Trước tiếng động của bánh xe phanh gấp và động cơ trực thăng, Chín và tôi lao ra ngoài, nhảy qua cái hiên nhà vỡ nát ra bãi cỏ. Chúng tôi ra vừa kịp lúc thấy một tia sét xé trời lao xuống, hẳn là màn chào hỏi của Sáu. Đó là một cú đòn cảnh cáo; tia sét đánh tung một chỗ mặt đường ngay trước một chiếc SUV màu đen đang đi vào khiến nó phải bẻ lái gấp.
"Cái quái gì thế này?" Chín gầm gừ. "Tớ nghĩ chúng ta đã xong việc với đám người liên bang này rồi chứ".
"Adam nói lẽ ra chúng phải để chỗ này được yên", tôi đáp. "Thỏa thuận nào đó với lũ Mog".
"Tớ đoán là nó kết thúc khi cậu giết sạch bọn chúng rồi nhỉ?"
Có ba máy bay trực thăng phía trên chúng tôi, lượn vòng như lũ kền kền. Hẳn phải có tín hiệu nào đó giữa chúng, bởi chúng đều bật pha cùng một lúc. Một cái chiếu vào tôi và Chín, một cái ở lối vào căn nhà sau chúng tôi và cái thứ ba vào Sáu và Sam. Trong ánh sáng chói lóa, tôi thấy Sam, không có vũ khí, nhanh chóng trèo vào trong chiếc Skimmer tìm chỗ núp. Sáu thì, tay dang rộng ra, đang trong trạng thái triệu hồi một kiểu thời tiết khắc nghiệt nào đó cho những vị khách không mời của chúng tôi, trở nên tàng hình trước khi ánh đèn có thể chiếu thẳng vào mình.
Trong lúc đó, không nao núng bởi tia sét vừa rồi, một đoàn xe SUV màu đen khác phóng như bay trên đường, ánh sáng xanh nhấp nháy phía dưới kính chắn gió. Họ dừng lại cạnh nhau theo đội hình sát sạt, cuối cùng tạo ra một vành đai kính chống đạn và cường lực sáng loáng. Những cánh cửa bật mở và một toán đặc vụ trong áo gió màu xanh giống hệt nhau nhảy ra. Những người không bận hét vào những cái bộ đàm thì chĩa súng vào chúng tôi, tất cả họ cúi người sau cửa xe để che chắn cơ thể. Họ mất chưa tới một phút để bao vây chúng tôi trong đường cụt này.
"Họ thực sự nghĩ như thế sẽ cản được chúng ta sao?" Chín hỏi trong khi tiến tới trước một bước, như thể thách thức đám đặc vụ bắn mình.
"Tớ không biết họ đang nghĩ cái gì", tôi đáp. "Nhưng họ không biết về đám Chimærae".
Tôi có thể cảm thấy chúng đang lẩn khuất trong bóng tối cạnh đường chính. Mấy gã chính phủ này có thể đã nghĩ là bao vây được chúng tôi rồi, nhưng những cặp mắt sáng rực trong bóng tối lại muốn nói khác. Những con Chimærae đang giữ vị trí, chờ đợi hiệu lệnh.
Tôi nghe thấy tiếng động sau lưng và thấy Marina đứng ở hiên nhà, những cọc băng mọc ra từ tay cô ấy như hai con dao găm. Cái đó mới đây. Cạnh cô ấy, dùng ngưỡng cửa làm vật chắn là Adam, tay cầm một khẩu súng năng lượng Mogadorian.
"Chúng ta làm gì đây?" Marina hỏi.
Tôi nhận thấy những đám mây bão tụ lại phía trên. Sáu đã sẵn sàng tấn công nếu cần. Nhưng tới giờ, mấy gã chính phủ vẫn chẳng làm gì khác ngoài việc tạo một đống tiếng ồn. Họ không lao vào, không nổ súng, và đó cũng là lí do duy nhất mà tôi chưa khởi động Lumen.
"Tớ không muốn làm họ bị thương nếu chúng ta không cần làm vậy", tôi nói. "Nhưng chúng ta không có thời gian cho mấy thứ nhảm nhí. Tớ khá chắc là sẽ không để bị bắt và tra hỏi".
