chạy nhưng lớp bùn dày khiến cả ba không thể đi nhanh được. Nước ùa vào từ phía sau quả bóng nước và quả cầu thủy tinh mất tác dụng ngay, vì thế tạo thành một lốc xoáy nước nhỏ ngay trước mặt. Tôi quay người lại kiểm tra bé Ella, xem em còn đó và sẵn sàng hít một hơi sâu chưa. Ngay lúc tôi quay lưng, Số Tám biến hình thành một con bạch tuộc đen vươn hai cái vòi ra chụp hai chiếc Hộp, hai vòi kia nắm chặt tay hai chị em. Số Tám kéo chúng tôi về hướng hòn đá Ánh Sáng Lorien ló ra khỏi lớp bùn dưới đáy. Trước khi kịp ngó kiểm tra bé Ella thêm một lần nữa, trước mặt tôi đã tối sầm.