Chín rướn qua người tôi để có thể nhìn Sam rõ hơn và thì thầm với cậu ấy, "Được rồi, anh bạn à. Có chuyện gì giữa cậu và Sáu thế?"
Sam nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ ngượng ngùng. "Cái gì chứ? Chẳng có gì cả".
"Psss", Chín khịt mũi khinh khỉnh. "Thôi nào anh bạn. Đây là chuyến đi dài bốn tiếng tới New York đó. Cậu phải kể vài chi tiết đi chứ".
Phía trước chúng tôi ở ghế hành khách, Đặc vụ Walker hắng giọng.
"Thật thú vị khi tôi thấy mấy nhóc tuổi teen các cậu nói về cuộc sống chăn gối như thế, nhưng có lẽ chúng ta nên nói về các bước của chiến dịch này hơn chứ nhỉ", bà ta nói chẳng chút cảm xúc.
"Đồng ý", tôi nói và xô Chín về chỗ ngồi để cậu ta không nhìn Sam với ánh mắt hau háu kia nữa. "Chúng ta cần tập trung vào nhiệm vụ".
Chín nhíu mày với tôi. "Được rồi John à. Tớ sẽ vô cùng tập trung trong thời gian còn lại của chuyến đi này".
"Tốt".
Sam thoáng cho tôi một nụ cười cảm kích và tôi gật đầu đáp lễ. Một phần trong tôi thực sự nghĩ chúng tôi cần nghĩ về tình huống rủi ro lớn của chúng tôi bây giờ, nhưng một phần khác trong tôi chẳng hề muốn nghe chút chi tiết nào giữa Sam và Sáu. Tôi đoán là tôi mừng cho họ. Mừng là họ đã tìm thấy chút thoải mái với nhau. Nhưng tôi không thể bỏ qua cái cảm giác là Sam cuối cùng sẽ chỉ còn có một trái tim tan vỡ. Tôi nhớ lại viễn ảnh về tương lai, cái cách mà Sam đã hét lên ngay trước khi đám Mogadorian hành quyết Sáu. Có lẽ đó là lí do tại sao tôi có cái cảm giác nặng nề là việc này sẽ kết thúc vô cùng tồi tệ đây.
Hoặc cũng có thể là tôi chỉ đang ghen tị thôi. Không phải bởi vì Sam cặp kè với Sáu, mà là tình yêu của đời tôi đang ở cách xa hàng dặm. Dĩ nhiên là tôi sẽ chẳng để lộ chút nào trước mặt Chín, Walker hay anh chàng FBI câm như hến đang lái xe kia. Vậy nên, tập trung vào nhiệm vụ thôi nào.
Chúng tôi đi trên đường I-95 từ Washington tới New York. Chú Malcolm ở lại Ashwood Estates để xem nốt kho lưu trữ của đám Mogadorian, hi vọng là có gì đó có thể hữu dụng. Phần lớn các đặc vụ đào ngũ cũng ở lại. Họ đang bảo vệ nơi đó, dùng nó như là căn cứ hoạt động để điều hành các nỗ lực phá hoại MogPro. Tôi vẫn không thực sự tin tưởng người của Walker, và tôi có lẽ sẽ chẳng bao giờ làm thế sau mọi thứ mà chính phủ đã gây ra cho chúng tôi, vậy nên tôi để lại năm con Chimærae còn lại với mệnh lệnh là bảo vệ chú Malcolm bằng mọi giá.
Bên cạnh Walker và tài xế của chúng tôi, có một chiếc SUV khác với đầy các đặc vụ đi theo sau chúng tôi. Thế là chúng tôi có tổng cộng sáu đặc vụ, cộng với tôi, Chín và Sam. Không hẳn là một đội quân. Nhưng mà, cuộc chiến cũng đã bắt đầu đâu. Có lẽ, nếu mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch của tôi, nó sẽ chẳng bao giờ xảy ra.
"Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Sanderson đang ở trong một khách sạn ở trung tâm thành phố Manhattan, gần với trung tâm Liên Hợp Quốc", Walker nói. Bà ta liếc nhìn xuống điện thoại của mình, thứ mà bà ta đã gõ gõ cả buổi sáng. "Tôi có một nội gián trong đội bảo vệ, nhưng ..."
"Nhưng sao?"
