Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Miếng thịt phía trước tôi trông giống như một miếng thịt cá chưa nấu, ngoại trừ nó không có chút dấu vết gì chứng tỏ nó là cá. Tôi chọc nó bằng nĩa và miếng thịt tái nhợt này lắc nhẹ như thạch. Hoặc có thể nó vẫn còn sống và đang cố trốn thoát, bằng cách ngọ nguậy chầm chầm như thế, ý nghĩ này làm tôi rùng mình và chả ngon lành gì khi thấy nó đang cố gắng ngọ nguậy chầm chậm trong cái dĩa của tôi. Khi tôi quay đi, tôi tự hỏi liệu cái thứ này có nhảy ra và trườn vào một trong những lỗ thông khí hay không.

Tôi muốn nôn mửa.

"Ăn đi", Setrákus Ra ra lệnh.

Lão tự gọi mình là ông nội của tôi. Ý nghĩ đó khiến tôi trở nên buồn nôn hơn cái thứ thức ăn này. Tôi không muốn tin lão. Điều này có thể giống như các viễn ảnh, một trò chơi bệnh hoạn nào đó để làm tôi khó chịu.

Nhưng tại sao lại phải mất công thế này? Tại sao lại mang tôi đến đây? Tại sao không giết quách tôi cho rồi?

Setrakus Ra ngồi đối diện tôi, phía cuối của một bàn tiệc to một cách kì lạ mà trông như thể nó được khắc từ dung nham. Chiếc ghế của lão giống như một cái ngai, được làm bằng đá có màu tối như cái bàn, nhưng chắc lão không đủ lớn để chứa nổi kích thước của tên lãnh chúa khổng lồ mà chúng tôi đã chiến đấu tại Căn cứ Dulce. Không, tại một thời điểm nào đó mà tôi không biết, Setrakus Ra đã thu mình lại xuống một kích thước hợp lý chỉ cao độ hơn hai mét để lão có thể thoải mái ngồi trước mấy món đồ ăn Mogadorian của lão.

Liệu thay đổi kích thước là một Biệt năng của lão? Nó thực sự hoạt động tương tự như khả năng thay đổi tuổi tác của tôi.

"Cháu có nhiều điều muốn hỏi", Setrakus Ra nói to, quan sát tôi.

"Ngươi là cái gì?" Tôi buột miệng.

Lão gõ đầu. "Ý cháu là sao?"

"Ngươi là một Mogadorian", tôi nói, cố gắng giữ cho giọng mình không bị lạc đi. "Tôi là người Loric. Chúng ta không thể có liên hệ với nhau được".

"Ah, thật là một ý nghĩ đơn giản. Con người, người Loric, tộc Mogadorian - đó chỉ là những từ thôi, cháu yêu à. Những tên khác nhau. Nhiều thế kỉ trước, những thí nghiệm của ta đã chứng minh rằng gen của chúng ta có thể thay đổi. Chúng có thể được gia tăng. Chúng ta không cần phải chờ đợi Lorien tặng cho chúng ta những Biệt năng. Chúng ta có thể lấy chúng khi chúng ta cần, sử dụng chúng như những nguồn nhiên liệu khác."

"Tại sao ngươi cứ nói 'chúng ta'?" Tôi hỏi, giọng nói như vỡ ra. "Ngươi không phải là một trong chúng tôi".

Setrákus Ra cười nhạt. "Ta đã từng là người Loric. Trưởng lão thứ mười. Cho đến thời điểm khi ta bị đuổi ra khỏi quê hương của mình. Sau đó, ta trở thành thứ mà cháu đang thấy, sức mạnh của một Garde kết hợp với sức mạnh của một Mogadorian. Một sự tiến hóa vượt bậc."

Chân tôi bắt đầu rung lên dưới bàn. Tôi hầu như không hề nghe thấy gì nữa sau khi lão nhắc tới Trưởng lão thứ mười. Tôi nhớ về lá thư của chú Crayton. Chú ấy nói rằng cha tôi bị ám ảnh vì gia đình chúng tôi từng có một Trưởng lão. Đó có thể là Setrákus Ra không?

"Ngươi điên rồi," tôi nói. "Và ngươi là một kẻ nói dối."

