Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Nếu tôi mà dành thời gian để nghĩ về nó, tôi có lẽ đã không thể làm được như vậy.

Một mm là khoảng cách giữa thái dương của Bud Sanderson và nòng súng của ông ta. Trong chính là khoảng cách đó tôi đã chặn được viên đạn lại, giữ nó tại chỗ bằng Telekinesis. Sự chính xác cần để làm thế khiến tôi phải rên rẩm vì gắng sức. Mọi cơ bắp trong cơ thể tôi đều căng ra, tay tôi nắm lại thành đấm và những ngón chân cũng quặp lại. Cứ như thể là tôi dùng cả cơ thể mình vào việc chặn viên đạn đó lại vậy.

Tôi không thể tin được việc mình vừa làm. Tôi chưa bao giờ làm một việc gì khác đòi hỏi độ chính xác cao đến thế trước đây.

Một viền bỏng hình tròn bởi sức nóng từ nòng súng hình thành trên thái dương của Sanderson, nhưng ngoài thế ra thì đầu ông ta vẫn hoàn toàn lành lặn.

Chỉ đến khi tiếng súng ngừng vang vọng khắp nơi thì Bộ trưởng bộ Quốc phòng mới nhận ra là hành động tự sát của ông ta không có hiệu quả. Ông ta chớp chớp đôi mắt nhòe nước về phía tôi, không thực sự hiểu tại sao mình vẫn còn sống.

"Làm thế nào -?"

Trước khi Sanderson có thể bóp cò lần nữa, Chín chồm tới trước và gạt khẩu súng trong tay ông ta đi. Tôi thở ra một cách vô cùng chậm và tự cho phép cơ thể mình thả lỏng.

"Thế không đúng", Sanderson nói với tôi theo cái kiểu buộc tội, môi dưới ông ta rung lên trong khi xoa cái cổ tay mà Chín vừa gạt trúng. "Cứ để tôi chết đi".

"Đúng thế đấy", Walker chen ngang. tay bà ta nắm chặt súng của chính mình. "Tại sao cậu cản ông ta lại? Thế đã có thể giải quyết mọi vấn đề ngay tại đây".

"Nó sẽ chẳng giải quyết được cái gì cả", tôi nói, liếc xéo nhìn bà ta trong khi để viên đạn rơi xuống cái giường nhàu nhĩ của Sanderson.

"Cậu ta nói đúng đấy", Sanderson nói với Walker, hai bờ vai sụp xuống. "Giết tôi sẽ chẳng thay đổi được gì cả. Nhưng giữ tôi còn sống thế này thật quá tàn nhẫn".

"Ông không có quyền quyết định khi nào được rút ra khỏi việc này đâu, ông bạn già ạ", tôi nói với Sanderson. "Khi chúng tôi thắng cuộc chiến này, chúng tôi sẽ để người dân Trái đất quyết định họ sẽ làm gì với những kẻ phản bội".

Sanderson cười lạnh lùng. "Đúng là sự lạc quan của tuổi trẻ".

Tôi ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mặt ông ta. "Vẫn còn kịp để ông tự chuộc lỗi", tôi nói. "Để làm gì đó có giá trị".

Sanderson nhướn một bên lông mày lên, và ánh mắt ông ta có vẻ tập trung hơn được một chút. Nhưng ngay sau đó mép phải ông ta nhệch ra khiến ông ta phải lấy tay chùi đi một vệt nước dãi bằng ống tay áo của mình. Trông hoàn toàn bị gục ngã, Sanderson chuyển ánh nhìn đi chỗ khác.

"Không", ông ta nói nhẹ nhàng. "Tôi không nghĩ vậy".

Chín thở dài chán nản và nhặt bộ ống tiêm bên cạnh Sanderson lên. Cậu ta chăm chú nhìn cái thứ sền sệt màu đen bên trong ống tiêm một chút, sau đó vẫy vẫy nó trước mặt Sanderson.

"Chúng đang cho ông dùng cái khỉ gì thế này?" Chín hỏi. "Đây là thứ mà ông đổi cả hành tinh để lấy đó hả?"

Sanderson nhìn chăm chú cái ống tiêm nhưng sau đó gạt nó đi một cách yếu ớt.

"Chúng chữa lành cho tôi", Sanderson giải thích. "Hơn cả thế. Chúng khiến tôi trẻ lại".

"Và giờ thì nhìn ông này", Chín lầm bầm. "Tươi trẻ như một bông hoa nhỉ?"

"Các cậu biết là lãnh đạo của chúng đã sống hàng thế kỉ đó", Sanderson phản biện, mắt liếc điên đảo giữa tôi và Chín. "Dĩ nhiên là các cậu biết rồi. Hắn hứa hẹn với chúng tôi việc đó. Hắn hứa hẹn sự bất tử và quyền lực".