Có vẻ như là Chín cắt nghĩa câu nói của tôi như là lời khích lệ làm gì đó điên khùng. Cậu ta sải bước tới trước và nhặt chân ghế của Tiến sĩ Anu lên, thứ đã bị xẻ làm đôi bởi những cú đạn năng lượng trong trận chiến buổi trưa. Thứ đó hẳn phải nặng tới gần trăm cân, nhưng Chín nâng nó lên với một tay, lăng qua lăng lại như biểu diễn.
"Các người đang trên đất tư!" Chín hét lên. "Và tôi không thấy tờ trát nào cả!"
Trước khi tôi có thể ngăn cậu ta, Chín quăng thứ kia lên trên không, dừng nó lại trước mũi chiếc máy bay trực thăng gần nhất chỉ độ chục phân. Nó khá rõ ràng từ góc nhìn của tôi là cái máy bay không hề gặp chút nguy hiểm nào cả, nhưng tôi đoán là phi công con người không quen với việc bị một Garde siêu khỏe ném phế liệu về phía mình. Người phi công kéo cần lái về phía sau và cái máy bay rung lắc lấy độ cao, cái đèn phá của nó chiếu loạn lên khắp bãi cỏ. Mảng ghế kia thì rơi xuống giữa con đường với một tiếng động lớn.
"Thế là không cần thiết", Adam nhận xét từ ngưỡng cửa.
"Eh, đồng ý là không đồng ý", Chín nói.
Khi cậu ta cúi xuống nhặt một mảng ghế khác, tôi nghe thấy những tiếng lên đạn súng từ hàng xe SUV kia. Sáu hẳn cũng nghe thấy chúng từ bất cứ chỗ nào mà cô ấy đang trốn, bởi vì một làn sương mù bất chợt xuất hiện trên bãi cỏ của Ashwood Estates khiến chúng tôi khó bị ngắm bắn hơn.
Tôi bật Lumen của mình lên và tiến tới trước, chắn mình giữa Chín và đám SUV. Tôi giơ tay lên cho đám đặc vụ có thể nhìn thấy rõ ràng là chúng đang bốc cháy.
"Tôi không biết tại sao các người lại ở đây", tôi hét về phía hàng xe, "nhưng các người đang phạm sai lầm đó. Đây là một trận chiến mà các người hoàn toàn không thể thắng. Điều thông minh nhất mà các người có thể làm là trở lại chỗ các sếp của mình và bảo họ là chẳng có gì ở đây cả".
Để tạo thêm sức nặng cho bài phát biểu vừa rồi của mình, tôi gửi một tín ra lệnh hiệu bằng tâm trí cho đám Chimærae của chúng tôi. Những tiếng hú vọng ra từ bóng tối ở hai bên sườn những chiếc SUV. Bất chợt trở nên hoảng loạn, vài đặc vụ bắt đầu chĩa nòng súng về phía bóng tôi, và một chiếc trực thăng còn dùng đèn pha của mình rà soát xung quanh. Chúng tôi đã khiến họ phải sợ.
"Cảnh báo lần cuối!" tôi nói to, tạo một quả cầu lửa cỡ quả bóng chày lơ lửng trên lòng bàn tay tôi.
"Lạy Chúa!" một giọng phụ nữ hét lên từ phía hàng xe. "Mọi người bình tĩnh nào!"
Từng người một, đám đặc vụ chỗ hàng xe hạ vũ khí xuống. Trong khi họ đang làm vậy, một người bọn họ len lỏi tiến về phía chúng tôi từ khoảng trống giữa hai chiếc SUV, tay bà ta giơ lên ở tư thế đầu hàng. Qua làn sương, tôi nhận ra từ thế cứng nhắc và mái tóc đuôi ngựa của bà ta.
"Đặc vụ Walker? Là bà đó hả?"
Đứng cạnh tôi, Chín bật cười. "Ồ thôi nào. Bà lại định cố bắt chúng tôi lần nữa hả?"
Walker nhăn nhó khi bà ta tiến lại gần, khuôn mặt sắc sảo của bà ta nhiều nếp nhăn hơn tôi nhớ. Bà ta nhợt nhạt, tóc nhiều chỗ đã chuyển bạc. Tôi cố gắng nhớ lại bà ta bị thương nặng cỡ nào khi ở Căn cứ Dulce. Lẽ nào bà ta vẫn chịu dư chấn từ vụ đó?
Trước khi bà ta tiến lại quá gần, Sáu hiện hình phía sau bà ta và nắm lấy chỗ tóc đuôi ngựa của bà ta. "Thế là đủ gần rồi đấy", cô ấy hằm hè.
