Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Với cái kiểu ù ù trong tai tôi hiện giờ, tôi không thực sự nghe thấy tiếng loạt đạn đầu của lũ Mogadorian bắn tới. Nhưng tôi có thể cảm nhận được nó. Chiếc SUV bị đánh nghiêng đi khi những phát đạn năng lượng va vào những tấm chống đạn trên xe. Walker luống cuống tìm chỗ nấp sau cánh cửa chỗ mình ngồi, đầu cúi thấp. Tài xế của chúng tôi thì không được may mắn cho lắm; một phát đạn bắn xuyên qua cửa sổ trúng bên cạnh cổ anh ta. Da thịt anh ta bị đốt cháy thê thảm và anh ta ngay lập tức trở nên co giật.

"Di chuyển đi!" Tôi hét lên, vẫn chưa thể nghe thấy chính tiếng của mình và cũng chả chắc là có ai đó nhe được hay không. "Nhanh!"

Chín xé toang cánh cửa của chiếc SUV ra theo đúng nghĩa đen. Khi cậu ta đi ra, cậu ta giữ cánh cửa ở phía trước mình như một chiếc khiên hấp thụ những phát đạn của bọn Mog.

Tôi nhào tới ghế trước và áp tay vào vết thương trên cổ viên đặc vụ, để cho luồng năng lượng chữa thương ấm áp truyền vào người anh ta. Một cách chậm chạp, vết thương dần khép miệng lại và anh ta cũng ngừng co giật. Viên đặc vụ quay lại nhìn tôi với ánh mắt mở to đầy cảm kích.

Tôi cảm thấy có di chuyển ở phía bên trái tôi và quay đầu lại nhìn. Phía bên ngoài cửa sổ ghế lái là người đi đường bị đánh ngã khi vụ nổ âm thanh của Chín gây ra lúc nãy. Cô ấy khá là đẹp, một cô gái tầm tuổi sinh viên với đôi mắt to màu nâu. Cô ấy có vẻ bị sốc khá nặng, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ - ngoại trừ việc cô ấy có vẻ không bị choáng váng quá nặng khi vẫn đủ tỉnh táo để rút điện thoại ra. Cô ấy vừa mới ghi hình xong đoạn tôi cứu tài xế của chúng tôi và giờ đang quay vào mặt tôi trong lúc tôi hét lên bảo cô ấy phải chạy đi.

Một loạt đạn khác bật nảy qua vòm xe chúng tôi, suýt nữa thì trúng cô gái kia. Sam lao ra từ hàng ghế sau và tóm lấy cô ấy. Cậu ấy kéo cô ấy dọc theo lối đi ra sau vài chiếc xe đứng gần đó.

Nhiều tháng trước, mặt tôi xuất hiện trên một đoạn video sau khi dùng một Biệt năng chắc hẳn sẽ là một thảm họa. Nhưng giờ thì tôi chẳng quan tâm nữa. Dù sao thì chúng tôi cũng không thể để bất cứ người vô tội nào lai vãn vào vùng chiến sự của chúng tôi được.

"Quay xe đi!" Tôi hét vào tai người tài xế. Tôi không chắc là anh ta có thể nghe thấy tôi nói, vậy nên tôi làm động tác quay bánh lái bằng tay của mình. "Chặn đường lại!"

Anh ta hiểu và nhánh chóng quay xe lại bằng cách trượt lốp xe - tôi có thể ngửi thấy mùi cao su cháy khen khét nhưng không hoàn toàn nghe được tiếng lốp ma sát xuống mặt đường. Anh ta đánh xe vuông góc với vỉa hè ở giữa đường, chặn đứng bất cứ luồng giao thông nào định tiến vào.