"Ta không phải kẻ điên, ta cũng không nói dối", lão kiên nhẫn trả lời. "Ta là hiện thực. Là người theo thuyết tương lai. Ta đã thay đổi gen của mình để trở nên giống chúng hơn, vì vậy chúng đã chấp nhận ta. Đổi lại, ta đã giúp dân số của chúng phát triển. Ta đã mang chúng trở lại từ bờ vực tuyệt chủng. Tham gia cùng với tộc người Mogadorian đã cho ta cơ hội để tiếp tục các thí nghiệm mà đã làm người Loric hoảng sợ. Bây giờ, công việc của ta gần như đã hoàn thành. Chẳng bao lâu nữa, tất cả các sự sống trong vũ trụ - bộ tộc Mogadorian, con người, thậm chí những gì còn lại của người Loric - sẽ được cải thiện dưới sự chỉ dẫn tử tế của ta".

"Ngươi không cải thiện cuộc sống trên Lorien", tôi bật lại. "Ngươi đã giết tất cả họ".

"Họ đã phản đối lý tưởng sống của chúng ta", Setrákus Ra tuyên bố, như thể cái chết của cả một hành tinh hoàn toàn không là gì.

"Đồ bệnh hoạn".

Tôi không sợ nói chuyện với lão. Tôi biết lão sẽ không làm tôi tổn thương - ít nhất là chưa. Lão quá hão huyền, quá muốn chuyển đổi một người Loric khác. Lão muốn mọi thứ trở nên giống trong cơn ác mộng của tôi. Kể từ khi tôi thức dậy ở đây, lão cho một đội Mogadorian cái giám sát tôi. Chúng mặc cho tôi cái váy dài màu đen, rất giống với cái tôi mặc trong viễn ảnh. Nó làm tôi ngứa ngáy muốn phát điên, và tôi cứ phải kéo cái cổ áo ra.

Tôi thản nhiên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ghê tởm của lão, ghét bản thân mình vì đã cố gắng tìm một sự giống nhau nào đó. Đầu của lão tròn và nhợt nhạt, được bao phủ bởi những hình xăm Mogadorian phức tạp; đôi mắt của lão trống rỗng và đen xì, giống như bọn Mog; răng của lão được xếp xuống và sắc bén. Nếu nhìn kĩ, tôi hầu như có thể thấy được nét của người Loric trên đường nét của lão, giống như đống kiến ​​trúc đổ nát chôn dưới sự nhợt nhạt và kinh tởm của tác phẩm nghệ thuật Mog.

Setrákus Ra ngước mặt lên từ dĩa thức ăn của mình, bắt gặp ánh nhìn của tôi. Việc đối mặt với lão vẫn tiếp tục làm tôi cảm thấy ớn lạnh và tôi buộc mình phải không quay đi chỗ khác.

"Ăn đi", lão lặp lại. "Cháu cần lấy lại sức mạnh của mình."

Tôi ngần ngại một lúc, không chắc nên tỏ vẻ cứng đầu đến mức nào, nhưng cũng thực sự không muốn nếm thử món sushi phiên bản của bọn Mog. Tôi cố ý làm rơi cái dĩa xuống để nó đập mạnh vào cái đĩa. Âm thanh vang vọng khắp căn phòng có trần nhà cao - khu ăn uống riêng của Setrákus Ra - nơi được trang bị thêm chút ít so với các phòng lạnh khác trên tàu Anubis. Tường được bao phủ trong những bức tranh của bọn Mogadorian dũng cảm chiến đấu. Trần nhà mở, để lộ ra tầm nhìn ngoạn mục về Trái đất, hành tinh đang xoay trong chầm chậm phía dưới chúng tôi.

"Đừng ép ta, gái à", Setrákus Ra gầm gừ. "Làm như cháu được bảo đi."

Tôi đẩy dĩa của mình ra xa. "Tôi không đói."

Lão nhìn tôi xét nét, một cái nhìn dửng dưng ánh lên trong mắt lão, giống như một phụ huynh đang cố gắng cho một đứa trẻ hư hỏng thấy rằng họ có thể kiên nhẫn đến mức nào.