Walker mở to mắt sợ hãi, ngoan ngoãn chấp dừng lại. Sáu với tay xuống lấy khẩu súng ở thắt lưng bà ta vứt xuống bãi cỏ.
"Tôi xin lỗi về màn báo động này", Walker nói, giọng bà ta hơi nghẹn lại bởi tư thế mà Sáu đang giữ. "Các đặc vụ của tôi thấy con tàu Mogadorian kia hạ cánh và chúng tôi nghĩ các cậu đang bị tấn công".
Tôi tắt Lumen đi, nghiêng đầu nhìn bà ta. "Từ từ đã. Các vị chạy tới đây chỉ vì các vị nghĩ chúng tôi đang bị tấn cống á?"
"Tôi biết các cậu chẳng có lí do gì để tin tôi", Walker nói, giọng khàn khàn. "Nhưng chúng tôi ở đây là để giúp đỡ".
Bên cạnh tôi, Chín cười nhạo báng. Tôi nhìn Walker chằm chằm, đợi chờ những từ cuối của một câu đùa nhảm hay một tín hiệu bí mật nào đó cho người của bà ta nổ súng.
"Thôi mà", bà ta nói. "Nghe tôi nói đã".
Tôi thở dài và ra hiệu về phía ngôi nhà. "Đem bà ta vào", tôi nói với Sáu, sau đó quay sang Chín. "Nếu những người còn lại bọn họ thử làm bất cứ điều gì dù chỉ một chút đáng nghi-"
Chín bẻ đốt ngón tay răng rắc. "Ồ, tớ biết phải làm gì".
Sáu xô Walker tiến lên chỗ bậc cửa vỡ nát của nhà Adam và vào cửa trước. Tôi đi theo cách sau vài bước, để những người bạn còn lại của chúng tôi để mắt tới đội quân đặc vụ nhỏ của chính phủ.
"Có phải tôi đã thấy một tên Mogadorian khi ở ngoài đó?" Walker hỏi trong khi Sáu vẫn đẩy bà ta đi vào phòng khách. "Các cậu bắt được một tên bọn chúng làm tù binh?"
"Anh ta là một đồng minh", tôi nói. "Ngay bây giờ, bà mới là tù binh".
"Hiểu rồi", Walker nói, nghe có vẻ vô cùng mỏi mệt. Không cần Sáu phải động thủ, Walker ngồi xuống một cách nặng nhọc trên một chiếc ghế sô-pha. Trong ánh đèn phòng khách, tôi có thể thấy hoàn toàn có gì đó không đúng về bà ta. Có lẽ là có liên quan tới mái tóc bạc của bà ta, nhưng Walker trông có vẻ mệt mỏi. Bà ta nhìn thấy lối vào đường hầm của đám Mogadorian nhưng trông chẳng có vẻ gì là thích thú hay ngạc nhiên cả.
"À, một vị khách", chú Malcolm nói khi chú xuất hiện ở ngưỡng cửa giữa phòng khách và bếp, khẩu súng săn của chú ấy quàng trên vai. "Và bà ấy mang khá nhiều bạn. Mọi thứ ổn cả chứ?"
"Cháu vẫn chưa chắc", tôi đáp, giọng tôi vẫn còn chút căng thẳng bởi tôi vẫn chưa tin bà ta. Sáu lượn vòng qua cái ghế để cô ấy có thể đứng ở chỗ mà Walker không thấy được.
"Hừm", chú Malcolm nói. "Chú đang định pha một ấm cà phê. Có ai muốn chút không? Chú nghĩ là chú cũng thấy chút trà trong bếp nữa".
Một nụ cười yếu ớt xuất hiện trên mặt Walker. "Đây là cái kiểu cảnh sát tốt - cảnh sát tệ đó hả?" Bà ta nhìn từ chú Malcolm sang tôi. "Ông ấy là một trong những ... các cậu gọi họ là gì? Người Giám Hộ à?"
Sáu giơ tay về phía chú Malcolm. "Thực ra cháu sẽ lấy một cốc". Khi tôi liếc nhìn cô ấy với một ánh mắt khó chịu, cô ấy nhún vai. "Sao nào? Tin tớ đi, tớ có thể vừa uống cà phê vừa hạ gục quý bà đây nếu tớ phải làm vậy".
