Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

" 'Người Mogadorian, cùng với bè lũ thân cận của chúng từ những nhánh an ninh quốc gia bị tha hóa được cho là đã chiến đấu trong một trận chiến kéo dài ở New Mexico đối chọi với các Garde anh hùng' ", Sam đọc to lên. " 'Nguồn tin của tôi tin rằng người Mogadorian đã buộc phải rút lui sau khi chỉ huy của chúng bị thương. Vị trí của các Garde hiện giờ vẫn là một ẩn số' ".

"Cậu ấy đúng đấy", chú Malcolm nói, quay về phía tôi. "Nhưng cậu ấy lấy thông tin ở đâu?"

"Cháu không biết", tôi trả lời. "Chúng cháu không hẳn là đã giữ liên lạc với nhau từ sau khi rời Paradise"

Tôi tựa vào vai Sam để đọc câu chuyện tiếp theo. Tôi thấy bối rối bởi lượng thông tin của Mark James - hoặc bất cứ ai - được đăng lên trang Họ Đi Giữa Chúng Ta. Có những chi tiết về cuộc chiến của chúng tôi tại căn cứ Dulce, những suy đoán ban đầu về cuộc tấn công ở Chicago, các bài tiểu luận đáng sợ về việc lũ Mog trông như thế nào và khả năng của chúng và những bài đăng nhằm tập hợp loài người hỗ trợ Loric. Ngoài ra còn có các bài viết bao gồm những chủ đề mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới, thậm chí cả những bài viết về thành viên của chính phủ Mỹ đang liên minh với bọn Mogadorian.

Sam nhấp chuột vào câu chuyện mà Mark cáo buộc bộ trưởng bộ quốc phòng, một người đàn ông tên là Bud Sanderson vì sử dụng quyền lực chính trị của mình để mở đường cho cuộc xâm lăng của bọn Mogadorian. Một cú nhấp chuột khác và một bài báo thứ hai về Sanderson, một bài viết có tiêu đề thân thiện với báo lá cải SOD (Special Operations Division - Sư đoàn Chiến dịch Đặc biệt) THA HÓA SỬ DỤNG LIỆU PHÁP GEN CỦA TỘC MOGADORIAN. Câu chuyện gắn liền với hình ảnh của Sanderson từ năm năm trước đây và một tấm hình của ông ta từ vài tháng trước. Trong tấm đầu tiên, Sanderson trông như một người đàn ông hốc hác trong độ tuổi gần tám mươi - khuôn mặt thể hiện rõ tuổi tác và ông có một cái cằm chẻ cùng với cái bụng phệ. Trong tấm thứ hai, ông ta sụt cân, trông có vẻ khỏe mạnh và một cái đầu đầy tóc bạc. Gần như là ông ta đã quay ngược thời gian. Trên thực tế, tôi cược rằng hầu hết mọi người sẽ nghĩ những hình ảnh này là một trò lừa bịp, như bức ảnh thứ hai của Sanderson là từ hai mươi năm trước được dán với một cái mốc thời gian giả. Nhưng nếu bạn tin lời Mark thì sẽ thấy có điều gì đó chắc chắn đã thay đổi bộ trưởng bộ quốc phòng - một cái gì đó lớn hơn nhiều chỉ bởi chế độ ăn kiêng và tập thể dục, hoặc thậm chí phẫu thuật thẩm mỹ.

Sam lắc đầu, không tin câu chuyện. "Làm sao mà Mark có thể biết tất cả những điều này? Ý tớ là, Sarah, cậu đã đi chơi với cậu ấy. Cậu ấy có biết đọc không chứ?"

"Có chứ, Sam". Sarah trả lời, trợn mắt khó chịu. "Mark có thể đọc."

"Nhưng cậu ấy chưa bao giờ, uh, thiên phú về làm báo, đúng không? Cái này giống WikiLeaks quá."

