Chúng tôi mất tầm ba mươi phút để trèo lên đỉnh cái kim tự tháp Maya này. Tôi cố gắng quên đi thời gian bằng cách đếm số bậc, nhưng tôi bắt đầu lẫn lộn ở khoảng bậc thứ hai trăm. Có những khu vực mà những bậc thang đá đã vỡ nát tạo thành những khe có thể làm trật mắt cá chân nếu không cẩn thận, và có những chỗ thì mưa đã xói mòn chúng thành các bờ dốc. Chúng tôi phải dùng những dây leo mọc hoang dại để đi qua những đoạn khó, cứ như là leo núi vậy. Chúng tôi không nói gì nhiều ngoại trừ nói cho nhau những chỗ khó đi sắp tới. Bằng cách nào đó, có cảm giác thật thô lỗ khi phá vỡ sự im lặng của Thánh đường này.
Chúng tôi nghỉ lấy sức khi chúng tôi lên đến đỉnh. Marina toát mồ hôi bởi cái nóng, việc leo trèo và kiệt sức bởi việc dùng Telekinesis đưa Tám đi cùng lâu như vậy. Tôi đặt chiếc Hộp tôi đang mang theo xuống và co giãn mấy ngón tay. Adam thì đứng chống nạnh, nhìn xa xăm ra phía xa.
"Khung cảnh đẹp thật", anh ta nói.
"Đúng là thật đẹp", tôi đồng ý.
Ở trên đỉnh ngôi đền thế này, chúng tôi đều đang ở cao hơn những ngọn cây bên dưới. Có thể nhìn xa hơn đám cây rậm rạp mọc quanh ngôi đền, xa hơn cái vòng tròn được dọn dẹp sạch sẽ của đám mog, tới cả những khu vực tàn tích Maya và khu rừng rậm phía xa kia. Tôi hình dung một người trị vì của đế chế Maya cổ đứng đây và nhìn xuống lãnh địa của mình. Và rồi, tôi hình dung cũng người trị vị đó nhìn lên trời khi một phi thuyền Loric hạ xuống từ những đám mây. Hình ảnh đó trông rất thật và sống động; tôi có cảm giác kì lạ là hình ảnh đó không đơn giản là chỉ do tưởng tượng của tôi. Nhiều thế kỉ trước, có một sự việc như thế đã xả ra ở đây - những người Loric ghé thăm, và Thánh đường ghi nhớ sự việc đó.
"Mọi người, nhìn này", Marina gọi chúng tôi.
Adam và tôi thôi không nhìn nữa và đi tới chỗ cô ấy. Ở chính giữa đỉnh tháp này là một cánh cửa đá. Ban đầu tôi cứ nghĩ là cánh cửa được khắc từ loại đá sáng màu như phần còn lại của ngôi đền, nhưng khi tiến lại gần nó thì rõ ràng là nó nhẵn nhụi và không tì vết, cái chất liệu màu ngà voi kia không hề bị ảnh hưởng bởi thời gian như phần còn lại của ngôi đền, và nó cũng có vẻ là được xây thêm vào sau khi ngôi đền đã được xây dựng.
Cánh cửa chẳng dẫn đi đâu cả, một thực tế mà Marina đã kiểm thử bằng cách đi vòng quanh nó. Cái dây chuyền của cô ấy lơ lửng ở trước cánh cửa, chờ đợi chúng tôi bắt kịp.
Tôi dừng lại ở trước cánh cửa để kiểm tra bề mặt của nó. Nó hoàn toàn nhẵn nhụi - không tay nắm, không chốt, chẳng có gì đại loại thế cả - ngoại trừ chín vòng tròn lõm vào thành hình vòng tròn ở giữa cửa.
"Những cái dây chuyền", tôi nói, lấy tay vuốt trên bề mặt lạnh lẽo của phiến đá.
Marina cầm lấy cái dây chuyền vẫn lơ lửng trong không trung của mình và đặt nó vào một lỗ trống. Nó vừa khít một cách hoàn hảo và tạo ra một tiếng lách cách rõ ràng. Dù vậy thì cánh cửa vẫn không nhúc nhích.
"Chúng ta chỉ có ba chiếc", tôi nói, nhăn nhó. "Chẳng hề đủ".
"Chúng ta phải thử", Marina nói trong lúc tháo chiếc dây chuyền còn lại ra.
Cô ấy nói đúng. Chúng tôi không thể quay đầu khi đã đi xa đến thế này. Tôi tháo dây chuyền của John ra và đặt nó vào cái lỗ trên cánh cửa đá.
