Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Đám Mogadorian đang núp bên trong ngôi nhà bắt đầu bật cười. Từng tên một, chúng đi ra đứng đầy ở hiên nhà, hào hứng muốn có một góc nhìn tốt hơn khi tên tướng quân của chúng hạ sát một Garde. Chúng có độ hai tá tên, bào gồm nhóm dọn dẹp cộng thêm vài tên chiến binh và trinh sát, tất cả đều là Vatborn. Không hẳn là những mục tiêu quan trọng mà chúng tôi muốn, nhưng giờ nó chẳng quan trọng nữa. Chỉ có hai Trueborn Mog ở Ashwood Estates - một trong số chúng là Adam, và anh ta thì nằm thẳng cẳng trên bãi cỏ cách tôi vài mét, những vệt máu sẫm màu chảy dài trên mặt anh ta.

Tên còn lại thì đang lao thẳng đến chỗ tôi.

Khi tên Tướng quân lao tới, kiếm nhằm thẳng vào cổ tôi, tôi đã thoáng nghĩ là chúng tôi chọn nhầm mục tiêu quá sức mình rồi khi Adam và tôi cố gắng chống lại cả một khu nhà toàn đám Mogadorian.

Nhưng rồi tôi nhớ ra là không chỉ có hai chúng tôi tham chiến.

Với một tiếng kêu xé tai, Dust, vẫn trong hình dáng chim ưng lao thẳng xuống tên Tướng quân. Móng vuốt của nó cắm sâu vào mặt tên Tướng quân, khiến tên Mogadorian to lớn phải phát ra tiếng kêu đâu đớn trước khi có thể gạt Dust ra.

Đó chính là sự đánh lạc hướng mà tôi cần. Thật nhanh chóng, tôi tạo một quả cầu lửa khác và ném nó vào tên Tướng quân. Lần này thì hắn không có cơ hội nào để giơ kiếm lên đỡ, vậy nên quả cầu lửa đánh trúng hắn ngay giữa ngực. Tôi hi vọng ít nhất nó cũng có thể đánh ngã hắn, nhưng tên Tướng quân chỉ bị loạng choạng ra phía sau vài bước. Mặt trước bộ quân phục của hắn bị đốt mất, để lộ lớp áo giáp bằng hắc diện thạch phía dưới.

Dust, choáng váng bởi cú đánh, rơi phịch xuống bãi cỏ ngay dưới chân Tướng quân. Hắn chém mạnh thanh kiếm xuống con Chimæra, nhưng Dust đã biến thành một con rắn vào thời khắc quyết định, tránh được nhát kiếm và thoát đi trong bãi cỏ. Tên Tướng quân, mặt vẫn đầy những vết cào rớm máu trên mặt quay lại nhìn tôi.

"Trốn tránh sau đám thú nuôi của mình!", tên Tướng quân hét lớn. "Thật đáng hổ thẹn! Đấu với ta bằng danh dự đi, nhóc con. Không mánh khóe nào nữa".

Tôi giơ tay lên hướng về phía tên Tướng quân và mỉm cười, để ý tới đám chim đang bay bào từ tứ phía. "Từ từ đã. Chỉ thêm một mánh nữa thôi".

Và đó là lúc một con tê giác từ trên trời rơi xuống.

Mới thoáng trước con Chimæra - tôi không chắc là con nào - đang là một con chim cổ đỏ bay một cách vô hại trên đầu đám Mogadorian; thế mà ngay sau đó một con tê giác Châu Phi nặng nửa tấn rơi thẳng xuống chúng. Hai tên Mog trên hiên nhà bị đè bẹp ngay tắp lự, các thanh gỗ thì bị gãy tan và vỡ vụn, phía trước căn nhà còn hơi lún xuống một chút trước sức nặng của con thú. Một tên Mog khác bị hút chết bởi con tê giác khi nó bắt đầu nổi máu điên. Những tên Mog khác tràn ra sân trước, súng năng lượng bắn liên hồi. Chúng chẳng còn cười cợt được nữa. Cái cảnh xử tử cao quý mà tên Tướng quân muốn chúng xem giờ đã bị phá hỏng bởi đội quân nhỏ toàn các Chimærae của chúng tôi.

