Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

"Cái tên Grahish Sharma có ý nghĩa gì với anh không?" Sarah hỏi.

Tôi suy nghĩ một chút, cố gắng nhớ lại về cái tên. "Nghe khá quen. Tại sao chứ?"

Tôi đang đứng ở cái sân bên ngoài nhà cũ của Adam, giọng Sarah nghe xa xăm từ cái điện thoại di động có thể vứt bỏ. Phía xa từ sân bóng rổ trống trơn, mặt trời bắt đầu lặn xuống đường chân trời. Một con chim to bay qua bầu trời màu cam và tôi tự hỏi liệu đó có phải là một con của chúng tôi hay không - chúng tôi đã dùng những con Chimærae làm cảnh giới xung quanh Ashwood Estates với lệnh là tìm chúng tôi ngay khi có tên xâm nhập nào xuất hiện. Tới giờ, mọi thứ đều yên ả. Nếu tôi không biết rõ hơn, nó có vẻ như tôi đang đi chơi ở một vùng ngoại ô yên tĩnh đặc biệt nào đó, một nơi mà những người khác vẫn còn đang làm việc.

"Ông ấy ở Ấn Độ", Sarah nói. "Ông ấy là chỉ huy một nhóm nào đó được gọi là Vishnu Nationalist Eight".

Cái tên nảy ra với sự đề cập tới Tám và tôi liền búng tay một cái. "Ồ, đúng rồi. Đó là ông quân nhân đã bảo vệ Tam ở Himalayas".

"Hừm", Sarah nói. "Vậy là câu chuyện của ông ta đã được kiểm chứng".

Tôi đi lại dọc bãi cỏ, hình dung Sarah với mái tóc vàng của mình cuộn trên đầu, bút bi và bút chì xuyên qua nó, nghiền ngẫm mớ tài liệu nào đó trong văn phòng mới của Họ Đi Giữa Chúng Ta. Chẳng bận tâm gì đến việc văn phòng đó tọa lạc ở một trang trại bỏ hoang cách Huntsville, Alabama năm mươi dặm. Chẳng bận tâm về việc Sarah được hộ tống tới đó bởi bạn trai cũ Mark, người thực ra có khả năng bất ngờ với những việc lén lút này. Đó là hình ảnh của Sarah mà tôi đang tập trung vào.

"Câu chuyện gì thế?"

"Thì, có khá nhiều tin đồn và tin lạ lùng trên mạng mà bọn em cần lọc qua. Nhưng ông Sharma này khẳng định là đã bắn rơi một máy bay do thám ngoài hành tinh và bắt giữ phi hành đoàn của nó".

"Có lẽ đám Mog này đang tìm Tám", tôi đáp.

"Đúng vậy. Bắt sống chúng và mọi thứ khác. Mặc dù nó xảy ra ở Ấn Độ, nó lẽ ra phải có trên bản tin thời sự, nhưng lại không như thế. Ai đó đang cố che đậy. Mark đang cố liên lạc với Sharma. Cậu ấy muốn xuất bản chuyện đó trên Họ Đi Giữa Chúng Ta, hi vọng có thể vạch mặt lũ Mog cho công chúng".

"Hừm", tôi nói, lấy tay xoa gáy và nói to những gì mình nghĩ. "Có thể tập hợp chút ủng hộ nếu mọi thứ chuyển biến xấu".

"Mọi thứ sẽ tệ thế nào chứ, John?"

Tôi nuốt nước bọt. Mặc dù tôi đã dùng Biệt năng chữa thương ngay sau trận chiến, tôi vẫn có thể cảm thấy những ngón tay của tên Tướng quân bóp chặt quanh cổ tôi.

"Anh không biết", tôi nói, không chắc tại sao tôi lại che giấu giả thuyết của Adam về cuộc xâm chiếm sắp xảy ra với Sarah. Tôi đoán là có lẽ tôi vẫn đang cố bảo vệ cô ấy. Tôi nhanh chóng đổi chủ đề. "Mark thế nào rồi?"