"Chả có gì xảy ra cả", tôi nói khi đặt mặt dây chuyền cuối cùng vào.
Ngay lập tức, những viên đá Loralite bắt đầu phát sáng cùng màu với tấm màn chắn. Ánh sáng lan ra giữa các viên đá, kết nối chúng với nhau, luồng năng lượng lấp vào chỗ trống của những mặt dây chuyền còn thiếu. Kí hiệu hình tròn đang thành hình này làm tôi nhớ đến những vết sẹo mà chúng tôi có khi một Garde mất đi.
Và rồi, với một tiếng động ầm ầm, cánh cửa đá trượt xuống vào bên trong ngôi đền, để lại mỗi một khoảng trống nhỏ. Thay vì mớ cây cối rậm rạp ở bên trong, tôi thấy một căn phòng bụi bặm được thắp sáng bởi ánh sáng xanh mờ mờ của Loralite.
"Tớ cứ tưởng chúng ta phải cần nhiều hơn thế", tôi nói. "Chúng ta còn không có quá nửa số lượng cần thiết".
"Hoặc có thể Thánh đường biết chúng ta cần phải vào được bên trong như thế nào", Marina nói.
"Nó như kiểu một cánh cổng vậy", Adam nói, nheo mắt nhìn vào bên trong căn phòng phía dưới. "Đấy là bên trong ngôi đền à?"
"Cùng tìm hiểu xem nào", tôi nói. Tôi cầm Hộp của Marina lên và bước qua cái hố.
Ngay lập tức tôi có cái cảm giác chếch choáng, xoay vòng, lộn nhào mà tôi từng có bất cứ khi nào Tám dùng Biệt năng dịch chuyển tức thời của cậu ấy. Nó chỉ thoáng qua thôi, và rồi tôi phải chớp mắt mấy cái để quen với cái ánh sáng lờ mờ phía bên trong Thánh đường. Tai tôi lùng bùng bởi sự thay đổi áp suất đột ngột, và tôi có chỉ biết là tôi vừa mới vào giữa ngôi đền Maya này. Hoặc là, với việc toàn bộ âm thanh từ khu rừng đã hoàn toàn biến mất, chúng tôi có lẽ còn đang ở sâu hơn là tôi nghĩ. Có lẽ Thánh đường này hoàn toàn nằm phía dưới kim tự tháp.
Marina - cùng với thi hài Tám - và Adam cũng đã xuất hiện, cả hai đang nheo mắt để làm quen với kiểu ánh sáng này. Khi họ đã đi qua, lối vào liền biến mất. Chẳng có lối ra nào khác ở đây cả, chỉ có một bức tường đá vôi liền khối, ngoại trừ nó cũng có một vòng những lỗ tròn như trên cánh cửa được khắc vào nó. Những chiếc dây chuyền của chúng tôi rơi bộp xuống sàn nhà và tôi vội vàng đến nhặt chúng lên.
"Thánh đường", Marina thì thầm.
"Người dân các cậu xây chỗ này đã bao lâu rồi?" Adam hỏi.
"Có trời mới biết. Chúng tôi chỉ nghe nói là họ đã đến Trái đất hàng thế kỉ rồi", tôi trả lời ngắt quãng, nhìn ngó xung quanh. "Tôi đoán đây là thứ mà họ đã làm".
"Họ đã chuẩn bị cho ngày này", Marina thêm vào, cái cảm giác vô cùng chắc chắn đã trở lại trong giọng nói của cô ấy.
"Nhưng họ để lại cho chúng ta những gì?" Tôi hỏi, hơi thất vọng khi nhìn quanh. "Một căn phòng trống trơn à?"
Thánh đường là một căn phòng hình chữ nhật dài với trần nhà cao và không hề có cửa ra vào hay cửa sổ nào cả. Cứ như thể tổ tiên chúng tôi dịch chuyển tức thời vào giữa một khối đá và bằng cách nào đó khoét được thành một căn phòng, sau đó thì quên mất việc trang trí nó. Chả có gì ở đây cả. Những đường kẻ phát sáng Loralite chạy dọc theo các bức tường và trần nhà chẳng theo khuôn mẫu nào cả là thứ khiến căn phòng có ánh sáng xanh lờ mờ này. Ánh mắt tôi nhìn theo những đường kẻ tạo bằng đá Loralite đó - có gì đó khá quên thuộc ở đây, một thứ gì đó mà tôi chưa nhìn ra được.
"Đó là vũ trụ", Adam nói. "Nó ... nhiều hơn những gì chúng tôi đã biết. Tấm bản đồ Mogadorian chẳng là gì so với cái này".
