Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Lăm

❊ ❊ ❊

Chiếc Ford Contour màu cà phê sữa lăn bánh trên xa lộ với Số Chín ngồi sau tay lái. Tôi chăm chú nhìn những hàng bắp trải dài trồng suốt các cánh đồng dọc đường, thử tưởng tượng cảnh này nếu nhìn từ không gian sẽ thế nào. Đầu óc vẩn vơ mãi với sự tình con tàu chúng tôi vẫn đang đâu đó trong sa mạc New Mexico. Sau chừng ấy năm, với bao lần rượt đuổi, trốn chạy, tập luyện, câu chuyện đã sắp đến đoạn cuối. Các Chiến Binh Tinh Nhuệ đã kích hoạt được Biệt Năng, lúc này đang tìm đến với nhau; gã Setrákus Ra cũng đã đến Địa Cầu; và sẽ là cuộc đối đầu; khi mọi chuyện kết thúc, chúng tôi sẽ lên tàu về lại Lorien.

“Chán quá.” Số Chín lên tiếng. “Cậu nói cái gì nghe đi. Chuyện Sarah Hart cũng được. Nhìn bốc không?”

“Quên đi. Cậu đáng mà xách dép cho cô ấy.” Tôi đáp.

“Số Bốn nè, nếu cậu có thể hé gì về cô ấy, tôi tin chắc mình sẽ vọt nhanh. Đặc biệt trong chiếc xe này.”

Chiếc xe này. Số Chín thoạt tiên đã làm cho tôi có những suy nghĩ sai lạc khi nhìn thấy dáng vẻ chiếc xe. Sau khi nhìn tận mắt, sờ tận tay căn hộ chú Sandor và Số Chín đang sống, tôi cứ chờ đợi một chiếc xe ngầu không kém. Ai ngờ bé cái lầm! Chiếc Ford này đúng thực là…

Nhìn vẻ ngoài, cái xe trông như cục gạch, nhưng hiếm ai biết, máy móc bên trong hoàn toàn là công nghệ cao – những thứ hiện đại nhất tôi từng thấy. Cứ như trong phim Điệp viên 007. Nào là thiết bị phát hiện ra đa, thiết bị nhiễu tia laser, rồi cửa sổ chống đạn vv… Khi Số Chín không muốn lái, xe sẽ chạy ở chế độ tự động. Chỉ một nút nhấn, một tháp sủng nhô khỏi cốp xe chĩa ra mấy nòng to dài. Tất nhiên hệ thống này điều khiển bằng tay lái của xe. Số Chín nhân một đoạn đường vắng người đã biểu diễn màn bắn đạn thật; khai hỏa vài phát vào một cái vựa lúa bỏ không. Nhớ lần đầu tôi được lái xe, khi ấy chỉ là một chiếc xe bán tải hai chỗ phía sau là thùng hàng, và sau đó là một chiếc xe hơi cũ do người ta thải đi mà chú Henri mò ra. Đều là loại cần mau gấp thì tìm ngay, bán đầy rẫy. Chẳng bao giờ chú ấy ‘độ’ xe tới cỡ này cả. Vì chú sợ sẽ để lại hậu quá nhiều dấu vết nếu phải bỏ xe lại. Đúng tính cách mỗi Cêpan một khác!

Số Chín nhấc hai tay khỏi bánh lái, chắp lại như đang vài tôi: “Làm ơn đi mà. Tôi van cậu đó. Kể nghe lại đi, cô ta đẹp xấu thế nào. Lái xe hoài mấy giờ đồng hồ chỉ thấy bắp và bắp, có gì tươi đẹp hơn thì giúp tôi với.”

Tôi nhìn những cánh đồng bắp, mím môi lại: “Đừng hòng.”

“Cậu ngốc, chẳng lẽ cậu nghĩ rằng cô ta đã không, cậu cũng thừa biết mà, phản bội cậu, tặng cậu cho cảnh sát? Nói nghe cái coi! Làm gì thủ dữ vậy?”

“Tôi thậm chí cũng không chắc cô ấy có thực sự phản bội mình không. Tôi không nghĩ còn ai đáng tin hơn cô ấy. Nhưng nếu cô ta đã làm thế, ắt hẳn phải có duyên cớ. Có lẽ cô ấy bị lừa hay bị ép phải làm vậy.” Biết bao câu hỏi liên quan đến Sarah xoay vần trong trí tôi. Phải chi được gặp lại Sarah, được một lần nói cho hết, giải đáp mọi khúc mắc!

