Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Tôi cảm thấy toàn thân tê dại.

Ở nơi cất hạ cánh, tôi thoáng thấy hình dáng mình trên bề mặt lớp giáp màu ngọc trai của một phi thuyền nhỏ mà chúng tôi sẽ dùng để tới Manhattan. Tôi trông như một bóng ma vậy. Có những bọng mắt lớn dưới mắt tôi. Chúng cho tôi mặc một cái máy dạ hội mới với những đường kẻ đen và đỏ xen kẽ và buộc tóc tôi lại thành kiểu đuôi ngựa chặt đến nỗi tôi cảm thấy dường như nó đang bị giật ra khỏi đầu tôi. Đúng kiểu công chúa của đám Mogadorian.

Tôi không thực sự quan tâm cho lắm. Tôi cứ có cảm giác lơ mơ, cứ như thể mơ ngủ vậy. Một phần trong tôi biết là tôi nên tập trung lại, nhìn nhận mọi thứ rõ ràng.

Nhưng đơn giản là tôi không thể.

Cửa tàu vận chuyển mở ra và một cái thang nhỏ hạ xuống cho tôi trèo lên. Setrákus Ra nhẹ nhàng đặt một tay lên vai tôi và đẩy tôi tới trước.

"Chúng ta đi nào, cháu yêu", lão nói. Giọng lão nghe xa xôi. "Ngày trọng đại đấy".

Đầu tiên tôi chẳng di chuyển gì cả. Nhưng rồi một cơn đau bắt đầu nhói lên ở chỗ vai tôi bị đâm lúc trước. Nó có cảm giác như những con sâu nhỏ ngọ nguậy dưới lớp da của tôi. Cơn đau chỉ dịu đi khi tôi bước đi, trèo lên và ngồi vào một chiếc ghế.

"Tốt", Setrákus Ra nói và theo tôi lên tàu. Lão ngồi vào ghế lái và cửa tàu đóng lại phía sau lưng lão. Hình dáng con người của lão đã được phục hồi lại sau màn xô xát với Năm, và lão mặc một bộ đồ đen bóng với một bông hoa huệ đỏ. Tông màu đó không khiến lão trông có vẻ gì là một người cha nhân hậu mà lão đang giả dạng - nó khiến lão trông nghiêm nghị và uy quyền. Tôi không nói với lão điều đó, vừa bởi vì tôi không muốn giúp lão vừa vì có vẻ như nói thôi cũng tốn quá nhiều sức lực.

Tôi ước là mình có thể ngủ hết quãng thời gian sự kiện này.

Chúng đã làm gì đó với tôi sau khi vết thương xuất hiện trên vai tôi. Tôi bất tỉnh liên tục bởi mất máu nên trí nhớ của tôi về việc đó chỉ lờ mờ. Tôi có thể nhớ là Setrákus Ra đưa tôi tới khu y tế, một nơi mà tôi chưa đen tới nỗi phải biết tới cho tới thời điểm đó. Tôi nhớ là chúng tiêm vào vết thương của tôi thứ gì đó đen đen và nhày nhày. Tôi khá chắc là mình đã hét lên vì đau đớn. Nhưng rồi vết thương của tôi bắt đầu liền lại. Nó không giống khi chị Marina hay anh John chữa cho tôi. Những lần đó, có cảm giác như vết thương của tôi tự khít lại với nhau, như là da thịt tôi tự mọc lại vậy. Dưới sự 'chăm sóc' của lũ Mog, có cảm giác như da thịt tôi bị thay thế bởi thứ gì đó khác, thứ gì đó lạnh lẽo và lạ lùng. Thứ gì đó có ý chí riêng và đói khát.

Tôi vẫn có thể cảm thấy nó, bò trườn dưới làn da nhợt nhạt và hoàn hảo của bờ vai giờ đã lành lặn của tôi.

Setrákus Ra gạt vài công tắc trên bảng điều khiển và con tàu hình cầu nhỏ của chúng tôi khởi động. Các phía thân tàu trở nên trong suốt. Đó là phiên bản kính màu của đám Mogadorian - chúng tôi có thể nhìn ra ngoài nhưng không ai có thể nhìn vào trong.

