Tôi trùm chiếc mũ áo khoác lên đầu rồi co vai lại. Số Chín đang đội một cái mũ lưỡi trai kiểu hướng đạo sinh cáu bẩn và đeo cặp kính mát rạn nức, đấy là mấy thứ cậu ta vớ được trên chuyến tàu hàng hai đứa vừa đi lậu vé. Sau một tiếng đồng hồ cuốc bộ về nam, chúng tôi đã có thể tựa lưng vào bức tường sân ga đợi chuyến tàu sau, chuyến chạy trên không mà dân Chicago vẫn gọi là tàu el. Hai chiếc Hộp ban nãy được ôm khư khư trên tay, giờ thả nằm chồng chất cùng mớ túi xách, cặp đựng hồ sơ của những hành khách khác, và tôi cố sức ra vẻ thật bình thường – như bao người xung quanh. Bernie Kosar giờ biến thành con tắc kè nằm ngủ thẳng cẳng khoái chí bên trong lớp áo. Số Chín vẫn điệu bộ khó ưa khi thấy tôi chưa an tâm với ‘an toàn khu’ lọt thỏm giữa chốn thị thành đông đúc này. Tôi biết chú Henri chả bao giờ chọn một nơi lộ liễu đến thế.
Hai đứa không nói với nhau lời nào khi tàu rú còi vào ga. Chuông reo, cửa bật mở và Số Chín dẫn tôi chui vào toa cuối. Tàu khởi hành, thành phố Chicago chầm chậm hiện ra, lớn dần.
“Giờ thì thoải mái mà ngắm cảnh.” Số Chín nói. Càng gần Chicago, cậu ta càng bớt căng thẳng. “Tôi sẽ kể cậu nghe thêm khi xuống xe.”
Chưa bao giờ tôi đặt chân đến Chicago. Tàu chuyển vùng, như đang lướt qua cả một triệu tòa cao ốc chung cư cùng nhà cửa. Phố xá bên dưới tấp nập: xe hơi, xe tải, dân chúng, chó mèo cùng chủ dắt, trẻ em trên xe đẩy vv. mọi người đều trông có vẻ hạnh phúc và an lành. Tôi không kềm nổi ước muốn được làm một người trái đất bình dị này. Chỉ mỗi việc đến sở hay đến trường, hay cùng Sarah ghé một quán cà phê. Một cuộc sống bình thường đúng nghĩa. Ước mơ nhỏ nhoi, khiêm tốn nhưng với tôi lại ngoài tầm với. Tàu dừng, dòng người ùa ra rồi một dòng người khác lại lấp đầy. Chuyến tàu chật cứng, khiến hai cô gái, một tóc vàng và một tóc nâu, phải dựa vào hai đứa.
“Nghe tôi nói đi,” Số Chín mỉm cười mãn nguyện, “chỉ cần ngắm cảnh mà thôi.”
Chỉ vài phút sau, cô gái tóc vàng vấp phải chiếc Hộp dưới chân tôi. “Ui da! Mấy người kia! Mấy cái hộp gì mà to vậy hả?”
“Máy hút bụi.” Tôi đâm khớp và câu chuyện của Số Chín kể đêm trước chợt nhảy vào óc tôi. “Hai đứa này, ơ… là dân bán hàng dạo.”
“Vậy hả?” Cô gái tóc nâu hỏi, tỏ vẻ thất vọng ra mặt. Lòng tôi chùng xuống, cả bản thân cũng thấy thất vọng với cái lý lịch quá dỏm này.
Số Chín cởi cặp mắt kính ra, khẽ thúc khuỷu tay vào sườn tôi. “Giỡn chút xíu thôi. Anh bạn tôi có máu hài hước ấy mà. Thực ra chúng tôi đang làm việc cho một nhà sưu tầm nghệ thuật và hiện đang mang những tạo tác này đến Viện Mỹ Thuật Chicago.”
“Ô, thiệt sao?” Cô gái tóc vàng thốt. Hai cô gái nhìn nhau vẻ hài lòng. Quay đầu lại, cô vén tóc ra sau tai rồi giới thiệu. “Em là sinh viên ở đấy đó.”
“Thật chứ?” Số Chín nói, nở một nụ cười thỏa mãn.
Cô gái tóc nâu khom người xuống, tò mò nhìn những nét khắc tinh xảo trên nắp chiếc Hộp của tôi. Tôi phát bực. “Trong đó có gì vậy? Kho báu cướp biền hả?”
