Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Tôi nắm chặt tay Marina và Chín, hi vọng thế là sẽ đủ để giữ họ không trả lời lại Năm và hoàn toàn làm lộ vị trí của chúng tôi. Tôi chưa sẵn sàng đánh mất lợi thế duy nhất của chúng tôi - vô hình - sớm thế. Ơn trời là cả hai bọn họ đều tìm cách tự kiềm chế được, nhưng lời của Năm vang đi mà không có câu trả lời.

"Tôi biết các cậu sẽ không tin tôi", Năm tiếp tục. "Nhưng lẽ ra đã không có ai phải chết".

Ánh nhìn như cầu xin của Năm vẫn đang nhìn thẳng về phía chúng tôi, vậy nên với một sự nhẹ nhàng, chậm rãi, tôi dần dần đưa những người khác sang một bên. Chúng tôi di chuyển từng chút một, không tạo nên tiếng động nào cả. Dần dần chúng tôi thoát khỏi ánh nhìn của Năm, giờ đang ở bên phía sườn hắn. Giờ, hắn thực sự đang nhìn vào khoảng không trống rỗng, ngớ ngẩn chờ đợi một câu trả lời.

Với một tiếng càu nhàu, Năm quay đi. Nó như thể hắn chưa từng nói gì với chúng tôi. Thay vào đó, hắn bắt đầu nói trực tiếp với thi hài Tám.

"Cậu không nên làm thế, nhào ra chắn cho Chín", Năm lên lớp, giọng hắn tỏ vẻ hối hận. "Nó thật là anh dũng, tôi đoán vậy. Tôi khá là thán phục cậu vì việc đó. Nhưng thế không đáng đâu. Người Mogadorian đằng nào chả thắng, cậu biết chứ? Một gã với cái đầu tỉnh táo và thông minh như cậu có thể sẽ biết mình phải đổi phe. Cậu có thể giúp đỡ trong việc tái xây dựng và hợp nhất. Chín thì ... hắn quá chết não để biết khi nào thì hắn đã bị đánh bại. Hắn chả có ích gì cho ai cả".

Tôi cảm thấy các cơ bắp trên tay Chín gồng lên, nhưng tạm thời thì cậu ta đang cưỡng lại ham muốn lao vào Năm. Thế là tốt - cậu ta đang học. Hoặc có lẽ, như tôi, cậu ta quá choáng váng với tất cả những gì đang xảy ra, Năm cứ lảm nhảm như thế này, giả vờ như thể chúng tôi không có ở đây.

Năm đặt một tay nhẹ nhàng lên vai Tám. Ống tay của bộ quân phục của hắn kéo lên và tôi nhận thấy cái bao tay của hắn, cái mà chứa con dao có thể bật ra mà hắn dùng để giết bạn của chúng tôi.

"Ông ta nói với tôi -" giọng Năm run rẩy một chút khi hắn tiếp tục nói với Tám. "Ông ta nói tôi sẽ có một cơ hội để thuyết phục các cậu đổi phe. Không ai sẽ bị thương nếu các cậu cứ chấp nhận Tiến trình Mogadorian hóa. Ông ta đã từng giữ lời trước đây, ý tôi là, tôi là bằng chứng sống, phải không nào? Khi phép bùa bị phá vỡ, ông ta đã có thể giết tôi, nhưng ông ta không làm vậy".

Năm hẳn đang nói tới Setrákus Ra, về thỏa thuận mà hắn có với kẻ lãnh đạo đám Mogadorian. Hắn đi vòng quanh cái bàn, quay lưng lại với chúng tôi. Marina tiến một bước về phía hắn, nhưng tôi không để cô ấy đi xa hơn. Tôi không biết tại sao Năm nói nhiều thế, nhưng hắn hẳn đã biết chúng tôi ở đây. Tôi không chắc đây có phải là bẫy không, liệu hắn đang nhử chúng tôi, hay là chuyện gì đang xảy ra. Nhưng tôi muốn nghe.

