Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Tám

❊ ❊ ❊

Bất chợt Số Chín nhổm lên mép ghế: “Woa…, coi nè Số Bốn! Di chuyển rồi nè!

“Ai vậy?” Tôi giằng chiếc máy tính bảng khỏi tay cậu ta. Những chấm xanh chỉ vị trí đã chuyển động. Không phải tất cả. Chấm xanh thuộc khu vực Jamaica cũng như hai chấm thuộc khu vực Chicago vẫn giữ nguyên. Nhưng có ba chấm bay đến khu vực bờ biển Châu Phi, một chấm chuyển động ở khu vực New Mexico. Tôi thả lỏng người khi thấy vẫn còn đủ bảy chấm xanh, nhưng thật kỳ lạ, khả năng nào mà họ di chuyển nhanh đến thế? “Làm sao mà chạy nhanh đến thế?”

“Tôi không biết nữa.” Số Chín đáp. “Cứ như là vận dụng thuật dịch chuyển tức thời, hay đi tắt trong không gian. Có lẽ nhờ họ phát hiện một cổng không gian hay cái gì đại loại.”

Tôi lắc đầu gạt bỏ ý kiến này: “Chú Henri không thừa nhận có cổng không gian.”

“Ờ, chẳng phải theo quan điểm một số người, làm gì có sinh vật thông minh nào khác trong vũ trụ này! Thực tế, ta vẫn thấy vô số đó.”

Cậu ta nói đúng. Có lẽ chú Henri đã nhầm lẫn. “Một Chiến Binh Tinh Nhuệ đang ở New Mexico nè Số Chín. Gần địa điểm con tàu, như ý kiến của cậu. Sự việc không ngẫu nhiên một cách lạ lùng thế đâu. Cậu nghĩ ra những thành viên kia đang định làm gì không?”

“Trời đất, đừng vậy chứ. Đã đâu đến lúc dùng đến nó! Ta còn khối việc phải giải quyết rồi mới rời Địa Cầu được.”

Tôi chăm chú nhìn chấm sáng nhấp nháy ở khu vực New Mexico rồi ô hình tam giác xanh lá, một lần nữa hiện ra nơi cất giữ những con tàu của Lorien. Không phải vô cớ chấm sáng này tình cờ di chuyển đến gần khu vực kia đến thế. Kết hợp thêm thông tin Sarah đang ở phía tây, vậy có thể đấy là Sam, và tôi dám quả quyết điều này.

“Tôi nói chuyện nghiêm túc, nè Số Chín. Tụi mình cũng theo hướng này mà đi. New Mexico. Đi ngay đi. Với những gì chúng ta đã thấy, tất cả đều hướng tới điểm này, và ta phải đi ngay đến đó.” Tôi chạy ào khỏi phòng, đóng sập chiếc Hộp, kéo ra cửa. “BK đâu rồi?” Tôi gọi to, Bernie Kosar lon ton chạy lại, miệng vẫn gặm miếng xương bít tết.

Số Chín bám theo. “Cậu ngốc. Gượm cái đã. Bình tĩnh. Bình tĩnh. Tụi mình nhất định không leo lên máy bay đáp đến New Mexico! Nhất là qua cảnh vừa mới thấy. Mấy vị kia đang dùng thuật dịch chuyển tức thời chạy tứ tung. Tụi mình chưa ra đến thang cuốn, mấy ông bả đã vọt đến Nam Cực! Còn không thì cũng đã tới Úc. Còn nhiều điều mình chưa rõ lắm. Tụi mình đâu đã chắc đó là phi thuyền của phe ta. Nhỡ như lại một cái bẫy nữa?” Số Chín đã vượt trước, chặn cánh cửa, hai tay khoanh trước ngực. Tôi biết mình trông chẳng khác gì một tên điên đang cơn hoảng loạn, đấm thùm thụp vào nút thang máy, vờ như không thấy Số Chín đang đứng trước mặt vô hiệu hóa mọi nỗ lực.

Những từ ngữ lộn xộn tuôn ra từ miệng tôi. “Bằng mọi giá, ta phải tới đó. Dù đến đó mà họ đã đi mất cũng được. New Mexico luôn là đích duy nhất ta phải tới.” Tôi tuyệt vọng, không thể thuyết phục cậu ta cùng tôi đáp máy bay đến đó. “Tụi mình cầm theo mấy khẩu súng của cậu là được chứ gì!” Đầu óc càng quay cuồng. Tôi bật lao vào phòng luyện tập, lao đến chỗ trữ đạn. Đang lao qua mấy tấm thảm đến ngăn đựng đạn, chợt tôi nghe tiếng xoảng trên đầu. Số Chín thả người từ trên xuống cạnh tôi, chắn trước mặt, hai tay giơ lên đầu hàng.