Tôi quay đầu nhìn khu cất hạ cánh đông nghịt đám Mogadorian trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Chúng đứng nghiêm, hàng trăm tên đứng đúng hàng thẳng lối, tay nắm chặt đặt trước ngực. Chúng đang cung kính chào Lãnh tụ Kính yêu của chúng đang chuẩn bị bay xuống để chinh phạt Trái đất. Tôi nhìn xuống những bản mặt nhợt nhạt, vô cảm của chúng với đôi mắt đen trống rỗng. Đó là những kẻ sẽ là dân tộc mới của tôi ư? Tôi đang trở thành một trong số chúng à?

Có vẻ đơn giản nhất là tôi cứ từ bỏ đi.

Setrákus Ra chuẩn bị bay đi thì một luồng sáng đỏ nhấp nháy trên một trong những màn hình của lão và phát ra âm thanh chói tai. Âm thanh đó làm tôi tỉnh ra một chút. Một tên thuộc cấp kém may mắn nào đó đang cố gắng gọi Setrákus Ra vào đúng cái ngày trọng đại với lão này. Mồm Setrákus Ra lệch sang một bên vẻ khó chịu trước cuộc gọi đến kia và trong một thoáng tôi đã nghĩ lão sẽ mặc kệ nó. Cuối cùng thì, lão ấn mạnh một nút và một sĩ quan thông tin liên lạc Mogadorian trông mệt mỏi xuất hiện trên màn hình.

"Cái gì thế?" Setrákus Ra rít lên.

"Vô cùng xin lỗi vì đã làm phiền, Lãnh tụ Kính yêu", viên sĩ quan nói, mặt nhìn thẳng xuống đất. "Ngài có một tin nhắn khẩn cấp từ Phiri Dun-Ra".

"Nên là như thế", Setrákus Ra gầm gừ. Lão ta phẩy tay sốt ruột về phía màn hình. "Được rồi. Nối máy đi".

Màn hình nhấp nháy, nhiễu loạn, rồi một phụ nữ Mogadorian xuất hiện. Cô ta có hai bím tóc cuốn quanh cái đầu trọc và một vết cắt lớn trên mặt phía trên mắt. Xung quanh cô ta toàn là rừng. Rõ ràng là tin nhắn từ tên Trueborn này đủ quan trọng để làm trễ chuyến bay của chúng tôi xuống New York. Tôi cô gắng ngồi thẳng lên một chút trên ghế của mình, cố gắng tập trung.

"Gì thế Phiri?" Setrákus Ra lạnh lùng nói. "Tại sao ngươi lại gọi trực tiếp cho ta?"

Tên Mog nữ kia, Phiri, do dự một chút trước khi nói. Có lẽ là cô ta bất ngờ trước việc cái khuôn mặt con người kia đang nói chuyện với mình với uy quyền như thế. Hoặc có lẽ là cô ta chỉ đơn giản là sợ hãi Lãnh tụ Kính yêu của mình.

"Chúng ở đây", Phiri cuối cùng cũng nói, có chút hân hoan trong giọng nói của cô ta. "Đám Garde đã kích hoạt Thánh đường".

Setrákus Ra dựa người vào ghế, lông mày nhướn lên đầy ngạc nhiên. Hắn đan tay vào nhau nghĩ ngợi.

"Rất tốt", hắn đáp. "Được lắm. Lệnh của ngươi là giữ chân chúng ở đó, Phiri Dun-Ra. Bằng cả tính mạng của ngươi. Ta sẽ đến chỗ ngươi sớm".

"Như ngài muốn, Lãnh -"

Setrákus Ra cắt đường truyền trước khi Phiri Dun-Ra có thể nói hết. Việc nhắc tới các Garde và Thánh đường khiến tôi tỉnh táo hơn một chút. Tôi cố gắng nghĩ về chị Sáu và chị Marina, về anh John và anh Chín - tôi biết họ sẽ muốn tôi chiến đấu với việc này. Chỉ là quá khó để chú tâm, để giữ cơ thể tôi khỏi sự nặng trĩu này.

"Ta đã truy đuổi nó hàng năm trời", Setrákus Ra nói nhỏ, gần như là đang tự nói với chính mình. "Để quét sạch sự kháng cự yếu ớt cuối cùng với Tiến trình Mogadorian hóa. Để kiểm soát thứ mà mấy tên Trưởng lão ngu ngốc kia chôn vùi ở hành tinh này. Giờ thì, ngày đó đã đến khi mọi thứ ta đã tranh đấu sẽ là của ta, tất cả cùng một lúc. Nói ta nghe, cháu gái, còn nghi ngờ gì được nữa về sự vượt trội của người Mogadorian?"