Khung cảnh thật hỗn loạn. Quanh chúng tôi, những chú chim đang biến thành những hình thù chết chóc hơn - một con gấu, hai con mèo rừng và một con thằn lằn nặng nề mà tôi nghĩ là một con rồng Komodo - và lao vào đám Mogadorian. Tôi thấy một số con Chimærae bị vài vết bỏng từ những phát súng năng lượng khi lũ Mog bắn một cách điên loạn về phía chúng, cố gắng tuyệt vọng để tập hợp lại. Chúng sẽ chẳng trụ được lâu đâu. Lần đầu tiên chúng tôi có lợi thế bất ngờ.

"Có vẻ như mày mới là người phải chạy", tôi nói lớn về phía tên Tướng quân khi đi về phía hắn. Nói thật thì, tôi không chắc phải làm gì với hắn. Dù sao thì hắn cũng là cha của Adam. Adam đã nói với tôi là không cần phải tỏ ra nhân từ, nhưng nó vẫn cảm thấy sai sai khi giết người bố trước mặt người con, ngay cả khi đó là đám Mogadorian. Tôi liếc về phía Adam, hi vọng anh ta ít nhất cũng ra dấu đồng tình hay phản đối, nhưng anh ta vẫn đang nằm dài trên bãi cỏ, cố gắng để đứng dậy. Dust ở bên cạnh anh ta ở hình dạng một chú sói, trông cũng hơi tài tạ, nhự nhàng liếm mặt Adam.

"Tên ta đã được viết trong sử sách như là kẻ giết Garde!", tên Tướng quân hét lớn lại về phía tôi, không mảy may để tâm tới việc người của hắn đang bị làm gỏi ở phía sau. "Nếu hôm nay là ngày ta chết, ta cũng sẽ mang mày theo".

Hắn lao tới tôi, kiếm chĩa vào ngực tôi. Tôi giơ tay lên, chờ đợi cái khiên của mình bật ra và làm đổi hướng cú đánh. Mất một tẹo để tôi nhớ là cổ tay tôi hoàn toàn trống trơn, cái khiên của tôi đã bị phá hủy. Tên Tướng quân gần như đã xiên thùng được tôi bởi sự quá phụ thuộc vào cái vòng tay của mình. Tôi phải nhảy lộn qua một bên ở thời khắc cuối cùng và cảm nhận được cái chết cận kề như thê nào khi lưỡi kiếm kia xé toạc lưng áo tôi.

Lưỡi kiếm của tên Tướng quân có thể trượt, nhưng cái cùi trỏ của hắn thì không. Dùng quán tính để quay ra sau, hắn đánh tôi trúng ngay thái dương. Hắn hẳn phải mặc cái bộ giáp Mogadorian kia khắp toàn thân bởi cú đánh đó cảm giác như là một nhát búa hơn. Tôi loạng choạng về một phía, mắt nảy đom đóm. Tên Tướng quân chém tôi phát nữa, và tôi chỉ vừa kịp phóng ra một luồng Telekinesis, đẩy hắn về phía sau. Gót chân hắn tạo một đường rãnh trên cỏ khi chân hắn như đóng đinh xuống mặt đất, không chịu ngã ra.

Thay vì lại tiếp tục lao về phía tôi, tên Tướng quân nâng kiếm lên, một luồng xoáy nhỏ lại hiện lên ở đầu mũi kiếm. Tôi bị chiếu tướng rồi - không còn khiến, không có chỗ núp - và tôi biết tôi không thể để cái thứ năng lượng hút sự sống kia đánh trúng mình. Tôi thu người, sẵn sàng nhào sang một bên.

Trước khi lưỡi kiếm có thể tung đòn, bàn tay phải của tên Tướng quân nổ tung. Hắn gầm lên và đánh rơi thanh kiếm, giơ tay lên và nhìn qua cái lỗ cỡ đồng xu trên đó.