"Hắn nói dối thôi", tôi nói.

Sanderson chỉ nhìn xuống đất. "Đúng thế".

"Thật thảm hại", Walker nói, nhưng sự thù hằn đã không còn trong giọng nói. Như tôi, tôi không nghĩ là Sanderson đã thể hiện là một kẻ ác độc nào đó mà Walker đã nghĩ. Có lẽ ông ta từng là kẻ giật dây của một âm mưu liên quốc gia về hỗ trợ đám Mog, nhưng ở thời điểm này ông ta đã hoàn toàn kinh tởm Tiến trình Mogadorian hóa. Đây không phải là một nước đi xoay chuyển tình thế mà Walker đã hi vọng. Tôi lo là chúng tôi đã phí phạm chút thời gian ít ỏi quý báu mà chúng tôi còn.

Sanderson lờ đi Chín và Walker. Vì vài lí do nào đó, có lẽ vì tôi đã buộc ông ta phải tiếp tục sống, ông ta nài nỉ trực tiếp với tôi. "Những điều kì diệu mà chúng hứa hẹn ... cậu không hiểu sao? Tôi đã nghĩ là tôi đang thúc đẩy một thời kì vàng cho nhân loại. Làm sao mà tôi lại có thể từ chối với chúng? Với hắn?"

"Và giờ ông phải liên tục dùng thứ này, phải không nào?" Tôi hỏi, liếc nhìn về phía đống ống tiêm mà tôi cá là chứa thứ gì đó như là thứ dung dịch gien không tự nhiên mà lũ Mog dùng để tạo ra đám lính quèn của chúng. "Nếu ông ngừng lại, ông sẽ phân hủy như là một trong số chúng".

"Dù sao cũng đủ tuổi để tan thành tro bụi rồi", Chín lầm bầm.

"Đã hai ngày rồi, và nhìn tôi này ..." Sanderson phẩy tay hướng về phía mình, về phía cơ thể như một con sên bị rắc muối lên. "Chúng lợi dụng tôi. Liên tục cho tôi trị liệu để đổi lấy những lợi ích. Nhưng cậu đã giải thoát cho tôi. Giờ tôi cuối cùng cũng có thể chết rồi".

Chín giơ hai tay lên chán chường và nhìn tôi. "Anh bạn à, kệ xác lão đi. Lão giờ vô vọng rồi. Chúng ta cần tìm ra giải pháp nào đó khác".

Một cảm giác tuyệt vọng bắt đầu lan tỏa trong tôi khi giờ đầu mối của Walker về Bộ trưởng Bộ quốc phòng giờ hóa ra là một ông già bị bẻ gãy ý chí và chả giúp gì được chúng tôi tới gần hơn việc ngăn chặn cuộc xâm lăng của đám Mogadorian tí nào cả. Nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng từ bỏ mọi thứ. Cục thịt đang ngồi trước mặt tôi từng là một còn người quyền lực - trời, lũ Mog vẫn có đội bảo vệ riêng cho ông ta, vậy nên ông ta vẫn còn có quyền. Hẳn phải có một cách nào đó để chữa cho ông ta, để khiến ông ta tự nguyện chiến đấu.

Tôi cần ông ta phải hợp tác với chúng tôi.

Một sự kết hợp giữa tuyệt vọng và trực giác khiến tôi bật Lumen lên. Tôi không dùng nó mạnh tới mức có thể tạo ra lửa; thay vào đó, tôi dùng vừa đủ sức để tạo một luồng ánh sáng phát ra từ tay tôi. Mắt Sanderson mở to và ông ta cố trườn lại về phía sau tránh xa khỏi tôi.

"Tôi đã nói với ông rồi, tôi không làm hại ông đâu", tôi nói trong khi rướn người về phía ông ta.

Tôi chiếu Lumen của mình lên phần mặt tê dại của ông ta với mong muốn thấy rõ là mình đang đương đầu với cái gì. Lớp da xám ngoét đi và trông gần như đã chết, những mạch máu màu tro tàn chạy bên dưới nó. Các chấm tối màu dưới lớp da của Sanderson thực ra có vẻ đang dạt ra khỏi ánh sáng từ Lumen của tôi, gần như là chúng đang cố gắng để chui xuống sâu hơn vậy.

"Tôi có thể chữa được cái này", tôi nói đầy kiên quyết. Tôi không thực sự biết là nó đúng hay không, nhưng tôi vẫn phải thử.

"Cậu - cậu có thể chữa trị những gì chúng đã làm?" Sanderson hỏi, một chút hi vọng len lỏi trong giọng nói buồn bã của ông ta.