Mất một thoáng tôi mới hiểu ý anh ta là gì. Nhưng rồi tôi để ý tới cái cách mà những đường kẻ Loralite này tạo thành những vòng tròn ở một vài nơi và tôi nhận ra những đường kẻ khác như là những ngôi sao của vũ trụ và xa hơn thế. Nó giống như là một mô hình vũ trụ thu nhỏ, chỉ là cái này lớn hơn và bao gồm nhiều vũ trụ hơn thôi. Tôi tìm thấy Lorien trên một bức tường, vùng phát sáng Loralite ở lõi của nó tối hơn hẳn một vài nơi khác.
"Quê hương của chúng ta", tôi nói và chạm vào Lorien nhẹ nhàng bằng một ngón tay của mình. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi khi đốm Loralite đó nhấp nháy như thể trả lời lại, gần như thể là nó nhận ra tôi.
"Quê hương của tôi", Adam nói không cảm xúc. Anh ta chỉ vào một khoảng dễ nhận ra bởi vì nó chẳng có chút đường kẻ Loralite nào cả, chỉ như là một hố đen tồn tại trong vũ trụ phát sáng này. Anh ta nhíu mày. "Ít nhất thì tổ tiên các cậu cũng có cái cách cấm đoán những việc làm đen tối một cách đúng đắn".
"Đó không phải nhà của chúng tôi nữa", Marina nói, vuốt một ngón tay dọc theo bức tường, di chuyển theo đúng quỹ đạo mà tàu của chúng tôi đi từ Lorien tới Trái đất. "Giờ đây mới là nhà của chúng tôi".
Chỗ Loralite bao quanh Trái đất phát sáng hơn bất kì chỗ nào khác trên bức tường. Marina ấn ngón tay vào nó và đốm Loralite phát ra tiếng răng rắc và rung lên.
Có gì đó bên dưới chúng tôi đang chuyển động.
Bụi bẩn rơi từ trên trần nhà xuống, những đốm Loralite sáng rực lên như thể bị tăng áp. Tôi biết là mình không nên sợ hãi - đây là một nơi của người Loric, nó sẽ không làm hại chúng tôi - nhưng tôi không thể không áp sát người vào bức tường gần nhất, Thánh đường bất chợt dường như trở nên vô cùng ngột ngạt khi giờ nó rung lắc ở quanh tôi. Adam loạng choạng tiến về phía tôi, mắt mở to sợ hãi.
Với một tiếng ầm ầm và kéo theo là tiếng các phiến đá ma sát vào nhau, một khu vực hình tròn giữa sàn nhà bắt đầu nhô lên. Nó trông như là một bàn thờ hay bệ đỡ gì đó trồi lên từ sàn nhà. Căn phòng ngừng rung lắc khi thứ đó đã nhô cao ngang tầm ngực chúng tôi. Thứ này làm hoàn toàn bằng Loralite. Một khối đá vôi nhẵn nhụi nằm bên trên khối Loralite hình ống, gần như thể là một dấu niêm phong giữ kín bất cứ thứ gì bên dưới. Ba chúng tôi tiến lại chỗ đó đầy cẩn trọng.
"Trông như thứ này có thể tháo rời ra", tôi nói, chạm vào khối đá vôi nhưng không cố di chuyển nó.
"Nó trông như là một cái giếng vậy", Adam nói suy tư. "Các cậu nghĩ có gì dưới đó?"
"Chẳng biết được", tôi đáp.
"Nhìn này", Marina nói. "Những hình vẽ".
Tôi nhìn chúng. Chúng giống với những hình vẽ trong hàng động mà Tám đã cho chúng tôi xem khi còn ở Ấn Độ, ngoại trừ bây giờ chúng được tạc thẳng vào xung quanh khối Loralite này. Tôi phải đi vòng quanh nó một vòng để có thể thấy hết các hình ảnh.
Chín hình người hiện ra lờ mờ bên trên một hành tinh trông như Trái đất với chín hình thù nhỏ bé hơn đứng ở trên hành tinh đó.
Một người - tôi không thể biết đó là nam hay nữ - đứng ở trước một cái hố trên mặt đất và đổ mọi thứ trong một cái hộp vào trong đó.
Lại là chín hình người, lần này sắp xếp đứng trước một lâu đài đang chống trả lại một thứ trông như một cơn sóng thần hay có lẽ là một con rồng ba đầu.
"Thêm những lời tiên tri nữa à?" Tôi hỏi.
"Có lẽ", Marina đáp. Cô ấy dừng lại trước hình vẽ một người với cái hộp. "Hoặc có lẽ chúng là những chỉ dẫn".