Đặc vụ Walker liếc nhìn ra phía sau về phía Sáu. "Tôi tin là cô ta có thể làm vậy".
Tôi sải bước tới trước để có thể đứng ngay trước mặt Walker và búng tay một cái. "Được rồi, đừng làm mất thời gian nữa. Nói những gì bà muốn nói khi tới đây đi".
"Đặc vụ Purdy chết rồi", Walker nói, nhìn thẳng vào tôi. "Bị đau tim khi ở Căn cứ Dulce".
"À, tôi nhớ hắn ta", Sáu nói. "Thật đáng tiếc".
Tôi nhớ lại đồng sự của Đặc vụ Walker - một gã già hơn, tóc trắng, mũi cong. Tôi nhún vai, không hiểu việc đó thì có liên quan gì tới chúng tôi. "Thế thì xin chia buồn. Nhưng thế thì đã sao?"
"Hắn như cái gai trong mắt hơn", Walker đáp. "Mà vấn đề không phải là hắn đã chết, nó là những gì xảy ra sau đó".
Walker giơ tay lên, sau đó vô cùng chậm rãi cho tay vào túi áo gió FBI phía trước. Bà ta lấy ra một cặp tài liệu bằng giấy được cuộn lại bằng dây chun. Bà ta mở nó ra, cho tay vào trong lấy ra một bức ảnh của kiểu máy ảnh chụp lấy ngay. Walker đưa nó cho tôi và tôi thấy mình đang xem cái xác của Đặc vụ Purdy được chụp ở cự li gần - hay đúng hơn là những gì còn lại của gã. Nửa khuôn mặt hắn đã biến mất, tan ra thành tro trên nền xi măng bên dưới hắn.
"Tôi tưởng bà nói đó là một cơn đau tim", tôi nói.
"Đúng thế", Walker đáp. "Vấn đề là, sau đó, Purdy bắt đầu phân hủy ra thế. Giống hệt như một tên Mogadorian".
Tôi lắc đầu. "Thế là thế nào? Tại sao lại thế được?"
"Hắn đã đang nhận được các phương pháp điều trị", Walker nói. "Tăng cường, như cái cách mà bọn Mog gọi chúng. Hầu hết những thành viên cao cấp của MogPro đã được dùng chúng hàng năm trời".
Cái cụm từ "MogPro" đã từng được nhắc tới trong Họ Đi Giữa Chúng Ta, nhưng tôi không biết cái này thì liên quan gì tới thứ tăng trưởng mà Adam nói với chúng tôi.
"Từ từ", tôi nói với bà ta. "Bắt đầu nói từ đầu đi".
Walker vô thức chạm vào chỗ tóc bạc của bà ta và trông một thoáng tôi tự hỏi liệu bà ta có đang phân vân về màn thú nhận này. Nhưng rồi bà ta đưa tôi cái cặp mà bà ta vẫn đang nắm chặt trong tay, nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Lần gặp mặt đầu tiên là từ mười năm trước", bà ta nói. "Đám Mogadorian tự nhận là đang săn lùng những kẻ trốn chạy. Chúng muốn dùng mạng lưới thực thi luật pháp của chúng tôi, được tự do đi lại khắp đất nước, và đổi lại là chúng sẽ cung cấp cho chúng tôi về vũ khí và công nghệ. Tôi chỉ vừa mới tốt nghiệp khi tất cả chuyện này xảy ra vậy nên rõ ràng là tôi không được mời tới bất kì buổi họp mặt nào với đám người ngoài hành tinh. Tôi đoán là chẳng có ai muốn làm chúng cáu hay từ chổi những món vũ khí còn mạnh hơn bất cứ thứ gì chúng ta từng thấy bởi vì chính phủ của chúng ta nhượng bộ khá là nhanh. Chính giám đốc cục đứng ra thương thuyết. Đó là trước khi ông ta được thăng chức. Có lẽ chính đó là lí do tại sao ông ta được thăng chức".
"Để tôi đoán", tôi nói, nhớ lại cái tên từ trang web của Mark. "Giám đốc cũ là Bud Sanderson. Giờ đã là Bộ trưởng Bộ quốc phòng".
Walker trông thoáng có vẻ ấn tượng. "Đúng vậy. Cậu chắp nối các mảnh ghép, cậu sẽ tìm thấy rất nhiều người đã đứng ra thương thuyết với bọn Mog mười năm trước giờ đã phất như thế nào".