"Cha nói 'Không cần cảm ơn' ", giọng Sam vang lên trong tai tôi.

Tôi liếc nhìn ra sau và thấy chiếc xe của chúng tôi đỗ ở đường vào. Chú Malcolm Goode đứng cạnh cửa ghế lái, dùng nó làm vật chắn trong khi nhìn qua ống ngắm khẩu súng trường.

"Thằng đểu", tên Tướng quân gầm lên. Trước khi chú Malcolm có thể bắn một phát nữa, tên Tướng quân chạy mất, dùng chiếc xe rác làm vật chắn. Hắn nhanh một cách đáng ngạc nhiên khi xét tới vóc dáng và bộ giáp toàn thân của hắn.

Ồ, mà tôi chẳng đã muốn hắn phải bỏ chạy còn gì.

Tôi đuổi theo hắn, những ý nghĩ về cái cách mà hắn săn lùng và giết các Garde như tiếp thêm cho tôi sức mạnh. Ngoài khóe mắt tôi, tôi thấy một tên chiến binh Mog đang ngắm vào tôi với khẩu súng của hắn. Khi hắn bắn, một con Chimæra trong hình dạng một con báo đen nhảy lên lưng hắn. Phát đạn chệch hướng đi và để lại một vết đốt cháy trên nửa phần chiếc ghế Tiến sĩ Anu từng dùng trong các thí nghiệm của hắn. Tôi biết mục tiêu của chúng tôi là giữ thứ công nghệ Mog này nguyên vẹn, nhưng nó chẳng có ý nghĩa gì với tôi bây giờ. Tôi đang bừng bừng tức giận. Tên Tướng quân - vô cùng tự hào về việc giết các Garde. Giết những đứa trẻ con.

Tôi sẽ viết chương cuối trong cái lịch sử quý giá của hắn. Ngay bây giờ.

Khi tôi vòng qua cái xe rác, tôi thấy tên Tướng quân đã vào được sân bóng rổ và dừng lại. Hắn ra hiệu cho tôi tiến lại, chờ đợi tôi ở giữa sân. Tôi lao vào, mặc kệ một phần trong tôi biết hắn đang cài bẫy tôi. Dù nó có là gì, nó cũng sẽ không thể cản tôi được.

Tên Tướng quân nói gì đó bằng tiếng Mogadorian. Nó nghe như là một mệnh lệnh. Phía dưới chân tôi, phía dưới lớp bê tông, một loại máy phát nào đó bắt đầu hoạt động.

Tôi cảm thấy một luồng tĩnh điện phóng qua khi lớp từ trường hình mái vòm được dựng lên quanh sân bóng rổ, nhốt tôi lại với tên Tướng quân. Mọi thứ đột nhiên trở nên ô cùng yên ắng, sự ồn ào từ đám Chimærae làm thịt đám Mogadorian hoàn toàn bị cách li bởi lớp từ trường.

Tôi bước vài bước khỏi nơi gần nhất với lớp từ trường, cảm thấy đây cùng là kiểu từ trường mà chúng tôi đã chạm trán ở Tây Virginia. Tôi nhớ lại mình đã ốm yếu thế nào sau đó - nó mất hàng ngày trời để hồi phục - và biết là tôi không thể ở quá gần chúng được.

Ngay cả khi tôi đang nghĩ thế, một con Chimæra trong hình dáng một con hổ quá nhiệt tình khi lao mình vào tên Tướng quân. Lớp từ trường màu xanh đánh bật con Chimæra ra, sốc điện nó khiến nó co giật trên nền đất, và đương nhiên là vẫn ở bên ngoài lớp từ trường.

"Chúng ta từng để đám Piken đánh lẫn nhau ở đây", tên Tướng quân trầm ngâm, huơ tay xung quanh. "Đó là một phần thưởng cho đám Vatborn. Thật đáng tiếc khi chúng không ở đây để chứng kiến màn đối đầu này".

"Người muốn chút thời gian ở riêng với ta, phải không nào?" Tôi chế nhạo tên Tướng quân trong khi đảm bảo là mình cách xa lớp từ trường.