"Mark vẫn ổn", Sarah đáp. "Cậu ấy đã thay đổi rất nhiều".

"Như thế nào?"

Sarah ngập ngừng. "Em ... nó khá khó giải thích".

Tôi không nấn ná nhiều về tình trạng hiện tại của Mark James. Đó không phải là thứ mà tôi muốn nói. Thực sự thì, sau khi hút chết vào trưa nay, tất cả những gì tôi muốn là nghe thấy giọng của Sarah.

"Anh nhớ em", tôi nói.

"Em cũng nhớ anh", Sarah đáp. "Sau một ngày dài chiến đấu với đám xâm lược ngoài hành tinh và tìm chân tướng âm mưu quốc tế, em ước chúng ta có thể ngồi ôm nhau trên cái đi văng cũ trong tầng hầm nhà em và xem một bộ phim".

Cái đó làm tôi bật cười, cái cảm giác buồn vui lẫn lộn khi tôi hình dung cuộc sống bình thường mà Sarah và tôi có thể có nếu chúng tôi không phải cố gắng cứu thế giới.

"Sớm thôi", tôi nói với cô ấy, cố gắng để nghe thật tự tin.

"Em hi vọng thế", cô ấy đáp,

Tôi cảm thấy có chuyển động phía sau và quay lại nhìn thấy Sam đang đứng trên hiên nhà bị phá hủy của nhà Adam. Cậu ấy ra hiệu cho tôi đi theo cậu ấy.

"Sarah, anh phải đi rồi", tôi nói, cảm thấy lưỡng lự khi cúp máy. Chúng tôi đã gọi cho nhau mỗi tám tiếng như chúng tôi đã bàn, và tôi thấy một chút nhẹ nhõm mỗi khi nghe thấy giọng cô ấy. Mỗi lần tôi ngắt kết nối, tôi bắt đầu nghĩ về lần tiếp theo ... lần mà cô ấy sẽ không gọi nữa. "Cẩn thận nhé, được chứ? Mọi thứ có thể sẽ trở nên phức tạp sớm đấy?"

"Chả phải mọi thứ đã trở nên phức tạp rồi sao?" cô ấy hỏi. "Anh cũng cẩn thận nhé. Em yêu anh".

Tôi nói tạm biệt với Sarah và nghiêng đầu về phía Sam. Cậu ấy trông gần như là đang phấn khích, như thể là cậu ấy đã có tin gì đó tốt trong năm phút vừa rồi.

"Sao thế?"

"Xuống đi", cậu ấy nói. "Bọn tớ đã tìm ra được thứ gì đó?'

Tôi trèo lên phần còn lại của hiên nhà sau cuộc chiến vào trưa nay và theo Sam qua cái cửa sập một nửa vào phòng khách. Phía trong ngôi nhà tương xứng với những gì bên ngoài - ý tưởng hoàn hảo cho một vùng ngoại ô của con người - ngoại trừ nội thất trông có vẻ như được sắp xếp một cách chính xác như trên bìa tạp chí. Không hề có cảm giác là có người sống ở đây. Tôi cố hình dung sẽ như nào cho Adam khi phải lớn lên ở đây, cố gắng hình dung anh ta dùng các mô hình Piken đập vào nhau trên sàn nhà nhưng không thể làm được.

Phía cuối phòng khách là một cánh cửa kim loại khổng lồ được bảo vệ bởi một loạt ổ khóa hoạt động với bàn phím bằng các kí tự Mogadorian. Cái cửa là thứ phá tan ảo tưởng về một khu ngoại ô thông thường và nó khá khiến tôi bất ngờ khi lũ Mog còn không thèm cố ngụy trang nó sau một kệ sách hay gì đó. Tôi đoán là chúng chả bao giờ nghĩ kẻ thù của chúng có thể đi xa tới mức này. Cái cửa đã mở, được mở khóa bởi Adam trước đó và qua đó tôi và Sam đi xuống những đường hầm bên dưới Ashwood Estates.