"Còn tổng thống thì sao?" Sáu hỏi.
"Ông ta á?" Walker khịt mũi khó chịu. "Chỉ là con cá nhỏ thôi. Kẻ được bầu lên, kẻ đọc diễn văn trên tivi - chỉ là nhân vật nổi tiếng thôi. Sức mạnh thực sự thuộc về kẻ được bổ nhiệm, những người làm việc trong hậu trường. Những người mà cậu chẳng bao giờ nghe tới. Họ là những người mà đám Mog muốn và là người chúng giữ bên mình".
"Ông ta vẫn là tổng thống", Sáu phản bác. "Tại sao ông ta không làm gì?"
"Bởi vì ông ta chẳng biết gì cả", Walker nói. "Và dù sao thì, phó tổng thống cũng là một tên MogPro. Khi thời điểm đến, tổng thống hoặc sẽ phải thuận theo đám Mog hoặc sẽ bị hạ bệ".
"Tôi xin lỗi", tôi nói, giơ tay ra hiệu dừng lại. "MogPro là cái quái gì thế?"
"Mogadorian Progress (Tiến trình Mogadorian hóa)", Walker giải thích. "Đó là tên mà chúng gọi, trích dẫn, 'điểm chung giữa hai giống loài của chúng ta', hết trích dẫn".
"Bà biết không, bất kể khi nào bà muốn có một nghề thứ hai, tôi biết một trang web bà có thể viết bài cho đấy", tôi nói với Walker trong lúc lật giở đống tài liệu của bà ta. Nó có thông số kĩ thuật về những khẩu súng năng lượng của đám Mogadorian, bản sao lưu các cuộc trò chuyện giữa các chính khách, những hình ảnh về những nhân vật chính phủ trông khá quan trọng bắt tay với những tên Mog với đồng phục sĩ quan. Đó là kiểu tài liệu mà một trang như Họ Đi Giữa Chúng Ta sẽ vô cùng muốn có.
Thực ra thì, khá nhiều thông tin này đã có trên trang web của Mark. Liệu Walker có phải là người cung cấp thông tin cho cậu ta?
"Vậy là sếp của bà bán rả nhân loại chỉ vì vài món vũ khí được nâng cấp?" Sáu hỏi, ngả người qua ghế Walker đang ngồi để liếc nhìn bà ta.
"Đại khái là thế. Chúng ta cũng chẳng phải là quốc gia duy nhất làm thế", Walker tiếp tục, giọng bực tức. "Và chúng cũng biết cách níu giữ chúng tôi. Sau các mòn vũ khí, chúng bắt đầu hứa hẹn về những tiến bộ y tế. Tăng cường bộ gien như cách mà chúng gọi nó. Tự nhận là chúng có thể chữa được bất cứ bệnh gì từ cảm cúm cho tới ung thư. Về cơ bản là chúng hứa hẹn sự bất tử".
Tôi ngẩng mặt lên khỏi đống tài liệu, dừng lại ở một bức hình của một người lính với ống tay áo xắn lên, những mạch máu trên cánh tay anh ta đen xạm lại như thể máu anh ta đã biến thành bồ hóng.
"Kết quả như thế nào?" Tôi hỏi, đập đập tay vào tấm ảnh.
Walker rướn cổ lên nhìn bức ảnh, sau đó nhìn thẳng vào mắt tôi. "Cái cậu đang nhìn là sau một tuần không tiếp nhận những đợt tiêm liệu pháp gien của bọn Mogadorian. Đó là kết quả đấy".
Tôi đưa hình ảnh cho Sáu xem và cô ấy lắc đầu vẻ kinh tởm.
"Vậy là cơ bản chúng đang giết các người một cách chậm rãi", Sáu nói. "Hoặc là biến các người thành Mog".
"Chúng tôi không biết chúng tôi đang dính vào cái gì", Walker nói. "Thấy Purdy phân hủy như thế thì ... nó khiến vài người mở mắt. Lũ Mog không phải là các vị cứu tinh. Chúng đang biến chúng tôi thành thứ gì đó vô nhân tính".
"Và các vị vẫn tiếp tục giao kèo với chúng, phải không nào?" Tôi đáp. "Tôi nghe nói có ai đó cố gắng công khai hình ảnh vài tên Mogadorian bị bắt, nhưng có ai đó che đậy câu chuyện lại".