"Họ đã bị lùa đi vào sáng nay", Walker đáp. "Toàn bộ vệ sĩ bị thay thế bởi đội mới. Những gã nhợt nhạt trong áo măng tô tối màu. Nghe quen chứ?"
"Lũ Mogadorian", Chín nói, đấm vào lòng bàn tay. "Giữ cho tên chính trị gia cưng của chúng an toàn trước buổi diễn thuyết bán rẻ nhân loại đây mà".
"Tôi thì nghĩ nó lại là lợi thế cho chúng ta", Walker nói và nhìn tôi. "Người của tôi không muốn phải đấu với chính người của mình trên đường tới chỗ Sanderson. Ý tôi là, vài người trong số họ chỉ đang làm nhiệm vụ của mình thôi".
"Ừ, chúng tôi cũng chẳng thích thú gì khi đánh với con người", tôi nói, nhìn chằm chằm vào Walker. "Trừ khi họ bắt chúng tôi làm thế".
"Vậy, toàn bộ kế hoạch là gì?" Sam hỏi đầy ngờ vực. "Chúng ta tới khách sạn này, mở đường máu qua một đám Mog và rồi giết gã Sanderson này?"
"Đúng thế", Walker trả lời.
"Không", tôi nói.
Ai cũng nhìn về phía tôi. Ngay cả tay tài xế lạnh lùng cũng nhìn tôi thông qua gương chiếu hậu.
"Ý cậu là gì khi nói không?" Walker hỏi và nhíu mày lại. "Tôi nghĩ chúng ta đã nói rõ về việc này rồi chứ".
"Chúng tôi sẽ không giết Sanderson", tôi nói. "Chúng tôi không chống lại con người. Và vô cùng chắc là chúng tôi không giết họ".
"Nhóc này, tôi sẽ là người bóp cò nếu cậu đưa tôi tới trước mặt hắn được", Walker đáp.
"Bà có thể bắt ông ta nếu bà muốn", tôi nói. "Cáo buộc ông ta tội phản loạn".
"Hình phạt cho tội phản loạn là cái chết", Walker khẳng định, nghe có vẻ bực bội. "Dù sao thì, đám tay chân MogPro của hắn cũng chẳng để màn bắt bớ này được thông qua đâu. Và cậu nghĩ bất cứ thứ gì trong buổi xét xử sẽ có ý nghĩa gì đó một khi Setrákus Ra ở đây sao?"
"Bà nói đúng", tôi đáp. "Setrákus Ra mới là kẻ quan trọng".
"Đúng vậy. Thay vì Sanderson, các cậu sẽ là người chào đón hắn tại trụ sở Liên Hợp Quốc. Chúng ta sẽ cho thế giới thấy sự khác biệt giữa người ngoài hành tinh tốt và người ngoài hành tinh xấu. Trong khi đó, phía sau hậu trường, người của tôi sẽ triệt hạ đám MogPro". Walker xoa xoa thái dương của mình. "Tôi có các đặc vụ khác đã vào vị trí sẵn sàng. Vào khoảng thời gian chúng ta hạ gục Sanderson, một tá những tên MogPro phản bội khác cũng sẽ-"
Tôi cắt ngang lời bà ta. "Nếu bà định nói với tôi về nhiều vụ ám sát hơn nữa thì tôi không muốn biết đâu".
Chín giơ tay lên. "Tôi thì muốn biết".
"Đó không phải là việc chúng tôi làm, Walker", tôi tiếp tục. "Đó không phải là chúng tôi".
"Nhóc này, cậu muốn cả thế giới biết về lũ Mog thì sớm hay muộn tay cậu cũng dính bẩn thôi".
"Vậy nếu Sanderson là người làm việc đó thì sao?"
Walker nheo mắt nhìn tôi. "Cậu đang nói về việc gì thế?"
"Ông ta sẽ có một bài diễn văn tại trụ sở Liên Hợp Quốc phải không nào? Nói về Setrákus Ra, nói với nhân loại là sẽ an toàn thế nào khi chào đón hạm đội Mogadorian". Tôi nhún vai, cố gắng tỏ vẻ không quan tâm về việc này, tự tin vào kế hoạch của mình. "Có lẽ ông ta sẽ có một bài diễn văn khác. Có lẽ ông ta sẽ chuyển tải một lời cảnh báo".