"Mọi người thường thay đổi khi họ biết người ngoài hành tinh có thật", Sarah đáp lại. "Theo tớ có vẻ như cậu ấy đang cố gắng giúp đỡ"

"Chúng ta không biết chắc chắn đó là Mark", tôi nói và cau mày.

Tôi nhìn sang Adam. Anh ta đã im lặng kể từ khi chúng tôi bắt đầu khám phá trang web Họ Đi Giữa Chúng Ta, chống cằm đầy suy tư khi nghe chúng tôi thảo luận.

"Đây có phải là một dạng bẫy nào đó không?" Tôi hỏi anh ta, nghĩ rằng tốt nhất là nên hỏi ý kiến chuyên gia.

"Dĩ nhiên rồi", anh ta nói mà không do dự. "Dù đúng là vậy, đó thật sự là một cái bẫy đầy phức tạp. Và, ngay cả vì mục đích đặt bẫy các bạn, tôi cũng cảm thấy khó tin rằng Setrakus Ra sẽ thừa nhận đã bị đuổi khỏi Căn cứ Dulce".

"Có đúng không?" Chú Malcolm hỏi. "Những gì cậu nhóc viết về bộ trưởng bộ quốc phòng?."

"Cháu không biết:" Adam trả lời "Rất có thể."

"Cháu sẽ gửi mail cho cậu ấy", Sarah thông báo, mở một tab trình duyệt mới.

"Từ từ đã", Adam nói nhanh, có chút lịch sự hơn khi anh ta đả kích ý tưởng giải cứu những người khác của tôi. "Nếu như anh chàng Mark này thực sự có thể truy cập vào tất cả các thông tin tối mật này -"

Sam cười khúc khích.

"- người tộc tôi gần như chắc chắn sẽ đang giám sát mọi thông tin liên lạc của cậu ta", Adam kết luận, nhướn một bên lông mày nhìn Sam. Anh ta quay lại với Sarah. "Họ chắc chắn cũng sẽ theo dõi email của em".

Sarah từ từ nhấc tay khỏi bàn phím. "Anh không thể làm gì được về chuyện này sao?"

"Tôi biết các hệ thống theo dõi không gian mạng của họ hoạt động như thế nào. Đó là mảng mà tôi ... đã xuất sắc trong quá trình đào tạo của mình. Tôi có thể viết mã mã hóa, định tuyến lại địa chỉ IP của chúng ta qua các máy chủ ở các thành phố khác nhau". Adam quay sang tôi, như muốn tôi cho phép. "Họ cuối cùng sẽ phát hiện ra thôi. Chúng ta phải rời khỏi nơi này trong vòng hai mươi bốn giờ để an toàn".

"Làm đi", tôi nói với anh ta. "Dù sao thì chúng ta cũng nên liên tục di chuyển".

Adam ngay lập tức bắt đầu gõ lệnh vào máy tính xách tay của mình. Sam xoa hai bàn tay lại và nghiêng qua vai Adam. "Anh nên sửa lại thành càng nhiều địa điểm điên rồ càng tốt. Làm cho họ nghĩ rằng Sarah ở Nga hay đâu đó."

Adam nhếch môi cười. "Coi như đã xong".

Phải mất khoảng hai mươi phút để Adam viết một số mã dùng để định tuyến lại địa chỉ IP của chúng tôi thành một tá các địa điểm xa xôi. Tôi nhớ lại về hệ thống máy tính tinh vi mà chú Henri luôn luôn thiết lập và một mạng lưới thậm chí còn phức tạp hơn nữa của chú Sandor xây dựng tại Chicago. Và rồi, tôi tưởng tượng ra hàng trăm tên Mogadorian, giống như Adam, cúi rạp trước bàn phím, theo dõi chúng tôi. Tôi không bao giờ nghi ngờ những Người Giám Hộ của chúng tôi chưa được đánh giá đúng với sự hoang tưởng của họ, nhưng nhìn thấy Adam làm việc, cuối cùng tôi nhận ra rằng việc đó cần thiết như thế nào.