Walker gật đầu. "Đám Mog khẳng định liệu pháp tăng cường gien của chúng sẽ ngày càng tốt hơn. Khá nhiều anh bạn già ở Washington muốn tiếp tục và giữ vững hướng đi. Tôi đoán là họ chưa bao giờ thấy một người bị phân hủy. Những người như Sanderson và vài người bạn cấp cao của MogPro, họ đã bắt đầu được nhận những phương pháp điều trị tân tiến hơn. Tất cả những gì bọn Mog muốn nhận lại là sự tiếp tục hợp tác của chúng tôi".
"Hợp tác thế nào?"
Walker nhướn một bên lông mày lên với tôi. "Nếu cậu vẫn còn chưa đoán được việc đó thì có lẽ tôi chắc hẳn đã chọn nhầm phe và chúng ta thực sự chết chắc rồi".
"Có lẽ nếu bà chọn đúng phe từ nhiều năm trước thay vì giúp chúng săn lùng những đứa trẻ -" Tôi bắt gặp một ánh nhìn từ phía Sáu và kiềm chế cơn tức giận của mình lại. "Sao cũng được. Chúng tôi biết chúng đang đến. Không còn trốn tránh trong bóng tối hay những vùng ngoại ô nữa. Chúng sẽ lộ mặt, đúng chứ?"
"Đúng", Walker xác nhận. "Và chúng trông đợi chúng ta giao chúng quyền cai trị hành tinh".
Chú Malcolm quay về từ trong bếp với hai cốc cà phê. Chú ấy đưa một cho Sáu và một cho Walker, viên đặc vụ trông có vẻ bất ngờ và biết ơn.
"Xin lỗi chút, nhưng nó sẽ xảy ra như thế nào?" Chú Malcolm nói. "Trong một tình huống gặp mặt lần đầu, sẽ có sự hoảng loạn nhất định lan tỏa khắp nơi".
"Vả lại, chúng trông như mấy thằng nhợt nhạt quái dị", Sáu thêm vào. "Mọi người lại chẳng phản ứng mạnh lắm đấy".
"Đừng có chắc như thế", Walker đáp, và ra hiệu về phía đống giấy tờ tôi đang cầm với cái cốc của mình. Sau khi lật thêm vài trang nữa, tôi thấy một loạt ảnh. Hai người ăn mặc chỉnh tề đang ăn trưa trong một nhà hàng sang chảnh. Người đầu tiên đã gần bảy mươi với mái tóc xám thứ thớt và khuôn mặt như một con cú mà tôi nhận ra từ trang web của Mark; ông ta là Bud Sanderson, bộ trưởng bộ quốc phòng. Người còn lại, một gã trung tuổi đẹp trai trông như là một ngôi sao điện ảnh mà tôi chưa bao giờ thấy. Có gì đó đeo quanh cổ gã, hầu như bị che hết đi bởi bộ đồ và góc chụp không hợp. Nó làm tôi ngờ ngợ về thứ gì đó, vậy nên tôi đưa bức ảnh cho Walker.
"Tôi nhận ra Sanderson", tôi nói. "Người còn lại là ai?"
Walker lại nhướn mày với tôi. "Sao? Cậu không nhận ra hắn à? Tôi cũng chẳng ngạc nhiên. Gã rõ ràng là có vài hình dạng khác nhau. Tôi thì, tôi không nhận ra hắn khi hắn đang hủy diệt các cậu tại Căn cứ Dulce, to như một ngôi nhà với một cái roi bốc cháy nào đó. Thực ra, tôi đoán đó là lúc tôi quyết định MogPro không hợp với tôi".
Tôi mở to mắt sững sơ và nhìn lại một lần nữa vào bức ảnh. Những sợi dây chuyền thực sự đang ẩn dưới bộ đồ của hắn, nhưng rõ ràng hắn ta đeo ba sợi dây quanh cổ. "Bà đang đùa tôi đấy à".
"Setrákus Ra", Walker nói, lắc đầu. "Ký kết giao kèo về hòa bình giữa Mogadorian và con người".
Sáu đi vòng qua chiếc ghế đến lấy bức ảnh trong tay tôi. "Thằng biến hình chết tiệt", cô ấy nói. "Hắn đã làm tất cả việc này khi chúng ta đang chạy trốn. Sắp đặt mọi thứ trong khi chúng ta còn tản mác".