“Trời ơi! Từ từ, ông thần! Thở cái đã.” Cậu ta vừa nói, hai tay vẫn giơ cao chịu thua. “Tôi thấy mình cũng nên đi đến thị trấn Paradise.”

“Bộ cậu giỡn mặt tôi đó hả? Giờ này mà còn muốn tới thị trấn Paradise?” Tôi muốn giết tươi cái tên đáng ghét này quá.

“Khi nãy tôi phải nghĩ điên cả đầu trong lúc cậu còn say ngủ. Ta cần phải quay lại địa điểm cậu tìm thấy cái máy tính bảng này. Cậu từng nói ở đó còn cả mớ tài liệu, đó là chưa kể đến cả một bộ xương với mấy tấm bản đồ. Tôi nghĩ chúng ta còn thiếu một thứ, chìa khóa để đánh bại Setrákus Ra.”

“Cậu cóc hiểu gì cả.” Tôi vừa nói vừa gạt Số Chín qua bên để bước tới. “Chuyện tình lại diễn ra lần thứ hai tại phía tây. Cậu có xe hơi không?”

Cậu ta xô mạnh vào lưng khiến tôi suýt té, nhưng may tôi gượng lại kịp. Tôi đứng nguyên, không thèm quay lại, giận điên khi nghe câu trả lời: “Tôi có xe hơi đấy, nhưng ta sẽ đi đến Paradise trước. Chúng ta phải tìm ra vật quan trọng kia giúp chúng ta trong cuộc chiến này.”

“Đừng hòng.” Tôi quay lại dúi hắn một cái, và trước khi kịp tỉnh trí, cánh tay hai đứa đã xiết chặt đấu nhau. Số Chín từ dưới đá thốc vào chân tôi khiến tôi ngã vật ra.

Bernie Kosar sủa ăng ẳng, bảo hai đứa tôi ngưng tay.

“Bình tĩnh nào, BK.” Số Chín nói, tay vẫy vẫy với cu cậu. “Thì cứ coi đây là một cữ dợt nhẹ trước khi đi Ohio đi.”

“Phải đấy. Giờ ngon thì nhào vô dợt.” Tôi để cơn giận trào ra, bật người dậy. “Học được bao nhiêu xổ ra hết đi.”

Số Chín vung tay đấm thẳng vào mặt tôi, tôi ngả người tránh nhưng không kịp thoát cú bồi móc bằng tay phải tiếp theo. Mạn sườn như bị chày nện mạnh, tôi ôm bụng khuỵu xuống, bị nhồi tiếp một cú đá ngang vào ức, ngã dài dưới sàn.

“Cố lên, em trai!” Số Chín cúi xuống hét vào mặt tôi. “Đứng dậy đi, sao không đứng lên mà đánh tiếp? Bộ cậu nghĩ cứ lao đầu vào cái sa mạc đó, đụng thằng Mog nào là quất sụm cái một hả? Nhưng tôi đây, cậu qua mặt còn không nổi!”

Tôi bật dậy và tung một cú đấm thẳng vào bụng khiến Số Chín sựng lại ngỡ ngàng, người cong gập lại, tôi lập tức lên gối vào miệng cậu ta.

Đây là điều tôi muốn nói nè, Số Bốn!” Máu bật tóe trên đôi môi dập, nhưng Số Chín bật cười rạng rỡ với tôi. Hai đứa vờn nhau, di chuyển theo vòng tròn. “Cho cậu biết điều này: vì thấy cậu có biểu hiện muốn rút lui có trật tự, tôi với cậu cùng cược một ván. Nếu cậu thắng tôi, ta đi New Mexico. Ngay tức thì. Tôi để cho cậu lái đàng hoàng. Nhưng nếu tôi thắng, ta sẽ nán lại nơi này ít giờ nữa, mày mò cho ra vấn đề, lên kế hoạch kỹ lưỡng đàng hoàng. Sau đó, mình quay lại thị trấn Paradise chụi lại vào cái giếng kia.”

“Rồi cứ đem thằng này ra mà gọi thằng hèn.” Tôi đáp.