"Whoa," Sarah nói khi cô ấy có thể mở được email của cô ấy. Danh sách những thư chưa đọc được in đậm bao gồm toàn những thư từ Mark James. "Thực sự là cậu ấy."

"Hoặc lũ Mogs đã xâm nhập mail của cậu ấy", Sam gợi ý.

"Chưa chắc", Adam trả lời. "Người của tôi đúng là khá triệt để, nhưng việc này trông có vẻ như khá...quanh co."

Tôi lướt qua các tiêu đề mail - rất nhiều dấu chấm than và chữ in hoa. Một vài tháng trước, ý tưởng Mark James gửi thư rác cho bạn gái tôi sẽ làm tôi thấy khá tức giận, nhưng bây giờ nó có vẻ như sự cạnh tranh của chúng tôi đã là cái gì đó đã xảy ra với người khác, một thứ gì đó từ một cuộc sống khác.

"Lần cuối em kiểm tra thư là khi nào?" Tôi hỏi.

"Vài tuần trước? Em không nhớ rõ". Sarah trả lời. "Em đã hơi bận".

Cô ấy mở thư gần đây nhất của Mark và tất cả chúng tôi đều nhìn vào để xem nội dung.

Sarah này-

Tớ không biết tại sao tớ lại tiếp tục gửi những thư này. Một phần trong tớ hi vọng rằng cậu đang đọc chúng, sử dụng chúng để giúp người Loric và không thể trả lời vì sự an toàn của riêng cậu. Một phần khác của tớ lo lắng rằng cậu thậm chí không có ở đó, rằng cậu đã chết. Tớ không muốn tin nhưng ...

Tớ cần cậu trả lời.

Tớ nghĩ tớ đã có manh mối rằng cậu ở New Mexico. Tất cả những gì tớ tìm thấy là một căn cứ quân sự bị bỏ hoang. Trông giống như đã có một trận chiến lớn ở đó. Lớn và ghê gớm hơn những gì đã xảy ra ở Paradise. Tớ hi vọng các cậu đã thoát ra an toàn. Tớ rất hi vọng rằng tớ không phải là người duy nhất còn lại để chống lại những tên khốn kia. Điều đó sẽ rất tệ.

Một người bạn của tớ đã thiết lập một ngôi nhà an toàn cho tớ. Tránh xa khỏi sự theo dõi của bọn chúng. Một nơi mà chúng ta có thể phơi bày những kẻ trắng bệch kỳ quái đó ra thế giới. Nếu cậu có thể liên lạc, tớ sẽ tìm cách để gửi cậu các tọa độ. Chúng ta sắp đạt được thứ gì đó rất lớn. Một thứ gì đó mang tầm quốc tế. Tớ thậm chí không biết phải làm gì với nó.

Nếu cậu đang đọc những dòng này, nếu cậu vẫn còn giữ liên lạc với John thì giờ là thời điểm rất tốt để trả lời. Tớ cần cậu giúp.

-Mark

Sarah quay sang tôi, đôi mắt của cô ấy mở rộng với niềm đam mê bất ngờ, khuôn mặt quyết đoán - tôi đã thấy ánh nhìn đó trước đây, biết rõ nó. Đó là cái nhìn mà cô ấy sẽ trao cho tôi ngay trước khi nói với tôi rằng cô ấy sẽ làm gì đó nguy hiểm.

Không cần cô ấy phải nói gì cả, tôi đã biết trước rằng Sarah muốn tìm Mark James.

Đồng hồ ở bảng điều khiển hiện 7:45. Chúng tôi có mười lăm phút tới khi xe buýt rời Alabama.

Tôi có mười lăm phút nữa với Sarah Hart.