Chúng tôi đo xuống theo một cái cầu thang kim loại dài, sự lịch sự giả tạo bên trên ngay lập tức bị thay thế bằng những thanh thép không gỉ khô khan và ánh sáng từ đèn halogen. Mạng lưới mê cung đường hầm bên dưới Ashwood hoàn toàn giống với ý tưởng của tôi về lũ Mogadorian - tính toán và lạnh lùng. Nó không hẳn trải dài như cái núi rỗng ruột ở Tây Virginia, nhưng nó hoàn toàn khiến cho Căn cứ Dulce phải thấy xấu hổ. Tôi tự hỏi chúng phải mất bao lâu để đào toàn bộ chỗ này, lũ Mog đào xuống lòng Trái đất trong những năm tôi chạy trốn cùng chú Henri, vươn tầm với của chúng mà chúng tôi chẳng hề hay biết.

Có một kẽ nứt nham nhở trên tường bắt đầu từ nửa đường xuống và chạy sâu và bên trong các đường hầm. Sam cho một tay chạy dọc theo kẽ nứt, các ngón tay cậu ấy phủ đầy bụi xi măng.

"Chúng ta chắc là chỗ này sẽ không sập xuống, phải chứ?"

"Adam không nghĩ thế", Sam đáp, vỗ tay vào nhau để phủi bụi, âm thanh vang vọng khắp nơi. "Nhưng nó cũng khiến tớ phải sợ khi ở dưới này. Vô cùng ngột ngạt".

"Đừng lo. Chúng ta không ở lại đây lâu đâu".

Chúng tôi đi qua một kẽ nứt khác khi chúng tôi đi qua một chỗ giao nhau của các đường đi, nơi mà nền móng đã bị di chuyển, những tảng bê tông chèn ép lên nhau. Thiệt hại này được gây ra vào lần cuối Adam ở đây, khi anh ta dùng Biệt năng tạo động đất để cứu chú Malcolm. Có vài đường hầm mà trần của nó đã hoàn toàn đổ sập.

Dọc theo hành lang, chúng tôi đi qua một căn phòng rộng sáng trưng mà có lẽ hẳn là một phòng thí nghiệm với rất nhiều vòi phun và cần gạt và bàn làm việc, nhưng không có thiết bị nào cả. Mọi thứ hẳn đã bị phá hủy bởi đòn tấn công của Adam, và lũ Mog dọn dẹp chưa bao giờ có thời gian thay thế chúng. Cạnh phòng thí nghiệm, chúng tôi đi qua một hàng những phòng vuông nhỏ hẹp với cửa bằng kính chống đạn. Những phòng giam. Toàn bộ chúng giờ trống không.

"Phòng lưu trữ trên đó", Sam nói với tôi. "Cha tớ đã ở đó không ngừng nghỉ. Lũ Mog ghi hình lại mọi thứ".

Chúng tôi dừng lại ở một phòng nhỏ - trông gần như là một văn phòng - với một mớ màn hình. Chú Malcolm ngồi phía sau cái máy tính duy nhất, mắt đỏ hoe bởi xem không biết bao nhiêu tiếng các cảnh quay. Trên màn hình, một tên Mogadorian trinh sát đang nói trực tiếp với máy quay.

"Đã ba ngày kể từ khi chúng tôi tung một tin đồn về một tên Loric có mặt tại Buenos Aires", tên trinh sát báo cáo. "Vẫn chưa có dấu hiệu gì của đám Garde, nhưng giám sát vẫn tiếp tục -"

Chú Malcolm dừng hình khi chú thấy chúng tôi, lấy tay dụi mắt.

"Chú thấy gì có ích chưa?" Tôi hỏi.