Hai đứa tiếp tục lòng vòng vờn nhau rồi tung đòn. Nghe tiếng xương sườn Số Chín bị gãy dưới đòn chỏ phải, tôi lập tức quay người lật tiếp một chỏ trái. Nhưng Số Chín đã phang một đá vào đầu gối trái, xé rách lớp sụn, một cơn đau lập tức xuyên thấu chân tôi. Tuy phải xuống tấn khập khiễng, tôi cố tiếp tục tấn công. Nhưng vì tôi không thể di chuyển, Số Chín đã tận dụng cơ hội trời cho này: nhảy vọt ra sau tôi, đá tạt chếch lên chân phải. Đầu tôi đập mạnh xuống sàn và mọi thứ chợt tối sầm đi. Khi tôi tỉnh lại, Số Chín đang để tay tôi ôm đầu gối cậu ta. Cuộc cá cược đã tàn. Đành phải quên đi giấc mộng tiến về hướng tây tìm Chiến Binh Tinh Nhuệ kia.

“Để tôi lấy hòn đá trị thương.” Số Chín mở lời rồi chậm rãi đứng dậy. Mắt tôi nhòe đi, thấy cậu ta chỉ còn là một chiếc bóng lờ mờ đang đỡ hông bước khỏi phòng. Bernie Kosar rên ăng ẳng.

“Cậu có biết đang giở trò cà chớn trước mặt tôi không?” Tôi gào với theo. “Cậu không thể quyết định đơn giản trước tình thế này: một thành viên chúng ta ở New Mexico có thể đang chết mòi chết mòn, thế mà chúng ta lại nhẫn tâm phớt tỉnh.”

Giọng Số Chín vang khắp căn hộ: “Chúng ta đã chọn nghiệp lính chiến, John. Người lính phải da ngựa bọc thây. Chúng ta được đưa đến nơi này để đào tạo thành chiến binh thực thụ, tương lai chúng ta phải có người ngã xuống. Chiến tranh là vậy.”

Tôi chậm chạp dùng cái chân lành lò cò vào phòng khách. Qua cửa sổ, cảnh chiều tà hiện lên rực rỡ. BK ngồi trên sàn, đang đón vạt nắng cuối của ngày, đưa mắt nhìn tôi. Cu cậu van nài hai thằng cùng ngồi xuống bình tĩnh bàn kế hoạch sắp tới.

Số Chín vào phòng, tay đang áp hòn đá trị thương vào mạn sườn. Cậu ta thảy hòn đá và tôi vội áp ngay vào đầu gối. Qua cơn đau xé buốt, tôi cảm nhận lớp sụn đang dần phục hồi và chỉ ít phút sau, cơn đau đã tan biến. Tôi chống tay vào khung cửa sổ nói: “Nếu không đi New Mexico, vậy cùng nhau đi gặp Setrákus Ra. Ngay bây giờ. Cậu và tôi. Nếu may mắn hai đứa diệt được hắn, bọn Mog còn lại cũng sớm tàn đời. Như thế chúng ta phải giải cứu được hai thế giới.”

Số Chín ngồi xuống sa lông da rồi gác chân lên cái bàn kính. Cậu thở dài rồi nhắm mắt lại. “Xin lỗi John về điều này nhé: Setrákus Ra nếu có chết đi, bọn Mog cũng không đầu hàng. Cũng như ta vậy, Pittacus Lore đã hy sinh, nhưng chúng ta vẫn tiếp tục cuộc chiến. Đừng mơ mộng một con đường bằng phẳng, ta phải đương đầu với thực tế khốc liệt và khó khăn. Chúng ta sẽ phải chiến đấu đến chiến binh cuối cùng.”

Tôi nhìn ra cửa sổ, lấy hết can đảm tiết lộ điều ấm ức mãi trong lòng suốt mấy tuần nay – kể từ lúc đọc được thư của chú Henri: “Pittacus không chết. Tôi chính là Pittacus.”

“Cậu vừa nói gì?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Số Chín: “Tôi nói tôi là Pittacus Lore.”

Số Chín bật người cười nghiêng ngả, suýt lật khỏi ghế: “Cậu mà là Pittacus? Dựa vào cái quái gì mà cậu cho mình là Pittacus Lore?”

“Tôi cảm nhận được điều này.” Tôi đáp. “Đó là lý do tại sao Lorien không lâm vào trạng thái ngủ đông. Pittacus đang sống trong người tôi.”