Chúng tôi rõ ràng không nên bắt chuyện với hai cô gái này. Với ai cũng vậy. Hai đứa đâu còn nhóc mà cứ phải xởi lởi với mọi cư dân trái đất quanh đây. Chúng tôi là những người ngoài trái đất vì trốn kẻ thù mà dạt tới đây, mới vừa rồi tiêu diệt cả một đội cảnh sát của chính phủ. Đầu tôi đã được treo giải và tôi cá là bây giờ Số Chín cũng vậy. Lẽ ra hai đứa nên trốn tránh đâu đó ở khu miền trung như Ohio hay chạy về viễn tây cũng được. Bất cứ nơi nào cũng khá hơn là ngồi chết gí trên một toa xe lửa chật như nêm chạy trong lòng Chicago mà tán tỉnh các cô gái. Đang định mở miệng nói mấy chiếc Hộp này có chứa quái gì đâu để hai nàng hơi rảnh kia bớt quan tâm và để hai thằng yên giúp thì Số Chín lại chặn họng: “Chắc tối nay hai đứa tôi ghé qua chỗ mấy cô đi, được không? Tụi tôi cũng muốn cho mấy cô xem lắm.”
Cô gái tóc nâu bĩu môi: “Vậy sao giờ không mở cho coi luôn đi?”
Số Chín hết nhìn trái lại nhìn phải. Rõ ràng cậu ta đang đóng kịch. “Vì các cô chưa đủ độ tin cậy. Nhìn hai cô thấy vẫn chưa thể tin tưởng hoàn toàn. Mấy cô cũng biết mà, phải không? Tự dưng bỗng khơi khơi hiện ra hai cô gái xinh như mộng thế này, cứ như là phim trinh thám ngoài rạp ấy!” Cậu ta nheo mắt nhìn tôi. Tôi chợt phát hiện ra: cậu ta cũng rầu lòng không kém vì hai cô nàng vớ vẩn đeo như đỉa này. Cậu ta giờ lại phản ứng hơi quá nên trông có phần lố bịch. Vậy mà tôi lại thấy khoái cậu ta hơn, cho dù đấy là tên đầu sỏ dẫn dắt hai thằng chui vào cái mớ mắc mứu này.
Hai cô gái nhìn nhau nhoẻn miệng cười. Cô gái tóc vàng đưa tay vào túi, nguệch ngoạc lên một mẫu giấy rồi trao cho Số Chín: “Trạm tới tụi em phải xuống rồi. Tối nay gọi điện thoại số này cho em sau bảy giờ, rồi sẽ xem hẹn hai anh ở đâu là vừa. Em tên là Nora.” Tôi cũng ngạc nhiên vì trò vờ này lại hiệu quả.
“Em tên Sarah.” cô gái tóc nâu chào. Tất nhiên, đấy là tên của cô gái tóc nâu này. Tôi lắc đầu vài lượt. Nếu thoáng giây quí báu này mà không cắt được cuộc trò chuyện, không biết mọi việc rồi sẽ ra sao đây.
Số Chín đưa tay ra bắt chào tạm biệt: “Mình là Tony còn anh chàng đẹp trai này là Donald.” Tôi nghiến răng ráng nặn một điệu vẫy chào lịch sự. Donald hả?
“Tuyệt quá!” Nora đáp. “Vậy hẹn hai anh sau nhé.” Tàu dừng, hai cô bước xuống. Số Chín nhoài người ra cửa sổ ráng vẫy thêm một chập. Khi tàu khởi hành, Số Chín tự thưởng một nụ cười khoái trá, trông rất tự mãn.
Tôi thúc cho cậu ta một phát: “Hồi nãy bị gì vậy? Khơi khơi khiến người ta để ý đến mình? Cậu có quyền gì mà kéo tôi vào cái mớ vớ vẩn đó! Lại còn đưa đẩy cho người ta dòm chiếc Hộp? Rồi giờ phải khấn nguyện cho có kẻ đi tìm mấy câu chuyện tào lao của cậu?” Tôi khoái nhìn anh chàng với vẻ chiến bại thế này.
“Bình tĩnh nào, Donald. Thì cậu cũng đừng làm om xòm thế chứ. Chuyện nhỏ mà. Thì cuối cùng có gì đâu!” Cậu ta ngả bật người ra sau, hai tay khoanh lại đỡ gáy. Tuy nhiên, khi nói chuyện lần này, vẻ mặt dương dương tự đắc đã không còn. “Chú Sandor mà có mặt lúc này cũng phải tự hào không ít về tôi đấy chứ, cậu thấy không? Tôi dám chắc cậu chưa bao giờ biết rằng bình thường tôi nhát gái số một luôn. Càng mê thì càng khớp. Chính xác là thế! Sau chừng ấy năm lăn lộn, tôi hãi nhất vẫn là chuyện đó.”