Chú Malcolm lắc đầu và mở một danh sách các tập tin trên máy tính. Chí ấn một ngón tay vào màn hình cảm ứng và những tệp tin đó bắt đầu cuộn lên không ngừng. Chúng có hàng ngàn cái, và tất cả tiêu đề của chúng đều bằng tiếng Mogadorian.

"Từ những gì chú thu thập được, những thứ này tương ứng gần năm năm thông tin của lũ Mogadorian", chú Malcolm giải thích. "Chú sẽ cần cả một đội để lọc hết chúng. Ngay cả với việc Adam đang dịch lại đống tiêu đề đó, phần lớn chỉ là ngày và giờ, thì cũng khó mà biết được nên bắt đầu từ đâu".

"Có lẽ chúng ta có thể thuê vài thực tập sinh", Sam gợi ý rồi kéo tay tôi. "Đi nào, chúng ta phải đi xem Adam".

"Cứ làm những gì chú có thể", tôi nói với chú Malcolm trước khi Sam kéo tôi đi mất. "Ngay cả chút thông tin nhỏ nhất cũng có thể có ích".

Thêm vài bước nữa là chúng tôi tới phòng mà Adam miêu tả là trung tâm chỉ huy. Căn phòng hầu như không bị thiệt hại gì, vậy nên giờ đó là nơi chúng tôi thiết lập căn cứ chỉ huy của riêng mình. Các bức tường đều được che phủ với các màn hình, những hình ảnh từ máy quay bảo an quanh Ashwood chạy trên một số màn hình, nhưng cũng có những hình ảnh truyền về từ những nơi khác, bao gồm một máy quay bị xâm nhập bên ngoài rào chắn tòa nhà John Hancock Center. Phía dưới các màn hình là một hàng các máy tính, không hẳn là thân thiện với người dùng bởi bàn phím toàn kí tự Mogadorian.

Tôi lấy tay chống nạnh và nhìn nơi này, theo dõi các hình ảnh máy quay mà trước đó không lâu hẳn đã chĩa thẳng vào tôi. Cảm thấy thật lạ khi ở phía bên kia máy quay. Như Sam, nơi này khiến tôi thấy khó chịu.

"Chúng ta an toàn ở đây chứ?" Tôi hỏi. "Tất cả những máy quay kia ... chúng không có cái nào đang theo dõi chúng ta chứ?"

"Tôi đã vô hiệu hóa chúng rồi", Adam đáp. Anh ta đang ngồi trên một cái ghế xoay ở một máy tính, gõ những dòng lệnh điều khiển vào. Anh ta quay lại và nhìn tôi. "Dùng quyền truy cập của Tướng quân, tôi đã gửi một mã lệnh về chỗ trung tâm chỉ huy Mogadorian ở Tây Virginia báo cáo đội dọn dẹp phát hiện một điểm rò rỉ chất hóa học độc hại. Nó sẽ mất một thời gian để dọn dẹp. Chúng sẽ cho rằng đám máy quay kia bị hỏng là do đám kia gây ra".

"Nó sẽ cho chúng ta bao lâu?"

"Vài ngày? Một tuần?" Adam nói. "Chúng sẽ trở nên nghi ngờ khi Tướng quân không báo cáo về, nhưng chúng ta sẽ không sao cả trong một thời gian".

"Vậy trong lúc đó chúng ta tìm gì?"

"Các bạn của cậu", Adam đáp. "Thực tế thì, tôi tin là mình đã tìm thấy họ".

"Ừ, ở Florida", tôi nói. "Chúng ta đã biết điều đó".

"Không, anh ấy đã tìm thấy họ. Kiểu như, chính xác chỗ họ đó", Sam đáp và cười toe toét với tôi. "Đó là lí do tại sao tớ gọi cậu vào. Nhìn xem này".