“Hề, hề. Vậy tạm thời quên đi là vừa. Tôi chỉ cần biết tướng tá cô ấy ra làm sao mà thôi. Thật đó. Tôi hứa không hé môi với người nào đâu.” Với đà này, tôi biết tên bạn đồng hành sẽ bám dính như keo. “Tôi dám thề bên mật mã của Lorien luôn, nếu chuyện này có thực.”

Tôi đáp trả: “Tất nhiên là chuyện đó có thực! Cậu và chú Sandor của cậu đắm chìm trong cảnh sống xa hoa nên có thèm để tâm tới những điểm cơ bản như mật mã của Lorien.”

Chúng tôi lặng thinh suốt một đoạn đường sau đó.

“Thôi được, để tôi kể chuyện này, về Sarah. Cậu cũng biết, khi cậu nói chuyện với một cô gái đẹp, và cô ta lại để ý đến cậu, chẳng phải là cuộc sống tươi đẹp lắm hay sao?”

“Ờ há!”

“Và cậu thử nghĩ, cậu được ở bên cô gái đẹp nhất của cả bang, của cả nước, hay có lẽ của cả trái đất này. Vừa bước vào phòng, nàng như một ngọn nến, lung linh tỏa sáng. Ai cũng mong được làm người bạn thân nhất của nàng, muốn cưới nàng, hay thậm chí muốn cả hai. Cậu đã hình dung ra được chưa?”

Số Chín ngoác miệng cười: “OK. Tôi có thể hình dung được rồi.”

“Ừ, thì Sarah là vậy đó. Cô ta là người con gái đẹp lung linh tỏa sáng trong gian phòng ấy. Cô ta lại coi trọng cậu nhất. Mỗi khi nhoẻn miệng cười, trời ạ, đấy là nụ cười đẹp nhất, không gì sánh bằng. Trên hết, cô ta là người con gái ngọt ngào nhất, thông minh nhất, sáng tạo nhất tôi từng gặp. Cô ta còn yêu thú vật nữa, và có lần…”

“Cậu ngốc. Tôi chẳng hơi đâu để ý đến mấy chuyện yêu chó thương mèo gì đâu. Tả hình dáng, vóc người, cách ăn mặc đi.”

Chưa bao giờ tôi phải đối mặt với một tên đòi hỏi không biết chán đến như vậy. Tôi thở dài tiếp: “Tóc vàng, mắt xanh, dong dỏng cao, người thanh mảnh – và cậu phải nhìn cô ta trong chiếc áo len dài tay màu đỏ kia. Dáng dấp đó đẹp không bút mực nào tả xiết.”

Số Chín ngửa mặt hú to lên trần xe, khiến Bernie Kosar ở băng ghế sau phải bật tỉnh. Tôi dứ tay cảnh cáo: “Cấm bình lung tung! Còn nhớ gì không? Nhân danh bộ mã của Lorien, nhớ chưa?”

“Được, được, được mà.” Số Chín vội đáp. “Hay thiệt, cảm ơn nha. Nghe thấy cũng ‘đã’. Thôi, giờ kể chuyện Số Sáu đi.” Cậu ta xoa xoa hai tay vào nhau, toét miệng háo hức chờ đợi.

“Quên đi!”

“Ây mà, kể đi, John yêu quí.”

Tôi bật cười to. Thực khó kềm lòng để không nói về Số Sáu. “Ừm, Số Sáu hả? Coi sao nào! Ừ, trước hết, Số Sáu là người mạnh nhất mình từng gặp.”

Cậu ta vọt miệng ngay tức khắc: “Xin chen ngang một giây nha. Gặp tôi cũng thua à.”

“Chưa biết được. Hãy đợi đấy.”

Cậu ta ngó vào gương sửa lại mái tóc, hậm hực nói: “Hừ, tôi hết đợi nổi rồi.”

“Tóc cô ta dài, đen huyền, điệu bộ lúc nào cũng trông như đang phừng phừng lửa.”