Lão không thực sự muốn nghe một câu trả lời. Setrákus Ra chỉ muốn nghe chính mình nói. Tôi từ từ mỉm cười xã giao. Điều đó có vẻ làm hắn hài lòng. Ông cố tôi với tay đập nhẹ lên đầu gối của tôi.

"Cháu đang cảm thấy khá hơn, phải không nào?" lão nói. Lão gạt thêm mấy cái cần gạt nữa trên bảng điều khiển và động cơ tàu khởi động. "Đi nào. Hãy cùng đi lấy những gì thuộc về chúng ta nào".

Nói xong, lão lái tàu về phía trước. Chúng tôi lao qua khu cất hạ cánh, qua những hàng chiến binh Mogadorian. Chúng đập những nắm đấm vào ngực khi chúng tôi đi qua, hét lên những câu cổ vũ bằng tiếng Mogadorian. Chúng tôi đi qua cùng cánh cửa mà Năm đã bị vứt qua đó. Phần đó - nhìn thấy anh ta bị đánh bầm dập rồi quẳng ra ngoài như một thứ rác rưởi - tôi mừng vì không còn cảm giác lơ mơ nữa.

Chúng tôi bay xuống Manhattan. Tôi có thấy tất cả những người tụ tập bên dưới. Có hàng ngàn người tụ tập trước một khu phức hợp hào nhoáng và những khuôn viên bao quanh. Tôi cũng có thể nhìn thấy một sân khấu dưới đó. Tất cả được xây dựng ở một bờ sông sóng lăn tăn xám xịt. Tôi nhớ lại thành phố Washington trong giấc mộng của tôi, cái mùi khói đậm đặc trong không khí. New York sẽ sớm biến thành như thế. Tôi tự hỏi liệu những người đó có nhảy xuống sông chạy trốn khi thành phố của họ bắt đầu bị phá hủy không.

Những người phía dưới chỉ trỏ lên phi thuyền của chúng tôi. Tôi có thể nghe thấy họ hò hét chào đón chúng tôi. Những người đó - những người đến gần nhất có thể với tàu Anubis - họ không hề nghĩ là họ đang gặp nguy hiểm.

Rồi tôi chợt nhận ra là chúng tôi tới đây mà không hề có tên Mogadorian hộ tống nào cả. Tôi hướng đầu về phía ông cố tôi, làm ướt môi và cố gắng tìm từ để nói.

"Chúng ta tới gặp họ một mình thế này thôi à?" Tôi hỏi lão.

Lão cười. "Dĩ nhiên. Ta muốn cải tiến họ chứ không phải hại họ. Chúng ta chẳng có gì phải sợ từ phía con người. Những thuộc hạ của ta trên Trái đất đã chuẩn bị một buổi chào đón mà ta thấy còn hơn cả hợp lý".

Rõ ràng là lão đang mưu tính gì đó. Có lẽ là đã lên kế hoạch cho cả sự kiện này. Tôi biết là dù với cả đám đông con người thế này cũng không thể chống lại Setrákus Ra và những sức mạnh của hắn, nhưng một phần trong tôi vẫn hi vọng có ai đó sẽ nhìn thấu màn kịch này của lão và bắn vài phát về phía tên ngoài hành tinh đáng sợ này.

Dĩ nhiên, nó sẽ khiến tôi chết trước khi họ có thể chặn đứng Setrákus Ra. Nhưng giờ đã đến nước này, nó có vẻ như cũng đáng thôi. Tôi cảm nhận được bất kể thứ gì mà đám Mogadorian tiêm vào người tôi đang bò trườn xung quanh bên dưới lớp da của tôi. Tôi không thể chịu đựng thêm việc đó chút nào nữa.

Việc hạ cánh đã kết thúc. Chúng tôi lơ lửng khoảng mười lăm mét phía trên sân khấu. Một người đàn ông lớn tuổi trông lo lắng trong bộ trang lễ phục, một kiểu chính trị gia nào đó chờ đợi chúng tôi ở đó. Đèn flash máy ảnh lóe lên như điên. Tôi chớp mắt và cố gắng không mất sự tập trung.