Tôi đứng lại gần cô ấy. "Cậu nghĩ đây là nơi đó à? Nơi chúng ta, ờm, dần hiến những món đồ Kế thừa của chúng ta cho Trái đất đó?"
Marina gật đầu. Cô ấy đặt thi hài Tám nhẹ nhàng xuống mặt đất. sau đó dùng Telekinesis đẩy khối đa vôi đang chặn miệng giếng sang một bên. Nó rơi xuống mặt đất với một tiếng thụp lớn và vỡ vụn ngay lập tức.
Một cột sáng màu xanh phát ra từ miệng giếng, sáng tới nỗi tôi phải lấy tay che mắt lại. Nó như là một cái đèn pha vậy. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm của ánh sáng đó lan tới cả xương cốt mình.
"Đây là ...", Adam ngưng bặt, không thể nói hết ý. Có một sự vô cùng kinh ngạc trong đôi mắt đen Mogadorian đó.
Marina quỳ xuống trước Hộp của mình và mở nó ra. Cô ấy khum tay lại và lấy một nắm đá quý Loric sau đó thả chúng xuống cái giếng trong Thánh đường. Chúng lóe sáng lấp lánh khi rơi khỏi tay cô ấy và rơi xuống luồng sáng đó. Sau đó, cả căn phòng dường như sáng hơn thêm một chút. Những đường kẻ Loralite trên tường cũng phát ra luồng sáng mạnh mẽ hơn.
"Giúp tớ nào Sáu", Marina nói đầy phấn khích.
Tôi lấy túi đất ra khỏi Hộp, mở nó ra và thả nó xuống giếng. Một mùi hương như mùi cây cỏ trong nhà kính lan ra khắp căn phòng bụi bẩn này, và luống sáng lại sáng thêm nữa. Marina thả tiếp đám lá buộc vào cành cây. Vào thời khắc trước khi chúng rời khỏi tay cô ấy, khi chúng được bao bọc trong luồng sáng đó, tôi thề là những cành cây đó trông như sống lại đầy xanh tốt. Khi chúng rơi mất khỏi tầm nhìn, một luồng gió thổi quanh căn phòng, cho chúng tôi chút cảm giác mát mẻ.
"Có hiệu quả rồi", tôi nói, ngay cả khi tôi không chắc chính xác là chúng tôi đang làm gì. Tôi chỉ biết là nó cảm thấy đó là thứ cần làm.
Khi chúng tôi cho hết mọi thứ khác trong Hộp vào trong rồi, tôi nhặt chiếc hộp chứa tro chú Henri lên. Thật cẩn thận, tôi mở nắp nó ra và đổ nó vào luồng sáng. Mỗi hạt tro thoáng sáng bừng lên như một đốm lửa những khi chúng bị hút xoáy xuống bên dưới giếng. Tôi ước gì John có thể ở đây để nhìn cảnh này.
Tôi quay sang Marina, hất nhẹ đầu về phía thi hài Tám đang ở trên nền đất. "Chúng ta có nên ...?"
Marina lắc đầu, nhìn xuống phía Tám. "Tớ vẫn chưa sẵn sàng, Sáu à".
Tôi liếc nhìn một lượt căn phòng, kiểm tra xem có gì đổi khác không. Ánh sáng từ cái giếng đã gần sáng như ánh mặt trời nhưng giờ nhìn vào nó không còn bị chói nữa. Những đường Loralite trên tường nhấp nháy ánh sáng xanh. Chiếc Hộp của chúng tôi đã trống trơn và tro của chú Henri đã được rải xuống.
"Chả làm được gì khác nữa đâu", tôi nói với Marina. "Đã đến lúc rồi".
"Những sợi dây chuyền", Marina nói. "Chúng ta phải đưa cả những sợi dây chuyền nữa".
"Từ từ đã", Adam nói, tiến về phía trước lần đầu tiên kể từ khi xuống đây. Anh ta đã nhìn tất cả mọi thứ với ánh mắt kinh ngạc, nhưng những lời của Marina đem anh ta trở về thực tại. "Nếu cậu thả những sợi dây chuyền xuống đó, chúng ta sẽ chẳng thể nào ra khỏi đây được".
Tôi vẫn cầm tất cả số dây chuyền của chúng tôi. Tôi nắm chặt chúng lại và suy nghĩ kĩ.
"Chúng ta phải có niềm tin, đúng không nào?" Tôi nói và nhún vai. "Chúng ta phải tin rằng bất cứ thứ gì dưới kia, bất cứ thứ gì mà các Trưởng lão để lại cho chúng ta, nó sẽ chỉ cho chúng ta một lối ra".