“Cậu có để ý thấy là, hễ có nàng nào chết mệt với cậu thì tâm trạng cậu sẽ đầy hưng phấn đúng không?” Số Chín trầm ngâm, hai tay xoa nhẹ cằm ra dáng đăm chiêu lắm.

Tôi chợt thấy áy náy. Lẽ ra tôi đừng nói những chuyện thế này, với Số Chín, đừng kể về mọi người như vậy. Rõ ràng là không được so sánh Số Sáu và Sarah như kiểu vừa rồi, cứ như hai người đang giành một gã con trai là mình, nhất là hai người lại không ưa nhau. Sarah căm Số Sáu vì những lời tôi kể về Số Sáu vào đêm tôi sa vào tay cảnh sát, còn Số Sáu không ưa Sarah vì tôi cố sống chết chạy đi gặp Sarah vào thời điểm Số Sáu cần tôi sát cánh. Và vì suy nghĩ rằng Sarah đã bội phản tôi. “Tôi thấy nói về Số Sáu như thế là không phải. Thôi, đợi gặp cô ta rồi cậu sẽ tự rút ra kết luận.”

Số Chín lắc đầu đáp: “Đồ chết nhát, cậu ngốc.”

Chúng tôi lại tiếp tục im lặng thêm một quãng đường. Nhìn biển báo, tôi có thể biết xe đang chạy đến đâu. Tôi kiểm tra trên máy tính bảng thêm lần nữa, thật may là cả Số Chín lẫn chú Sandor đều là dân điện tử. Nếu không cắm được vào hệ thống máy vi tính trên xe, tôi làm sao biết lúc này vừa xuất hiện trở lại trên màn hình là ba Chiến Binh Tinh Nhuệ. Tôi thấy hai đốm sáng của tôi và Số Chín đang ở khu vực đông Oklahoma; còn một đốm nữa ở New Mexico và chấm sáng thứ tư đang vượt Đại Tây Dương với tốc độ rất nhanh. Ba chấm nữa hiện lên tại Anh, tôi không hiểu sao họ vừa mới ở Ấn Độ giờ đã nhanh chóng vượt được một quãng đường xa như vậy. Tôi quyết định bỏ ra năm mười phút theo dõi tình hình.

Nhìn ra cửa sổ, tôi đọc bảng chỉ đường để xác định vị trí hiện tại. Vượt quá nửa đoạn đường đến New Mexico thì tôi nhận thấy đồng hồ báo xăng sắp cạn, liền bảo Số Chín. Cậu ta tấp xe vào một trạm xe tải, bảo tôi mở ngăn kéo đựng găng tay trước mặt. Hai cuộn bạc giấy toàn tờ 100 đô la lăn ra rơi xuống lòng tôi.

Chụp lấy hai cuộn tiền, tôi chỉ thốt lên được tiếng kêu trời.

Số Chín hối thúc: “Lấy giùm tôi một tờ, nhanh đi!”

Tôi lấy ra một tờ đưa cho Số Chín. Cậu ta gõ bộp vào thùng xăng rồi trèo ra khỏi xe. Nhét vài tờ bạc vào túi xong, tôi trả lại hai cuộn bạc vào chỗ cũ. Kiệt sức, tôi kéo cần gạt ngả ghế ra sau, thả lỏng người nằm xuống và nhắm mắt lại. Bernie Kosar chồm người ra trước, le lưỡi liếm má tôi nhột nhột. Tôi mệt đừ, nhưng cứ phải chống khỏi cơn buồn ngủ đang lăm le phủ xuống. Một khi ngủ, tôi sẽ không thể đương đầu với những cảnh mộng mị kia. Tôi cũng ngán đụng độ với Setrákus Ra trong những cơn ác mộng này.

Cứ thế, tôi thả hồn vẩn vơ nhớ đến Sarah và Số Sáu; hy vọng giờ này cả hai vẫn ổn. Rồi nghĩ sang Sam. Tôi vẫn không thể tin nổi chuyện mình bỏ rơi người bạn thân nhất. Nhưng đâu còn giải pháp nào khác! Cánh đồng lực màu xanh kia đã xóa sạch mọi năng lực, sức lực tôi vốn có, vì thế quay về chỉ là một hành động tự sát. Dù thực sự này hoàn toàn đúng, tôi vẫn không khỏi ray rứt.