Mười lăm phút là khoảng thời gian để Adam mã hóa email của Sarah chống lại bất cứ tin tặc Mogadorian nào. Cô ấy nhanh chóng gửi một vài dòng ngắn ngủi cho Mark, người đã trả lời gần như ngay lập tức với địa chỉ một nhà hàng ở Huntsville. Cậu ta nói với Sarah rằng mình sẽ quan sát nơi này trong vài ngày tới, và nếu cô ấy thực sự là Sarah Hart, cậu ta sẽ đón cô ở đó và đưa cô đến nơi ẩn náu bí mật của cậu ta. Ít nhất là Mark đang cẩn thận, tôi tự nhủ. Điều đó làm tôi tin rằng Sarah sẽ được an toàn. Sau cuộc trao đổi ngắn gọn đó, Adam ngay lập tức xóa sạch cả hai tài khoản email ở trên mạng.

Giờ thì, chúng tôi đang ở đây.

Chúng tôi đậu xe ở phía trước trạm xe buýt trong trung tâm thành phố Baltimore, một nơi vẫn hoạt động nhộn nhịp ngay cả khi hoàng hôn. Tôi đang cầm lái còn Sarah thì trong ghế hành khách bên cạnh tôi. Chúng tôi lẫn vào khung cảnh dễ dàng, chỉ là hai thanh thiếu niên đang ngồi trong một chiếc xe cùi bắp, nói lời tạm biệt.

"Em vẫn chờ đợi phần mà anh cố ngăn em đi", Sarah nói, nụ cười của cô ấy đượm chút buồn. "Anh sẽ nói nó quá nguy hiểm, chúng ta sẽ tranh cãi, anh sẽ thua và em vẫn đi."

"Việc này rất nguy hiểm", Tôi đáp, quay lại để tôi có thể đối mặt với Sarah. "Và anh không muốn em đi."

"Giống vầy nè."

Cô ấy nắm lấy tay tôi, luồn những ngón tay của mình vào của tôi. Với bàn tay kia, tôi vuốt tóc cô ấy, cuối cùng nhẹ nhàng quàng qua cổ cô ấy. Tôi kéo cô ấy lại gần hơn.

"Nhưng nó không nguy hiểm hơn là ở đây với anh". Tôi kết thúc.

"Đó mới đúng là John bảo vệ quá mức mà em biết và yêu thương", cô ấy đáp.

"Anh không có -" Tôi bắt đầu phản đối, nhưng lại im bặt khi nhìn thấy nụ cười trêu chọc của cô ấy.

"Những lời tạm biệt này không bao giờ trở nên dễ dàng hơn, đúng không?"

Tôi lắc đầu. "Không, thật sự là không".

Chúng tôi im lặng, giữ chặt nhau, nhìn từng phút trôi qua chậm chạp trên đồng hồ ở bảng điều khiển.

Khi còn ở nhà máy dệt, chúng tôi không cần phải có một cuộc thảo luận lớn nào về việc Sarah sẽ tìm Mark James. Mọi người dường như đồng ý rằng đó là việc làm đúng đắn. Nếu Mark thực sự đã có thể thu được một số thông tin quan trọng về lũ Mogadorian, và nếu cậu ta đang mạo hiểm cuộc sống của mình để giúp chúng tôi thì chúng tôi nên đáp trả ân huệ đó. Nhưng những Garde còn lại vẫn mất tích. Và kế hoạch của Adam về việc tấn công thành lũy của lũ Mogadorian ở DC. có vẻ như là một cuộc chơi thông minh nhất, một đòn tấn công cần thiết để thu thập thông tin tình báo và cho những kẻ khốn kiếp đó thấy rằng chúng tôi vẫn còn trong cuộc chiến này. Có quá nhiều chuyện xảy ra để chúng tôi đưa tất cả nguồn lực của mình vào việc tìm Mark.

Sarah đã làm cho điều đó dễ dàng hơn bằng việc tình nguyện đi.