"Đi nào Ella. Hãy đi chào đón các thần dân mới của chúng ta đi nào", Setrákus Ra nói. Lão cầm cây gậy vàng của mình lên, Con mắt của Thaloc bằng hắc diện thạch lấp lánh dưới ánh nắng. Tôi không chắc tại sao lão mang nó theo. Tôi đoán là lão không muốn đối mặt với những thần-dân của mình mà không có chút vũ trang nào. Hoặc có lẽ là lão nghĩ nó sẽ khiến lão trông cao quý - như là một vị vua với cây quyền trượng của mình.

Tôi đứng dậy, hơi chao đảo một chút. Setrákus Ra giơ tay ra cho tôi. Tôi vòng tay mình qua đó để lấy điểm tựa.

Cánh cửa tàu vận chuyển của chúng tôi mở ra một cầu thang phát sáng mở ra, tạo một đường tới sân khấu cho chúng tôi. Đám đông há hốc mồm khi thấy chúng tôi bước ra. Bằng đôi mắt nhòe nhoẹt của mình, tôi có thể thấy vài tá máy quay chĩa vào chúng tôi. Đám đông thì huýt sáo đầy phấn khích. Họ thấy chúng tôi có diện mạo như thế nào? Người ngoài hành tinh ... người ngoài hành tinh có diện mạo giống hệt con người. Một người đàn ông lớn tuổi đẹp trai và đứa cháu gái nhợt nhạt của ông ta.

Setrákus Ra giơ tay lên vẫy chào những người kia. Đó là cái kiểu chào quý tộc, lịch sự nhưng không kém phần cao quý. Khi lão nói, giọng hắn vang vọng như là đang đeo một cái mic vậy.

"Xin chào những người dân Trái đất!", lão nói to bằng Anh ngữ hoàn hảo, giọng lão chắc nịch và dễ gần. "Tên tôi là Setrákus Ra và đây là cháu gái tôi, Ella. Chúng tôi đã du hành qua một quãng đường dài để đến đây với sự khiêm nhường trước các bạn cùng hàm ý hòa bình!".

Đám đông lại còn reo hò nữa chứ. Họ chẳng biết gì cả. Setrákus Ra nhìn những khuôn mặt đang hướng lên kia một cách vui vẻ. Nhưng khi mắt lão dừng lại trên người một ông già đứng trên sân khấu, tôi cảm thấy hắn hơi căng cứng lên.

"Hừm", Setrákus Ra nói nhỏ. CÓ gì đó không đúng. Những người chào đón này không như những gì lão chờ đợi. Hoặc có lẽ phải có nhiều người đứng đợi hơn. Có lẽ là phải có cả những lẵng hoa nữa.

Không nản lòng, Setrákus Ra đứng thẳng người hơn một chút và đi xuống nốt những bậc thang còn lại.

"Chúng tôi có rất nhiều thứ để cho các bạn!", lão tiếp tục nói với cái giọng to và dễ mến của mình. "Những tiến bộ y khoa để chữa bệnh, kĩ thuật nông nghiệp để chống nạn đói và công nghệ có thể khiến cuộc sống các bạn trở nên dễ dàng hơn và năng suất hơn. Tất cả những gì chúng tôi muốn nhận lại sau chuyến hành trình dài của mình là nơi trú chân khỏi cái lạnh của không gian".

Tôi nhìn xuống đám đông để xem có ai tin lời lão không. Tôi cuối cùng dừng lại nhìn chằm chằm vào mắt một chàng trai trẻ ở hàng đầu, bị đẩy lên đứng ngay cạnh vài cái máy quay, đôi mắt đen của anh ta cũng nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Anh ta mặc một cái áo len có mũ trùm đầu, những lọng tóc đen dài chìa ra ở hai bên, anh ta cao và cường tráng, và -

Ở trong cái tình trạng này của tôi, phải mất tới một lúc tôi mới nhận ra anh ấy. Mới không lâu trước đây, tôi ngồi giữ thăng bằng trên vai anh ấy và anh ấy đã dạy tôi cách chiến đấu.

Anh Chín.

Thấy anh ấy, tôi biết là mình không đơn độc, rằng mọi thứ vẫn chưa hẳn là đã đến hồi kết - nó khiến tôi tỉnh táo lại. Cơn đau từ vai tôi tăng mạnh theo cấp số nhân, như là có thứ gì đó cố gắng thoát ra từ người tôi. Dù là bất cứ thứ gì ở trong người tôi nó cũng không muốn tôi dùng các Biệt năng của mình. Tôi lờ nó đi và cố gắng dùng khả năng thần giao cách cảm của mình.