Tôi giật mình, dứt ngang dòng suy nghĩ vì tiếng ‘tách’ do cần bơm xăng tự ngắt khi bình đầy. Thở sâu một hơi, tôi nhắm mắt ráng hưởng thụ giây phút yên tĩnh cuối cùng trước khi Số Chín quay vào xe. Nhưng… sao vẫn im lặng lâu thế? Không thấy tiếng cậu ta lên xe với giọng liến láu kèm theo. Tôi mở choàng mắt nhìn lại trụ bơm xăng, nhưng không thấy ai. Cái cậu này lại chạy đâu mất rồi? Tôi đảo mắt nhìn khắp trạm xăng. Tuyệt mù bóng chim. Tôi đâm lo. Bước ra khỏi xe với Bernie Kosar bám theo, tôi khóa cửa xe lại.

Trước tiên, tôi vào trong trạm xăng. Không thấy cậu ta! Tôi đảo ra bãi đậu xe, lúc này đầy đầu kéo xe tải. Lắng tai tập trung, tôi nhận ra giọng Số Chín, vẫn bình an và có vẻ đang điên tiết. Bernie Kosar và tôi lao vội tới. Ở giữa đám đầu kéo xe tải, Số Chín đang bị kẹp giữa hai anh chàng thanh niên, trên áo thun của bọn họ còn cả vệt máu. Trước mặt cậu ta là ba tài xế xe tải, tất cả đều đang ra sức trút cơn thịnh nộ.

“Mày vừa nói tao cái gì đó hả?” Tay tài xế đứng giữa hỏi. Dưới cái mũ lưỡi trai màu vàng là một bộ râu rậm đỏ hung trên gương mặt của gã người đàn ông từng trải.

“Bộ điếc sao?” Số chín cũng không vừa, đáp trả như đang nói với một tên đần độn nào đó. “Tui nói là tay ông như phụ nữ. Ý tui là, ông ngó cổ tay thử coi.” Tại sao cái anh chàng này cứ cố mua vạ vào thân vậy ta?

“Này, chuyện gì thế?” Tôi vội vã bước tới, chen ngang cuộc cãi cọ.

Tay tài xế bên phải, người to cao mang kiếng mát kiểu phi công, nhìn tôi vẻ thăm dò, rồi chỉ tay dằn mặt: “Đừng xía vào chuyện người khác, đồ rác rưởi.” Khi tôi nhập cuộc, tay tài xế bên trái khạc luôn vào chân tôi một bãi nước bọt màu nâu.

“Theo tớ vừa mới biết,” Số Chín quay sang tôi giải thích, “ba ông anh to chằng này đang bực hai anh bạn nhỏ con đây. Hai vị này xin đi nhờ xe, nhảy lên chẳng biết là xe của người nào ở đây, hứa trả tiền mà không có đủ. Vì thế, ba ông anh to xác này mới đòi dùng đôi tay con gái bé bỏng của mỉnh mà đập cho tan xác.”

Tôi quay sang mấy tay lái xe, cố ra vẻ thân thiện. “Ờ, được mà, chuyện này đúng không liên quan gì đến tụi tôi, và tụi tôi cần phải đi ngay. Thôi, mấy ông anh, cho tôi xin lỗi giùm thằng bạn, rõ ràng xía vào chuyện người bậy bạ quá.”

“Ừ, được.” Tay tài xế rậm râu rống vào mặt Số Chín. “Cút mau khỏi đây đi, chó con. Còn để tụi tao xử hai thằng hạ cấp này.”

Lúc này tôi mới có dịp nhìn kỹ hai anh chàng đi nhờ xe, rõ ràng dân mới ‘ra nghề’, còn láo ngáo quá, không quá mười tám, thậm chí còn trẻ hơn. Khi ba tay anh chị kia hăm he bước tới, hai anh chàng nhìn nhau với vẻ hoảng sợ. Số Chín bước ra, nói to: “Tui không cần biết ai hứa cái gì sất cả. Thử đụng hai anh bạn này coi, tui vặn ráo sáu cái tay cà chớn cho mà biết.”