"Tôi có thể làm ông trở lại như cũ", tôi đáp. "Không phải tốt hơn theo cái cách mà chúng đã hứa với ông. Không trẻ hơn. Chỉ ... như là ông nên thế".

"Người già già đi", Chín nói. "Ông phải chấp nhận việc đó thôi".

Sanderson nhìn tôi nghi hoặc. Tôi hẳn đã nói hệt như lũ Mogadorian nhiều năm trước, khi chúng lần đầu thuyết phục ông ta tham gia phe của chúng.

"Cậu muốn nhận lại cái gì?" ông ta hỏi, như thể một cái giá đắt khác là điều không thể tránh khỏi.

"Không gì cả", tôi đáp. "Ông có thể cố tự sát lần nữa nếu thích. Hoặc có lẽ ông có thể tìm chút lương tâm còn sót lại của ông và làm điều đúng đắn. Cái đó tùy thuộc vào ông".

Và chỉ thế, tôi áp lòng bàn tay mình vào má Sanderson.

Sanderson rùng mình khi luồng năng lượng ấm áp từ Biệt năng của tôi truyền vào ông ta. Bình thường thì khi dùng sức mạnh chữa trị, tôi có một cảm giác là vết thương tự khép miệng lại, hoặc là các tế bào tự sắp xếp lại vị trí bên dưới các ngón tay của tôi. Với Sanderson thì, nó cảm giác như là có một lực đẩy ngược Biệt năng của tôi lại, như thể có một cái hố sâu hút toàn bộ năng lượng chữa trị của tôi vào và đẩy ngược nó ra. Tôi vẫn cảm thấy là Sanderson đang được chữa trị, nhưng nó rất chậm chạp, và tôi phải tập trung nhiều hơn hẳn so với bình thường. Tại một thời điểm nào đó, một thứ gì đó kêu ri rỉ và vỡ tung phía dưới lớp da của ông ta, như là một trong các mạch máu biến màu của ông ta vỡ ra vậy. Sanderson rùng mình tránh xa khỏi tôi.

"Ông đau ở đâu à?" Tôi hỏi, thở không ra hơi, tay tôi vẫn đặt sát cạnh mặt ông ta.

Ông ta do dự. "Không - không, thực ra là tôi thấy tốt hơn. Bằng cách nào đó ... thanh tẩy hơn. Cứ làm tiếp đi".

Tôi tiếp tục làm. Tôi có thể cảm thấy cái chất nhầy nhầy ẩn mình chạy sâu hơn vào bên trong người Sanderson, chạy trốn khỏi Biệt năng của tôi. Tôi tăng sức mạnh cho khả năng chữa thương, truy đuổi nó qua các mạch máu. Tôi thấy là mình phải nheo mắt lại bởi sự gắng sức này và một lớp mồ hôi lạnh ướt đẫm ở lưng tôi. Tôi quá tập trung vào đánh bật sự tăm tối mà tôi phát hiện bên trong người Sanderson mà không biết là bao lâu đã trôi qua hoặc tôi đã rơi vào trạng thái lơ mơ.

Khi cuối cùng cũng xong việc, tôi loạng choạng lùi ra sau, chân tôi mềm nhũn và va ngay vào Sam. Tôi còn chả biết là cậu ấy đã lên trên này. Cậu ấy đang cầm một cái điện thoại - cậu ấy đã lấy trộm nó từ người đi đường mà chúng tôi đánh ngã lúc nãy à? - và ghi hình lúc tôi đang chữa cho Sanderson. Cậu ấy dừng lại khi tôi va phải cậu ấy và, trong một thoáng, Sam là thứ duy nhất giữ tôi đứng vững.

"Việc đó trông thật tuyệt vời", Sam nói. "Cậu cứ như thể là đang phát sáng vậy. Cậu thấy ổn chứ?"

Tôi cố đứng thẳng dậy, không muốn để lộ bất kì dấu hiệu yếu đuối nào trước mặt Walker hay Sanderson, ngay cả khi tôi đã kiệt sức. "Ừ, tớ ổn".

Tôi thấy Walker đang nhìn tôi với cùng ánh nhìn kinh ngạc mà tài xế của chúng tôi có sau khi tôi chữa cho anh ta. Sanderson thì vẫn ngồi trước mặt tôi, trông như sắp khóc. Những vệt đen như mạng nhện chằng chịt dưới lớp da ông ta đã biến mất; khuôn mặt ông ta không còn chảy xệ nữa, cơ bắp ông ta trông không còn mềm nhũn như trước nữa. Ông ta vẫn chỉ là một ông già, những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt, nhưng ông ta trông giống một ông già thực sự, không phải là một người mà sự sống đang dần bị hút cạn khỏi cơ thể nữa.

Ông ta trông như người thường.

"Cám ơn cậu", Sanderson nói với tôi, giọng ông ta chỉ như một lời thì thầm.