"Cậu đang nói về việc giác ngộ ông ta?" Walker thốt lên. "Vào lúc muộn màng của trò chơi thế này sao? Cậu mất trí rồi à".
"Tôi không nghĩ vậy", tôi đáp, liếc nhìn từ trái qua phải về phía Chín và Sam. "Tôi và những người bạn của tôi đây khá là có tài thuyết phục đấy".
"Ừ", Chín chen vào, cười ngoác ra với Walker. "Tôi nói vô cùng thuyết phục luôn đó".
Walker nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu rồi quay người lại tiếp tục bấm bấm các dòng tin nhắn mã hóa vào điện thoại của mình. "Tôi không biết là tôi đang cùng hội với vài gã người ngoài hành tinh thích thuyết giáo hòa bình cơ đấy", bà ta thở dài. "Được thôi. Nếu cậu có thể khiến cho Sanderson đổi phe ngay tại trụ sở Liên Hợp Quốc, cứ làm đi. Nhưng nếu tôi không thấy thuyết phục, tôi sẽ bắn lão ta đấy".
"Chắc rồi", tôi đáp trả Walker. "Bà là người có quyền mà".
Chúng tôi dừng lại ở một trạm xăng tại New Jersey để đổ xăng. Vì tôi có vài phút được ở một mình, tôi quyết định đây là lúc tốt để gọi cho Sarah. Tôi lấy điện thoại của mình ra và lững thững bước sang phía bên kia bãi đậu xe. Khi tôi làm vậy, tôi có thể cảm thấy ánh mắt của Walker đang dõi theo mình.
"Cậu đi đâu đấy?", bà ta gọi với theo.
"Gọi cho bạn gái tôi", tôi nói và giơ cái điện thoại lên. "Nhớ cô ấy không? Người mà bà giam giữ bất hợp pháp lần trước đó".
"Ồ tuyệt thật", Walker đáp. Tôi có thể nghe thấy bà ta lẩm bẩm với tay tài xế. "Chúng ta đang phụ thuộc vào một đám trẻ vị thành niên đang yêu để cứu thế giới cơ đấy".
Phụ thuộc vào chúng tôi còn hơn là phụ thuộc vào người như Walker, tôi nghĩ, nhưng tôi giả vờ là chẳng nghe thấy bà ta nói gì cả.
Chuông đổ năm hồi, mỗi lần lại khiến tim tôi đạp nhanh hơn một chút trước khi Sarah nhấc máy, chỉ chậm xíu nữa thôi là cuộc gọi bị chuyển vào hộp thư thoại.
"Trước khi anh nói gì", cô ấy nói, còn không buồn nói lời chào, giọng thì run rẩy. "Em chỉ muốn anh biết là em vẫn ổn".
"Có chuyện gì vậy?" Tôi hỏi. cố gắng giữ sự hoảng loạng khỏi hiện hữu trong giọng nói của mình. Tôi có thể nghe thấy tiếng xe cộ ở trong đó. Sarah đang ở trong một chiếc xe đang di chuyển.
"Chúng em vào thị trấn mua đồ dự trữ và bắt gặp vài tên Mog", Sarah nói, vẫn còn đang cố lấy lại nhịp thở bình thường. "Em đoán là chúng dò ra chỗ chúng em bằng cách nào đó, và chẳng mấy vui vẻ gì về những gì trên Họ Đi Giữa Chúng Ta. Đừng lo, chúng em vẫn ổn. Bernie Kosar đã xử lí chúng rồi".
"Em đang ở chỗ nào đó an toàn chứ?"
"Bọn em sẽ tới chỗ đó sớm thôi", cô ấy đáp. "Anh bạn tin tặc GUARD của Mark đã chỉ cho chúng em chỗ căn cứ chính của anh ta ở Atlanta".
Mark đã kèm vài chi tiết về GUARD ở một trong những thư điện tử của cậu ta cho Sarah. Anh ta là một người đam mê học thuyết âm mưu khác, như là một trong những gã chủ phiên bản Họ Đi Giữa Chúng Ta cũ. Nhưng anh ta cũng lại là một tin tặc siêu việt và, theo như Mark nói, có nguồn tin vô cùng phong phú. Nó khiến tôi hơi lo lắng khi Sarah và Mark đang hướng tới chỗ anh ta mà không hề biết nhân dạng thật của anh ta.
"Mark biết gì về anh chàng này?" Tôi hỏi.
