Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Tôi gần như đứng khựng lại, nhưng Adam thì không chậm lại chút nào, vậy nên tôi lại tiến tới.

"Anh đùa tôi đấy à"

"Không". Adam nhíu mày, tập trung vào con đường phía trước. "Bọn tôi không thực sự hợp nhau lắm".

"Anh định sẽ ..." Tôi còn không biết nói nó như thế nào. "Liệu anh có thể ...?"

"Chiến đấu? Lấy mạng?" Adam đáp. "Có chứ. Không khoan nhượng gì với lão, vì lão sẽ chẳng khoan nhượng gì với chúng ta đâu".

"Đó là cha anh đấy, anh bạn? Ý tôi là, ngay cả với một người Mogadorian, thế cũng khá là lạnh lùng đấy".

"Tới lúc này rồi, đánh bại lão ta trong chiến đấu có lẽ là cách duy nhất lão sẽ có thể cảm thấy tự hào về tôi", Adam đáp, xong thêm vào một cách yếu ớt, "mà làm như tôi quan tâm ý".

Tôi lắc đầu ngán ngẩm. "Các anh thật là điên khùng".

Chúng tôi lại im lặng khi lối vào Ashwood Estates hiện ra trước mặt. Tên Mogadorian trước cổng nhìn thấy chúng tôi và lấy tay che mắt khỏi ánh sáng mặt trời, cố gắng để nhìn rõ ràng hơn. Chúng tôi vẫn giữ đều tốc độ và chẳng cố làm gì để ẩn thân. Chúng tôi còn cách cái cổng độ năm mươi mét và đang thu hẹp khoảng cách khá nhanh, nhưng với tên Mog thì chúng tôi có lẽ chỉ giống như một cặp đang chạy bộ. Hắn vẫn chưa thấy những khẩu súng đeo trên người Adam.

"Đợi đến khi chúng ta tới gần hơn chút nữa", tôi nói qua hàm răng nghiến chặt, và Adam gật đầu.

Ở khoảng độ ba mươi mét nữa, tên Mog quay đầu, nói gì đó với hai thằng bạn của hắn ở trong vọng gác. Có lẽ là cảnh báo chúng là có thể sắp có biến. Tôi thấy chúng đứng dậy, in bóng lên cửa sổ và nhìn ra hướng chúng tôi. Tên Mog trước cổng lùi lại một chút, tay dần đưa tới chỗ khẩu súng chắc hẳn nằm ẩn trong áo khoác. Nhưng hắn do dự, có lẽ vẫn nghĩ là mình đang hoang tưởng.

Chúng thực sự chả bao giờ nghĩ là chúng tôi sẽ tới chỗ chúng. Chúng chẳng hề có sự chuẩn bị gì cả.

Chỉ còn hai mươi mét nữa, tôi khởi động Lumen, lửa bừng lên khắp bàn tay tôi. Bên cạnh tôi, vẫn bước những bước dài, Adam rút cả hai khẩu súng ra và ngắm mục tiêu.

Tên Mog gần nhất cố gắng rút súng ra, nhưng hắn quá chậm. Adam bắn hai phát, một viên từ mỗi khẩu súng, cả hai đều bị triệt âm bởi nòng giảm thanh. Bị trúng hai phát vào ngực, tên Mog loạng choạng một nhịp rồi nổ tung thành một đám mây tro.

Tôi phóng một quả cầu lửa vào vọng gác. Hai tên Mogadorian bên trong nháo nhào hành động ở bên trong, nhưng cũng như thằng bạn của chúng, chúng quá chậm chạp. Quả cầu lửa bắn xuyên qua cửa sổ, làm kính vỡ bay tứ tung và khiến một tên Mog bùng cháy. Tên còn lại thì chỉ vừa kịp lao mình qua cửa, nhưng vẫn bị lửa bám vào lưng. Hắn đứng dậy ngay trước lối vào bị khóa chặt của khu Ashwood, thế nên tôi dùng Telekinesis xe toạc cánh cửa thép khỏi bản lề nghiền nát tên Mog.