"Ta có thể đưa cháu trở lại giấc ngủ và cho cháu ăn thông qua một ống dẫn, nếu cháu thích. Có lẽ cháu sẽ cư xử tốt hơn khi ta đánh thức cháu dậy lần tới, sau khi ta giành chiến thắng", lão nói. "Nhưng thế thì chúng ta sẽ không thể nói chuyện. Cháu sẽ không thể tự trải nghiệm sự vui mừng với chiến thắng của ông cháu. Và cháu cũng sẽ không thể tự giải trí mình bằng những ý niệm trốn thoát vô ích".

Tôi nuốt khan. Tôi biết cuối cùng chúng tôi sẽ tiến vào trái đất. Setrákus Ra sẽ không để tàu chiến của mình bay quanh Trái đất trong một lúc và sau đó bay đi trong hòa bình. Sẽ có một cuộc xâm lăng. Tôi đã tự nhủ với chính mình rằng một khi chúng tôi tiếp đất, tôi sẽ có cơ hội trốn thoát. Rõ ràng, Setrákus Ra biết rằng tôi thà chết còn hơn là trở thành tù nhân hoặc người đồng cai trị hoặc bất cứ thứ gì mà lão nghĩ. Nhưng, từ cái nhìn tự mãn trên khuôn mặt của lão, lão dường như không quan tâm. Có lẽ lão nghĩ lão có thể tẩy não tôi trước khi chúng tôi trở về Trái đất.

"Làm sao ta có thể ăn với khuôn mặt khó chịu của ngươi ngay trước mặt?" Tôi hỏi lão, hi vọng nhìn thấy vẻ tự mãn của lão mất đi. "Thật chẳng ngon miệng chút nào".

Setrákus Ra nhìn chằm chằm vào tôi như thể lão đang cố quyết định có nên nhảy qua bàn và bóp cổ tôi hay không. Sau một lúc, lão với sang bên cạnh chiếc ghế của lão, nơi cây gậy của lão được dựa vào. Được khắc bằng vàng kim lấp lánh với con mắt đen mang điềm gở trên tay cầm. Nó giống như cây gậy mà tôi thấy Setrákus Ra sử dụng trong trận đấu tại Căn cứ Dulce. Tôi chuẩn bị tinh thần cho một đòn tấn công.

"Con mắt của Thaloc", Setrákus Ra nói, để ý rằng tôi đang nhìn chằm chằm vào cây gậy. "Giống như Trái đất, một ngày nào đó con sẽ kế thừa chúng".

Trước khi tôi có thể hỏi câu tiếp theo, con mắt làm bằng hắc diện thạch trên tay cầm của cây gậy nhấp nháy. Tôi rùng mình, nhưng nó nhanh chóng trở nên rõ ràng rằng tôi đang không gặp bất cứ nguy hiểm nào. Thay vào đó, Setrákus Ra là người bắt đầu co giật. Từ Con mắt của Thaloc, các dải ánh sáng màu đỏ và tím hiện lên và quét dọc cơ thể lão. Mặc dù tôi không biết chính xác bằng cách nào, tôi có thể cảm nhận được năng lượng di chuyển từ cây gậy sang Setrakus Ra. Lão quằn quại và vặn vẹo với lớp da đang được lột ra khỏi cơ thể, mở rộng và biến đổi, giống như sáp đèn cầy đang chảy.

Khi kết thúc, Setrákus Ra trông như một con người. Trên thực tế, nhìn lão như một ngôi sao điện ảnh. Lão lấy hình dạng một người đàn ông trung niên đẹp trai khoảng giữa những tuổi bốn mươi, với mái tóc muối tiêu được chải một cách tinh xảo, đôi mắt màu xanh có hồn và một ít râu. Lão cao lớn, nhưng không còn vẻ dọa dẫm nữa, lão đang mặc một bộ vest xanh hợp thời trang và áo sơ mi hở cổ. So với diện mạo lúc trước, chỉ có ba mặt dây chuyền Loric là vẫn còn, màu xanh biển của chúng đã chìm trong màu áo sơ mi của lão.

"Tốt hơn không?" lão hỏi, giọng nói của lão được thay thế bằng âm thanh trơn tru của người đàn ông này.

"Cái gì ...?" Tôi nhìn lão ta, chết lặng. "Ngươi định trở thành ai vậy?"