Sam chỉ về phía một màn hình, cái này hiển thị một tấm bản đồ nước Mỹ. Bản đồ được bao phủ bởi những hình tam giác với những kích thước khác nhau. Có một hình tam giác nhỏ ở chỗ chúng tôi và vài cái khác giống thế rải rác khắp nước. Có những hình tam giác to hơn phát sáng trên những khu dân cư đông đúc. New York, Chicago, Los Angeles, Houston - tất cả những thành phố đó đều được đánh dấu trên bản đồ. Tam giác to nhất ở phía Tây của chúng tôi, ngay chỗ căn cứ ẩn ở Tây Virginia của bọn Mog.

"Cái này là một, à ... " Sam nhìn về phía Adam. "Anh gọi cái này là gì nhỉ?"

"Tổng quan tiềm lực chiến thuật", Adam đáp. "Nó cho thấy nơi mà người chúng tôi có những chiến dịch đang được thực hiện".

"Chúng đang tụ về các thành phố lớn", tôi nói và nhìn bản đồ.

"Ừ", Adam đáp và nhăn mặt. "Chuẩn bị cho cuộc xâm lăng".

"Đừng tập trung vào cuộc-thế giới ngay bây giờ, được chứ?" Sam nói. "Nhìn cái này nè".

Sam đã cắm cái máy tính bảng hiển thị vị trí các Garde khác vào một trong những máy tính. Cậu ấy đưa nó cho tôi và mắt tôi ngay lập tức nhìn về phía Florida. Tim tôi như ngừng đập một nhịp; chỉ có một chấm nhấp nháy trên bản đồ. Mất một tẹo tôi mới nhận ra bốn chấm tượng trưng cho các Garde còn lại thực ra ở gần nhau tới nỗi chúng hoàn toàn nằm đè lên nhau.

"Họ gần như ở cùng một chỗ", tôi nói. "Cả bốn bọn họ".

"Đúng thế", Sam đáp, lấy lại cái máy tính bảng. "Và nhìn cái này đi".

Cậu ấy giơ cái máy tính bảng lại gần bản đồ hoạt động của lũ Mogadorian. Bốn chấm đó hoàn toàn trùng với một tam giác màu da cam nhỏ ở Florida.

"Đám Mog đã bắt được họ", tôi nói, nghiến chặt răng. "Adam, đó là một loại căn cứ nào đó à?"

"Một trạm nghiên cứu", anh ta đáp. "Các hồ sơ cho thấy chỗ đó nghiên cứu thí nghiệm về gien. Đó không phải là kiểu nơi mà chúng tôi thường giữ các tù nhân, đặc biệt là các Garde".

"Tại sao lại cần tù nhân vào thời điểm này nữa chứ?" Sam hỏi. "Ý em là, em biết Setrákus Ra có thứ gì đó với Ella. Nhưng những người khác ..."

"Họ không phải là tù nhân", tôi nói, đấm một cái vào tay Sam trong sự phấn khích khi nghĩ về nó. "Họ đang định làm gì đó. Họ chuẩn bị tấn công".

"Tôi đang tìm cách có cái nhìn thực sự của căn cứ", Adam nói, các ngón tay của anh ta như chạy đua trên khắp bàn phím.

"Làm thế nào mà anh làm được thế?"

Tôi ngồi xuống cái ghế xoay cạnh Adam và nhìn đôi tay anh ta như nhảy múc trên cái bàn phím Mogadorian. Bất kể anh ta đang làm gì, nó trông như thể bản năng thứ hai của anh ta vậy.

"Tôi đã khóa một phi thuyền trinh sát lại vậy nên chúng sẽ không thể khiến nó hoạt động được. Đó là phần dễ. Truy cập và cô lập nó trên hệ thống giám sát trong khi giữ nó không hoạt động được thì khó hơn".

"Anh chiếm quyền cả một phi thuyền á?" Sam hỏi, tựa mình vào lưng ghế của Adam.

Tôi nhìn màn hình ngay trước mặt Adam hiện đang nhiễu sóng. "Việc đó thì giúp gì được chúng ta?"