"Có nghĩ là những tên khác đã nghe thấy chúng ta không?" Tôi hỏi Adam trong lúc chúng tôi đi vòng qua cánh cửa méo mó vào tron Ashwood Estates.

"Chúng ta tiến vào khá thiếu tinh tế", Adam nhận xét.

Giọng Sam vang lên trong tai tôi.

"Bốn tên đang chạy tới trên đường chính", cậu ấy cảnh báo. "Súng đã rút sẵn".

Đường chính hướng lên với chút uốn cong bên trên mà sau khi qua đó sẽ là khu nhà ở. Chẳng hề có nhiều chỗ núp quanh đấy.

"Đứng phía sau tôi", tôi nói với Adam.

Vừa lúc đó, đám Mog xuất hiện ở chỗ đường cong. Chúng chả hỏi han gì mà đã xả một loạt phát bắn từ những khẩu súng năng lượng của chúng. Adam nhảy ra phía sau tôi vừa kịp lúc cái khiên của tôi bật ra - nó như một cái dù bật ra từ tay tôi, thứ vật chất màu đỏ lượn sóng tỏa ra chắn những phát bắn. Adam dùng một tay nắm vào phía sau áo tôi.

"Tiến tới trước", anh ta nói.

Tôi làm theo, cái khiên chắn thêm nhiều phát bắn khi tôi tiến tới phía bọn Mog. Cái vòng tay giờ tạo một cơn đau tê tái, liên tục trên cổ tay tôi. Cẩn thận đi sau tôi để không bị trúng đạn, Adam ló ra ngoài quanh tấm khiên, bắn hạ một lúc hai tên Mog. Nhận ra là chúng chẳng thể làm được gì, hai tên còn lại cố bỏ chạy. Tôi hạ khiên xuống và phóng một quả cầu lửa khiến nó nổ tung ở giữa chúng, đánh ngã cả hai tên ra mặt đất. Adam kết liễu chúng với vài viên đạn được bắn vô cùng chuẩn xác. Đã hết nguy hiểm, cái khiên của tôi lại thu gọn lại vào bên trong cái vòng tay.

"Không tệ", tôi nói với anh ta.

"Chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu thôi", anh ta đáp.

Chúng tôi chạy theo con đường qua chỗ uốn cong, và những căn nhà giàu sang của Ashwood Estates cuối cùng cũng hiện ra. Chẳng có ai ở ngoài và các cửa sổ thì đều tối thui; cả nơi này có cảm giác như là một thị trấn bị bỏ hoang. Phía bên phải chúng tôi, tôi thấy nhà cũ của Adam, và ở phía sau cách vài nhà là cái xe tải rác và cái ghế công nghệ cao mà tên kĩ thuật viên đang kiểm tra kia. Đội dọn dẹp, tên kĩ thuật viên và tên Tướng quân thì chẳng thấy đâu cả.

"Chúng đang tiến tới từ sân sau!", Sam hét lên.

Cả Adam và tôi quay ngoắt lại vừa kịp lúc thấy một đội quân nhỏ các chiến binh Mog lẻn tới phía chúng tôi từ giữa hai ngôi nhà. Nó có thể đã là một cuộc phục kích khá tốt nếu như chúng tôi không có đội trinh sát đậu trên những cái cây kia. Khi chúng giơ súng lên, Adam đã sẵn sàng. Anh ta đập mạnh xuống đất và một làn sóng chấn động hướng về phía chúng, vỉa hè và những mảng cỏ bị xới tung lên. Những tên Mog gần nhất bị đánh bật hoàn toàn khỏi mặt đất, những tên khác thì loạng choạng và một tên còn lỡ tay bắn thẳng vào lưng tên trước mặt.

"Tôi sẽ xử lý nốt chúng!", tôi nói với Adam. "Anh đi đảm bảo chắc chắn là chúng không gọi được tiếp viện".

Adam gật đầu và chạy băng qua bãi cỏ tới nhà cũ của mình. Trong lúc đó, bên cạnh đám Mogadorian vẫn còn đang choáng váng, tôi nhận thấy một ống kim loại bị tách rời khỏi mối nối với một ngôi nhà. Tập trung nghe ngóng, tôi có thể nghe thấy một tiếng rít nhè nhẹ phát ra từ cái ống. Tôi gần như bật cười vì sự may mắn của mình.