Chín nhìn tôi, kiểm tra xem tình trạng tôi thế nào, sau đó quay sang Sanderson và khịt mũi chế nhạo. "Tất cả cũng sẽ chả để làm gì đâu, Ông nội à, nếu ông để cho đám tái nhợt đần độn kia hạ cánh trên Trái đất".

"Tôi thấy xấu hổ vì những gì mình đã làm, về việc tôi đã trở thành kẻ như thế này ..." Sanderson nói, ánh nhìn hối lỗi và bối rối. "Nhưng tôi không hiểu các cậu trông chờ tôi làm được gì? Để chúng á? Làm sao tôi chặn chúng lại được chứ?"

"Chúng tôi không trông chờ gì rằng ông có thể chặn đứng được chúng", tôi nói, "chỉ cần làm chúng chậm lại thôi. Ông cần kêu gọi mọi người chống lại chúng. Khi ông đọc bài diễn văn ngày mai ở trụ sở Liên Hợp Quốc, ông cần nói rõ là hạm đội Mogadorian không được phép hạ cánh trên Trái đất".

Sanderson nhìn tôi chằm chằm, bối rối, sau đó từ từ chuyển ánh nhìn sang Walker. "Đó là nội gián của cô nói với cô như thế à? Đó là việc mà cô nghĩ sẽ xảy ra vào ngày mai à?"

"Tôi biết chuyện gì đang diễn ra", Walker nói, vẫn đầy châm chọc dù giờ Sanderson có vẻ đã lại về phe chúng tôi. "Ông và những lãnh đạo mà lũ Mog đã mua chuộc sẽ lên nói và thuyết phục thế giới là chúng ta nên cùng chung sống trong hòa bình".

"Hành động thực ra chỉ là ám hiệu cho việc đầu hàng", Chín nói.

"Đúng, đó là kế hoạch cho ngày mai", Sanderson nói, kèm một tiếng cười đầy bi kịch, vô vọng. "Nhưng cô lẫn lộn về thứ tự ưu tiên rồi. Cô nghĩ là tôi nói một lúc và sau đó Lãnh tụ Kính yêu của chúng mới hạ cánh các con tàu của mình? Cô nghĩ hắn ta quan tâm tới cái guồng quay chính trị của con người luôn thay đổi chậm chạp này sao? Hắn ta không cần đợi được cho phép. Buổi họp ở Liên Hợp Quốc là để cứu nhiều sinh mạng, để trấn an mọi người, bởi vì một cuộc kháng chiến bằng vũ lực sẽ là chết chắc khi chống lại cái đó -"

Sanderson ra hiệu loạn lên về phía cái tivi ở phòng bên cạnh. Từ từ, từng người chúng tôi rời khỏi phòng ngủ của Sanderson ra phòng khách, bị thu hút bởi khuôn mặt tái mét của một người dẫn chương trình thời sự. Cô ta lắp bắp liên hồi khi cố gắng giải thích về những vật thể bay không xác định đang hiện ra bên trên bầu trời vài chục thành phố lớn. Đường truyền gián đoạn liên hồi, màn hình nhiễu loạn ngày càng nhiều, như thể có gì đó đang cản trở tín hiệu vậy".

"... báo cáo đang chuyển về cho biết các con tàu kia cũng được nhìn thấy ở các quốc gia hải ngoại, những nơi như London, Pari và Thượng Hải", người phát thành viên nói, mắt mở to sợ hãi khi đọc từ máy nhắc chữ. "Nếu các vị vừa mới xem bản tin này, thì có gì đó hoàn toàn không thuộc hành tinh này vừa mới xảy ra, khi các phi thuyền ngoài hành tinh đã xuất hiện bên trên Los Angeles, Washington ..."

"Nó đang xảy ra rồi", Sam nói, choáng váng, nhìn tôi như để chờ đợi những chỉ dẫn tiếp theo. "Các tàu chiến đang hạ cánh rồi. Chúng đang thực hiện ý đồ của mình".

Tôi không biết phải nói với cậu ấy thế nào. Trên màn hình là hình ảnh hiện trường nhiễu loạn của một tàu chiến Mogadorian khổng lồ đang chui ra từ những đám mây trên bầu trời thành phố Los Angeles. Đó là tất cả những gì mà tôi đã sợ hãi sắp sửa xảy ra. Hạm đội Mogadorian dần bao quanh cái Trái đất đáng thương này. Mọi thứ lại sắp xảy ra hệt như với Lorien.

"Tôi đã cố nói với các cậu", Sanderson nói vọng ra. "Nó đã quá muộn rồi. Chúng đã thắng rồi. Những gì còn lại mà ta có thể làm chỉ là đầu hàng mà thôi".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.