“Ờ há, vậy hả! Cậu biết được điều này không? Tôi thấy tôi cũng cảm nhận được luôn.” Cậu ta chế diễu, ra dáng đang sờ soạng nửa người trên. Sau đó, Số Chín đứng dậy sải chân bước về phía tôi. “Mà nè, nếu cậu là Pittacus Lore, vị trưởng lão mạnh nhất và thông thái nhất Lorien, thì vừa rồi tôi đã cho Pittacus một đá vào đít đấy. Không biết tôi đây là cái loại người nào nữa?”

“Cậu ăn may.” Đáp xong, tôi chợt thấy ân hận vì đã tiết lộ điều vừa rồi.

“Thiệt vậy sao? Nghe thấy hình như có người không cam tâm, muốn thách đấu nữa hả?”

Đủ rồi đó. Bernie Kosar cảnh cáo. Đừng có rảnh quá mà đánh nhau. Để dành sức đánh bọn Mog đi.

Bỏ qua lời BK, tôi thách thức: “Được. Vậy thì thêm một trận nữa đi.”

“Nếu cậu muốn khiêu chiến với tôi, vậy lần này ta đổi địa điểm. Pittacus, cho trận đấu thêm hấp dẫn, mỗi người được quyền chọn mang theo một món trong chiếc Hộp của mình.”

“Hay đấy.”

Tôi mở chiếc Hộp, lựa ngay con dao găm bản rộng bốn phân Anh. Cán dao khẽ rung khi tay chạm vào rồi nhanh chóng vòng quấn chặt tay tôi. Trên đường rãnh sống dao còn vương lớp tro bọn Mog; mùi tử khí khiến tôi thấy thèm một trận chiến.

Số Chín tay phải cầm một quyền trượng bằng bạc ngắn. Được đấy, thứ này khiến tôi cũng phải ngán. Tôi từng chứng kiến cảnh cậu ta dùng quyền trượng này tàn sát không biết bao nhiêu con piken hồi ở Tây Virginia. Nhìn thấy con dao nơi tay tôi, cậu ta xua xua ngón tay: “Ê, ê, ê, tôi đã nói mỗi người chỉ dùng một món thôi mà.”

“Thì tôi dùng con dao này. Có nhiêu đó thôi. Tôi chỉ cần bấy nhiêu đủ rồi.”

“Thế cái vòng tay xinh xinh kia để làm gì vậy ta?”

“Ờ quên. Thôi, cảm ơn cậu. Có lẽ cái vòng tay này hay hơn đó.” Tôi thảy con dao lại vào trong chiếc Hộp.

“Theo tôi nào.” Số Chín nói. Bỏ ngoài tai lời khuyên lớn của Bernie Kosar, tôi đi theo Số Chín vào thang máy, hai đứa không nói với nhau lời nào. Tôi đoán cuộc chiến này sẽ diễn ra dưới tầng hầm tối tăm của tòa nhà này với những cột bê tông to lớn và tường xi măng dày, có như thế mọi người mới không phát hiện thực lực hùng hậu của chúng tôi. Không ngờ thang máy đang đi lên. Khi cửa bên trong thang mở, Số Chín nhấn một phím trên bàn phím gắn trước mặt ngay cánh cửa, một tiếng click bật mở. Chúng tôi đang đứng trên sân thượng tòa nhà Trung Tâm Hancock.

“Thôi đi, chơi gì dữ vậy. Bộ muốn cả thiên hạ biết hả?” Tôi lắc đầu nói, quay người bước trở lại thang máy.

Số Chín bước ra ngoài lên mái nhà. “Có ma mới thấy sự tình trên này. Ưu điểm khi trèo lên sân thượng một trong những tòa nhà cao nhất thành phố chính là đây.”

Tôi không muốn ra dáng chết nhát nên bước ra theo, tỏ vẻ tự tin. Nhưng tôi chưa chuẩn bị tinh thần là gió ở đây quá mạnh, suýt đẩy tôi văng lại vào cửa thang. Số Chín bước tới, mái tóc đen quất mạnh vào mặt, đương đầu với gió dữ. Chiếc áo thun ôm cổ màu trắng vừa cởi ra đã bị gió cuốn bay qua bức tường lan can. Khi đến giữa sân thượng, cậu ta bật cổ tay nghe lách tách, kéo thanh quyền trượng bạc dài ra đến sáu bộ. Đầu trượng lập lòe ánh đỏ. Quay lại nhìn tôi, cậu ta đưa tay vẫy vẫy. Như một người đu dây thăng bằng, tôi hít một hơi dài, cẩn thận dò từng bước một. Hai đứa đứng dưới bóng râm khổng lồ của mái chóp trắng to lừng lững nằm ở góc xa sân thượng, gần vị trí Số Chín đang đứng. Số Chín quay người và chạy về hướng mái chóp.