Đó là một ống dẫn khí đốt.

Tôi phóng một quả cầu lửa về phía lũ Mog trước khi chúng kịp hoàn hồn. Nó sượt qua tên Mog cầm đầu, kẻ mà tôi nghĩ hắn đã nhếch mép cười đểu với tôi, nghĩ rằng tôi đã ném trượt trong độ hai giây trước khi đường ống kia phát nổ, thiêu cháy phần lớn bọn chúng. Các cửa sổ từ hai ngôi nhà kế cận bị thổi ngược vào trong bởi lực ép, một vết đen lớn hình thành ở phía bên ngoài, bãi cỏ thì bốc cháy. Tôi phải tự ngăn mình khỏi việc chiêm ngưỡng sự hủy diệt đó - nó có cảm giác gần như là thanh thản khi tôi phá hủy nơi này, phá tan những gì lũ Mog đã xây dựng sau khi chúng phá hủy những cố gắng có một cuộc sống bình thường của tôi.

"Chà chà", giọng Sam nói trong tai tôi. "Chúng tớ còn cảm thấy nó từ tận ngoài này".

Tôi lấy cái bộ đàm từ lưng quần ra. "Tình hình thế nào, Sam?"

"Cậu an toàn rồi", cậu ấy nói. "Khá lạ. Tớ đã nghĩ sẽ phải nhiều hơn thế chứ".

"Chúng có thể ở dưới các đường hầm", tôi đáp và bắt đầu tiến về phía ngôi nhà mà Adam chạy vào lúc nãy. Tôi nhìn lướt qua các cửa sổ trống không khi tôi đi qua, thận trọng để khỏi bị bất ngờ trước cuộc tấn công của một tên Mog nào đó. Mọi thứ thì lại có vẻ quá yên tĩnh.

"Còn gã tướng quân to tổ bố kia nữa chứ", Sam nói. "Hắn không xuất hiện với những tên mà cậu thổi bay vừa rồi".

Tôi đang băng qua bãi cỏ tới nhà Adam khi cửa sổ phía trước vỡ tung và cơ thể Adam bay qua đó. Chân anh ta đạp mạnh vào lan can hiên nhà và anh ta ngã lộn nhào, lộn vòng như một con búp bê vải cũ xuống sân trước. Tôi chạy tới chỗ anh ta trong khi anh ta run rẩy cố gắng đứng dậy.

"Có chuyện gì vậy?" Tôi hét lên.

"Cha .. không vui cho lắm", anh ta rên rỉ, nhìn tôi khi tôi quỳ xuống cạnh anh ta. Có một mảnh kính lớn lòi ra ngoài má anh ta, một vệt máu sẫm màu chảy xuống cổ anh ta. Anh ta rút nó ra và vứt sang một bên.

"Anh đứng dậy được không?" Tôi hỏi, nắm lấy vai anh ta.

Trước khi Adam kịp trả lời, một giọng nói như sấm rền cắt ngang. "Số Bốn!"

Gã Tướng quân sải bước đầy tự tin qua cửa trước, nhìn xuống tôi ở hiên nhà. Hắn to và lực lưỡng. Những hình xăm trên khắp cái đầu nhợt nhạt của hắn phức tạp hơn bất kì tên Mog nào khác mà tôi đã thấy ngoại trừ Setrákus Ra. Tôi cảm nhận được có chuyển động phía sau hắn - những tên Mogadorian khác, tôi chỉ không chắc là bao nhiêu tên. Chúng không bước ra khỏi nhà. Cứ như thể là tên Tướng quân muốn làm việc này một mình.

Tôi đứng dậy đối mặt với hắn, tay tôi phát sáng và nóng rực, một quả cầu lửa lơ lửng trên lòng bàn tay tôi.

"Mày biết tao là ai, hả?" Tôi hỏi hắn.

"Dĩ nhiên. Tao đã hi vọng khá lâu rồi là chúng ta sẽ gặp nhau".