Sarah lặp lại câu hỏi của tôi cho Mark. Tôi không thể hoàn toàn nghe thấy toàn bộ những gì cậu ta nói với mớ âm thanh hỗn độn trên đường kia.
"Mark nói anh ta có lẽ là một gã mọt sách nào đó đang sống ẩn cư trong tầng hầm nhà mẹ anh ta", Sarah nói không chút cảm xúc. "Nhưng đó là một 'gã đáng tin' mà chúng ta có thể tin tưởng được".
Tôi trợn mắt khó chịu trước câu trả lời của Mark. "Đáng phấn khởi đó. Nhưng để đề phòng, anh sẽ nhắn cho em địa chỉ một chỗ an toàn khác. Nó là một căn cứ ở Washington mà bọn anh đã chiếm được, bên trong đầy những đặc vụ chính phủ đứng về phía chúng ta. Nếu em cần nơi nào đó để chạy tới, em có thể hướng tới đó".
Tôi nghe thấy tiếng hai động cơ xe khởi động phía sau tôi. Tôi quay người lại và thấy các đặc vụ của Walker đang vào xe. Chín và Sam thì vẫn đứng ngoài chiếc SUV của chúng tôi đợi tôi. Chín thì làm một hành động kết thúc cuộc nói chuyện đi một cách thiếu kiên nhẫn.
"Chuyện gì đang xảy ra ở đó vậy?" Sarah hỏi tôi. "Anh đang trên đường làm một việc gì đó ngu ngốc nhưng có thể cứu thế giới à?"
"Đại khái vậy", tôi đáp, tự cho phép mình một nụ cười mỉm. "Em đã nhận được những tài liệu anh gửi em chưa?"
"Rồi", Sarah đáp. "Bọn em sẽ đăng chúng lên sau khi chúng em tới Atlanta".
"Tuyệt vời, anh có một cảm giác là trang Họ Đi Giữa Chúng Ta sẽ có khá nhiều lượt xem mới đây". Tôi ngừng lại, miễn cưỡng không muốn dập máy. "Những người khác đang đợi anh. Anh phải đi rồi".
"Mark nói tẩn vài đứa cho cậu ấy nhé. Và em yêu anh", Sarah chợt nhận ra mình vừa nói gì liền bật cười. "Mark không nói phần cuối đó đâu. Câu đó là của em đấy".
Chúng tôi nói tạm biệt và tôi lại bước đi với tâm trạng khao khát xem lẫn sợ hãi mà tôi có sau mỗi cuộc nói chuyện điện thoại. Tôi sải bước về phía chiếc SUV. Ai cũng đã vào xe ngoại trừ Sam.
"Vậy là cậu sẽ tung toàn bộ tài liệu của Walker lên trang Họ Đi Giữa Chúng Ta à?" Sam hỏi. "Đó là một ý tưởng hay đó. Như là tuyên truyền chống lũ Mogadorian vậy".
"Nó là một ý tưởng tuyệt vọng thì có", tôi nói rầu rĩ". "Chẳng có ai lại đi tìm kiếm thông tin trên mạng khi thành phố của họ đang bị dội bom đâu".
"Dù gì đó cũng là ý nghĩ hay", Sam đáp và nhíu mày. "Nhưng nghiêm túc thì, cái đó yêu cầu phải đọc rất nhiều đấy. Nếu cậu đang cố lôi kéo mọi người về phía cậu, nó không nên chỉ nói về đám Mogadorian. Cậu không nên cố gắng dọa họ như thế. Họ vốn đã đủ sợ rồi. Cậu phải cho họ chút hi vọng".
"Cậu có ý gì nào?"
Sam suy nghĩ một chút rồi nhún vai. "Tớ vẫn chưa biết phải làm thế nào. Có lẽ tớ sẽ nghĩ ra gì đó sau".
Tôi gật đầu và vỗ lên vai Sam và cả hai chúng tôi trèo vào xe. Tôi biết cậu ấy chỉ đang cố giúp, và đó là lí do tại sao tôi không nói với cậu ấy là bất cứ thứ gì cậu ấy nghĩ ra được ... đều có thể đã là quá muộn.