Tất nhiên, việc để cô ấy một mình thực hiện sứ mệnh mang tính nguy hiểm tiềm tàng liên quan đến bạn trai cũ không hẳn là ý tưởng tôi thích. Nhưng tôi không thể quên được cảm giác của cái tương lai tồi tệ mà tôi nhìn thấy trong giấc mơ của Ella đang tiến về phía chúng tôi. Chúng tôi cần tất cả sự giúp đỡ mà chúng tôi có thể có. Thậm chí nếu để Sarah đến Alabama có thể giúp chúng tôi chiến thắng trong cuộc chiến này, đó cũng sẽ là một cơ hội chúng tôi phải thực hiện, sự ích kỉ của tôi không quan trọng bằng.

Và dù sao đi nữa, cô ấy không hoàn toàn đi một mình.

Ở ghế sau, Bernie Kosar đứng với hai chân trước chống lên cửa sổ đã đóng, đuôi vẫy mạnh khi cậu ấy nhìn thấy mọi người đang ra vào trạm xe buýt. Người bạn cũ của tôi dường như đã kiệt sức sau cuộc chiến ở Chicago, nhưng năng lượng của cậu ấy đã trở lại khi chúng tôi đi trên đường. Lúc trước, ở thị trấn Paradise, cậu ấy đã bảo vệ tôi. Giờ cậu ấy sẽ làm như vậy với Sarah.

"Em không muốn anh nghĩ em là bạn gái của anh ngay lúc này", Sarah bất chợt lên tiếng với vẻ hoàn toàn bình tĩnh.

Tôi ngửa người ra sau một chút, nheo mắt nhìn cô ấy. "Việc đó sẽ rất khó cho anh".

"Em muốn anh nghĩ về em như một chiến binh", cô ấy vẫn tiếp tục. "Một chiến binh trong cuộc chiến đang làm những gì cần phải làm. Em không biết chính xác những gì em sẽ tìm thấy ở phía nam, nhưng em có cảm giác kỳ lạ là có thể giúp anh được nhiều hơn khi em ở đó. Ít nhất, khi xảy ra giao chiến, em sẽ không ở cạnh anh khiến anh phân tâm."

"Em có làm anh phân tâm đâu", tôi nhấn mạnh, nhưng Sarah gạt đi.

"Không sao đâu John. Em muốn ở bên cạnh anh. Em muốn thấy anh không sao. Em muốn thấy anh chiến thắng. Nhưng không phải mọi người lính đều có thể trực tiếp ra trận, anh biết mà phải không? Có những người làm tốt hơn khi họ không trực tiếp đánh đấm."

"Sarah..."

"Em có điện thoại mà", cô ấy tiếp tục, ra hiệu vào cái ba lô đã được soạn một cách vội vã dưới chân cô ấy. Ở trong, cô ấy có một chiếc điện thoại di động dùng một lần mà Malcolm đã mua, cùng với một số quần áo để thay đổi và một khẩu súng lục. "Em sẽ gọi sau mỗi tám giờ. Nhưng nếu em không thể, anh phải tiếp tục bước tới, tiếp tục chiến đấu nhé".

Tôi hiểu những gì cô ấy đang cố làm. Sarah không muốn tôi chạy tới Alabama nếu cô ấy bỏ lỡ một trong những cuộc gọi định kì. Cô ấy muốn tôi tập trung vào trận chiến. Có lẽ cô ấy cũng cảm nhận được rằng - chúng ta sắp kết thúc cuộc chiến, hoặc ít nhất là cũng đã vượt qua thời khắc mà không còn đường lùi nữa.

Sarah nhìn vào mắt tôi. "Trận chiến này quan trọng hơn chúng ta, John".

"Quan trọng hơn chúng ta", Tôi lặp lại, biết đó là sự thật nhưng vẫn muốn cãi lại. Tôi không muốn mất cô ấy, và tôi không muốn nói lời tạm biệt. Nhưng tôi phải làm thế.