Tôi xen vào giữa Số Chín và ba tay tài xế, lúc này rõ đã nổi đóa, để can ngăn, Bernie Kosar cũng hầm hừ sủa trợ uy. “Thôi, thôi, ngừng tay đi.” Tôi quay sang Số Chín ra sức can ngăn. “Đừng dính vào chuyện này nữa. Mình còn có chuyện khác quan trọng hơn nhiều. Ngay lúc này.” Tôi thò tay vào túi, quay sang nói với ba tài xế: “Thế này, hai anh bạn hứa trả bao nhiêu?”

Gã đeo kính mát nói: “Một trăm đô la.”

“Được.” Tôi đáp, rút một tờ ra. Mắt của ba gã sáng rỡ khi thấy tờ bạc trăm đô la, và tôi tức thời hiểu ngay chuyện tình đã tệ đi thấy rõ.

“Sao cái gì cậu cũng đưa ra hết cả vậy, John?” Số Chín gắt.

Vai tôi đã bị bàn tay mập mạp của một gã tài xế đặt lên. Vừa xiết chặt vai tôi, gã vừa phun ra mấy lời khó nghe: “Bộ nãy anh mày nói một trăm hả? Anh mày nói là một ngàn đó, John cưng à.”

“Điên rồ quá sức!” Một anh chàng đi nhờ xe thốt lên. “Tụi tui khi nãy có nói chuyện tiền bạc gì đâu!”

Tôi quay sang ba tay tài xế, cầm tờ bạc vẫy vẫy: “Ba ông anh, một trăm đây, cầm lấy rồi đi. Cứ coi như là phí phục vụ, hay tiền công cho sức mạnh cơ bắp. Mấy ông anh muốn gọi là gì cũng xong. Cầm rồi đi giùm!”

“Tao nói là một ngàn.” Gã đàn ông bên trái nói, miệng lại khạc một bãi, lần này trúng thẳng vào giày tôi. “Bộ mày điếc hả?” Một tiếng gầm gừ vang trong họng Bernie Kosar.

Số chín vọt lên, nhưng tôi kịp chặn lại, nhìn thẳng vào mắt: “Thôi đi! Chuyện không đáng!” Nhìn nét mặt của tôi, cậu ta phải hiểu tôi đang nói chuyện nghiêm túc. Tôi không muốn cậu ta dính líu vào ba cái chuyện tầm phào thế này nên khẽ thì thầm vào tai: “Làm ơn đi, Số Chín. Cậu nhớ chú Sandor kỳ vọng gì ở cậu không? Chú muốn cậu tránh xa mấy vũng bùn không đáng. Cậu cần phải nhượng bộ một bước.”

Số Chín vẫn ráng nhìn qua vai tôi phun về phía ba tay tài xế: “Mấy người không phải là đồ rác rưởi ấy chứ!”

Tôi lấy thân đẩy cậu ta lui lại về phía cái xe, xoay người lại, vừa kịp lúc thấy gã râu rậm móc dao ra. “Bao nhiêu tiền, nộp hết. Mau lên.” Hai gã kia cũng lao lên áp sát hai mạn sườn tôi.

“Nghe kỹ đây này!” Tôi trầm giọng nói, cố kiểm soát tình hình. “Bây giờ cầm lấy tờ trăm đô này rồi đi đi. Nếu không, tôi không cản thằng bạn này nữa đâu. Tin tôi đi, chuyện đánh đấm thực lòng tôi không muốn. Ba ông anh không biết sức thằng bạn tui đâu, đã biết rồi thì càng không muốn biết. Chắc chắn đó.”

Tôi cũng không ngạc nhiên khi nhận được câu trả lời là một quả đấm. Cú đấm từ mé phải ập tới nhưng tôi dễ dàng tránh thoát, rồi chụp lấy cổ tay đối phương, quật một cú rơi đài. BK xộ ra, gầm gừ lên mặt, khiến hắn co rút người lại để né.

Số Chín rạng rỡ la: “Tới phiên tôi!”, rồi đẩy tôi dạt sang một bên.