"Tô không nghĩ là các cậu lại bị tẩy não nặng thế", Năm nói, đứng cạnh Tám, cái lưng còng xuống của hắn hiện ra như một mục tiêu hoàn hảo. "Nghĩ mọi thứ chỉ có trắng và đen, anh hùng và ác nhân".

Năm vươn tay và nâng dây chuyền của Tám lên, nắm chặt nó trong lòng bàn tay. Biệt năng của hắn - Externa, hắn đã gọi nó như thế, thứ khiến da hắn biến thành bất cứ thứ gì hắn chạm vào - phát huy tác dụng, da của Năm thoáng hiện lên màu xanh lấp lánh của Loralite. Sau một thoáng, hắn bỏ cái dây chuyền ra cùng một tiếng thở dài, và da hắn trở lại bình thường.

"Nhưng mà, có lẽ tôi mới là kẻ bị tẩy não, phải không nào? Đó chẳng phải là điều mà các cậu nói về tôi sao?" Năm thoáng cười nhẹ nhàng, rồi lấy tay cẩn thận chỉnh cái băng gạc trên con mắt hỏng của hắn. "Họ nhồi sọ các cậu với tất cả những thứ nhảm nhí này - các Trưởng lão, Quyển sách Vĩ đại. Tất cả những luật lệ về việc chúng ta phải trở thành người thế nào. Nhưng tôi không quan tâm tới bất kì thứ gì trong đó. Tôi chỉ đang cố sống sót thôi".

Tôi cảm nhận được tay Chín đang vã mồ hôi; cậu ta hẳn phải đang đấu tranh để ghìm mình lại không tấn công. Trong khi đó thì Marina không còn tỏa ra cái lạnh chết người kia nữa, có lẽ là bởi vì cái cảnh đang diễn ra trước mắt chúng tôi thật thảm hại và lầm lạc. Nếu bài diễn văn của Năm - rõ ràng là cho chúng tôi - có hé lộ điều gì, thì đó là hắn gần như đã mất trí rồi.

Năm phủi gì đó đi trên đầu Tám một cách nhẹ nhàng rồi lắc đầu.

"Dù sao thì, ý chính của tôi là, tôi xin lỗi, Tám", Năm nói, cái giọng biết tuốt vẫn còn đó nhưng hòa lẫn với chút gì đó chân thành bên trong đó. "Tôi biết nó chẳng có ý nghĩa gì. Tôi vẫn sẽ là một tên hèn, một tên phản bội, một tên giết người trong suốt phần đời còn lại của mình. Điều đó sẽ không thay đổi. Nhưng tôi muốn cậu biết là tôi ước mọi thứ đã diễn ra khác đi".

Phía sau chúng tôi, ai đó hắng giọng. Tất cả chúng tôi đều quá hút vào màn độc thoại của Năm - bao gồm cả Năm - mà chúng tôi không hề nhận ra tên sĩ quan Mogadorian vừa tiến vào. Hắn nhìn Năm một cách thận trọng, tư thế của hắn cứng nhắc và đúng bài bản. Nhìn hắn, đứng đó như là một tên lính đợi để đưa báo cáo, nó khiến tôi nhận ra tên Mogadorian này có lẽ thực sự nhận lệnh từ Năm. Nếu thế thật, hắn có vẻ vô cùng kinh tởm với việc đó.

"Chúng ta đã hoàn thành việc chuyển hàng", tên sĩ quan nói.

Tên Mog đợi Năm xác nhận, nhưng Năm chỉ im lặng trong một khoảng thời gian dài và khó chịu. Hắn cứ đứng khom người cạnh thi hài Tám, hít thở chậm rãi. Tôi căng người lên và tự hỏi nếu trò chơi kì lạ của hắn đã kết thúc và nếu hắn đang nghĩ về việc báo động.

Tên sĩ quan Mogadorian không buồn che giấu việc Năm im lặng làm hắn khó chịu thế nào. "Một nhóm đi săn vẫn chưa báo cáo về", hắn tiếp tục. "Và đám thợ máy đang gặp khó khăn trong việc làm một phi thuyền trinh sát hoạt động trở lại".