Tôi im lặng, thả mình trên ghế nhìn thành phố Chicago sừng sững trước mắt, phong cách kiến trúc càng lúc càng hấp dẫn với bao nhà trẻ, cửa tiệm, nhà hàng xinh đẹp, tất cả mặt tiền đều bằng kính lấp lánh. Vài tòa cao ốc rực sáng dưới ánh nắng khiến tôi phải che mắt lại. Xe cộ len chặt bên dưới, tiềng còi inh ỏi vọng đến tận toa xe trên cao này. Đúng là không nơi nào bằng thị trấn Paradise ở Ohio. Tàu dừng, rồi lại tiếp tục ghé qua thêm hai ga. Số Chín khi ấy mới giục tôi đứng dậy. Ga tới sẽ xuống. Một phút sau hai đứa đã đi trên đại lộ Chicago, dọc theo hướng đông, tay ôm chiếc Hộp. Hồ Michigan ở ngay trước mặt.
Khi mọi người xung quanh đã tản ra các hướng, Số Chín lên tiếng: “Chú Sandor rất yêu Chicago. Chú ấy nghĩ rằng có chọn một chốn lộ liễu ngay trong thành phố thế này làm nơi ẩn nấp mới thực sự là cao cơ. Khỏi phải sợ lộ tẩy, lúc nào cũng có một đám đông vô danh để lẩn vào. Ý tôi muốn nói là còn có chốn nào con người trở nên vô danh vô tướng hơn bên trong một thành phố lớn?”
“Chú Henri lại chẳng bao giờ làm thế. Trốn ở một thành phố lớn thì dễ bị lộ. Chú ấy không ưa cảnh đi đâu cũng không thể theo dõi sát sao được những kẻ đang để mắt tới mình.”
“Có vậy mới thấy chú Sandor là Cêpan số một tới giờ. Chú ấy tất nhiên cũng có nguyên tắc chứ chẳng vừa. Ưu tiên một và cũng là quan trọng nhất là ‘đừng có ngốc’”. Số Chín khẽ thở dài. Thực lạ, cậu ta không hề nghĩ rằng ‘yêu nhau như thế bằng mười phần phụ nhau.’
Tôi tức giận và không cần biết đến xung quanh nữa: “Nếu chú Sandor giỏi vậy, sao tôi lại thấy cậu bị nhốt trong tay bọn Mogadore?” Vừa thốt ra, tôi ân hận kinh khủng. Số Chín rất nhớ chú Sandor, và hai đứa đang đứng tại nơi chốn hai chú cháu Số Chín thực sự đã bên nhau lần cuối, nơi chốn chú Sandor quả quyết với Số Chín là ‘an toàn khu’. Tôi hiểu giá trị và ảnh hưởng của những lời này.
Số Chín đứng sững lại ngay giữa ngã tư tấp nập người. Cậu ta vọt về phía tôi tới lúc cánh mũi hai đứa sát sàn sạt. Cậu ta xiết hai nắm đấm, răng nghiến chặt. “Cậu gặp tôi trong gian xà lim kia là do lỗi của tôi. Là tôi, không phải chú Sandor. Cậu biết gì nào? Cêpan của cậu đâu, nói nghe thử? Bộ cậu tưởng ngon hơn tôi hả? Tỉnh lại đi, đồ ngốc! Cả hai Cêpan đều đã chết, vậy ai hơn ai đã quá rõ mà.”
Tôi hiểu những điều mình nói là không hay ho, nhưng Số Chín mắng tôi như vậy cũng là quá đáng. Tôi gạt cậu ta ra, nói: “Lui lại đi, Số Chín. Tôi nhắc lại. Cậu. Lui. Lại. Đừng có lên lớp tôi như với một thằng em khờ khạo nữa.”
Đèn giao thông đổi màu và hai đứa băng qua đường, đến tức muốn xì khói. Tôi đi sau, theo chân cậu ta trên đại lộ Michigan, cả hai không thèm nói với nhau tiếng nào. Thoạt tiên, vì giận quá nên không ngắm cảnh xung quanh, nhưng tôi từ từ phát hiện ra cao vút trên đầu là những tòa nhà chọc trời. Tôi không thể kiềm chế cảm xúc được nữa. Thành phố này quả khiếp thật! Tôi lơ láo ngó quanh. Số Chín nhìn tôi mắt tròn mắt dẹt trước cảnh vật thành phố của cậu ta, lòng như có phần dìu lại.
