Những tòa cao ốc bốc cháy.
Chúng tôi cứ chạy.
Tàu chiến Mogadorian di chuyển chầm chậm trên bầu trời New York, những khẩu pháo năng lượng to đùng của nó bắn phá các khu nhà bên dưới một cách bừa bãi. Con tàu chiến đã thả ra vài tá tàu do thám và chúng lượn lờ trên khắp các con phố, thả các nhóm chiến binh xuống và thổi bay bất cứ người dân nào chúng bắt gặp.
Có những thứ khác cũng được thả xuống từ con tàu nữa. Những thứ giận dữ và đói khát. Tôi vẫn chưa bắt gặp chúng; tôi mới chỉ nghe thấy tiếng hú đáng sợ của chúng vang vọng còn to hơn cả tiếng những vụ nổ.
Đám Piken.
Thành phố New York đã thất thủ, đó là điều tôi biết chắc. Giở chẳng thể đẩy lùi lại đám Mogadorian nữa. Tôi không biết những thành phố khác nơi cũng được các tàu chiến Mogadorian viếng thăm giờ đang thế nào. Mạng di dộng đã sập ở New York, và cái điện thoại vệ tinh của tôi thì chìm nghỉm dưới đáy Sông Đông rồi.
Tất cả những gì chúng tôi có thể làm là chạy trốn. Giống như là tôi đã làm cả cuộc đời mình. Ngoại trừ bây giờ, thật không may là có hàng triệu người khác cũng chạy cùng tôi.
"Chạy đi!" tôi hét lên với bất cứ ai tôi bắt gặp. "Chạy cho tới khi không còn thấy bóng dáng tàu chiến của chúng nữa! Sống sót, tập hợp lại và chúng ta sẽ đánh trả!".
Sam chạy cùng với tôi. Mặt cậu ấy sạm đen và trông như thể cậu ấy sắp phát ốm. Cậu ấy chưa bao giờ thấy việc bon Mogadorian làm với Lorien. Cậu ấy đã cùng trải qua những quãng thời gian khó khăn với chúng tôi nhưng chưa bao giờ ở trong tình cảnh thế này. Tôi nghĩ cậu ấy đã luôn tin là chúng tôi sẽ chiến thắng. Cậu ấy đã nghĩ là ngày này sẽ không bao giờ tới.
Tôi đã để cậu ấy thất vọng.
Tôi không biết Năm và Chín đang ở đâu. Vẫn chưa có vết sẹo nào mới hiện hình trên mắt cá chân của tôi vậy nên họ vẫn chưa giết được nhau.
Tôi cũng lạc mất Đặc vụ Walker. Bà ta và các đặc vụ của mình phải tự xoay sở thôi. Tôi hi vọng là họ sống sót để thoát khỏi đây. Nếu họ làm được thế, có lẽ họ sẽ đủ thông minh để quay về gặp chúng tôi tại Ashwood Estates.
Đó là nếu Sam và tôi có thể đi xa tới chừng đó.
Chúng tôi chạy qua những con đường ngập khói, vòng qua những chiếc xe bị lật, trèo qua những mảnh vỡ từ những ngôi nhà. Khi một trong những tàu do thám bay lại gần, chúng tôi lánh vào những con hẻm hay trốn sau những ngưỡng cửa.
Tôi có thể đấu lại chúng. Với tất cả sự giận dữ tôi đang có, tôi chắc chắn là có thể đánh tan chúng nhanh thôi. Tôi có thể dễ dàng làm rơi một trong những tàu do thám của chúng một mình.
Nhưng tôi đâu có ở một mình.
Có khoảng hai mươi người sống sót khác đang đi theo tôi và Sam. Một gia đình tôi đưa xuống khỏi một ban công đang cháy bằng Telekinesis, hai sĩ quan cảnh sát New York bê bết máu trên người khi tôi đánh gục một cặp chiến binh Mog, một nhóm ra khỏi chỗ trốn trong một khách sạn khi tôi đang dò dẫm trong đó bằng Lumen, và những người khác nữa.
Tôi không thể cứu tất cả mọi người trong thành phố này nhưng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể. Điều đó có nghĩa là không chạm trán với đám Mogadorian. Ít nhất là cho tới khi tôi đưa được những người này tới nơi an toàn.
Tôi tránh né rắc rối bất cứ khi nào có thể. Nhưng nó đâu phải lúc nào cũng có thể.