Chưa rõ ý đồ của cậu ta, tôi dừng lại xem động tĩnh kế tiếp. Không cần những sải bước thật lớn lấy đà, cậu ta thoắt ngay lên mái chóp, leo một mạch tới đỉnh. Mái chóp nghiêng ngả trong gió mạnh và chỉ nhìn bộ dáng kia tôi cũng phát hãi, nhưng đành phải lập cập leo lên. Số Chín vung chiếc quyền trượng đỏ lên khỏi đầu, tôi chưa kịp hiểu ý đồ, mũi trượng đã nhắm tôi phóng tới. Khi thanh trượng vừa rời tay, Số Chín lao xuống húc đầu vào tôi. Trước hai mũi giáp công, tôi khẽ lăn người tránh thanh trượng nhọn hoắt để ngọn trượng rớt trúng và kẹt vào một thanh rầm sắt rồi quay sang đối phó với Số Chín. Đúng tầm, tôi đấm thật mạnh quăn cậu ta bay vù trên sân thượng.

Tôi lao tới chụp lấy thanh trượng ra khỏi thanh rầm sắt. Tôi chưa được chú Henri tập côn pháp, nhưng tôi vẫn vung trượng khỏi đầu tấn công Số Chín. Cậu ta xuống tấn và gồng người lên đón đợt tấn công. Tôi quất ngang trượng vào người, nhưng cậu ta dùng cổ tay gạt trượng rồi nhanh như chớp tung một cú đá vào chỗ đầu gối vừa mới chữa lành. Tôi co chân lại nên cú đá trật mục tiêu, những cũng đủ để cậu ta chụp trúng trượng. Hai đứa cố sức giành thanh trượng: xoay vòng tung ra những cú đá, hết né đòn sang chặn đòn tới tấp. Cậu ta dùng trí lực nhấc bổng tôi khỏi mặt đất. Định chống lại nhưng tôi chợt phát hiện mình có thể tận dụng ưu thế trên cao cùng gió lớn này. Cẩn thận tính toán kết hợp thân pháp cùng cơn gió mạnh vừa thổi, tôi phóng người lên, vừa quay thanh trượng. Không đầy một giây, tôi đã đứng phía sau Số Chín, hai tay xiết trượng ngang cổ họng cậu ta.

“Vậy là mình sẽ đi New Mexico rồi.” Tôi vừa nói vừa lôi Số Chín hướng cửa thang máy.

Số Chín ngẩng đầu dùng ót đập vào mũi tôi khiến trượng sút khỏi tay tôi. Cậu ta đoạt được trượng, còn tôi phải lảo đảo thối lui đập mạnh vào hộp điện.

“Cậu đang nói gì thế hả, John thân mến? Ý quên, Pittacus mới đúng chứ?” Cậu ta vừa giễu cợt vừa vung thanh trượng lao tới tấn công. Chiếc vòng tay phóng lớn biến hình vừa kịp gạt đỡ một đòn này. Chiếc hôp điện bên cạnh tôi bị đập vỡ làm đôi. Ánh hồ quang bay tứ tán, chui cả vào trong tấm khiên và người tôi. Khi ánh điện quang chạm đến áo, tôi để mặc chiếc áo sơ mi bật lửa rồi cháy lan. Tấm khiên co lại và Số Chín sững sờ khi thấy cảnh tôi như một bó đuốc sống.

Cậu ta trấn tĩnh lại thật nhanh và thét to: “Sao lúc trước đánh nhau với kẻ thù, cậu không biến mình thành quả cầu lửa biết tấn công thế này?”

Ngọn lửa quanh người tôi nổ lép bép, phần phật trong gió mạnh. Tôi tiến đến Số Chín. Cậu ta có thể cho đây là trò chơi vui lắm. Tôi thì không. “Chấm dứt được chưa?”

“Sức mấy!” Cậu ta cười điệu đàng.