Tôi nhảy khỏi chiếc SUV và quay về phía khách sạn vừa kịp lúc để thấy một tên chiến binh Mogadorian bị chém làm đôi và tan thành tro bởi cánh cửa xe của chúng tôi sau động tác quăng cánh cửa đi như một vận động viên ném đĩa thật đẹp mắt. Trong lúc đó, các đặc vụ từ chiếc xe thứ hai cuối cùng cũng đã tự chủ lại được. Thấy hành động của chúng tôi, người tài xế cũng đánh xe chạy lui lại và nhanh chóng chặn đường lại ở phía đối diện. Sau đó, họ nhảy ra khỏi xe, dùng chính xe của mình như vật chắn và bắn trả đám Mogadorian còn lại. Tiếng súng của họ hầu như không thể nghe thấy được bởi đôi tai bị chấn thương của tôi.

Một tên Mog nằm vật ra sau một viên đạn chuẩn xác vào giữa trán. Bị áp đảo, tên Mog còn lại lùi vào sau cửa khách sạn để lấy chỗ núp. Tôi tập trung dùng Telekinesis tóm lấy một cái xe hành lí đỗ phía sau tên Mog và giật nó mạnh về phía trước khiến nó đập vào sau chân hắn. Khi hắn loạng choạng bước ra khỏi cánh cửa, các đặc vụ của Walker găm một mớ kẹo đồng vào người hắn.

Chín liếc nhìn về phía tôi và tôi gật đầu. Cùng nhau chúng tôi lao về phía lối vào. Tôi liếc nhìn ra phía sau kiểm tra xem Sam thế nào và thấy cậu ấy vẫn đang nói chuyện với cô gái qua đường kia, ra hiệu đầy dứt khoát về phía chiếc điện thoại của cô ấy. Giờ không phải là lúc để lo về chuyện đó chứ.

Ở bên trong, khu sảnh khách sạn sang trọng hoàn toàn không một bóng người ngoại trừ một viên lễ tân co rúm sau quầy lễ tân. Sau những hàng cột đá cẩm thạch và tràng kỉ bọc da của khu vực chờ là cửa thang máy. Kì lạ là, hai trong số ba thang máy không hoạt động, và cái thứ ba thì đang kẹt dí trên tầng trên cùng. Lũ Mog có lẽ không nghĩ là sẽ bị tấn công, nhưng rõ ràng là chúng vẫn có chuẩn bị trước.

Với một thoáng để hồi sức, tôi áp tay mình vào bên đầu và để luồng năng lượng chữa thương truyền vào tai tôi. Mới đầu chỉ là những tiếng bập bùng và rời rạc, nhưng âm thanh dần dần trở lại, như thể là nút vặn điều chỉnh âm thanh trong tai tôi từ từ được mở to lên. Từ bên ngoài, tôi có thể nghe thấy tiếng còi báo động, tiếng bánh xe kéo lê trên đường, và người của Walker hét lên với cảnh sát địa phương bảo họ lùi lại. Kế hoạch lén lút của chúng tôi đã đổ sông đổ bể rồi, giờ chỉ còn có thể làm thật nhanh gọn thôi.

Tôi nắm lấy Chín trước khi cậu ta có thể tới chỗ thang máy và áp tay vào bên đầu cậu ta, chữa luôn cho cậu ta. Khi tôi làm xong, cậu ta lắc đầu quầy quậy như thể đang cố gắng rũ bỏ nước trong tai vậy.

"Cậu là một thằng ngốc", tôi nói với cậu ta.

Chín lắc lắc đôi găng siêu thanh trước tôi trước khi nhét chúng lại vào túi quần sau. "Ít nhất thì giờ chúng ta cũng biết chúng để làm gì".

Thấy chúng tôi không phải là đám Mogadorian kì dị cầm súng kia, viên lễ tân từ từ bò ra khỏi chỗ núp. Ông ta gầy gò và trông cũng đã trung tuổi, và từ hai cái bọng mắt của ông ta, ông ta trông có vẻ như đã có một ngày kinh khủng.

"Cái - chuyện gì đang xảy ra vậy?" viên lễ tân hỏi chúng tôi.

Trước khi tôi kịp trả lời, Walker sải bước qua cửa. Bà ta giơ phù hiệu của mình ra cho viên lễ tân xem và hét lên, "Sanderson đang ở tầng nào?"