“Cậu thấy tòa nhà đen có mấy tháp trắng trên đỉnh kia không?” Số Chín hỏi. Cậu ta mãn nguyện khi thấy tòa nhà này ấn tượng tới mức tôi cũng quên hạ mắt xuống châm chọc mấy phát. Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng. “Đó là Trung Tâm John Hancock. Là tòa nhà cao thứ sáu trên khắp nước Mỹ. Đó, bạn thân mến, là nơi anh em mình sẽ tới đó.”
Tôi thộp lấy cánh tay cậu ta kéo vào vệ đường hỏi luôn: “Khoan đã. Bộ đó là ‘an toàn khu’ hả? Chui vào một trong những tòa nhà cao nhất thành phố mà gọi là ẩn nấp à? Giỡn mặt cũng vừa vừa chứ. Rõ thần kinh.”
Số Chín cười ngất trước vẻ mặt hoài nghi của tôi. “Tôi biết, tôi biết chứ. Ý tưởng của chú Sandor đấy. Càng nghĩ càng thấy phục cao chiêu này của chú. Hai chú cháu tôi ở đây suốt mấy năm trời, không một chút sự cố. Giấu mình rờ rỡ trước ánh mắt mọi người.”
“Phải đấy. Vậy cậu quên vụ bị chúng tóm rồi hả? Tụi mình đừng ở đây nữa, Số Chín. Tuyệt đối không. Ta phải quay lại đón xe lửa, lên kế hoạch khác đi.”
Số Chín giằng khỏi tay tôi. “Chú cháu tôi bị bắt, Donald à, là do một kẻ tôi ngỡ là bạn. Cô ta làm cho bọn Mog và vì tôi có mắt như mù mới không thấy. Ả đã bán đứng tôi mà tôi cứ chết mệt mãi với vẻ ngoài của cô ta mới khổ chứ. Vì thế chú Sandor bị bắt. Chính mắt tôi chứng kiến cảnh chú bị tra tấn, tôi ở ngay đó mà không làm gì được. Chú ấy là người tôi thương yêu nhất trên đời. Cuối cùng, điều duy nhất tôi có thể làm được giúp chú là chấm dứt sự dày vò chú đang chịu đựng. Bằng cái chết. Phần thưởng của tôi là tiếp tục sống.” Giọng điệu chế nhạo của cậu ta không khỏa lấp nỗi đau xé tận tâm cang. “Vèo cái đã một năm, tôi thấy cái bản mặt xấu xí của cậu ngoài song chắn cửa ngục.” Cậu ta chỉ tay về Trung Tâm John Hancock. “Trên đó, chúng ta sẽ an toàn. Đấy là nơi an toàn nhất cậu từng thấy.”
“Chẳng khác gì một cái bẫy bít bùng.” Tôi đáp. “Nếu bọn Mog phát hiện ra ta trên đó, chẳng phải là tuyệt đường rút không.”
“Rồi cậu sẽ phải kinh ngạc.” Cậu ta nháy mắt rồi hướng đến tòa nhà.
Bất chợt tôi cảm thấy có vô số người đang vô tư đi lại quanh chúng tôi. Tôi đâm hoảng, không biết mình đang đứng đâu rồi sẽ đi đâu. Chỉ một điều thực rõ: bọn Mog vẫn luẩn quẩn không dứt, lúc này có thể đang tan biến vào biển người xung quanh, vì thế tôi không dám đoan quyết là sẽ thoát khỏi tầm ngắm của bọn chúng. Ý tưởng này khiến tôi co rúm người lại. Lập luận của tôi như sau: hiện đang có hàng ngàn ống kính theo dõi khắp Chicago, bọn Mog lại đang bắt tay cùng chính phủ Mỹ, vì thế bọn Mog sẽ dễ dàng tiếp cận với nguồn dữ liệu phong phú này. Không gì tuyệt hơn. Hiện giờ chẳng phải có thể đang đứng trước một ống kinh quay lén đấy sao? Nhưng biết thì làm gì được. Như thế, chui vào nhà ngay lại an toàn hơn là cứ lảng vảng bên ngoài đường thế này. Tôi cúi đầu xuống che mặt rồi bước theo Số Chín.