"Ta muốn giết mày trong yên lặng", hắn nói. "Với tất cả đám bạn của mày nhìn trong vô vọng".

"Chúc may mắn với việc đó".

Không hề do dự, tôi lao vào tên Tướng quân, cùng lúc ném hàng loạt quả cầu lửa vào hắn. Hắn đỡ từng quả một. Một mảng lớn bộ quân phục của hắn bị đốt cháy, nhưng tôi không có vẻ gì là gây được chút thiệt hại nào cho bộ giáp phía dưới của hắn. Không để lộ chút đau đớn nào trên mặt mình, tên Tướng quân cũng lao thẳng vào tôi như thể hắn sẽ đốn gục tôi.

Hắn có lẽ nặng hơn tôi cả trăm cân với bộ giáp đó. Nhưng kệ xác việc đó.

Chúng tôi va vào nhau và cú va chạm khiến tôi thở không ra hơi, nhưng tôi vẫn cầm cự để đứng thẳng được. Tôi ấn bàn tay vẫn bốc cháy bởi Lumen vào mặt tên Tướng quân. Hắn phát ra những tiếng lầm bầm đau đớn nhưng đó là phản ứng duy nhất của hắn khi bản mặt hắn bị tôi đốt cháy, làn da nhợt nhạt của hắn chuyển đen và phồng rộp lên. Cả hai tay hắn thì nắm lấy cổ tôi, tay hắn to tới nỗi những ngón tay của hắn chồng cả lên nhau sau gáy tôi.

Hắn bóp cổ tôi và mắt tôi ngay lập tức tôi sầm lại. Tôi không thể thở được. Với bàn tay không áp vào đốt mặt hắn, tôi cố cậy các ngón tay hắn ra. Có cảm giác như cổ họng tôi sẽ hoàn toàn bị bóp nát nếu như tôi để hắn bóp chặt hơn chút nào nữa.

Thật khó mà tập trung khi mà hắn bóp cổ tôi như thế, nhưng tôi vẫn có thể giữ được đồng thời cường độ Lumen của mình và dùng cả Telekinesis. Tôi lựa lấy con dao găm của mình từ bên dưới ống quần. Không còn tay nào rảnh rang, tôi dùng nhiều lực Telekinesis nhất có thể và phóng lưỡi dao nhắm vào tim tên Tướng quân.

Con dao găm của tôi bị đánh bật ra bởi bộ áo giáp của hắn. Trước khi tôi có thể đâm hắn lại lần nữa, hắn bóp cổ tôi chặt hơn và khiến tôi không thể dùng được Telekinesis của mình nữa. Cảm thấy mình ngày càng yếu dần đi, tất cả những gì tôi có thể làm là giữ cho Lumen đốt cháy một bên mặt hắn.

Mày nghĩ ai sẽ chết trước đây hả nhóc?" Tên Tướng quân cười khinh bỉ, khói từ cái bản mặt bị cháy của hắn tuôn ra từ mồm hắn khi hắn nói. Tôi cố gắng ngả ra sau để thoát khỏi thế kìm kẹp của hắn nhưng hắn dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể hắn xuống, buộc tôi phải quỳ xuống.

Bất chợt một thanh kiếm Mogadorian đâm về phía mặt tôi. Không thể cử động được đầu mình, tôi chỉ có thể cố giật người về phía sau. Mũi thanh kiếm phát sáng kia dừng lại ngay trước mắt tôi. Gọng kìm của tên Tướng quân yếu dần và cuối cùng là rời hẳn khỏi cổ tôi. Tôi ngã vật sang một bên, thở mạnh, cố gắng hiểu xem chuyện gì vừa xảy ra.

"Xuyên qua lưng. Chẳng phải đó là cách mà ông làm sao, thưa Cha?"