Gã râu rậm vung vẩy con dao điên loạn lao tới Số Chín, nhưng cậu ta chỉ một bước là dễ dàng thoát khỏi tầm đâm, né dưới lưỡi dao, đồng thời áp sát vòng tay dưới nách đối phương, lật một cú bay vòng qua đầu, nện thẳng xuống đường. Số Chín co chân đạp con dao văng khỏi tay gã kia, bay tít dưới gầm một chiếc xe tải. “Thằng đần, lẽ ra mày nên nghe lời anh bạn tốt bụng của tao đằng kia. Mày thiệt sự không muốn chọc tụi tao đâu hả?”

“Được rồi, được rồi. Chuyện đến đây là đủ rồi.” Vừa nói, tôi vừa đặt tay lên vai Số Chín. “Giờ đi thôi. Ta đi nào.”

Tôi nghe tiếng một khẩu súng lên cò. Thấy phát ớn! Gã đeo kính mát đang vung vẩy một khẩu súng lục kiểu Ó Sa Mạc đường kính 0.50. Không biết nhiều về súng ống, nhưng tôi biết khẩu này sức công phá mạnh. Gã gằn giọng đe dọa: “Đứa nào muốn chết trước?”

Tất nhiên Số Chín lại bước ra, khoanh tay trước ngực: “Tao!”

Gã kia nâng súng chĩa vào mặt Số Chín, miệng ha hả cười với cảnh tượng trước mặt, mà hắn cứ ngỡ là Số Chín đang ra dáng anh hùng: “Đừng có mà chọc tao, thằng lỏi khắm. Tao đâu có ngán mày. Giết mày xong, đời tao hôm nay sẽ một bước tới huy hoàng.”

Số Chín đáp liền: “Bắn thử đi. Còn chần chừ gì mà không khoác ánh huy hoàng kia hả? Thấy mày còn thiếu lắm.” Tôi chỉ còn biết thở dài, chuyện này không thể dàn xếp êm nổi rồi! Rốt cuộc còn gây sự chú ý không đáng có.

Lúc này mọi chuyện xoay chuyển rất nhanh. Thoạt tiên, vang lên một tiếng bụp thật to từ một chiếc xe tải gần đó khiến gã cầm súng giật mình, và khẩu súng bị cướp cò. Số Chín dùng trí lực chặn viên đạn lại, khi chỉ còn cách mũi vài phân Anh. Nhe răng cười, cúi đầu một vòng, cậu ta cho viên đạn xoay tít trên không rồi quay đầu cho gậy ông đập ưng ông. Gã kia nhìn thấy viên đạn hướng về mình tức thì co giò chạy bán sống bán chết.

Tôi quay sang Số Chín. Cậu này đúng là nhiều trò. Tôi thừa biết anh chàng đang định giở chiêu, và như thế thì thật không hay nên vội lắc đầu: “Được rồi, Số Chín! Dừng tay đi.” Nhưng tôi cũng hiểu chặn tay cậu ta thật không dễ dàng.

Số Chín cười to, ra vẻ ngây thơ ‘vô số tội’: “Dừng gì vậy? Cái này hả?”

Hai đứa cùng quay sang nhìn viên đạn đang bay lượn ép sát gã tài xế kia. Cười nấc một tiếng, cậu ta cho viên đạn rượt lên, ghim vào mông phải gã tài xế. Gã té xuống, la hét như trâu rống. Số Chín quay sang hai tên còn lại, trong đó một tên là do BK thả ra. Cả hai ‘đại ca’ lúc này muốn tè ra quần lắm rồi. Số Chín mỉm cười và tôi biết anh chàng chưa muốn ra tay khủng bố tinh thần. Cậu ta nhìn về hai tay tài xế: “Giờ biết phải làm gì không? Cũng đến lúc phải bồi thường vì thằng bạn thô bạo kia rồi đó. Làm theo lời tao mau: chầm chậm đút tay vào túi quần, thật chậm đó, lấy ví ra. Từng đồng một, đưa hết cho hai anh bạn này đây. Quá biết rồi, bồi thường họ vì bị ‘lãnh đạn’ oan.” Nói xong, cậu ta chỉ tay sang hai anh chàng đi nhờ xe. “Biết điều thì làm ngay. Thằng này không muốn dây dưa. Mau lên!” Hai gã lái xe gật đầu rồi móc bóp.

Còn mấy anh chàng đi nhờ xe, lúc này nghệt mặt mà nhìn. Một cậu lắp bắp: “Ơ… mà cảm ơn nhiều.”