"Hắn có thể đang có lợi thế, nhưng mọi thứ chưa phải là kết thúc", chú Malcolm nói.
"Được, đó là sự lạc quan đáng mừng đó", Walker nói và nhấp một ngụm cà phê. "Nhưng mọi việc sẽ kết thúc trong hai ngày nữa".
"Chuyện gì xảy ra khi đó?" Tôi hỏi.
"Cuộc họp UN", Walker giải thích. "Trùng hợp là, tổng thống sẽ không tham dự được, vậy nên Sanderson sẽ thay thế. Ông ta sẽ ở đó giới thiệu Setrákus Ra với cả thế giới. Một chút diễn văn thiên vị về những người ngoài hành tinh nhỏ bé dễ thương không hề có ý làm hại chúng ta. Sẽ có động thái cho phép hạm đội Mogadorian đi lại an toàn trên Trái đất, để chúng neo đậu, làm những người hàng xóm trong cộng động liên ngân hà. Các nhà lãnh đạo thế giới hắn đã mua chuộc sẽ ủng hộ việc đó. Tin tôi đi, họ chiếm số đông đó. Và một khi chúng ở đây, và chúng ta để chúng vào ..."
"Chúng tôi đã thấy một trong những tàu chiến của chúng ở Florida", Sáu nói, nhìn tôi ảo não. "Chúng sẽ rất khó bị bắn hạ ngay cả với một đội quân sẵn sàng cho giao chiến".
"Nhưng sẽ chẳng có trận chiến nào đâu". Tôi nói, hoàn thành nốt suy nghĩ của cô ấy. "Người Trái đất sẽ còn chẳng kháng cự gì. Và vào thời điểm họ nhận ra họ đã mời một con quái vật vào thì đã quá muộn rồi".
"Chính xác", Walker nói. "Không phải ai trong chính phủ cũng đồng ý với Sanderson. Về phía FBI, CIA, NSA, quân đội - chỉ mười lăm phần trăm theo MogPro. Họ đảm bảo mình kết bạn với nhiều người quyền lực khác, nhưng phần lớn mọi người vẫn không biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi đoán là lũ Mog thiết lập tỉ lệ tương tự ở các quốc gia khác. Chúng biết cần điều khiển bao nhiêu con người để khiến mọi việc theo ý chúng".
"Còn bà thì sao? Một phần trăm chống trả lại à?" Tôi hỏi.
"Ít hơn một", Walker đáp. "Khó mà thuyết phục cấp trên nếu cậu không có siêu sức mạnh và - cái gì ở ngoài đó nhỉ? Một đội quân sói à? Dù sao thì, đội của tôi đã rình rập Ashwood, chờ đợi một cơ hội để tấn công hoặc, tôi chẳng biết nữa, làm gì đó. Khi chúng tôi thấy các cậu chiếm lây nơi này -"
"Được rồi, Walker, tôi hiểu rồi", tôi nói, cắt ngang bà ta và đặt chỗ tài liệu sang một bên. "Tôi tin những gì bà nói, ngay cả khi nếu tôi vẫn chưa thực sự tin tưởng bà. Vậy chúng ta phải làm gì đây? Làm cách nào mà chúng ta ngăn chặn được nó?"
"Đến chỗ tổng thống thì sao?" Sáu gợi ý. "Ông ta có thể làm được gì đó".
"Đó là một ý", Walker nói. "Nhưng ông ta chỉ là một người, và được bảo vệ nghiêm ngặt. Và ngay cả khi cậu có thể tới chỗ ông ta, giải thích mọi thứ về người ngoài hành tinh và thuyết phục ông ta về phe các cậu thì đã sao? Vẫn còn khá nhiều MogPro chờ đợi để đảo chính".
Tôi nhìn Walker chằm chằm, biết là bà ta đã có một kế hoạch và chỉ đang cố lôi kéo chúng tôi. "Nói toẹt ra đi. Bà muốn chúng tôi làm gì?"
"Chúng ta cần phải chiếm cảm tình của những người vẫn chưa biết gì. Để làm thế, chúng ta cần một vụ lớn", Walker nói, vô cùng ung dung, như thể bà ta đang nói về chuyện đi đổ rác vậy. "Tôi muốn các cậu đi với tôi tới New York, ám sát bộ trưởng bộ quốc phòng và bóc mẽ Setrákus Ra".