"Ta chọn hình dáng này dành cho con người", lão giải thích. "Nghiên cứu của chúng ta cho thấy con người bị thu hút tự nhiên bởi nam giới da trắng ở độ tuổi trung niên có các đặc điểm này. Rõ ràng, chúng nghĩ rằng những người này đáng tin cậy và có tư chất lãnh đạo".

"Tại sao..." Tôi cố gắng suy nghĩ. "Ý ngươi là gì, nó dành cho con người?"

Setrákus Ra chỉ xuống cái đĩa của tôi. "Ăn và ta sẽ trả lời các câu hỏi của cháu. Việc đó không hề hợp lý, đúng không? Ta tin rằng con người gọi nó là sự trao đổi".

Tôi nhìn xuống cái đĩa của mình và cái cục nhợt nhạt đang chờ tôi ở đó. Tôi nghĩ về Sáu và Chín và những Garde còn lại và tự hỏi họ sẽ làm gì trong hoàn cảnh của tôi. Có vẻ như Setrákus Ra muốn thú nhận mọi thứ, vì vậy có lẽ tôi nên để lão làm vậy. Có lẽ trong khi lão đang cố gắng lôi kéo tôi một cách tinh tế, lão sẽ để lộ bí mật để đánh bại bọn Mogadorian. Nếu việc đó thậm chí có tồn tại. Dù sao, cắn một miếng ốc sên trên cái đĩa của tôi có vẻ như là một cái giá khá nhỏ để thu thập một số thông tin quan trọng. Tôi không nên nghĩ rằng mình đang bị giam giữ; trông nó giống như là tôi đang làm nhiệm vụ trong lòng quân địch hơn.

Tôi là một gián điệp phi thường.

Tôi lấy dao và nĩa của mình, cắt một miếng vuông nhỏ ra khỏi mép thịt và đút nó vào miệng. Hầu như không có chút hương vị nào, nó gần giống như nhai một quả bóng vo tròn bằng giấy vở. Kết cấu của cái thứ đó thật sự làm tôi ghê tởm - cái cách mà miếng thịt bắt đầu sôi và tan chảy ngay khi nó chạm vào lưỡi tôi, tan ra nhanh đến nỗi tôi thậm chí chưa kịp nhai. Tôi không thể không nghĩ đến cách mà bọn Mogadorian rã ra khi chúng bị giết và phải ngăn mình không ọe ra.

"Đó không phải là những gì cháu đã quen ăn, nhưng đó là thứ tốt nhất mà tàu Anubis được trang bị sản xuất". Setrakus Ra nói, gần như là hối lỗi. "Thức ăn sẽ được cải thiện một khi chúng ta chiếm được Trái đất."

Tôi phớt lờ lão, không thực sự quan tâm đến những điểm sẽ được cải thiện trong các món ăn Mogadorian. "Tôi đã ăn, giờ hãy trả lời câu hỏi đi."

Lão nghiêng đầu, bị hấp dẫn bởi sự thẳng thắn của tôi. "Ta đã chọn hình dáng này vì con người sẽ cảm thấy an mái. Đây là những gì ta sẽ mặc khi chấp nhận sự đầu hàng của hành tinh của chúng".

Tôi há mồm đầy ngạc nhiên về phía lão. "Họ sẽ không đầu hàng ngươi".

Lão cười. "Tất nhiên chúng sẽ. Không giống như bọn người Loric, chiến đấu một cách vô ích chống lại những gì bất khả thi, con người có một lịch sử phong phú về việc khuất phục. Chúng đánh giá cao các cuộc biểu dương lực lượng lớn và sẵn sàng vui lòng chấp nhận các giáo lý của Tiến trình Mogadorian hóa. Và những đứa không tuân theo sẽ chết".

"'Lý tưởng' của người Mogadorian". Tôi nặn ra từng chữ. "Ngươi đang nói đến cái gì vậy? Ngươi sẽ biến mọi người trở nên giống ngươi? Một con quái-"

Tôi không nói nốt câu hỏi của mình. Tôi đã định sẽ gọi lão là một con quái vật, nhưng sau đó tôi nhớ lại viễn ảnh. Tôi đã nhẫn tâm ra lệnh hành hình Sáu ngay trước mặt John, Sam và một đám người khác. Nếu như một thứ gì đó giống Setrákus Ra đang lẩn trốn bên trong tôi thì sao?