Năm thở dài. "Không sao", hắn ta nói. "Chúng ta sẽ bỏ chúng lại".

"Vâng, đó cũng là lệnh của tôi", tên sĩ quan đáp lại, khẳng định một cách đầy tinh tế về quyền lực của hắn. "Ngài đã sẵn sàng đi chưa?"

Năm quay về phía tên sĩ quan, ánh nhìn thù hằn lấp ló trong con mắt còn lại của hắn. "Ừ. Hãy đi khỏi đây thôi".

Năm tiến về phía cửa nhà chứa máy bay, cử động của hắn chậm chạp một cách nhạo báng. Chúng tôi đứng ở phía xa, theo dõi toàn bộ sự việc và vẫn giữ im lặng. Tên sĩ quan nhướn một bên lông mày lên, không bước ra tránh đường cho Năm.

"Chẳng phải ngài bỏ quên gì sao?" tên sĩ quan hỏi Năm khi hai người gần như mặt đối mặt.

Năm gãi đầu. "Hả?"

"Cái xác", tên sĩ quan nói đầy khó chịu. "Chỉ thị của ngài là mang theo cái xác Loric kia. Và cái dây chuyền nữa".

"Ồ, cái đó hả", Năm đáp và liếc nhìn lại cái bàn kim loại nơi Tám đang nằm. "Cái xác mất rồi, Đại úy. Đám Garde hẳn đã lẻn vào đây và lấy nó đi mất. Đó là lời giải thích duy nhất".

Tên đại úy Mogadorian không biết phải nói gì. Hắn tỏ vẻ rướn cổ lên nhìn ra phía sau Năm nơi Tám vẫn nằm đó trên bàn. Rồi hắn săm soi mặt Năm, mắt hắn nheo lại mất kiên nhẫn.

"Đây là một trò đùa hả, tên Loric kia?" tên đại úy hằm hè. "Hay mày giờ mù cả hai mắt rồi? Tên Garde đang ở ngay đó".

Năm bỏ mặc lời xúc phạm và lắc đầu với tên Đại úy, tặc lưỡi.

"Xảy ra trong phiên gác của ông nữa", Năm nói. "Ông để chúng cướp đi một tài sản chiến tranh ngay dưới mũi mình. Về căn bản đó là phản loạn đấy, ông bạn của tôi ạ. Ông biết hình phạt cho tội đó rồi chứ".

Tên Mogadorian mở mồm định tuôn ra một tràng phản đối bởi không tin vào những gì vừa nghe. Hắn bị chặn lại bởi một tiếng kêu kim loại, con dao của Năm bật ra từ phía dưới ống tay áo hắn. Không hề lưỡng lự, lưỡi dao của Năm đâm xuyên qua hàm dưới tên sĩ quan thẳng lên não hắn. Trước khi hắn kịp phân hủy, mặt hắn vẫn còn đầy vẻ bất ngờ.

Năm không thèm di chuyển khi tên Mog tan thành tro. Hắn phân hủy chậm hơn những tên Mog giãy chết khác mà tôi từng thấy, và khi xong xuôi vẫn còn những mẩu xương thòi ra khỏi mớ quân phục nhàu nhĩ của hắn. Năm thu lưỡi dao lại và đá phần còn lại của tên sĩ quan ra xa khỏi cửa. Rồi, hắn cẩn thận phủi bụi và kéo phẳng lại cái áo.

Từ chỗ chúng tôi đang đứng, chúng tôi thấy Năm đứng thẳng, và con mắt chúng tôi thấy là con mắt bị băng lại. Vì thế, thật không dễ dàng gì để biết được cảm xúc của hắn.

"Chúc may mắn", Năm nói và bước ra ngoài nhà chứa, khép chúng lại phía sau hắn.

Không ai nói hoặc cử động gì cả trong khoảng một phút, tất cả chúng tôi đều hơi lo lắng về việc một đội quân Mog sẽ lao vào đây bất cứ lúc nào. Cuối cùng, Chín giằng tay tôi ra, trở lại hữu hình.