"Phòng điều khiển này là một trung tâm đầu não đó John", Adam giải thích, tạm dừng một chút khỏi việc gõ phím để ra hiệu ra xung quanh. "Thông tin từ tất cả những căn cứ khác đều chảy về đây. Chỉ là vấn đề về truy cập nó thế nào thôi".

"Truy cập nó thế nào?"

"Săn lùng những người Loric nhiều năm qua đã khiến người chúng tôi hoang tưởng tới mức không bỏ sót một đầu mối tiềm tàng nào cả. Mọi chiến dịch đều được ghi hình. Có những máy quay giám sát ở khắp mọi nơi". Adam bấm thêm vài nút với vẻ đắc thắng. "Ngay cả trên tàu của chính chúng tôi".

Màn hình bên trên nhấp nháy thoáng qua rồi hiển thị hình ảnh nhòe nhoẹt của một đường băng ở giữa đầm lầy.

"Nếu các Garde đang ở gần, chúng ta có thể trông thấy họ", Adam nói.

Phía dưới máy quay, một toán Mogadorian trông bực bội khi chúng kéo các phần động cơ ra từ thân con tàu. Chúng lau sạch các bộ phận, ghép chúng lại và, khi chẳng có gì xảy ra, bắt đầu tháo thứ gì đó khác.

"Chúng đang làm gì thế?" Sam hỏi.

"Cố gắng sửa thứ mà tôi đã làm", Adam đáp đầy phấn khích, có vẻ hài lòng khi thông minh hơn người của anh ta. "Chúng đang cho là lỗi động cơ, chứ không phải là hệ thống tự động bị quá tải. Chúng sẽ phải mất một lúc mới biết được điều đó".

Một tên Mogadorian khác, tên này đang mặc một bộ quân phục trông khá ấn tượng tương tự như tên Tướng quân, tiến về phía chúng. Hắn hét lên với đám thợ máy, sau đó bỏ đi giận dữ.

"Máy quay này có di chuyển được không?" Tôi hỏi.

"Dĩ nhiên rồi".

Adam ấn một nút và máy quay bắt đầu quay sang một bên, theo hướng tên Mogadorian kia. Đầu tiên, chẳng có gì nhiều để xem ngoại trừ mặt đường xi măng và, ở phía xa, vài chỗ đầm lầy. Tuy vậy, sau một đoạn đường ngắn, tên Mogadorian kia biến mất vào trong nhà chứa máy bay.

"Anh nghĩ họ ở trong đó hả?" Tôi hỏi.

"Cái máy quay này hẳn phải được trang bị cảm biến nhiệt, nếu tôi có thể tìm cách truy cập nó", Adam đáp, ấn tạm vài nút phía trước mặt.

Trước khi Adam có thể tìm được nút đúng, Năm bước ra khỏi cửa nhà chứa. Mặc dù tôi đã đoán được hắn là kẻ phản bội từ viễn cảnh của Ella, tôi vẫn cứ bám vào chút hi vọng ngu ngốc là đó không phải là thật. Hoặc, nghe có vẻ ác độc, đó là Năm đã chết trong trận chiến. Nhưng hắn ở đó, trong một bộ quân phục Mogadorian nhàu nát, và với một cái băng gạc che con mắt trái của hắn lại.

Tôi có thể nghe thấy Sam hít mạnh một hơi; cậu ấy bị choáng váng. Đó là phần duy nhất của viễn cảnh mà tôi không hề nói với ai về việc thấy Năm, không muốn bôi nhọ tên hắn ta nếu tôi nhầm lẫn.

"Cậu ta ..." Sam lắc đầu. "Thằng chó phản bội khốn kiếp. Hẳn là do hắn nói cho lũ Mog về Chicago".

"Một người của chính các cậu", Adam nói nhỏ. "Việc này là ngoài dự đoán".

Tôi phải quay mặt đi khỏi hình ảnh của Năm trước khi máu tôi sôi lên. "Anh không biết gì về việc này?" Tôi hỏi Adam qua hàm răng nghiến chặt.