"Ta tin rằng con có ít nhất một câu hỏi sau tất cả những lời miệt thị đó", Setrákus Ra nói. Lão vẫn duy trì nụ cười làm tôi tức điên của mình, thậm chí nó còn tồi tệ hơn khi lão đang mặc một khuôn mặt đẹp trai của con người, và chỉ vào cái dĩa của tôi của tôi. Tôi cắn một miếng khác vào thứ thức ăn kinh khủng này. Lão hắng giọng như đang chuẩn bị kể.

"Chúng ta chia sẻ cùng một dòng máu, cháu gái, đó là lý do tại sao cháu sẽ được tha mạng, không như những Garde khác, cái bọn người ngu xuẩn chống lại ta. Bởi vì, không giống như họ, cháu có khả năng thay đổi", Setrákus Ra giải thích. - "Ta có thể đã từng là người Loric, nhưng nhiều thế kỉ trôi qua, ta đã biến bản thân mình thành một cái gì đó tốt hơn. Một khi có thể nắm quyền điều khiển Trái đất, ta sẽ có sức mạnh cần thiết để thay đổi hàng tỉ cuộc sống. Tất cả những gì chúng cần làm là chấp nhận Tiến trình Mogadorian hóa. Sau đó công việc của ta cuối cùng sẽ mang lại kết quả".

Tôi nheo mắt nhìn lão. "Sức mạnh? Từ đâu?"

Setrákus Ra mỉm cười với tôi, chạm vào mặt dây chuyền đeo trên cổ. "Cháu sẽ thấy khi nào thời điểm đó đến, cháu yêu à. Sau đó, cháu sẽ hiểu".

"Tôi đã hiểu rồi", tôi trả lời. "Tôi hiểu rằng ngươi là một quái vật độc ác, chuyên đi diệt chủng, đã tự làm bản thân mình trở thành một Mogadorian xấu xa".

Nụ cười của Setrákus Ra thoáng biến mất và trong một khoảnh khắc tôi tự hỏi không biết mình đã làm quá đà. Lão thở dài và lây tay xoa cổ, lớp da của khuôn mặt giả tróc ra để lộ vết sẹo màu tím dày xung quanh cổ họng lão.

"Pittacus Lore đã tặng cho ta cái này khi lão cố giết ta", lão nói, giọng lão lạnh lùng và đều đều. "Ta đã từng là một trong số chúng, nhưng lão và những tên Trưởng lão khác đã gạt ta sang một bên. Đầy ải ta ra khỏi Lorien vì những ý tưởng của ta".

"Sao? Bộ họ đã không muốn chọn ngươi làm người cai trị cao nhất hay đại loại vậy hả?"

Setrákus Ra vuốt tay qua cổ họng một lần nữa và vết sẹo biến mất.

"Họ đã có một người cai trị", Setrákus Ra trả lời, giọng lão trở nên nhỏ hơn, như thể ký ức đang khiến lão tức giận. "Họ chỉ từ chối thừa nhận nó".

"Điều đó có nghĩa là gì ?"

Lần này, lão không buộc tôi ăn. Lão đang cao hứng. "Cháu yêu dấu, các Trưởng lão được cai trị bởi chính hành tinh đó. Lorien đã lựa chọn cho chúng. Ai sẽ là Garde và ai sẽ là Người Giám Hộ. Chúng tin rằng chúng ta nên sống như những người chăm sóc và để cho tự nhiên định đoạt số phận của chúng ta. Ta không đồng ý. Những Biệt năng được cấp bởi Lorien chỉ đơn giản là một nguồn lực, giống như bất cứ thứ gì khác. Cháu có để cá dưới đại dương được chỉ định những người nào là phù hợp để ăn chúng, hoặc cho phép sắt trong đất quyết định khi nào sẽ được rèn? Tất nhiên là không".

Tôi cố gắng hiểu tất cả các thông tin này và so sánh nó với những gì tôi học được từ Crayton và bức thư của chú.

"Ngươi chỉ muốn kiểm soát mọi thứ", tôi nói sau một lúc.

