Đôi mắt của Tám phát ra ánh sáng rực rỡ của Loralite, nhìn lần lượt từng người chúng tôi. Chúng dừng lại lâu hơn một chút ở Adam - lâu tới nỗi làm anh bạn đồng minh Mogadorian của chúng tôi phải sợ hãi bước lùi một bước ra phía sau. Như Marina, tôi vẫn như bị đóng đinh tại chỗ, nhìn chằm chằm vào người bạn của chúng tôi vừa được trở lại dưới một dạng sống nào đó. Tám lơ lửng trên miệng giếng của Thánh đường trong một luồng năng lượng phát ra từ nó. Không, cậu ấy không chỉ lơ lửng trong luồng năng lượng. Luồng năng lượng là một phần của cậu ấy.
Hoặc là nó. Tôi khá chắc đó không phải là người bạn thích bông đùa, châm chọc của chúng tôi lơ lửng ở đó. Dù nó là gì đi nữa, tôi cảm thấy một mối ràng buộc với cái thực thể này, gần như là luồng năng lượng làm Tám cử động cũng chảy qua tôi. Nó vẫn là cảm giác nhột nhột tôi hay cảm thấy mỗi khi dùng các Biệt năng. Có lẽ tôi đang nhìn vào bản chất của thứ khiến tôi là một người Loric, thứ biến tôi thành một Garde.
Có lẽ tôi đang nhìn vào chính Lorien.
"Hai người Loric và một người Mogadorian", thực thể kia cuối cùng cũng nói sau khi nhìn dò xét chúng tôi. Giọng của nó không hề giống Tám chút nào - nó như thể có hàng trăm giọng nói phát ra cùng lúc, tất cả đều vô cùng đồng điệu. Luồng năng lượng ở nơi từng là đôi mắt của Tám trước đây lại nhìn về phía Adam và môi của thực thể này thể hiện rằng nó khá tò mò. "Ngoại trừ việc cũng không hẳn là vậy. Cậu là một thứ gì đó khác. Một thứ gì đó mới".
"Ừm, cảm ơn?" Adam đáp và lại lùi thêm một bước nữa.
Marina hắng giọng và bước lại gần cái giếng hơn. Mắt cô ấy đang ngấn lệ. Tay cô ấy chìa ra phía trước, như thể cô ấy muốn nắm lấy tay thực thể kia và đảm bảo là nó có thật.
"Tám? Cậu đó à?" Giọng cô ấy khá là nhỏ so với bởi tiếng nhịp đập dưới giếng.
Thực thể kia quay sang Marina và nhíu mày. "Không. Ta xin lỗi, con gái. Bạn của con đã ra đi rồi".
Vai của Marina sụp xuống đầy thất vọng. Thứ bên trong cơ thể Tám với tay ra để an ủi cô ấy, nhưng luồng năng lượng giữa họ phát ra tiếng kêu và nó cuối cùng phải rụt tay lại.
"Cậu ấy giờ đang ở với ta", thực thể nói nhẹ nhàng. "Cậu ấy đã giúp ta một việc lớn khi để ta nói thông qua cậu ấy. Đã từ rất lâu rồi kể từ khi ta có một giọng nói riêng".
"Ông là Lorien à?" Tôi hỏi, cuối cùng cũng thốt ra được. "Ông là, ừm, chính là hành tinh à?"
Thực thể có vẻ suy nghĩ về câu hỏi của tôi. Qua lớp áo mỏng của Tám, tôi có thể thấy vết thương của cậu ấy phát sáng. Nó tỏa ra ánh sáng màu xanh dương như phần còn lại của cậu ấy, cả thân hình cậu ấy chứa đầy luồng năng lượng kia. Nó tràn cả ra ngoài cơ thể cậu ấy.
"Ta đã từng được gọi như thế một lần trước đây, đúng thế", thực thể nói và vẫy tay về phía những hình vẽ phát sáng trên tường. "Ở những nơi khác, ta được gọi bằng những cái tên khác. Và giờ, trên hành tinh này, ta sẽ được gọi bằng cái tên nào đó mới".
"Ông là một vị thần", Marina nói khẽ.