Viên lễ tân mở mắt to đầy sợ hãi, hết nhìn Walker lại nhìn chúng tôi. "Tầng - tầng cao nhất", ông ta lắp bắp. "Đám - cái thứ mà cậu vừa giết cũng ở cùng ông ta. Chúng đuổi hết mọi người trong khách sạn vào sáng nay ngoại trừ tôi và vài nhân viên khác. Và tôi thì còn chả phải là một người quản lý".

Chín nhìn chằm chằm viên lễ tân, cố gắng hiểu vấn đề. "Tại sao chúng giữ ông lại?"

"Chúng vẫn yêu cầu dịch vụ phòng", ông ta đáp lại đầy ngập ngừng, giọng hổn hển. "Hành xử như thể chúng sở hữu nơi này và chúng tôi là tôi tớ của chúng".

"Thật là quá thể", Chín nói và lắc đầu. "Cứ như thể chúng đã chiếm được nơi này hay sao ấy".

Walker nheo mắt nhìn viên lễ tân như thể bà ta có thể làm ông ta ngạt thở chỉ bởi ánh mắt đó, giọng bà ta vẫn vô cùng to. "Chết tiệt thật. Tôi không thể nghe được hắn ta nói gì".

Tôi vẫy bà ta lại và áp tay vào tai bà ta. Trong khi tôi chữa cho Walker, tôi quay lại nói với viên lễ tân. "Ông nên ra khỏi đây đi. Bước ra ngoài thật chậm rãi và giơ hai tay lên. Chúng tôi sẽ đưa bất kì ai khác mà chúng tôi gặp ra sau".

Viên lễ tân chỉ gật đầu, sau đó đi từng bước ngắn về phía lối ra, tay giơ cao quá đầu.

Walker gạt tay tôi ra ngay khi bà ta có thể nghe trở lại. "Hắn ta nói gì?"

"Ông ta nói chúng ta phải đi lên trên", tôi đáp và chỉ về phía thang máy.

"Thực ra thì", Chín nói, "chúng đang đi xuống đấy".

Chiếc thang máy còn hoạt động duy nhất của khách sạn bắt đầu đi dần xuống, ánh sáng nhỏ phía trên hiển thị số tầng ngày càng nhỏ. Tôi bật Lumen lên, sức nóng của ngọn lửa làm tôi thấy thật dễ chịu. Walker thì chỉnh lại tay cầm súng.

"Từ từ nào mọi người", Chín nói. "Để tôi lo vụ này".

Chín cầm một trong những chiếc ghế bọc da lên và giữ nó trước ngực như là một cái máy công thành vậy. Walker và tôi đều bước sang hai bên nhường đường cho cậu ta. Khi tiếng chuông báo hiệu thang máy đã xuống vang lên và cửa mở ra, bốn tên Mogadorian được cử xuống trợ lực những tên chúng tôi vừa giết được chào đón bằng tiếng thét của Chín cùng cái ghế lao thẳng vào chúng. Một tên nhanh tay bắn được một loạt đạn nhưng nó chỉ bắn một cách vô hại xuống nền nhà. Cả toán lính bị dí chặt trong thang máy, tên Mog đứng ở gần trung tâm nhất bị sức nặng của Chín đè bẹp ngay tức khắc. Walker dễ dàng vòng qua Chín và bắn gục từng tên còn lại bằng súng của mình.

"Thế vẫn chưa thể bù đắp cho vụ găng tay kia đâu", tôi nói với Chín khi cậu ta quẳng cái ghế về lại sảnh chờ nhẹ như không.

"Thôi nào", Chín phàn nàn và nhăn nhở cười. "Đó chỉ là tai nạn thôi".

"Có món đồ ngoài hành tinh nào khác mà tôi cần biết không?" Walker nói khi chúng tôi bước vào thang máy và ấn nút lên tầng thượng.