Sảnh tòa nhà trông rất xa hoa. Có một chiếc đại dương cầm, ghế sa lông da sang trọng, đèn chùm sáng rỡ. Ở cuối sảnh là hai cái bàn của bộ phận bảo vệ tòa nhà. Số Chín đưa tôi cầm chiếc Hộp của cậu ta rồi bỏ mũ ra. Một nhân viên bảo vệ to con, đầu hói đang mải mê làm việc ở bàn, chợt thấy Số Chín bèn nhảy dựng lên chào thật to:
“Trời, coi thử con mèo hoang nào đang bước vô nè! Cậu đi không để lại một lời, một dòng cho tụi này. Vậy cậu từ xó xỉnh nào vác xác về vậy?” Ông ta miệng hỏi huyên thuyên, một tay rối rít bắt với Số Chín, còn tay kia choàng luôn cả cánh tay cậu ấy. Mắt ông nhìn Số Chín đầy rạng rỡ. Cứ như một đứa con xa nhà lâu ngày nay đã trở về.
Số Chín nháy mắt cười thân thiện, cũng lấy tay kia choàng vai ông ta. “Con nghĩ câu hỏi phải là: ở xó xỉnh nào mà thiếu vắng con.”
“Lần sau, đi đâu nhớ cho bọn này hay nha. Chỉ tổ khiến cái thân này hết lo với nghĩ. Ơ, ông chú của cậu đâu rồi?” Ông ta nhìn về phía Số Chín như đang đợi bóng dáng chú Sandor vẫn tháp tùng sau lưng cậu ta.
Số Chín trả lời không chút ngượng ngập: “Đang đi châu Âu, hiện ở Pháp ạ.” Không một cái chớp mắt. Tuyệt không. Cậu này khá thật. Tôi biết với cậu ta, làm thế không phải dễ.
“Ông ấy đi thỉnh giảng bên đó hả?”
“Dạ.” Số Chín đáp, nhìn tôi gật đầu. “Lần này hợp đồng ký cũng dài hạn, chú nghĩ là sẽ bị chôn chân khá lâu ở bên đó, vì thế cháu đến ở chung với Donald ở khu nam. Giờ vì đang chung nhóm làm bài luận môn sử nên tụi cháu về mái nhà xưa. Trời, ông bạn, ngó mấy cái hộp kỹ giùm tui cái. Công trình mấy tháng ở hết trong đó!”
Tôi cúi đầu ngó xuống hai chiếc Hộp, và nhân viên bảo vệ dịch người một bên cho hai đứa bước qua. “Nghe chừng hai ông mãnh đang âm mưu dữ lắm phải không? Chào cháu Donald. Chúc hai đứa làm bài tốt!”
“Dạ, cháu cũng chúc chú khỏe.” Tôi đáp. “Cháu cảm ơn chú.” Tôi cố lên giọng thân thiết, nhưng sao khó quá. Rõ ràng Số Chín thân thiện với con người quá rành đường đi nước bước của cậu ta, chỉ không gặp mấy ngày là nhận ra ngay. Dựng chuyện đối phò thì chỉ qua được một lần, làm sao tiếp tục bài nói dối thì quả không dễ nuốt. Tôi nghe tiếng chú Henri vang lên trong đầu “đây chính là mặt trái của vấn đề.” Tôi cố trấn an mình sau ít phút căng thẳng khiến bụng dạ nôn nao. Sự việc với kết quả đã hiển hiện trước mắt, giờ nói đi nói lại cũng chẳng ích gì.
Hai đứa tiến về cửa thang máy và Số Chín bấm nút. Đèn trên bộ điều khiển lóe sáng và mũi tên chỉ hướng lên xuất hiện.
“Ơ, nè, Stanley hả?” Nhân viên bảo vệ chậm rãi đi qua vừa lúc hai đứa định chui vào thang, tiếng chìa khóa leng keng bên hông.
Tôi cười nhạo Số Chín: “Stanley hả?” Tôi cố lấy giọng châm chích. Cái tên đó tệ hơn là Donald.
Cậu ta lầm bầm đáp: “Không phải lúc này.”
“Tôi còn giữ cả đống đồ giúp cậu. Chúng tôi đang lưu ở kho. Mọi người không biết cậu ở đâu mà cậu cũng chẳng để lại địa chỉ liên lạc. Cậu có cần tôi mang lên luôn bây giờ không?”
Số Chín cười nói: “Dạ cho tụi cháu chừng một tiếng để dọn dẹp trước chút đỉnh, được không chú?”