Từ trong lòng bàn tay một quả cầu lửa, tôi nghĩ thầm ‘tên này’ sẽ mất chút máu nếu lãnh nguyên quả cầu lửa này vào chân. Nhưng không ngờ hắn dùng thanh quyền trượng như chiếc gậy khúc côn cầu, vụt quả cầu lửa bay mất dạng. Thêm hai quả cầu lửa nữa cũng trượt mục tiêu: quả đầu bay lên mái nhà phía dưới; quả thứ hai nhanh hơn nhưng Số Chín kịp tập trung trí lực đẩy chệch sang bên. Quả cầu lửa đầu văng lông lốc rồi bùng cháy vô hại, quả thứ hai trúng cạnh bộ khung bảo vệ một cánh quạt. Sức nóng tan chảy cả bộ khung ngoài bảo vệ, thêm gió thổi sức mạnh từng cơn giật tốc cả bộ khung quăng đi, còn trơ lại cánh quạt khổng lồ quay tít.

Tôi giơ tay lên đầu tụ một quả cầu lửa to cỡ cái tủ lạnh, nhưng khi ánh lửa vừa lóe sáng, Số Chín đã dùng trượng hoành ngang vai xông vào tấn công. Khi mũi trượng chạm đất làm điểm tựa, cậu ta phóng người bay lên, đá trúng ngay lồng ngực tôi đang rực lửa. Cậu ta thét lên đau đớn khi đế giày chạm phải cơ thể tôi đang cháy đỏ, nhưng tôi cũng bị chấn động bay thốc đi. Cả thế giới trước đây chỉ hai màu đỏ và vàng giờ đang biến thành xám và xanh. Khi đang lăn lông lốc, tôi phát hiện mình bị bắn về phía cánh quạt quay tít đáng sợ. Vào phút cuối, tôi kịp xoãi cả hai tay hai chân bấu víu vào mặt đất, kịp dừng lại trước cánh quạt kia – chỉ vài phân Anh. Cánh quạt mạnh đến mức suýt dập tắt ngọn lửa trong tôi trước khi tôi chúi xuống thoát ra.

“Đang muốn làm nguội máy hả?” Số Chín hỏi cạnh khóe, tay chống nạnh như đang xem tôi biểu diễn kỹ thuật. Đôi giày cháy dở kia đã bị đá bay mất dạng.

“Chút khởi động cho nóng máy thôi!” Tôi bật người lên, xuống tấn chuẩn bị giáng trả đòn tiếp theo của đối phương.

Số Chín bật sang trái và tôi bám theo. Cậu ta bay qua đường ống trên thành tường chắn. Tôi truy đuổi tới cùng. Giờ sát hai đứa – chỉ vài phân Anh – là khoảng không cao đến ngàn bộ. Tôi kinh ngạc đến tột cùng khi thấy cậu ta giơ chân khỏi bức tường chắn để bước ra ngoài. Tôi la to, nhoài người ra níu lại, nhưng lập tức phát hiện ra cậu ta không phải đang đâm đầu vào cửa tử. Cậu ta vẫn đang đứng đó, nhưng theo phương ngang, trên một cái cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực, miệng cười ngoác rõ to. Vì lỡ nhoài người quá trớn, giờ tôi phải vung vẩy hai tay hết tốc lực để giữ thăng bằng. Không gượng được, tôi chớm lao mình vào khoảng không. Số Chín bật ngược lại trên thành tường chắn, móc một quả vào cằm tôi. Bị đấm văng ngược ra sau nên tôi không rơi xuống đất. Số Chín thộp cổ tay tôi, quay một vòng rồi giúi đầu tôi chồm ra ngoài khoảng trống.

“Giờ, Số Bốn nè, muốn tôi thả xuống thì phải nói…” Cậu ta tay kia vung quyền trượng khỏi đầu chuẩn bị đập xuống. “… nói cậu không phải Pittacus.”

Tôi co chân đá, nhưng cậu ta giúi tôi ra ngoài tầm chân. Hậu quả là tôi bị quay như chong chóng, hết ngược lại xuôi.