"Không hề", anh ta nói, lắc đầu. "Tôi hẳn đã nói cho cậu. Setrákus Ra hẳn đã giữ cậu ta như một điều bí mật".

Tôi buộc mình quay lại nhìn màn hình. Tôi giữ bình tĩnh, xem xét kẻ thù mới của mình. Bờ vai xịu xuống, cái đầu mới cạo, ánh nhìn tăm tối trong con mắt còn lại của hắn. Điều gì có thể mang một người của chính chúng tôi tới tình trạng hiện giờ?

"Tớ biết có gì đó bất thường về thằng khốn đó", Sam nói, bắt đầu đi đi lại lại. "John, bạn này, chúng ta sẽ làm gì với hắn nào?"

Tôi không đáp, chủ yếu là vì giải pháp duy nhất mà tôi có thể nghĩ ngay lúc đấy, thấy Năm trong bộ quan phục của kẻ thù, là giết hắn. "Hắn đi đâu thế? Nhìn theo hắn đi", tôi nói với Adam.

Adam làm thế. Máy quay đi theo Năm băng qua đường băng cho tới khi hắn tới tấm ván dẫn tới phi thuyền to nhất mà tôi từng thấy, to tới nỗi toàn bộ thân nó còn không hiện vừa trong máy quay.

"Chết tiệt thật", tôi thở mạnh, mắt mở to. "Thứ đó là cái quái gì vậy?"

"Tàu chiến", Adam trả lời, một chút kinh sợ xem vào giọng của anh ta khi anh ta nheo mắt về phía màn hình. "Tôi không thể nói được tên nó là con nào thôi thôi".

"Con nào?" Sam thốt lên. "Chúng có bao nhiêu thứ đó chứ?"

"Vài tá? Có lẽ nhiều hoặc ít hơn. Chúng chạy bằng nhiên liệu cũ trên Mogadore và bất cứ thứ gì người dân chúng tôi có thể khai thác từ Lorien. Không phải là thứ hiệu quả nhất. Lại còn chậm chạp nữa. Khi tôi phạm lỗi khi còn bé, mẹ tôi thường dọa sẽ nhốt tôi cho tới khi hạm đội đến ..." Anh ta nhận ra mình đang nói lan man và dừng lại, ngẩng lên nhìn chúng tôi. "Các cậu chẳng quan tâm tới việc đó, đúng không?"

"Có lẽ giờ không phải là lúc tốt nhất cho việc hồi tưởng", tôi đáp, nhìn theo Năm đang lên tàu. "Nhưng anh có thể cho chúng tôi biết gì khác nữa về hạm đội?"

"Chúng đã di chuyển liên tục từ sau khi Lorien thất thủ", Adam tiếp tục. "Những nhà chiến lược Mog tin rằng chúng có đủ hỏa lực để tiến hành một cuộc vây hãm cuối cùng".

"Trái đất", tôi nói.

"Đúng vậy", Adam đáp. "Sau đó, người dân của tôi sẽ định cư ở đây. Có lẽ là xây dựng lại hạm đội nếu Setrákus Ra có lí do để làm thế".

"Ý anh là nếu còn bất cứ sự sống nào khác trong vũ trụ để hắn chinh phạt", tôi nói.

Sam lắc đầu, vẫn còn đang kinh ngạc trước độ to lớn của con tàu. "Vậy chúng có một điểm yếu bí mật nào đó, phải chứ? Như là anh có thể bắn vào một điểm trên Ngôi sao Chết và toàn bộ thứ đó nổ tung?"

Adam nhíu mày. "Ngôi sao Chết là cái gì?"

Sam giơ tay như thể đang đầu hàng. "Chúng ta chết chắc rồi".