Số Chín nhìn cảnh trao tiền xong mới đáp: “Chuyện nhỏ.” Trừ hai chúng tôi, tay ai nấy đều run.

Anh chàng đi nhờ xe quay lại phân bua: “Vậy anh cũng biết rồi đó, hai đứa chúng tôi có ai hứa hẹn chuyện tiền nong gì đâu. Chẳng qua bọn chúng muốn trấn lột. Bọn này cứ coi như là sạch túi.”

“Tôi tin hai anh. Giờ thì có tiền rồi.” Số Chín mỉm cười đáp. “Chuyện thế này, tôi biết cũng không ít. Thuộc loại cánh lái xe ấy mà. Kiếm tí tiền cũng không phải dễ dàng gì.” Cậu ta quay sang tôi chờ cái gật đầu đồng ý. Tôi đành phải cười với hai chàng thanh niên, sau đó quay sang đổ lửa giận xuống đầu Số Chín. ‘Hắn’ nhún vai, nhắc nhở thêm: “Lần sau nhớ đón mấy cái xe tử tế nhé.” Dứt lời, ‘hắn’ bỏ đi một mạch, để tôi và BK lẽo đẽo bước theo.

Vào trong xe, hai đứa lại ‘chiến tranh lạnh’. Vài phút sau, Số Chín với tay bật đài phát thanh lên, rồi nhịp ngón tay trên tay lái theo nhịp bài hát.

“Hồi nãy, khi không cậu làm cái trò quỉ gì ngoài đó vậy?” Tôi thụi cho cậu ta một quả vào vai. “Không cho tôi chút mặt mũi nào hết, vụ hai anh chàng đi nhờ xe với mấy tay lái xe ba trợn đó. Cậu khoái gì là làm ngay khỏi cần nghĩ ngợi, lại còn khoe mẽ nữa. Cậu có biết làm thế là đẩy hai đứa vào hoàn cảnh nguy hiểm không, đó là chưa nói đến khả năng chuyện có thể khiến ta phải thay đổi mục tiêu ban đầu. Cậu nói đi, Số Chín. Thử nhìn toàn cục mà xem.”

Số Chín xiết tay lái thật chặt đến mức những khớp tay trắng bệch ra, hàm nghiến lại, cơ miệng hằn cả lên: “Tôi không khoe mẽ gì cả và cũng không phải loại khoái gì làm nấy.” Tôi đợi cậu ta lên tiếng giải thích thêm, nhưng rõ ràng Số Chín không nói nữa. Vậy cậu này phát khùng vì chuyện gì?

“Cái gì, chẳng phải cậu chỉ cần đứng nhìn mấy cảnh đánh nhau của dăm ba con người trên trái đất sao? Như chính miệng cậu nói, rằng người trái đất đâu đáng để mình phung phí thời gian và sức lực, không phải vậy sao?” Số Chín tỏ ra nao núng trước những lời của mình bị tôi đem ra nhại lại.

“Tôi không ưa bọn du đãng. Không ai có quyền trấn lột, đánh đấm người khác chỉ vì nắm đấm của mình cứng hơn. Tôi quyết không để bọn khốn giở mấy trò đó. Và tôi cam đoan bọn chúng sẽ không dám tái diễn nữa.” Giọng cậu ta cứ đều đều. Cậu ta ngẩng đầu, nhìn ánh mắt ngỡ ngàng của tôi rồi ngó ra đường. ‘Tôi không hiểu sao cậu bị sốc dữ vậy. Tôi là kẻ có lòng nhân đạo mà!”

Tôi lắc đầu chịu thua. Mỗi lần nghĩ rằng mình ‘ép’ được cậu ta, Số Chín lại lẩn như chạch thoát hiểm để sau đó tôi phải thừa nhận là mình ‘kết’ anh chàng hơn chút nữa. Tôi nhún vai, ngả đầu nằm, quay ra ngắm cảnh bên đường. Tôi cũng khẽ đập theo nhịp bài nhạc trên thành ghế, rồi trả lời: “Tôi cũng không biết nữa.”

Cậu ta thả lỏng người xuống ghế, nở nụ cười hài lòng, đúng kiểu Số Chín tôi vẫn thường gặp. “Ờ, được rồi, giờ tới phiên cậu đó hả?”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.