Chúng tôi băng qua một ngã tư nơi có những sợi dây điện đứt vắt ngang qua cái khung sắt của một chiếc xe buýt đã cháy thành tro và gặp ngay một tá chiến binh Mogadorian. Chúng giơ súng lên định bắn chúng tôi nhưng tôi đã ném một quả cầu lửa vào chúng trước khi chúng kịp bóp cò. Những tên không bị cháy thành tro ngay lập tức bị bắn hạ bởi những cảnh sát đứng sau lưng tôi.
Tôi nhìn ra phía sau, gật đầu với các sĩ quan. "Bắn tốt lắm".
"Chúng tôi sẽ yểm trợ cho cậu, John Smith", một người bọn họ nói.
Tôi còn chả nghĩ đến việc hỏi tại sao anh ta biết tên tôi.
Nhóm của chúng tôi chạy qua vài khu nhà nữa trước khi tôi bị thu hút bởi âm thanh gần đó. Ở góc đường, chúng tôi thấy một cặp tình nhân trẻ cố gắng thoát khỏi căn hộ đang cháy của họ qua lối thoát hiểm. Nó đã bung những mối nối ở gần mái nhà ra, và giờ cả cái cầu thang thoát hiển đang đung đưa như một ngón tay cong cong trên mặt đường. Vẫn còn cách mặt đất năm tầng nhà nữa, anh chàng kia đã ngã ra ngoài lan can. Bạn gái anh ta thì cố gắng một cách tuyệt vọng để kéo anh ta vào lại bên trong.
Khuôn mặt của Sarah thoáng hiện qua tâm trí tôi. Cố sống sót nhé, tôi nghĩ. Sống sót qua việc này và chúng ta sẽ được ở bên nhau. Tôi sẽ quay trở lại với cô ấy.
Tôi chạy về phía lối thoát hiểm, giữ nó từ xa bằng Telekinesis.
"Thả tay ra!" tôi hét lên với đôi tình nhân. "Tôi sẽ đỡ hai người!"
"Cậu bị mất trí rồi à?" anh chàng kia hét lại.
Không ai trong chúng tôi có thời gian tranh cãi, vậy nên tôi dùng Telekinesis và cứ thế kéo giật đôi tình nhân ra khỏi lối thoát hiểm. Trong khi tôi hạ họ dần xuống mặt đất, tôi nghe thấy tiếng bước chân nặng chịch của con quái vật tiến về phía tôi.
"John!" Sam hét lên. "Cẩn thận!".
Tôi quay đầu. Đó là một con Piken. Con thú phi thẳng về phía tôi với vận tốc tối đa của nó, cái mồm đầy dãi, hàm răng sắc nhọn nhe ra. Tôi nghe thấy những tiếng hét từ nhóm của mình. Hai viên cảnh sát bắn vài phát về phía con quái vật nhưng cũng chẳng thể làm nó chậm lại. Những người khác vẫn còn đủ tỉnh táo để chạy khỏi con thú Mogadorian điên cuồng kia.
Ngoại trừ việc hướng mà họ chạy tới lại đúng ngay dưới lối thoát hiểm. Thứ mà, dĩ nhiên rồi, chọn đúng thời điểm đó để tách hoàn toàn ra khỏi bức tường và đổ xuống đường.
Tôi vẫn giữ cặp đôi kia lơ lửng trên không và giờ thì tôi phải giữ cả lối thoát hiểm bằng Telekinesis nữa. Tôi cố gắng chia sự tập trung của mình ra đủ để có thể bật Lumen, nhưng như thế tốn quá nhiêu sức. Tôi đã quá kiệt sức, tôi đã cố quá sức chịu đựng của tôi rồi.
Con Piken đã gần đến chỗ tôi.
Khuôn mặt của Sarah lại thoáng hiện qua tâm trí tôi. Tôi phải cố gắng. Tôi nghiến chặt răng và tập trung hơn nữa.
Với một tiếng woomf lớn, một luồng Telekinesis đánh trúng con Piken và đánh bay nó lên trời. Những cái chân cơ bắp của chúng vẫy điên loạn. Nó ngã ngửa xuống một biển báo dừng lại, cái cọc sắt đâm xuyên qua tim con thú.
Và cái đó không phải do tôi làm.
Tôi hạ cặp tình nhân xuống, vứt lối thoát hiểm sang một bên và quay về hướng luồng Telekinesis phát ra.
Sam nhìn tôi chằm chằm. Cậu ấy cứng đờ người ra. Tay cậu ấy đang chìa ra phía trước ngực như thể cậu ấy vừa đẩy con Piken và vẫn chưa kết thúc động tác vậy. Vô cùng chậm chạp, cậu ấy chớp mắt. Sam nhìn xuống tay mình, sau đó nhìn tôi.
"Vãi thiệt", cậu ấy nói. "Tớ vừa làm thế sao?"