“Nói mau.” Cậu ta ra lệnh, hàm răng nghiến chặt. Tôi mở to miệng nhưng không cam lòng phủ nhận điều mình hằng tin tưởng. Tôi tin bản thân mình chính là Pittacus. Tôi tin mình chính là người đủ sức và sau cùng sẽ kết thúc cuộc chiến này. “Cậu cứ lồng lên đòi đi New Mexico ngay để tìm con tàu vũ trụ, nhưng cậu không một mảy may nghi ngờ rằng đây có thể chỉ là một cái bẫy. Sau đó, cậu bắt sang chuyện hàng phục Setrákus Ra, nhưng cả với tôi kỹ thuật cận chiến của cậu cũng không bằng. Cậu sao là người đó được! Cậu không phải là Pittacus Lore. Thôi, ta dừng cuộc chơi ở đây được rồi. Cậu thừa nhận đi. Nói một tiếng là được, Số Bốn à!”

Cậu ta xiết mạnh cuống họng tôi. Mắt nhòe đi. Tôi nhìn lên bầu trời trong vắt không một gợn mây đang chuyển màu đỏ quạch, hệt như đêm bọn Mogadore xâm lược Lorien. Gương mặt những người dân Lorien bị tàn sát lóe lên liên tục trong đầu tôi. Tiếng thét thảm khốc của họ lấp đầy hai tai tôi. Rồi cháy, nổ, giết chóc đủ điều. Tôi thấy cả bầy kraul răng cắm ngập vào thân xác bao đứa trẻ Lorien. Nỗi đau đớn trước những cảnh tang tóc ấy giờ phút này chợt bộc phát khiến tôi đủ sức chịu đựng mọi ngược đãi cuộc đời, kể cả bàn tay tàn bạo của Số Chín đang thít cổ.

“Nói mau!”

“Không.” Tôi cố lắm mới thốt nổi hai lời.

“Cậu hoang tưởng vừa vừa thôi!” Cậu ta thét lớn, tay xiết càng mạnh. Lúc này tôi thấy bom rơi như trút lên đầu người Lorien. Tôi thấy bao thi thể bị nổ tung của người dân quê tôi, thấy cả hành tinh bị hủy diệt. Trên đống thi thể chất chồng kia là xác của cha vẫn đang mặc bộ vest hai màu bạc và xanh dương. Số Chín lắc thật mạnh khiến chân tôi quăng lên vật xuống điên cuồng. “Cậu không phải là Pittacus!

Tôi nhắm nghiền mắt để rũ bỏ những hình ảnh chém giết máu me này ra khỏi mắt, kinh hoàng đón chờ cảnh tiếp. Lúc này là nội dung bức thư chú Henri gửi cho tôi: “Khi mười người các cháu được sinh ra, Lorien đã cảm nhận được những trái tim, trí lực, tấm lòng mạnh mẽ của các cháu, nên lần lượt Người ban cho mười người các cháu những sứ mệnh phải gánh vác: sứ mệnh của mười Trưởng Lão chính thức. Điều này có nghĩa là các cháu sẽ lớn lên, mạnh hơn bất cứ người nào trong lịch sử Lorien, mạnh hơn nhiều so với cả mười Trưởng Lão chính thức mà nơi từ các vị này, bọn cháu là người đã tiếp nhận Biệt Năng. Bọn Mogadore vì biết chuyện này nên giờ đây đã ráo riết săn lùng bọn cháu.”

Dù ngang ngược cỡ nào, tôi thừa hiểu Số Chín sẽ không giết tôi. Chiến Binh Tinh Nhuệ, mỗi một người đều có vai trò rất quan trọng, dù có phải Pittacus hay không. Hơn nữa, chắt lọc sức mạnh tập thể trong chiến đấu, như đúng sứ mệnh trời ban ngay lúc vừa lọt lòng mẹ, là điểm cực kỳ mấu chốt, hơn xa những gì Số Chín và tôi vừa ‘biểu diễn’. Ý tưởng này khiến lòng tôi chợt khoan khoái, tuy cả người lơ lửng nhưng tôi vẫn cảm được chút gió đùa thoảng qua. Bàn tay đang xiết cổ tôi chợt thả ra, bụng dạ tôi thót lại và người bắt đầu rơi xuống. Vậy khi nãy tôi đã bé cái lầm? Thoáng chưa hết một giây, chân tôi đã chạm đất. Mở mắt ra, tôi thấy mình vẫn trên sân thượng. Số Chín bỏ đi, đầu cúi gằm. Cậu ta nắm cổ tay và thanh quyền trượng dài màu đỏ giờ thu nhỏ thành một miếng bạc nhỏ. Không ngoảnh lại, cậu ta thét: “Lần sau nữa là tôi cho cậu rơi tự do đó!”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.