Anh Chín! Cây gậy của hắn! Đó là cách mà hắn thay đổi hình dạng! Lấy nó và phá tan nó đi!

Anh Chín ngoác miệng cười và gật đầu với tôi. Tim tôi đập nhanh dần.

Bên cạnh tôi, tư thế của Setrákus Ra đã trở nên căng cứng. Tay tôi bị kẹp chặt trong tay lão. Lão biết có gì đó không đúng, nhưng hắn vẫn tiếp tục với màn diễn như bình thường.

"Tôi đã nghĩ sẽ có nhiều người hơn ở đây vào dịp quan trọng này, tuy vậy tôi cũng đã thấy một trong những lãnh người lãnh đạo của các bạn tới chào đón tôi!" Setrákus Ra chìa tay ra cho ông già. "Tôi đếm với thiện chí hòa bình, thưa ngài! Hãy để cho việc này gắn kết tình bạn giữa hai giống loài chúng ta".

Thay vì bắt tay Setrákus Ra, người đàn ồn lùi lại một bước. Có một sự sỡ hãi ở sâu thẳm trong mắt ông ta, nhưng đó không phải là kiểu chạy-và-la-hét trong sợ hãi. Đó là nỗi sợ hãi của một con vật bị dồn vào thế đường cùng. Người đàn ông lớn tuổi có một cái mic nhỏ của riêng mình và khi các máy quay hướng về phía ông ta, ông ta bắt đầu hét lên.

"Người đàn ông này - cái thứ này - là một tên nói dối!"

"Cái -" Setrákus Ra bước một bước đầy giận dữ tới trước về phía ông già và tôi được thả ra khỏi lão. Lần đầu tiên kể từ khi tôi bị lão bắt, kẻ lãnh đạo người Mogadorian trông thực sự bị ngạc nhiên.

Ngạc nhiên và giận dữ.

Những tiếng lầm bầm lưỡng lự nổi lên trong đám đông. Ông già kia còn hét lên gì đó nữa - tôi nghe thấy mấy từ như "làm nô lệ" và "chết", nhưng ngoài thế ra thì tôi không thực sự nghe thấy gì nữa cả. Không ai có thể. Setrákus Ra đã dùng Telekinesis phá tan cái mic của ông ta.

"Ông hẳn đã rối trí, bạn của ta", Setrákus Ra nói qua hàn răng nghiến chặt của mình, vẫn cố gắng vớt vát trò hề này. "Ý định củ ta hoàn -"

Setrákus Ra bất ngờ bị lảo đảo. Tôi biết tại sao. Một đòn tấn công bằng Telekinesis. Tôi nhìn theo chiếc gậy của lão bị giật khỏi tay lão. Anh Chín bắt lấy nó từ trên không khi đang nhảy lên sân khấu, toét miệng cười với Setrákus Ra.

Tôi cảm thấy có chuyển động ở bên trái của mình. Tôi quay đầu và thấy anh John cũng nhảy lên sân khấu. Họ đang bọc sườn lão lại, giống hệt như khi chúng tôi tập luyện trong Giảng đường. Len lỏi qua đám đông, tôi thấy những người đàn ông và phụ nữ trong bộ đồ đen, tất cả đều kín đáo lôi súng ra. Đám đông bắt đầu la hét ầm ĩ khi vài dân thường - những người thông minh - bắt đầu lùi lại khỏi sân khấu.

Đó là một cái bẫy, tôi vui mừng nhận ra. Các Garde đang ở đây!

Giờ thì, Setrákus Ra trông thực sự ngạc nhiên. Và, tôi cũng dám nói là lão cũng có một chút hoảng sợ.

"Các bạn đã bị đánh lừa rồi!" Setrákus Ra hét lên, chỉ tay về phía anh John và anh Chín. "Những thằng nhóc này là những kẻ đào tẩu! Những tên khủng bố ở quê hương chúng tôi! Tôi không biết chúng đã nói với các bạn những gì -"

"Chúng tôi chẳng nói gì với họ cả", anh John nói, cắt ngang lời lão. Giọng anh ấy không vang xa như của Setrákus Ra nên đám đông phải nghển cổ để nghe. "Chúng tôi để họ tự quyết định. Một tên diệt chủng ác độc khá là dễ để nhận ra".