Khoảng một tiếng sau chúng tôi đến New York. Tôi chưa bao giờ tới đây trước đây cả và cả Sam và Chín cũng vậy. Tôi ước là cuộc viếng thăm của chúng tôi có thể ở trong một tình huống khác. Khi chúng tôi nhích từng tí một trên đường qua những dãy nhà chọc trời, tôi thấy mình đang rướn cổ ra ngoài cửa sổ ngó nghiêng. Chicago là một thành phố lớn, nhưng những dòng người đi bộ chen lấn xô đẩy nhau ở đây lại là một thứ hoàn toàn khác. Có những biển hiệu quảng cáo các buổi nhạc kịch Broadway, những chiếc taxi màu vàng lượn ra lượn vào, cả một bầu không khí nhộn nhịp diễn ra quanh chúng tôi.
Và tất cả những người này chả hề biết thứ gì đang tới chỗ họ.
Khi chúng tôi lái sâu hơn vào khu nhà cho người giàu về phía khách sạn của Sanderson, chúng tôi đi qua một anh chàng đôi mũ và đồ lót cao bồi đang đánh đàn ghi-ta nghe dở tệ cho một đám đông khách du lịch. Chín khịt mũi khó chịu.
"Nhìn hắn kìa", cậu ta nói và lắc đầu ngao ngán. "Cái thứ nhảm nhí này còn lâu mới có ở Chicago".
Tôi rướn người lên để gây sự chú ý với Walker. "Chúng ta sắp đến chưa?"
"Vài khu nhà nữa", bà ta đáp.
Tôi với tay xuống để đảm bảo là con dao găm Loric của mình vẫn được đeo chặt trên chân tôi. Tôi cũng chạm vào cổ tay mình một cách phản xạ để kiểm tra cái vòng tay bảo vệ của mình, nhưng nó đã không còn nữa, bị phá hủy bởi tên Tướng quân.
"Người tay trong của bà có nói chúng ta phải đối đầu với bao nhiêu tên Mog không?" Tôi hỏi Walker.
"Một tá. Có thể hơn".
"Thế chả đáng gì", Chín nói, đeo đôi găng tay Marina cho cậu ta lên. Cậu ta nắm chặt tay lại thành hình nắm đấm và tôi nhích ra xa khỏi cậu ta, lo lăng là cậu ta sẽ lỡ kích hoạt một kiểu vũ khí nào đó. Ơn trời là chẳng có gì xảu ra cả.
"Cậu định đeo chúng để đánh nhau đấy à?" Sam hỏi và nhìn Chín hoài nghi. "Cậu còn chả biết nó để làm gì cơ mà".
"Còn cách nào tốt hơn để tìm hiểu cơ chứ?" Chín đáp. "Đó là đồ Loric, anh bạn à, chúng có cái kiểu chẳng làm gì giúp cậu cho đến khi cậu mặc xác chúng".
"Hoặc có lẽ chúng chỉ để giữ tay cậu ấm thôi", Sam nói.
"Cứ đừng làm gì ngu ngốc là được", tôi nói với Chín và cậu ta nhìn tôi chằm chằm, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.
"Không đâu mà John", cậu ta nói. "Thật đấy. Cậu có thể tin tớ".
Tôi có thể nói là Chín vẫn đang bị ám ảnh bởi những gì xảy ra ở Florida và nóng lòng muống chứng tỏ bản thân. Tôi chỉ gật đầu với cậu ta, biết là cậu ta không muốn tôi nghiêm trọng hóa vấn đề. Và tôi mừng là có cậu ta hỗ trợ tôi.
Walker quay lại nhìn Sam. "Rõ ràng là mấy cậu đó bắn được những quả cầu lửa và có đôi găng tay thần kì. Nhưng cậu thì có thể làm gì?"
Sam thoáng ngạc nhiên, và tôi nhận thấy cậu ấy chạm tay vào những vết sẹo ở cổ tay. Sau một thoáng cân nhắc, cậu ấy nhìn thẳng vào mắt Walker.
"Tôi có lẽ đã giết được nhiều Mog hơn là quý bà đấy", Sam đáp.
Chín huých cùi chỏ tôi một cái và tôi thì không thể không bật cười. Về phía Walker, có vẻ như đó dường như là câu trả lời mà bà ta muốn. Bà ta mở ngăn đựng găng trên xe, kéo ra một bao súng và đưa cho Sam.
"Rồi, tôi chính thức trang bị vũ khí cho trẻ vị thành niên", bà ta nói. "Hãy làm tổ quốc tự hào đi Samuel".