Adam đang cầm thanh kiếm to bự của tên Tướng quân bằng hai tay - nó gần như là quá nặng so với anh ta - và rút mạnh nó ra từ lưng cha anh ta. Anh ta đâm một nhát nữa xuyên qua ngực tên Tướng quân, lưỡi kiếm phát sáng kia xuyên qua lớp áo giáp Mogadorian như thể nó chỉ làm từ giấy thiếc. Tôi quá tập trung vào việc chiến đấu để giữ mạng mình mà không để ý là lớp từ trường đã bị hạ xuống. May mắn là tên Tướng quân cũng vậy. Hắn nhìn chằm chằm vào Adam, ngây người ra. Tên Tướng quân hẳn đã nhận ra sai lầm của mình - tất cả các Mog đều biết câu lệnh hạ lớp từ trường xuống, nhưng một trong số chúng lại không chiến đấu cùng chiến tuyến với hắn.

Tên Tướng quân lần sờ vào vết thương trên ngực mình và trong một thoáng tôi đã nghĩ hắn sẽ tiếp tục lao tới. Nhưng rồi hắn trở nên loạng choạng, với tay ra cố nắm lây Adam, gần như thể là hắn muốn ôm lấy anh ta. Hoặc cũng có thể là bóp cổ anh ta. Khó mà nói được.

Adam bước sang một bên, ánh mắt vẫn lạnh lùng và để tên Tướng quân ngã sấp mặt xuống nền xi măng. Ở phía bên ngoài, trận chiến đã kết thúc, toàn bộ đám Mogadorian đã chết. Ở sân trước nhà Adam, Sam đang quỳ xuống bên cạnh một con Chimæra bị thương. Chú Malcolm đứng cách chúng tôi vài mét ở phía đương biên, theo dõi diễn biến của tên Tướng quân, một chút lo lắng hiện lên trên mặt chú. Tôi đứng dậy và đứng cạnh Adam.

"Adam, anh đã ...?" Giọng tôi khàn khàn, cổ họng đau rát. Adam giơ một tay lên cắt ngang lời tôi.

"Nhìn đi", anh ta nói lạnh lùng.

Dưới chân chúng tôi, tên Tướng quân bắt đầu phân hủy. Nó không xảy ra nhanh như những tên Vatborn trinh sát hay chiến binh mà chúng tôi đã giết. Tên Tướng quân phân hủy một cách chậm chạp, có những chỗ phân hủy nhanh hơn những chỗ khác. Ở vài chỗ, da thịt hắn tan ra chỉ để lại chỗ xương phía dưới, để lại một cái cùi trỏ bằng xương nhô lên khỏi mặt đất cạnh bộ xương sườn, tất cả được nối với một cái đầu lâu đã bị phân hủy một nửa.

"Cậu có thể thấy những chỗ mà Setrákus Ra tăng cường cho lão", Adam nói, giọng anh ta khá lạnh lùng khi giải thích. "Chữa lành các vết thương, chữa trị các bệnh tật, cải thiện tốc độ và sức mạnh. Hắn hứa hẹn sự bất tử. Nhưng những phần nhân tạo thì vẫn phân hủy như đám Vatborn. Phần còn lại, những gì còn lại, là của Trueborn, da thịt thật sự".

"Chúng ta không cần phải nói chuyện này bây giờ đâu", tôi nói, vẫn đang cố gắng làm chậm nhịp thở của mình. Không phải là tôi không muốn chỗ thông tin đó. Chỉ là cha Adam đang nằm chết dưới chân chúng tôi và anh ta thì giảng giải một bài học về gien của người Mogadorian như thể chẳng có gì xảy ra cả.

"Họ đã lún quá sâu vào để có thể nhận ra điều đó, nhưng đây là kết cục mà Setrákus Ra đề nghị cho người dân chúng tôi. Tro tàn và những phần thừa lại", Adam nói, nhìn chằm chằm vào những gì còn lại của cha anh ta. "Tôi tự hỏi sẽ còn chừa lại được bao nhiêu nữa nếu Lãnh tụ Vĩ đại không đầu độc tâm trí và thể xác ông ta".