"Nếu chúng đã bắt tù binh và họ đang ở trên thứ đó ..." tôi không nói hết ý nghĩ của mình, chủ yếu là bởi vì tôi chả có ý kế hoạch hành động nào cả. Chiếm quyền kiểm soát một căn cứ Mogadorian gần như bỏ hoang là một chuyện; tìm cách leo lên một tàu chiến khổng lồ lại là một chuyện khác hoàn toàn.

Đặc biệt là khi cái tàu chiến khổng lồ đó đang từ từ bay lên trời. Có lẽ Sam đã đúng và chúng tôi chết chết chắc rồi.

Ba chúng tôi nhìn theo trong im lặng khi con tàu từ từ bay lên. Trước khi nó hoàn toàn biến mất khỏi màn hình, vỏ tàu nhấp nháy và toàn bộ thứ đó biến mất khỏi tầm nhìn. Ờm, cũng không hẳn - viền ngoài con tàu vẫn thấp thoáng nhìn thấy được, như thể ánh sáng quanh nó bị bẻ cong theo một cách kì lạ nào đó. Hình ảnh méo mó đó cứ như thể là tập trung nhìn một thứ dưới nước vậy.

"Tàng hình", Adam nói. "Tất cả tàu chiến đều có nó".

"Này, nhìn cái máy tính bảng xem", Sam nói. "Có lẽ mọi thứ không hoàn toàn tuyệt vọng đến thế đâu".

Giờ khi con tàu tàng hình đang bay lên, một chấm trên chiếc máy tính bảng từ từ tách ra khỏi những chấm khác. Chấm của Năm. Sau vài giây, nó bắt đầu nhấp nháy thất thường trên màn hình. Giờ chúng tôi có hai hình ảnh tượng trưng chó các Garde nhảy loạn xạ trên khắp bản đồ.

"Giống hệt của Ella", Sam nói, nhíu mày lại.

"Tàu chiến hẳn đang bay trở lại quỹ đạo", Adam nói. "Có nghĩa là ..."

"Ella vốn đang ở trên một trong những thứ đó", tôi hoàn thành nốt câu nói. "Chúng mang cô bé lên chỗ hạm đội".

"Làm cách nào mà chúng ta lên được đó?" Sam hỏi.

"Chúng ta không cần làm thế", Adam phản hồi. "Hạm đội sẽ đến chỗ chúng ta".

"Ờ, đúng rồi", Sam nói. "Xâm chiến toàn cầu. Vậy chúng ta chỉ việc lên kế hoạch đợi nó thôi à?"

Tôi đập đập ngón tay vào cái máy tính bảng, chỉ chỗ ba chấm vẫn còn đang ở Florida. "Kế hoạch của chúng ta là đón những người khác. Họ vẫn ở đó. Chúng ta chỉ phải -" Tôi dừng lại khi tôi nhìn về phía màn hình máy tính. Đường băng bắt đầu chuyển động. "Tôi tưởng anh đã vô hiệu hóa con tàu. Sao nó lại di chuyển thế?"

Với một loạt phím được bấm trong vội vã, Adam hướng máy quay xuống dưới. Từ góc độ này, chúng tôi có thể thấy nhóm Mogadorian nhăn nhó khi chúng phải tự thân đẩy con tàu do thám này nhà chứa máy bay.

"Tớ đoán là chúng đã từ bỏ việc làm nó khởi động được rồi", Sam nói.

Một tên Mog chạy trước mở cánh cửa kim loại ra và ở đó, đứng giữa nhà chứa máy bay trống trơn là Chín, Marina và Sáu. Sam hét lên một tiếng đầy phấn khích mà cậu ấy phải ngừng lại ngay, khi sự thật phũ phàng hiện về, rằng chỉ có ba Garde trong khi lẽ ra phải có bốn, và rằng Chín đang ôm trên tay một thứ rõ ràng là một túi đựng xác.

"Tám", Sam nói, nuốt nước bọt. "Chết tiệt".

Tôi quay sang Adam, người chưa có vẻ gì là đau buồn hết.

"Liệu con tàu anh đã chiếm quyền này có khẩu súng nào không?"

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.