Một phút sau, tài xế của chúng tôi tấp vào lề một khu nhà yên tĩnh tại Manhattan,đậu vào phía sau một chiếc xe khác. Chiếc SUV còn lại cũng đỗ vào phía sau chúng tôi. Phía bên kia đường và lệnh xuống một chút là lối vào khách sạn. Có một mái hiên rộng ở phía ngoài và một tấm thảm đỏ, một nơi cho các vị khách chuyển khóa xe cho một bồi phòng và bỏ hành lí vào một chiếc xe chở hành lí đợi sẵn.
Ngoại trừ giờ chẳng có hoạt động nào bên ngoài khách sạn. Không có những khách du lịch đi trên vỉa hè, không có bồi phòng đứng đợi tiền bo. Không gì cả. Mọi thứ đã được dọn dẹp hoặc bị dọa sợ chạy mất bởi ba tên Mogadorian đứng gác cửa, áo choàng của chúng phanh ra để lộ những khẩu súng giắt ở thắt lưng.
Có vẻ như chúng giờ chẳng buồn tỏ vẻ kín đáo gì nữa.
"Chúng ta sẽ làm việc này nhanh chóng và gọn ghẽ", Walker nói với chúng tôi, cúi thấp trên ghế của mình để có thể nhìn đám Mog qua gương chiếu hậu. "Hạ gục lũ Mog và tóm Sanderson trước khi chúng kịp gửi báo động, gọi cứu viện hay bất cứ thứ gì chúng hay làm".
"Rồi, đã hiểu", tôi đáp lại nhanh chóng. Tôi kéo mũ trùm đầu lên để che mặt. "Chúng tôi đã làm thế trước đây rồi".
"Hãy để người của tôi dẫn đầu", Walker nói. "Chúng tôi sẽ giơ phù hiệu ra, có thể sẽ khiến chúng bối rối và rồi chúng ta ra đòn mạnh".
"Rồi, bà đánh lạc hướng chúng", Chín nói. "Nhưng rồi thì tránh đường gấp".
Walker nhặt cái bộ đàm lên và nói với các đặc vụ ở chiếc xe thứ hai. "Các cậu sẵn sàng rồi chứ?"
"Sẵn sàng", một giọng nam giới trả lời. "Cùng làm nào".
"Chúng ta đi thôi", Chín nói đầy phấn khích và vỗ hai tay vẫn đang đeo găng vào với nhau.
Sự chấn động âm thanh phát ra từ tay Chín khi cậu ta vỗ tay không hẳn đạt tới mức âm thanh của một vụ nổ âm thanh, nhưng nó hẳn cũng gần đạt ngưỡng đó rồi. Nó như là một tiếng sấm rền ở ghế sau; các cửa sổ của chiếc SUV vỡ tung ra phía ngoài, và ngay cả bản thân chiếc xe cũng bật lên cao tới vài phân. Chiếc SUV phía sau chúng tôi cũng chẳng khá hơn gì - các cửa sổ của nó cũng vỡ vụn, nhưng lại nổ hướng vào trong, vỡ tung vào các đặc vụ đang túm tụm ở bên trong. Những cửa sổ của những cửa hiệu gần đó cũng vỡ tan, và một người đi bộ đi ngang qua bị đánh văng đi. Ngay cạnh tôi, Sam đang ôm chặt lấy đầu, trông ngây dại đi. Trong vài giây tiếp theo, tôi không thể nghe thấy được gì nhiều ngoài những tiếng tiếng ríu rít mà tôi sớm nhận ra là tiếng còi báo động của các xe hơi dọc khu nhà này.
Tôi quay sang Chín, mắt mở to ngạc nhiên, và thấy cậu ta đang nhìn chằm chằm xuống đôi tay đang đi găng của mình, mắt cũng đang mở to đầy ngạc nhiên. Tôi không thể nghe thấy cậu ta nói gì, và tôi cũng không phải là người giỏi đọc khẩu hình.
Nhưng tôi khá chắc đó là "Đệch".
Ở lối vào khách sạn, một tên Mogadorian đang quỳ sụp xuống, tay ôm lấy đầu. Hai tên khác thì chỉ thẳng vào chiếc SUV của chúng tôi và giơ súng lên.
Thế là tiêu tùng yếu tố bất ngờ rồi.