"Ừ thì có cái này", Chín đáp và rút ra một chuỗi ba viên ngọc lục bảo từ túi quần. Tôi đã biết những đó trước đây - khi Chín ném chúng, chuỗi ngọc đó tạo ra một hố đen nhỏ, hút vào trong đó bất cứ thứ gì ở gần sau đó lại bắn tung chúng ra một cách thô bạo. Hẳn cậu ta đã lấy chúng ra khỏi Hộp của mình trước khi chuyển số đồ Kế thừa còn lại cho Marina và Sáu.

"Chúng có tác dụng gì?" Walker hỏi.

"Rồi bà sẽ thấy", tôi đáp và nhìn Chín. "Cậu biết sẽ có vài tên nữa đợi chúng ta bên ngoài thang máy chứ?"

"Tớ cũng nghĩ y như vậy", cậu ta đáp và nhăn nhở cười.

Tôi kéo Walker lại gần và cùng ép sát người vào bên cạnh thang máy, ngay chỗ mấy nút bấm. Chín thì núp ở phía đối diện, đung đưa chuỗi đá qua lại.

"Bà có lẽ sẽ phải bám vào tôi đấy", tôi nói với Walker. "Bà đã thấy Chín thể hiện ra sao với mấy món đồ chơi rồi đó".

"Này", Chín nói, vẻ tổn thương. "Cái này thì tớ thực sự biết cách dùng đấy chứ".

Vài giây sau, cửa thang máy mở ra và một loạt đạn năng lượng bắn vào tường phía sau thang máy một cách vô hại, có lẽ lũ Mog ở đây đã áp dụng chiến lược bắn trước hỏi sau. Không cần phải ló đầu ra khỏi chỗ núp, Chín ném chuỗi đá ra khỏi thang máy.

Tôi hình dung món vũ khí của Chín hoạt động như khi ở căn nhà hồi trước - chuỗi đá lơ lửng tạo thành một vòng tròn hoàn hảo, quay chậm về phía trước, hút tất cả mọi thứ trên đường đi của nó vào trong. Tôi có thể nghe thấy tiếng không khí bị hút vào, sau đó là tiếng hét của đám Mogadorian và hàng loạt tiếng súng vô vọng. Những tấm kính vỡ vụn khi những khung tranh bị giật tung khỏi tường, các mảnh vỡ cũng bị hút vào trong cái lỗ đen nhỏ kia.

Chín búng tay một cái và mọi thứ bên trong cái lỗ đen hút vào nãy giờ bị thổi ngược bay ra ngoài. Bị quẳng ra đầy thô bạo, một tên Mogadorian bay thẳng vào thang máy của chúng tôi. Đầu hắn đập mạnh vào tường và gãy cổ. Phía bên ngoài, mọi thứ dần trở lại yên tĩnh.

Khi nó kết thúc, tôi ló đầu ra ngoài. Không khí đầy bụi bay lơ lửng mà có lẽ đó là những gì còn lại của đám Mogadorian. Một khẩu súng năng lượng của chúng bằng cách nào đó cắm được lên trần nhà giờ rơi bịch xuống sàn nhà. Bên cạnh đó thì, thứ duy nhất còn lại trong hành lang là một cái xe đẩy phục vụ phòng trông như thể vừa đi qua một cái máy xay vậy, các chân xe của nó bị bẻ cong và vặn xoắn. Chỉ có một cánh cửa ở cuối hành lang ngắn này, cánh cửa cho căn hộ cao cấp, và nó giờ cũng bị bật một nửa khỏi bản lề rồi.

"Cái đó là cái quái gì vậy?" Walker hỏi đầy tò mò.

"Lũ Mog không phải là kẻ duy nhất có những món vũ khí tối tân", Chín đáp, nhặt chuỗi đá giờ nằm trông thật vô hại trên sàn nhà lên.

"Đừng có nghĩ về việc đó", tôi nói với Walker khi tôi thấy bà ta rướn cổ cố nhìn những hòn đá. "Công nghệ của chúng tôi không phải để bán đâu".