Marina gật đầu. "Đúng thế".
Adam nhìn tôi một thoáng, sau đó là về phía luồng sáng. Mọi thứ anh ta đã thấy hôm nay hẳn đều trái ngược với bản năng Mogadorian của anh ta. Nhưng anh ta cũng có một Garde trong mình nữa.
"Được rồi", Adam nói. "Tôi tin cậu".
Tôi giữ những sợi dây chuyền trong tay thêm một lúc. Tôi đã đeo một cái thế này trên cổ gần như cả đời mình. Rất nhiều lần nó nhắc nhở cho tôi biết mình là ai ,tôi tới từ đâu và tôi đang chiến đấu vì cái gì. Thật đau lòng khi mất hai sợi dây chuyền và tôi chẳng bao giờ cảm thấy ổn khi không đeo một cái nào. Nó gần như là một phần của tôi - một phần định nghĩa chúng tôi là ai - giống như những vết sẹo trên mắt cá chân vậy. Nhưng giờ là lúc để cho điều đó ra đi rồi.
Tôi thả ba sợi dây chuyền vào trong giếng.
Cái giếng phản hồi lại ngay lập tức với ánh sáng chói lòa. Ánh sáng đó như thể là từ một ngôi sao đang sắp phát nổ vậy. Tôi hét lên và lấy tay che mắt lại, và tôi khá chắc là Marina và Adam cũng làm vậy. Có tiếng gió rít từ phía dưới, như thể là hàng ngàn đôi cánh cùng đập, hoặc là một cơn lốc xoáy nhỏ đang hình thành ở phía dưới. Có một tiếng thịch to, trầm khiến tôi run cả người. Vài giây sau, âm thanh đó lại lặp lại.
Thình thịch. Thình thịch.
Nhịp đập ngày một nhanh và mạnh hơn. Ổn định hơn.
Đó là tiếng nhịp tim.
Tôi không chắc là tôi đã đắm chìm trong ánh sáng xanh thuần khiết đó bao lâu, hay tôi đã nghe tiếng nhịp tim của Lorien bao lâu. Có thể chỉ là hai phút và nó cũng có thể là cả hai tiếng. Cảm giác như bị thôi miên và vô cùng dễ chịu. Khi ánh sáng dần biến mất và âm thanh nhịp tim cũng nhỏ đi chỉ còn lờ mờ khó nhận ra, tôi gần như thấy là mình nhớ nó. Nó như thể tỉnh dậy từ một giấc mơ đẹp mà bạn muốn ở đó mãi vậy.
Tôi mở mắt ra và ngay lập tức thở mạnh.
Thân hình Tám đang lơ lửng ngay bên trên miệng giếng của Thánh đường, luồng ánh sáng xanh bao bọc quanh cậu ấy. Tôi đập vào tay Marina.
"Cậu đang làm thế đó à?" Tôi hỏi, to tiếng hơn dự tính.
Marina lắc đầu và siết chặt tay tôi. Nước mắt cô ấy đang trào ra.
Cách chúng tôi vài bước về phía sau, Adam đang quỳ. Anh ta hẳn đã ngã quỵ khi màn biểu diễn ánh sáng kia diễn ra. Anh ta nhìn Tám, vô cùng hoang mang.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy? Cái gì nữa đây?"
"Nhìn cậu ấy đi", Marina nói. "Cứ nhìn đi".
Tôi đang định nói với Adam là tôi chẳng biết chuyện gì đang xảy ra khi tôi nhìn thấy các ngón tay của Tám cử động. Đó là trò đùa của ánh sáng à? Không - Marina hẳn cũng nhìn thấy nó vì cô ấy hơi hét lên và phải lấy một tay che miệng, tay còn lại thì bóp chặt tay tôi.
Tám cử động các ngón tay của mình. Vẫn lơ lửng, cậu ấy lắc tay lắc chân, rồi thì thì xoay cổ như thể bị mỏi cổ.
Sau đó, cậu ấy mở mắt. Chúng hoàn toàn làm bằng Loralite. Mắt Tám phát ra ánh sáng màu xanh hệt như những đường vằn vện trên tường. Khi cậu ấy mở miệng nói, ánh sáng xanh cũng phát ra từ miệng cậu ấy.
"Xin chào", Tám nói, với cái giọng vang vọng hoàn toàn không phải là của bạn chúng tôi. Nó là một chất giọng êm dịu, không giống bất cứ thứ gì tôi từng được nghe trước đây.
Đó là giọng nói của Lorien.