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay đang nắm chặt của chúng tôi và nhớ lại mọi thứ đã từng đơn giản như thế nào, ít nhất là trong một khoảng thời gian khi trước, ở thời điểm khi tôi mới chuyển đến Paradise..

"Em biết đấy, anh sử dụng được Telekinesis lần đầu tiên là trong Lễ Tạ ơn ở nhà em đó".

"Anh chưa bao giờ nói với em điều đó", Sarah trả lời, nhíu một bên mày, không chắc tại sao tôi chợt trở nên đa cảm như vậy. "Việc nấu nướng của mẹ em đã truyền cảm hứng cho anh à?"

Tôi bật cười. "Anh không biết. Có lẽ. Đó cũng là đêm mà chú Henri đã có cuộc chạm trán với những người viết Họ Đi Giữa Chúng Ta đầu tiên, cùng với bọn Mogadorian đang lợi dụng họ. Sau đó, chú ấy muốn rời khỏi thị trấn Paradise, và anh đã từ chối. Thực tế thì, anh không chỉ từ chối, anh đã dùng Telekinesis để ghim chặt chú ấy lên trần nhà".

"Nghe giống anh đó", Sarah nói, lắc đầu và mỉm cười. "Thật cứng đầu".

"Anh đã nói với chú ấy rằng anh không thể quay trở lại cuộc sống trốn chạy. Không khi anh đến Paradise . Và sau khi đã gặp em".

"Ôi John...", Sarah áp trán lên ngực tôi.

"Anh từng nghĩ cuộc chiến này không đáng để chiến đấu nếu anh không thể ở cạnh em", tôi nói với cô ấy, nhẹ nhàng nhấc cằm cô ấy lên. "Nhưng bây giờ, sau mọi chuyện, sau mọi thứ anh đã thấy - anh nhận ra rằng mình đang chiến đấu cho tương lai. Tương lai của chúng ta".

Con số ở bảng đồng hồ đập vào mắt tôi. Chỉ còn lại năm phút. Tôi tập trung vào Sarah, ước rằng tôi có một Biệt năng mà nó có thể đóng băng thời gian hoặc lưu giữ khoảnh khắc này mãi. Nước mắt chảy xuống má Sarah và tôi lau chúng bằng ngón tay cái của mình. Cô ấy đặt tay mình lên tay tôi, ép chặt, và tôi có thể nói rằng cô ấy đang cố gắng tỏ ra cứng cỏi. Cô ấy hít một hơi dài, run rẩy, và cố gắng ngừng khóc.

"Em phải đi, John".

"Anh tin tưởng em", tôi thì thầm một cách khẩn trương. "Không chỉ mỗi việc tìm Mark. Nếu mọi thứ trở nên tồi tệ, anh tin em sẽ sống sót. Anh tin em sẽ an toàn trở về bên anh".

Sarah nắm vạt áo trước của tôi, kéo tôi vào. Tôi cảm thấy một vài giọt nước mắt của cô ấy đang chạm vào má tôi. Tôi cố gắng quên mọi thứ - những người bạn bè đang mất tích, cuộc chiến, việc cô ấy đang rời bỏ tôi - và chỉ chú tâm vào nụ hôn của cô ấy. Tôi ước gì mình có thể trở lại Paradise với cô ấy, không phải như bây giờ, mà là cách đây vài tháng - lén lút hôn nhau trong phòng ngủ tạm thời của tôi khi chú Henri ra ngoài mua đồ, nhìn trộm nhau trong lớp, một cuộc sống thật đơn giản, bình thường. Nhưng nó đã kết thúc. Chúng tôi không còn là trẻ con nữa. Chúng tôi là những chiến binh - những người lính - và chúng tôi phải hành động như thế.