Adam buông thanh kiếm ra và nó tọa một tiếng động lớn khi chạm đất. Tôi đặt tay lên vai anh ta, sự căm ghét tôi thấy về anh ta những ngày qua giờ đã tan biến. Anh ta vừa mới cứu mạng tôi bằng cách giết chết chính cha mình.

"Adam, không sao mà", tôi nói, không thực sự chắc là nên nói gì trong tình huống điên rồ này.

"Tôi hận ông ta", anh ta đáp, không buồn nhìn tôi. Anh ta cứ nhìn chằm chằm vào bộ quân phục cháy dở, đống tro bụi và mớ xương tàn đã từng là tên Tướng quân. "Nhưng ông ta là cha của tôi. Tôi ước mọi thứ đã kết thúc theo cách khác. Cho tất cả chúng ta".

Tôi quỳ xuống cạnh phần còn lại của tên Tướng quân và cẩn thận tháo cái bao kiếm bằng da phía sau hắn ra. Nó hơi bị cháy sém nhưng vẫn còn tốt. Tôi nhặt thanh kiếm Adam làm rơi lúc nãy, cho nó vào bao và giơ nó ra cho anh ta.

"Tôi không muốn cái đó", Adam nói, nhìn chằm chằm thanh kiếm với một sự kinh tởm.

"Mọi thứ có thể kết thúc theo cách khác", tôi nói với anh ta. "Dùng nó theo cách mà cha anh chưa bao giờ làm. Giúp chúng tôi thắng cuộc chiến này và thay đổi số phận cả hai dân tộc của chúng ta".

Adam do dự một chút trước khi chấp nhận cầm thanh kiếm. Anh ta cầm thanh kiếm bằng cả hai tay và nhìn nó. Sau một hồi lâu trầm tư, Adam khoác thanh kiếm ra sau lưng. Anh ta lầm bầm trước sức nặng của thanh kiếm nhưng vẫn có thể đứng thẳng được.

"Cám ơn John", anh ta nói nhỏ. "Tôi thề với cậu, thanh kiếm này sẽ không bao giờ được sử dụng để chống lại người Loric nữa".

Sam bước tới chỗ chúng tôi. "Mọi người ổn chứ?"

Adam gật đầu. Tôi sờ vào lớp da ở cổ mình, nơi vốn đã sưng lên bởi bị bóp cổ bởi tên Tướng quân.

"Ừ, tớ ổn", tôi đáp rồi nhìn sang Adam. "Chúng ta xong việc rồi chứ hả? Hay là có nhiều tên nữa đang tới?"

Anh ta lắc đầu. "Tôi đã tắt hệ thống liên lạc ngay trước khi cha - ngay trước khi Tướng quân bắt gặp tôi. Sẽ chẳng có viện binh nào đâu".

"Tuyệt", Sam đáp, nhìn về phía những ô cửa sổ trống trơn của Ashwood Estates. "Vậy là chúng ta vừa chiếm được một căn cứ của bọn Mogadorian".

Trước khi tôi có thể cảm nhận chút gì đó từ những gì vừa đạt được, tôi nhận thấy một ánh nhìn u ám trên mặt Adam. Anh ta không còn nhìn chằm chằm xuống cha mình nữa. Thay vào đó, mắt anh ta đang hướng về phía đường chân trời, như thể anh ta đang trông chờ một điều gì đó tệ hại hướng về phía chúng tôi bất cứ lúc nào.

"Sao thế?" Tôi hỏi anh ta.

"Còn một điều khác nữa", anh ta nói chậm rãi, chọn lựa cẩn thận từng từ. "Tôi chỉ tương tác với mạng lưới truyền tin chỉ một chút, nhưng tôi đã nghe được chút thông tin. Di chuyển quân lính. Tái định cư hàng loạt Trueborn tới pháo đài Tây Virginia. Triển khai những nhóm chiến binh tới những thành phố lớn".

"Từ từ đã", tôi nói, giơ tay lên ra hiệu ngừng lại. "Những thứ đó có nghĩa là gì?"

"Cuộc xâm lăng", Adam đáp. "Cuộc xâm lăng sắp bắt đầu".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.