"Được rồi. Thế là thế quái nào?" cậu ta nói. "Thằng nhóc đó đang cố làm bạn à hay hắn chỉ đang hành xử quá mức điên rồ thôi?"

"Nó chả quan trọng", tôi đáp. "Chúng ta đã có Tám, đó mới là thứ quan trọng. Chúng ta có thể xử lý Năm vào lần khác.

"Hắn ta cô đơn và lạc lõng", Marina nói nhẹ nhàng và cũng bỏ tay tôi ra. Cô ấy thấy tôi xoa tay cho ấm, cái cảm giác lạnh lẽo vẫn còn đeo bám chúng và cô ấy nhíu mày. "Xin lỗi nhé, Sáu. Hắn khiến tớ trở nên thế".

Tôi phẩy tay cho qua, không muốn nói về khả năng điều khiển Biệt năng của Marina vào lúc này. Tôi rón rén đi tới cửa nhà chứa và mở hé nó ra. Tôi vừa kịp lúc nhìn thấy Năm biến mất vào cái tàu chiến kia, kẻ cuối cùng lên tàu. Khi hắn lên rồi, cầu thang bắt đầu thu lên phái dưới con tàu và con tàu khổng lồ kia bắt đầu bay lên, động cơ của nó tỏa ra một luồng khí mờ dường như là không thể có được với con tàu cỡ đó. Khi nó đạt tới độ cao nhất định, con tàu chiến bắt đầu nhấp nháy và tôi bắt đầu gặp khó khăn trong việc nhận ra nó trong đám mây màu tím kia. To lớn, hầu như không có tiếng động, và được trang bị một loại thiết bị tàng hình nào đó - làm sao chúng tôi có thể chống lại một thứ như thế?

"Cậu nói dường như là thấy tiếc cho hắn vậy", Chín nói với Marina.

"Không hề", cô ấy bật lại Chín, nhưng tôi có thể thấy chút nghi ngờ trong giọng nói của Marina, cái vẻ ngoài cứng rắn mà cô ấy đang có bắt đầu lộ những yếu điểm. "Tớ ... cậu có thấy mắt hắn không?"

"Tớ thấy một cái lỗ trên đầu hắn được phủ lên bởi một cái gạc", Chín đáp. "Hắn có nó và nhiều hơn thế nữa sẽ xảy ra với hắn".

"Cậu có nghĩ Tám sẽ muốn thế?" Tôi hỏi, thực sự lo lắng. "Cậu ấy chết khi cố ngăn chúng ta khỏi giết lẫn nhau mà".

Con tàu chiến biến mất khỏi tầm nhìn, tôi quay lại đối mặt với những người khác. Chín cắn chặt môi và nhìn xuống sàn nhà, nghĩ về những gì tôi vừa nói. Marina đã lấy ngồi xuống trên cái ghế kia của Năm bên cạnh Tám. Cô ấy ngại ngùng chạm vào những tụ điện và huơ ngón tay qua lại bề mặt năng lượng kia. Khi không có gì xảy ra, Marina nhẹ nhàng luồn tay vuốt mớ tóc xoăn của cậu ấy. Mắt cô ấy ngấn lệ, nhưng cô ấy không để chúng trào ra.

"Tớ biết là mình sẽ tìm thấy cậu", cô ấy thì thầm. "Tớ xin lỗi vì đã bỏ cậu lại".

Tôi tiến lại đứng cùng Marina ở chỗ cái bàn, nhìn xuống Tám. Có lẽ là do tôi tưởng tượng, nhưng có vẻ như cậu ấy nở một nụ cười thoáng qua.

"Tớ ước mình biết về cậu nhiều hơn", tôi nói với Tám, nhẹ nhàng đặt một tay lên vai cậu ấy. "Tớ ước cuộc sống của chúng ta đã khác so với giờ".