Walker nhíu mày nhìn tôi. "Ừ, được rồi, dù sao thì cứ nhìn từ cái vụ với đôi găng tay thì các cậu cũng chẳng biết nó hoạt động như thế nào đâu mà".

Từ chỗ cánh cửa vỡ nát ở phía trước, tôi nghe thấy tiếng tivi. Tôi nghĩ là nó đang ở kênh thời sự, vài gã đang thao thao về vấn đề giá cả hàng hóa. Ngoài ra thì hành lang này hoàn toàn yên tĩnh. Chẳng có dấu hiệu nào của tên Mogadorian nào khác cả. Ngay cả thế, chúng tôi vẫn tiến lên đầy thận trọng về phía cửa căn hộ cao cấp.

Cảnh giác để khỏi bị phục kích, tôi đẩy cánh cửa ra bằng Telekinesis trước khi chúng tôi tiến lại quá gần. Nó bật khỏi bản lề dễ dàng và đổ ập vào căn phòng với một tiếng thụp. Phòng khách bên trong tối om, tất cả rèm cửa đều hạ xuống và chỉ được thắp sáng từ ánh sáng xanh của cái tivi.

"Vào đi", một giọng buồn bã vang lên từ bên trong. "Chẳng có ai trong này có thể làm các cậu bị thương đâu".

"Đó là Sanderson", Walker thì thầm.

Tôi liếc nhìn nhanh sang Chín. Cậu ta nhún vai và vẫy tay về phía cánh cửa. Tôi đi trước, Chín ở ngay phía sau tôi và Walker đi bọc hậu.

Thứ đầu tiên tôi để ý thấy là một mùi ẩm mốc bên trong căn phòng. Nó ngửi như là mùi phân hủy với thoang thoảng mùi bạc hà và mùi kem dưỡng da cho người già. Một tấm bản đồ New York trải rộng trên mặt bàn ăn, được ghi chú lại bằng tiếng Mogadorian ở nhiều địa điểm. Bên cạnh cái bàn là một cái ghế bị đổ như thể do ai đó đứng lên vội vã. Cũng có những khẩu pháo Mogadorian dựa vào một bên tường bên cạnh những ba lô vải tối màu chứa các đồ đạc - tôi nhận thấy một cái máy tính xách tay, vài cái điện thoại đi động và một quyển sách dày bọc da.

Không thứ gì khiến tôi thấy hứng thú nhiều như ông già ngồi ở mép giường cỡ vua. Ông ta theo dõi tivi thông qua cánh cửa phòng ngủ để mở, có lẽ là quá yếu để tự đi vào phòng khách.

"Chết tiệt thật, ông bạn à", Chín thảng thốt khi nhìn thấy Sanderson. "Ông bạn bị sao vậy?"

Tôi đã thấy rất nhiều bức ảnh của Bud Sanderson trong vài ngày qua. Đầu tiên là ở trang Họ Đi Giữa Chúng Ta, Sanderson là một ông già với mái tóc mỏng màu bạc, cằm bự và bụng mỡ. Trên trang web, trong một bài viết lá cải mà tôi không để tâm quá nhiều vào nó, Mark James buộc tội Sanderson đang dùng một liệu pháp chống lão hóa nào đó của Mogadorian. Lần tiếp theo tôi thấy Sanderson là trong mớ tài liệu của Walker, ông ta đang ăn trưa với Setrákus Ra đang biến hình, trông nồng nhiệt và thân mật, mái tóc bạc dày và bóng mượt, trông như thể ông ta có thể chạy bộ vài dặm sau khi ăn món salad trên đĩa vậy.