“Được quá đi chớ, thưa cậu chủ.” Nhân viên bảo vệ giơ tay chào hai tên bước vào thang máy.
Khi cửa thang đóng lại, tôi thấy Bernie Kosar bò từ vai này chuyển sang bên kia, rồi quay ngược lại. Nó bảo ngán cảnh trốn tránh lắm rồi. “Ít phút nữa là xong rồi.” Tôi trấn an BK.
“Nè BK,” Số Chín nói. “Cuối cùng, mình sắp về tới nhà rồi.”
“Sao cậu chắc chắn là khi quay về, đây vẫn là nhà của cậu? Ý mình hỏi là cậu đã biến mất quá lâu rồi.” Hình như với Số Chín, không hề có một thoáng suy nghĩ, một chút tình huống khiến cậu ta phải suy đi nghĩ lại những gì mình đã tin tưởng, quyết định. Phải chi tôi, được như thế. Tuy sự việc có thể không diễn ra suông sẻ, con người như cậu ta là một mẫu lý tưởng để chọn làm chiến hữu cùng kề vai sát cánh và càng là mẫu mực của một chiến sĩ.
“Chú Sandor đã chuẩn bị hết mọi thứ. Tiền thuê căn hộ hàng tháng tự động trích từ tài khoản của chú. Hai chú cháu tôi luôn để cho mọi người không nắm rõ công việc của chú. Mấy lần trước, khi đi vắng vài tháng, lý do ‘đi thỉnh giảng’ đã xài rồi. Vì vậy mọi người mới tin thế.”
Số Chín nhấn một chuỗi số vào bàn phím phía bên dưới con số các tầng và thang máy vọt lên thực nhanh. Các số tầng lóe lên nhanh như chớp, khiến tôi chỉ kịp có ấn tượng mình lên rất cao. Qua tầng tám mươi, thang máy giảm tốc. Thang dừng, cửa nhẹ mở và hai đứa bước thẳng vào một căn hộ. Tôi ngửa cổ nhìn giàn đèn pha lê treo trên trần phòng khách phía trên hai chiếc Sa lông. Đồ nội thất ở đây đều chung tông trắng toát, viền vàng.
“Căn hộ của cậu đây sao? Bộ cậu không tỏ ra nghiêm túc chút xíu được hả?” Tôi nghi hoặc.
“Ừa, đây là thế giới riêng của chúng ta.” Cậu ta đáp tỉnh bơ trước ánh mắt kinh ngạc của tôi.
Tôi chỉ nghĩ trên phim ảnh mới có cảnh sống xa hoa thế này. Làm sao có thể hình dung nổi một Chiến Binh Tinh Nhuệ có được một cơ ngơi đến như thế.
Tôi thấy một ống kính trên trần góc phải nhắm về hướng hai đứa nên lập tức che mặt đi. Nhưng Số Chín nhanh chóng giải thích rằng camera theo dõi đó chỉ dành cho người sống trong căn hộ này mà thôi.
“Mời ngài!” Cậu ta hô to, ra điệu cúi đầu thật thấp, khoát tay rộng mời tôi vào.
“Tôi không tin nổi hai chú cháu nhà cậu sở hữu một căn hộ chiếm trọn cả tầng thế này.” Tôi mở to mắt ngắm nhìn xung quanh, miệng cứ há hốc ra.
Tôi nghe Số Chín đang trượt tay trên tường, đáp: “Thực ra là trọn hai tầng.” Số Chín chạm tay vào một công tắc điện và cả chục tấm rèm lập tức cuộn lên khoe những khung cửa sổ bằng kính rộng tít tắp từ sàn đến tận trần. Căn phòng tràn ngập ánh sáng tự nhiên. Bernie Kosar nhảy phốc khỏi áo khoác và biến hình thành một chú chó săn. Tôi bước đến gần cửa sổ để ngắm cảnh vật. Thật hết chỗ chê! Toàn cảnh thành phố Chicago trải mình bên dưới. Hồ Michigan là một mảng xanh lục bên cánh trái. Tôi đặt chiếc Hộp lên một chiếc ghế dựa xa hoa rồi tì trán lên cửa sổ. Khi nhìn sang mái những ngôi nhà xung quanh, tôi nghe trong căn hộ phía sau có tiếng động khẽ và cảm nhận ngay được một luồng không khí tươi mát phả từ lỗ thông thoáng gần chân.
“Cậu đói không?” Số Chín hỏi.