"Ta muốn sự tiến bộ", lão bật lại. "Người Mogadorian hiểu. Không giống như người Loric, họ là những người đã sẵn sàng để phát triển".

"Ngươi điên rồi", tôi nói, đẩy cái đĩa của mình đi, đã xong với việc hỏi và trả lời vớ vẩn này.

"Cháu là một đứa trẻ chưa được khai sáng" lão trả lời, trở lại kiên nhẫn. "Khi cháu bắt đầu học tập, khi cháu nhìn thấy những gì ta đã làm cho cháu và Loric đã từ chối cháu, cháu sẽ hiểu. Cháu sẽ sẵn sàng yêu thương và tôn trọng ta".

Tôi đứng dậy, mặc dù không có nơi nào để đi. Cho đến giờ Setrákus Ra đã nhẹ nhàng với tôi, nhưng rõ ràng rằng tôi chỉ có thể di chuyển xung quanh các hành lang vô trùng của tàu Anubis như lão cho phép. Nếu lão muốn giữ tôi ở đây và buộc tôi phải ăn tối cho xong, lão có thể. Có lẽ sẽ tốt hơn cho tôi nếu tôi để lão muốn nói gì thì nói, nhưng tôi không thể làm được. Tôi nghĩ về Chín, Sáu và những người khác - biết rằng họ sẽ không bao giờ im lặng khi phải đối mặt với tên quái vật này.

"Ngươi phá hủy hành tinh của chúng ta và tất cả những gì ngươi đã làm là làm tổn thương người khác", tôi nói, cố bắt chước sự kiên nhẫn đầy tính chế nhạo của ông nội tôi. "Ngươi là một con quái vật. Ta sẽ không bao giờ không ghét ngươi".

Setrákus Ra thở dài, vẻ mặt đẹp trai của lão thoáng nhăn lại khó chịu.

"Sự tức giận là nơi ẩn náu cuối cùng của sự ngu dốt", lão nói, giơ tay lên. "Để ta chỉ cho cháu một thứ mà họ đã từ chối cháu, cháu gái".

Một vòng sáng đỏ bắt đầu uốn lượn quanh tay hắn. Lo lắng, tôi lùi lại một bước.

"Đám Trưởng lão đã chọn ra những người có thể trốn thoát khỏi Lorien, và cháu không phải là một trong số đó", Setrákus Ra tiếp tục. "Cháu đã bị từ chối có những lợi thế của Garde khác. Ta sẽ khắc phục điều đó".

Năng lượng kết hợp lại thành một quả cầu điện trước bàn tay của Setrákus Ra, lơ lửng khoảng một giây, rồi bắn về phía tôi. Tôi cúi sang một bên và quả cầu đổi hướng đi, vẫn cứ lao đến tôi như thể nó có suy nghĩ của riêng nó. Tôi chạm vào mặt sàn lạnh buốt với một cú lộn vòng, cố gắng tránh né quả cầu năng lượng, nhưng nó quá nhanh. Nó đâm xuyên mép váy tôi và gắn chặt vào mắt cá chân tôi.

Tôi hét lên. Đau đớn dữ dội; như thể có một cuộn dây điện đang được kéo qua da của tôi. Tôi thu chân lại và cố gắng vỗ chỗ mà quả cầu đánh trúng, như là tôi đang bị cháy và cần phải dập lửa.

Đó là lần đầu tôi nhìn thấy nó. Năng lượng đỏ xoắn đã biến mất, để lại một dải vết sẹo màu hồng xung quanh mắt cá chân tôi. Gợi nhớ lại những hình xăm góc cạnh mà tôi đã nhìn thấy trên hàng chục hộp sọ của bọn Mogadorian, nhưng cũng có một điều gì đó không rõ ràng rất quen thuộc về nó.

Một vết sẹo rất giống với những cái mà các Garde khác có thể hiện phép bùa Loric.

Khi tôi nhìn lên Setrákus Ra, tôi phải cắn chặt môi để không phải hét lên. Phần dưới cùng của chân lão đã bị đốt cháy, một vết sẹo giống hệt của tôi được khắc vào mắt cá chân của lão.

"Bây giờ", lão nói, mỉm cườihạnh phúc, "giống như chúng, chúng ta đã được kết nối".soPatteԄ�z��

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.