"Uh-huh. Nếu mày biết tao, mày cũng biết là mày không có cơ hội nào thắng tao chứ". Tôi rướn cổ nhìn ra phía sau hắn. "Không ai trong chúng mày có thể cả".

Tên Tướng quân thì mỉm cười. "Rất tốt. Dũng cảm đấy. Một sự thay đổi đáng chào đón. Tên Loric cuối cùng tao gặp đã bỏ chạy. Tao phải đâm hắn từ phía sau đấy".

Tôi quyết định là mình đã nói đủ và quăng quả cầu lửa về phía hắn. Tên Tướng quân thấy nó bay tới, cúi người xuống và trong một chuyển động nhịp nhàng vô cùng bất ngờ rút kiếm ra. Hắn chém vào không khí phía trước hắn đúng lúc quả cầu lửa bay tới, và lưỡi kiếm Mogadorian phát sáng kia hấp thụ đòn tấn công của tôi.

Không ổn rồi.

Tên Tướng quân nhảy khỏi hiên nhà, kiếm giơ cao qua đầu và hướng nó xuống trong một hình vòng cung chết chóc về phía tôi. Hắn nhanh - nhanh hơn hẳn những tên Mog tôi từng chiến đấu - và lá chắn của tôi chỉ vừa kịp bung ra trước khi lưỡi kiếm của hắn có thể chẻ tôi làm đôi. Cái khiên cản lưỡi kiếm lại với một tiếng động lớn, nhưng lực chém thì vẫn đủ mạnh để đánh bật tôi bay ra phía sau.

"John!" Adam hét lên, và tên Tướng quân, đáp xuống ngay cạnh anh ta, lấy chút thời gian đá mạnh vào mặt con mình. Adam hét lên và lăn ra chỗ khác.

"Mày đúng là một sự thất vọng bất diệt", tên Tướng quân nói với Adam, nhỏ tới nỗi tôi chỉ vừa đủ nghe. "Nằm yên đó và tao còn có thể cho mày chút nhân từ".

Tôi bật lên tư thế quỳ, luyện một quả cầu lửa khác. Tên Tướng quân hướng mũi kiếm về phía tôi và tôi cảm thấy một thứ gì đó như là một luồng khí phóng qua, gần như thể lưỡi kiếm đang hút sạch năng lượng quanh nó. Quả cầu lửa cảu tôi trở nên leo lét và nhỏ dần lại, buộc tôi phải tập trung nhiều hơn để khiến nó to hơn. Trong lúc đó, đám cỏ quanh tên Tướng quân chuyển từ xanh sang nâu, lưỡi kiếm đang rút cạn sự sống từ chúng. Tôi chưa bao giờ thấy một tên Mog nào khác được trang bị vũ khí như thế kể từ trận chiến trong rừng bên ngoài Trương Trung học Paradise.

"Đừng để nó đánh trúng cậu!", Adam cảnh báo, nhổ ra một bãi máu.

Nhưng lời cảnh báo của anh ta quá muộn. Một luồng năng lượng hình con dao găm phóng ra từ lưỡi kiếm của tên Tướng quân và phóng thẳng về phía tôi; luồng năng lượng màu đen, hay đúng hơn là là không có màu gì cả, thay đổi bầu không khí mà nó lướt qua, hút cạn sự sống và oxy, như là một cái hố đen nhỏ vậy.

Tôi không có cơ hội để né nó. Cái khiên của tôi bật ra, vẫn thành hình như cái ô như mọi khi, nhưng ngay lập tức chuyển thành màu đen và mỏng manh khi cú đòn của tên Tướng quân bắn trúng. Đông cứng lại như thế, cái khiên của tôi từ từ vỡ vụn, bị tan ra như thể tro của đám Mogadorian. Những đường màu rỉ sét màu đen bắt đầu lan ra cái vòng tay, và tôi phải nhanh chóng tháo nó ra trước khi chúng chạm vào cơ thể tôi. Khi nó rơi xuống đất, cái vòng tay của tôi vỡ ra làm đôi.

Tên Tướng quân mỉm cười với tôi và hỏi, "Giờ thì mày sẽ bỏ chạy chứ?"

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.