“Đói lả.” Tôi trả lời. Thực đến lạ: nhìn từ cao độ này, mọi vật trông cứ giả tạo thế nào. Xe cộ trên đường, tàu bè trên mặt nước, xe lửa trườn lên những đường ray trên cao. Đến bản thân tôi cũng phải kinh ngạc một điều: nơi đây tôi thực sự thấy an toàn, an toàn đúng nghĩa. Tôi thực sự cảm thấy không một thứ gì có thể đụng chạm, cọ quẹt hay ảnh hưởng đến được tôi khi ở trên này. Đã lâu lắm, tôi chưa bao giờ được hưởng cảm giác đó. Quá lạ.
Tôi nghe tiếng mở tủ lạnh: “Tôi đã chuẩn bị tâm lý mãi để cuối cùng được phút thư giãn này.” Số Chín nói vọng ra từ gian bếp. “Ê, tự nhiên như ở nhà giùm cái. Tắm một phát đi, rồi ra ăn mấy miếng pizza đông lạnh. Tụi mình còn khối thời gian: thả lỏng cơ bắp, đánh một giấc, rồi điện thoại cho hai cô nàng kia là vừa. Lần cuối cậu nói về điều đó là khi nào vậy? Ui trời, về nhà đúng là tuyệt.”
Khó mà dứt ánh mắt khỏi cửa sổ; tôi cứ như bị thôi miên. Tôi chỉ muốn ở đấy, ngay chính điểm ấy, hưởng thụ một cảm giác an tâm thực xa xỉ. Chỉ tiếc một điều, phải chi giờ này có cả chú Henri, Sarah, Sam và Số Sáu cùng hiện diện ở đây.
Một vật mềm giòn khẽ chạm vào gáy tôi. Một thanh thực phẩm giàu năng lượng.
“Tôi dẫn cậu dạo một vòng nha.” Số Chín lâng lâng, tâm lý như một đứa bé chỉ chực khoe món đồ chơi mới có.
Tôi vừa nhai thức ăn vừa bước vào phòng khách với đủ loại ghế sa lông và ghế dựa sang trọng. Một chiếc ti vi màn hình phẳng khổng lồ treo phía trên lò sưởi bằng cẩm thạch, trên bàn trà là một bình hoa lan giả. Khắp nơi phủ một lớp bụi mỏng. Số Chín nói cậu ta sẽ gọi nhân viên vệ sinh lên dọn dẹp; trong lúc nói, một ngón tay cậu di di lên mặt bàn đầy bụi. Ra đến hành lang, cậu ta mở cánh cửa đầu tiên bên phải.
Miệng tôi há hốc. Hai gã Mog khổng lồ da trắng như thạch cao, tóc đen dài mặc áo mưa đang đứng sững bên trong, chĩa súng vào tôi như sắp nhả đạn. Bài học những tuần lễ tập luyện cùng Số Sáu và Sam hiện ngay trong tâm trí tôi, tôi lao ngay vào tên gần nhất, co người tránh họng súng, quai một cú đấm móc ngay cằm rồi bồi tiếp một cú đá vào bụng. Tên Mog sững người, vật đổ ra sàn. Tôi ngó quanh tìm vật nặng để đâm kết liễu hắn, nhưng chỉ thấy các thứ nhẹ hẫng cùng đôi găng quyền Anh. Cùng lúc ấy, Số Chín cà rỡn đá vào háng tên kia rồi gõ nhẹ vào mũi hắn. Gã Mog rung rinh rồi cũng lật ngã. Phải vài giây tôi mới nhận ra đấy chỉ là hai hình nộm. Số Chín cười gập cả người, đến khi gượng lại được hơi thở, hắn ta lại còn đập vào lưng tôi.
“Ui, ui, phản xạ ngon lành à nha!” Cậu ta rống lên.
Má tôi đỏ bừng. “Lẽ ra cậu phải báo trước chứ!”
“Giỡn hả! Tôi đợi cảnh này lâu rồi, từ hồi còn ngồi trên toa tàu trên không đó. Woa, thiệt đã!”
Bernie Kosar chạy vào phòng đưa mũi ngửi ngửi bàn chân của hình nộm Mogadore tôi vừa lật. Cu cậu ngẩng lên nhìn tôi.
“Mô hình luyện tập đó, BK.” Số Chín nói, ưỡn ngực tự hào, lại khoát tay thật rộng mời vào phòng. “Đây gọi là Giảng Đường.”