"Dối trá!".

Làm ngay đi! Tôi thúc giục anh Chín bằng ý nghĩ.

"Ta tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta làm thế này?" Chín hỏi, quay quay cái gậy của Setrákus Ra. Trước khi Setrákus Ra có thể lao về phía anh ấy, anh Chín giơ cây gậy cao quá đầu và đập nó vỡ tan trên sàn sân khấu. Con mắt bằng hắc diện thạch ở trung tâm cây gậy nổ tung thành một đám tro bụi.

Mọi thứ sau đó diễn ra khá nhanh.

Cơ thể của Setrákus Ra bắt đầu co giật và quằn quại. Cái dáng vẻ con người đẹp trai mà lão luôn dùng kia bắt đầu tách rời lão như là một con rắn đang lột da vậy. Hình dáng thật của Setrákus Ra - nhợt nhạt, già nua và gớm guốc với cái đầu trọc đầy hình xăm, một vết sẹo dày quanh cổ, mặc bộ giáp Mogadorian gai góc - hiện hình trên sân khấu.

Nhiều người trong đám đông hét lên. Nhiều người nữa giật bắn ra sau vì hoảng sợ và quay người bỏ chạy. Một tiếng súng vang lên - tôi nghe thấy tiếng đạn xé gió bay vù qua tai mình trước khi nó bị bắn ngược ra vô hại khi va chạm với con tàu Mogadorian phía sau tôi. Tiếng súng chỉ càng làm mọi người trở nên hoảng loạn và giờ phía trước sân khấu là một màn dẫm đạp lẫn nhau để thoát thân. Thêm nhiều tiếng súng nữa vang lên, nhưng lần này chỉ là bắn chỉ thiên. Một trong các đặc vụ đang ngắm vào Setrákus Ra bị xô ngã bởi đám đông đang sợ hãi.

Thật là hỗn loạn.

Với một tiếng hét như quái vật, Setrákus Ra to lên thành một gã cao năm mét. Sân khấu dưới chân chúng tôi kêu cọt kẹt. Ông già ở trên sân khấu cùng các Garde cố chạy lẫn vào đám đông nhưng Setrákus Ra tóm ông ta lại bằng Telekinesis và ném ông ta như một quả tên lửa về phía anh Chín. Cả hai bọn họ đều ngã nhào xuống dưới sân khấu.

Những quả cầu lửa hình thành trong tay anh John. Chúng ngay lập tức biến mất khi Setrákus Ra kích hoạt vùng Dreynen. Việc đó cũng chả ngăn được anh John lao vào, lôi con dao găm Loric ra trong lúc lao tới.

"Đúng rồi!", Setrákus Ra hét lên, ra dấu thách thức anh John lao vào. "Cứ lao tới cái chết của mày đi, nhóc con!"

Không bị ảnh hưởng bởi phiên bản Dreynen của Setrákus Ra, tôi nhặt một mẩu cây gậy vỡ của lão. Những ngón tay của tôi trở nên vụng về và tôi suýt thì đánh rơi nó tận hai lần trước khi có thể nắm nó đủ chặt. Tôi tập trung lại, bỏ mặc cái cảm giác đau như xé dưới làn da của mình và sạc mảnh vỡ với Dreynen của mình.

Khi mảnh vỡ phát ra ánh sáng đỏ rực, tôi đâm nó vào phía sau chân của Setrákus Ra.

Tên lãnh chúa Mogadorian hét lên và bé lại thành kích cớ bình thường. Tôi cảm nhận được vùng Dreynen quanh lão biến mất. Quá muộn cho lão rồi khi giờ lão mới loạng choạng về phía trước trong một nỗ lực vô vọng tránh xa khỏi tôi. Mảnh vỡ được sạc Dreynen của tôi đã cắm sâu vài cm vào bắp chân lão rồi. Khi Setrákus Ra giật nó ra, vài giọt máu đen nhỏ ra ướt ống chân quần lão. Giờ nó đã bị rút ra, tôi không chắc Dreynen của tôi còn có tác dụng trên lão bao lâu nữa.