Sarah buông tôi ra, và trong một chuyển động nhanh, không muốn kéo dài khoảnh khắc đau đớn này thêm nữa, cô ấy mở cửa và nhảy ra khỏi xe tải. Cô ấy quàng ba lô và huýt. "Đi nào Bernie Kosar!"

BK trèo lên ghế trước, nghểnh đầu lên với tôi, như thể tự hỏi tại sao tôi không ra khỏi xe tải cùng. Tôi gãi phía sau cái tai lành lặn của cậu ấy.

Hãy giữ cho cô ấy được an toàn, tôi nói với cậu ấy bằng ý nghĩ.

Bernie Kosar đặt cả hai chân trước của mình vào chân tôi và liếm đầy mặt tôi. Sarah cười.

"Hôn tạm biệt nhiều vậy", cô ấy nói khi BK nhảy xuống từ chiếc xe tải. Sarah rút ngắn dây xích của cậu ấy.

"Đây không phải là lời tạm biệt", tôi nói. "Không thực sự."

"Anh nói đúng", Sarah đáp, nụ cười của cô ấy trở nên run rẩy, một chút không chắc chắn lẫn vào cùng giọng nói của cô ấy. "Em sẽ gặp anh sớm thôi, John Smith. Giữ an toàn nhé".

"Hẹn gặp lại em. Anh yêu em, Sarah Hart".

"Em cũng yêu anh".

Sarah quay đi, vội vã đi về phía cánh cửa trượt của trạm xe buýt, Bernie Kosar chạy sát theo gót chân cô. Cô ấy chỉ quay lại nhìn tôi một lần, ngay trước khi cô biến mất qua cửa, và tôi vẫy tay. Sau đó, cô ấy biến mất - vào bến xe buýt và sẽ đi đến một địa điểm bí mật nào đó ở Alabama, tìm kiếm một cách có thể giúp chúng tôi chiến thắng trong cuộc chiến này.

Tôi phải tự ngăn mình chạy theo cô ấy, vì vậy tôi nắm lấy tay lái cho đến khi các đầu ngón tay của tôi trắng bệt ra. Quá trắng - biệt năng Lumen của tôi bất ngờ xuất hiện, đôi tay của tôi phát sáng dần lên. Tôi đã không mất kiểm soát từ khi ..., từ hồi còn ở Paradise. Tôi hít một hơi thật sâu và bình tĩnh lại, liếc quanh để bảo đảm không ai ngoài trạm xe buýt chú ý. Tôi xoay chìa khóa, nổ máy xe và ra khỏi trạm xe buýt.

Tôi nhớ cô ấy. Chưa gì tôi đã nhớ cô ấy.

Tôi quay trở lại một trong những khu phố hẻo lánh của Baltimore, nơi Sam, chú Malcolm và Adam đang đợi tôi, lập kế hoạch tấn công. Tôi biết mình đang đi đâu và đang làm gì, nhưng vẫn cảm thấy mông lung. Tôi nhớ cuộc tranh luận ngắn ngủi của tôi với Adam trong căn hộ cao cấp đã bị phá hủy của John Hancock, khi tôi gần như rơi ra ngoài cửa sổ. Là cảm giác trống rỗng phía sau tôi, là cảm giác chệnh choạng ngay trên mép cửa sổ, đó là cảm giác tôi đang cảm thấy ngay bây giờ.

Nhưng sau đó tôi tưởng tượng ra bàn tay của Sarah kéo tôi ra khỏi khoảng không gian trống rỗng đó. Tôi tưởng tượng mọi việc sẽ như thế nào khi chúng tôi gặp nhau lần nữa, sẽ như thế nào nếu Setrákus Ra bị đánh bại và bọn người Mogadorian bị đánh lùi vào một khoảng không trống rỗng lạnh lẽo của không gian. Tôi tưởng tượng ra tương lai và nở một nụ cười tươi rói. Chỉ có một cách để làm điều đó xảy ra.

Đã đến lúc đế chiến đấu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.