Lúc này tôi mới thực sự nhìn kỹ căn phòng. Đấy là một phòng rộng mênh mông, để trống. Ở đầu kia là khu vực điều khiển, trông như gian phòng lái máy bay. Số Chín bước tới, ngồi xuống bàn điều khiển, tay thoăn thoắt bật nút điều khiển rồi nhập các dòng lệnh. Trên tường, trên sàn và trên trần hiện ra đủ loại vũ khí cùng tình huống đối địch. Cậu ta xoay ghế lại nhìn mặt tôi xem mức độ gây ấn tượng với mấy món trình độ công nghệ cao này. Tôi lập tức phát thèm với quãng thời gian cậu ta được huấn luyện tại đây. Cảnh vật hiển hiện thật sinh động trước mắt.
“Đây là…” Tôi nhướng mắt lên trần nhà. Không biết dùng lời nào để tả. Những điều tôi được luyện tập gần đây so với thứ này quả không đáng để nhắc tới. Không gian giả định đủ loại: cảnh sân sau nhà tôi khi trời tuyết rơi, cảnh cùng Số Sáu và Sam bên hồ bơi vv. Lúc này, tôi gần như giận chú Henri vì đã bắt tôi di chuyển liên tục, như vậy lấy đâu đủ điều kiện luyện tập cần thiết cơ chứ. Nếu hồi đó tôi được một thế giới tập luyện thế này, giờ tôi cũng tự tin và đủ sức chiến đấu như Số Chín. Có lẽ chú Sandor là một Cêpan giỏi hơn thật.
Số Chín oang oang nói: “Đấy vẫn chưa là đỉnh.”
Tôi và BK đi vào giữa phòng rồi cậu ta bật mở cánh cửa sau lưng, trông như một cửa vòm. Toàn là kệ, chất đấy vũ khí: súng, gươm, dao găm, thuốc nổ vv. Cả một dãy kệ kín mặt tường với đủ loại đạn dược.
Số Chín cầm một khẩu súng máy to đùng có ống ngắm rồi nhắm vào tôi: “Cậu sẽ không ngờ là ba cái thứ này mua dễ ẹt hà. Vào mạng có tất!”
Cậu ta cầm khẩu súng tiến về phía tôi và nhấn mạnh một nút phía trên vai tôi. Phía tường kia tách đôi, mở ra một xạ trường dài hơn đường băng chơi bowling. Số Chín cầm một hộp đạn nạp vào súng. Và tôi chứng kiến cậu ta bắn tan mục tiêu bằng giấy cách xa chín mươi bộ. “Đừng sợ. Mấy căn phòng này cách âm tốt lắm, vả lại ở trên cao thế này, mấy ai nghe thấy nổi tiếng ồn đâu.”
Một cánh cửa trong phòng dẫn tới gian phòng giám sát. Cậu ta bật công tắc đèn gần cửa, gõ nhẹ công tắc rồi khom người xuống, gí sát mặt vào. Kiểm tra võng mạc. Trời, dữ dằn thiệt, chết mất! Rõ là chú Sandor có khả năng thiết lập cả một hệ thống an ninh công nghệ cao. Có hơn chục máy vi tính và số lượng màn hình còn nhiều hơn nữa. Hai đứa xâm nhập vào tận từng ống kính giám sát trong cả tòa nhà John Hancock, toàn bộ một trăm tầng, hình như lại thêm cả hệ thống thiết bị giám sát của Sở Cảnh Sát Chicago. Số Chín chạm tay lên một bàn phím và trên màn hình lớn nhất trong phòng hiện ra hinh ảnh một người đàn ông lực lưỡng mặc vest đen kiểu Ý. Tuy hình có những chấm rạn nhưng không giấu được lớp vải sang trọng cũng kỹ thuất cắt may cao cấp. Người đàn ông để tóc đen, râu rậm cầm hai chiếc máy tính xách tay. Tôi nhìn sang Số Chín, thắc mắc trước cảnh này.
“Chú Sandor đó.” Giọng Số Chín lặng đi một phút mới thốt nên lời. Giọng lạc hẳn. Không còn vẻ ngang tàng. Cậu ta quay lại tôi, tôi thoáng thấy ở cậu chút yếu lòng. “Thôi nào, giờ còn một quyết định quan trọng là của cậu nữa đó.” Cậu ta ngưng một chút cho thêm kịch tính. “Cậu chọn nghỉ ở phòng nào đây? Có mấy phòng, cậu cứ xem rồi nói. Đứng phí thời gian. Pizza sắp chín rồi.”