Chín do dự nhưng cuối cùng cũng lại gần cái bàn chỗ chúng tôi, đứng cạnh Marina. Mới đầu, cậu ta tránh nhìn thẳng vào thi hài Tám, môi cậu ta mím chặt, cơ bắp ở cổ cậu ta co giật như thể cậu ta đang nâng thứ gì đó nặng lắm. Cậu ta xấu hổ, tôi nhận ra vậy. Có vẻ như mất khá nhiều công sức của cậu ta, nhưng sau một thoáng Chín cuối cùng cũng nhìn vào Tám. Ngay lập tức, cậu ta với tay kéo khóa túi đựng xác cao thêm chút, đủ để vết thương của Tám không hiện ra trước mắt cậu ta nữa.

"Ôi cậu bạn", cậu ta nói nhẹ nhàng. "Tớ xin lỗi vì ..." Chín lắc đầu, lấy một tay vuốt tóc. "Ý tớ là, cám ơn vì cậu đã cứu mạng tớ. Năm đã đúng, ờm, cậu có lẽ không nên làm thế. Nếu tớ biết ngậm miệng lại cậu có lẽ vẫn đang ... chết tiệt, tớ xin lỗi, Tám. Tớ rất xin lỗi cậu".

Chín bất chợt thở mạnh, rõ ràng là đang cố ngăn nước mắt lại. Marina đặt tay nhẹ nhàng lên lưng cậu ta và dựa vào người cậu ta.

"Cậu ấy sẽ tha thứ cho cậu", cô ấy nói nhẹ nhàng, và thêm vào, "Tớ tha thứ cho cậu".

Chín vòng tay qua Marina và kéo cô ấy lại ôm một cái chặt đến nỗi khiến cô ấy phải kêu lên. Cậu ta vùi mặt vào mái tóc của cô ấy, giấu đi những giọt nước mắt của mình. Tâm trí tôi đã luôn phải bận rộn với những ý nghĩ - không biết John, Sam và những người khác giờ ra sao, lo lắng về việc làm cách nào chúng tôi có thể tìm được họ, đó là nếu họ vẫn còn sống và chưa bị bắt - nhưng nhìn Marina và Chín như thế này, xích lại gần nhau, bắt đầu hàn gắn vết thương của mình, nó cho tôi hi vọng. Chúng tôi là những con người mạnh mẽ. Chúng tôi có thể vượt qua được mọi thứ.

"Chúng ta cần phải đi thôi", tôi nói nhẹ nhàng, ngại ngùng khi phải gián đoạn khoảnh khắc kia nhưng tôi biết mình phải làm vậy.

Chín cuối cùng cũng buông Marina ra, và tôi cẩn thận kéo khóa túi đựng thi hài Tám lại. Chín với xuống và với một sự cẩn thận tương ứng như tôi, nhẹ nhàng nâng thi hài Tám lên tay.

Đúng lúc chúng tôi quay ra phía cửa nhà chứa máy bay, chúng ầm ầm mở ra.

Là đám Mogadorian đang sửa chữa phi thuyền do thám. Tôi đã quên béng mất chúng. Chúng đứng đó ở ngưỡng cửa, dừng lại giữa chừng việc đẩy phi thuyền bị hỏng của chúng vào nhà chứa. Chúng trông có vẻ cũng ngạc nhiên khi thấy chúng tôi cũng như chúng tôi trông thấy chúng.

Trước khi chúng tôi có thể làm bất cứ gì, một loạt tiếng động ken két vang lên từ phi thuyền. Phía trước - hay ít nhất là phía bên của cái thứ hình đĩa kia đang hướng thẳng về phía chúng tôi - mở ra, một trụ súng hiện ra trước mắt và bắt đầu nạp năng lượng. Hẳn là phải có một tên Mog bên trong.

"Cúi xuống!" Chín hét lên.

Chẳng có chỗ núp nào trong cái nhà chứa máy bay trống không này ngoại trừ cái bàn kim loại, và đã quá muộn để tàng hình biến mất. Marina lập nghiêng cái bàn, Chín cúi xuống cùng thi hài Tám vẫn trong tay mình, và tôi nhảy vào theo, hi vọng chúng tôi đủ nhanh khi trụ súng kia bắt đầu khai hỏa.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.