Sanderson ở trước mặt tôi không hể trông giống bất cứ bức ảnh nào tôi đã xem. Chín và tôi đi vào phòng ngủ để có thể có một cái nhìn tổng thể hơn trong khi Walker ở lại phía sau. Bộ trưởng Bộ quốc phòng giờ là một ông già yếu đuối, thân hình còng xuống của ông ta được bọc trong một cái áo choàng của khách sạn. Phía bên phải khuôn mặt ông ta trông chảy xệ và xô lệch - hốc mắt trũng sâu, và viền hàm dưới của ông ta biến mất dưới lớp da thừa. Mái tóc bạc của ông ta giờ rụng gần hết, mái tóc vuốt keo cẩn thận cũng chỉ vừa đủ để che những vết đồi mồi. Ông ta mỉm cười với chúng tôi - hoặc đó cũng có thể là một cái nhăn mặt - răng ông ta vàng khè và bị tụt nướu. Ở chỗ cổ hở ra và trên cánh tay của ông ta, tôi nhận thấy vài mạch máu nổi lên giờ đã chuyển sang màu đen.

"Số Bốn và Số Chín", Sanderson nói, dùng một ngón tay chỉ vào tôi rồi Chín một cách run rẩy. Ông ta trông chẳng hề có vẻ gì là cảm thấy bị xúc phạm trước phản ứng kinh tởm ra mặt của Chín, và có vẻ như còn chẳng biết về hành động đó. "Ảnh của các cậu đã ở trên bàn làm việc của tôi hàng năm trời. Những bức ảnh nhòe mờ từ các máy quay an ninh và những thứ tương tự. Tôi gần như là đã chứng kiến các cậu lớn lên vậy".

Sanderson giờ nghe như là một ông lão già khọm hoài cổ. Tôi hoàn toàn cảm thấy bị bất ngờ. Tôi đã chờ đợi một màn diễn văn chính trị cố gắng lay chuyển tôi với những tiêu điểm về Tiến trình Mogadorian hóa. Ông già này trông còn chẳng thể đứng dậy khỏi giường chứ đừng nói gì tới chuyện phát biểu trước Liên Hợp Quốc.

"Và cô ..." Sanderson nghiêng đầu để nhìn về phía Walker. "Cô là một trong những thuộc hạ của tôi phải không nào?"

"Biệt vụ Karen Walker", bà ta đáp và bước tới ngưỡng cửa. "Không phải là một người của ngài nữa. Giờ tôi phục vụ cho nhân loại, thưa ngài".

"Ồ, tốt thật đấy", Sanderson nói đầy vẻ coi thường. Ông ta trông chẳng có vẻ gì là có hứng thú về bà ta. Cái cách đôi mắt đen và nhỏ của ông ta cứ nhìn tôi và Chín như thể chúng tôi là những người thân thất lạc từ lâu giờ tụ tập quanh cái giường mà ông ta đang hấp hối vậy khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. Ngay cả Chín cũng trở nên im lặng đến khó xử.

Tôi nhận thấy một bộ dụng cụ nhỏ trên giường cạnh Sanderson. Nó chứa vài ống tiêm mảnh chứa đầy một thứ chất lỏng sẫm màu khiến tôi nhớ tới máu của mấy con Piken.

Tôi bước một bước về phía ông ta, giọng nhỏ nhẹ. "Chúng đã làm gì ông vậy?"

"Chẳng có gì mà tôi không yêu cầu cả", Sanderson đáp buồn bã. "Tôi ước các cậu đã tìm tới tôi sớm hơn. Giờ thì đã quá muộn rồi".

"Còn phải nói à", Chín đáp.

"Ngay cả khi các cậu giết tôi, nó cũng chả tạo nên được khác biệt gì", Sanderson nói thẳng, buồn bã.

"Chúng tôi không ở đây để giết ông", tôi đáp. "Tôi không biết chúng đã nói gì với ông hay những gì chúng đã nhồi vào tâm trí và cơ thể ông, nhưng chúng tôi chưa ngừng chiến đấu đâu".

"Ồ, nhưng tôi lại thế rồi", Sanderson đáp và rút một khẩu súng ngắn nhỏ từ túi áo choàng ra. Trước khi tôi có thể ngăn ông ta lại, ông ta đưa súng áp lên thái dương và bóp cò.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.