Mà đợi một chút. Hắn đang chảy máu. Thương tổn kia không hề chuyển sang cho tôi. Mỗi phép bùa đều có một điểm yếu, đó là điều mà Setrákus Ra đã nói ngay trước khi yểm phép bùa đáng sợ kia vào mắt cá chân tôi.

Tôi có thể làm lão bị thương. Tôi là người duy nhất có thể làm Setrákus Ra bị thương.

Tôi hầu như chỉ đủ thời gian để xử lí thông tin này trước khi Setrákus Ra nhào tới chỗ tôi, mắt mở to đầy giận dữ. Hắn tát tôi một cú bằng lòng bàn tay thật mạnh và tôi bay lên. Tôi như kiệt sức khi rơi xuống lại sàn sân khấu, đầu óc lại quay cuồng. Lão hẳn biết là dù nếu tôi có tìm ra được kẽ hở trong phép bùa Mogadorian kia thì tôi cũng không đủ sức đánh lại lão.

Setrákus Ra đứng trước mặt tôi, cái hình dáng đáng sợ của lão bừng bừng sát khí. Lão cúi xuống bóp cổ tôi.

"Con nhóc bất trung khốn -"!

Anh John lao vào húc vai lão một cú khiến lão bay mất. Setrákus Ra ngã mạnh xuống một bên và tôi ngay lập tức cảm thấy những vết bầm tím ở cùi trỏ của mình. Tôi chấp nhận cơn đau đó. Vẫn còn nhiều nữa đang ở trước mặt cơ mà.

Tôi không đủ khỏe để đánh lại hắn, nhưng tôi đã làm phần việc của mình rồi. Tôi đã tạm thời rút cạn các Biệt năng của lão.

Giờ thì, những người khác có thể làm việc cần phải làm.

Anh John không hề dừng lại. Anh ấy tiếp tục lao vào Setrákus Ra, kẻ giờ thì đang cố bỏ chạy. Kẻ lãnh đạo Mogadorian giờ trông khá hoảng sợ, cố gắng bò đi ra xa khỏi anh John. Tôi vui vì thấy lão thảm hại và tuyệt vọng như thế. Lão nên biết nó có cảm giác như thế nào trước khi lão chết.

Trước khi chúng tôi chết.

Anh John túm lấy lão và giơ lên cao. Anh ấy giơ con dao găm lên quá đầu. Tôi hít một hơi sâu và chuẩn bị tinh thần.

"Cái này là cho Lorien! Và cho Trái đất!"

Tôi biết việc gì sẽ xảy ra tiếp theo. Anh John sẽ đâm Setrákus Ra và tôi sẽ chết. Nó sẽ phá vỡ phép bùa Mogadorian, và rồi các Garde có thể giết Setrákus Ra thực sự. Cũng đáng đấy. Tôi sẵn sàng chết nếu điều đó có nghĩa là chấm dứt cái mạng đáng thương của Setrákus Ra.

Làm đi! Tôi hét lên với John bằng thần giao cách cảm. Không quan trọng chuyện gì sẽ xảy ra! Hãy làm đi!

Khi John đưa lưỡi dao xuống, tôi nghe thấy xé gió bay tới. Một thứ gì đó đang bay về hướng này. Rất nhanh.

Một chút máu chảy ra từ vết cắt nhỏ trên cổ họng tôi. Đó là tất cả những gì John có thể làm trước khi một thân hình bọc thép sáng loáng bay qua, đánh bật anh ấy khỏi Setrákus Ra và xuyên thủng sân khấu.

Năm. Anh ta còn sống và vừa cứu mạng tôi.

Cứu mạng tôi và khiến chúng tôi chết chắc rồi.

Trước khi tôi có thể phản ứng, sân khấu kêu kèn kẹt và đổ sập xuống. Tôi trượt xuống theo những mảnh ván gỗ và đập mạnh xuống mặt xi măng bên dưới. Xung quanh tôi, mọi người đang bỏ chạy và hò hét.

Setrákus Ra rơi xuống cạnh tôi.

Lão với tay ra và túm lấy tóc tôi, kéo tôi đứng dậy một cách thô bạo.

"Mày sẽ chết vì vụ việc đáng xấu hổ này, nhóc con", lão gầm gừ và bắt đầu kéo tôi qua đống đổ nát tới tàu của lão.

Từ đâu đó anh Chín xuất hiện chặn ngang đường lão.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.