"Không. Ta chỉ đơn giản là ta".
Tôi lắc đầu. Thần hay không, chúng tôi cần thứ này giúp. Chúng tôi không có thời gian chơi trò giải đố thế này. Tôi chợt cảm thấy vô cùng, vô cùng mệt mỏi về những hình vẽ trong hang và những lời tiên tri và những người phát sáng rồi.
"Ông có biết chuyện gì đang xảy ra không?" Tôi hỏi Tám - Lorien - gì cũng được. Lũ Mogadorian đang xâm lược đấy".
Thực thể lại quay sang nhìn Tám. "Ta thấy không phải là tất cả bọn chúng".
Adam trông có vẻ không thoải mái. Thực thể nhanh chóng quay đi. Nó nhìn lên trần nhà như thể đôi mắt phát sáng kia có thể nhìn ra bên ngoài ngôi đền. Như thể nó có thể thấy mọi thứ.
"Đúng thế. Chúng đang tới", thực thể nói, cái giọng vang vọng của nó có vẻ bực bội trước cuộc xâm lăng sắp tới của đám Mogadorian. "Kẻ lãnh đạo của chúng đã truy đuổi ta rất lâu rồi. Các Trưởng lão của các cậu đã thấy trước sự sụp đổ của Lorien và đã chọn bảo vệ ta. Họ giấu ta ở đây hi vọng rằng thế sẽ ngăn trở hắn".
"Cũng chẳng có tác dụng lắm", tôi đáp. Marina huých cùi trỏ tôi một cái ra dấu im lặng đi.
Đôi mắt của thực thể chầm chậm hướng lại lên trần nhà. Trong một thoáng, một sự buồn bã vô hạn hiện ra trên mặt nó.
"Đã rất nhiều đứa con của ta ra đi mãi mãi", thực thể lẩm bẩm. "Ta cho rằng giờ các con là các Trưởng lão Loric, nếu đó là một thứ vẫn còn tồn tại".
"Chúng tôi là các Garde", tôi nói, sửa lại câu nói của thứ năng lượng thần thánh cả tỉ năm tuổi này, và vì nó cũng chả quan trọng gì, chúng tôi đã đi xa tới mức này rồi cơ mà. "Chúng tôi cần ông giúp đỡ".
Thực thể bật cười. "Nó chẳng quan trọng với ta, con gái à. Trưởng lão, Garde, Người giám hộ - đó chỉ là những từ mà người Loric chọn để hiểu về món quà của ta. Nó không nhất thiết phải giống như thế ở đây. Nó không nhất thiết phải giống bất cứ cái gì cả". Thực thể dừng lại ngẫm nghĩ một chút. "Còn về việc giúp đỡ, ta không biết mình có thể làm gì, con à".
Nhiều sự khó hiểu, nhiều câu đố hơn. Tôi không hề nghĩ là đến Thánh đường sẽ giống như những gì mà Chín đã đùa - rằng chúng tôi sẽ giải phóng một nguồn năng lượng khổng lồ nào đó có thể quét sạch đám Mogadorian. Nhưng tôi đã trông chờ một cái gì đó có thể giúp ích. Các bạn của tôi có thể sẽ chết ngay bây giờ khi đợt tấn công xâm lược đầu tiên của bọn Mogadorian diễn ra, và tôi thì đang đứng đây tán ngẫu với một kẻ bất tử bí ẩn đầy khó chịu.
"Thế là không đủ", tôi nói.
Tức giận, tôi bước một bước về phía thực thể. Luồng năng lượng tóe lửa xung quanh tôi và tôi cảm thấy tóc mình dựng đứng lên vì tĩnh điện.
"Sáu", Adam thì thầm, "cẩn thận đấy".
Tôi mặc kệ anh ta, cao giọng hét về phía từng là Lorien đầy sức mạnh kia. "Chúng tôi đã đi xa tới thế này để đánh thức ông! Chúng tôi đã mất đi nhiều bạn bè! Ông phải có thể làm được gì đó chứ. Hay là cũng chả sao với ông nếu Setrákus Ra cứ hành quân xuống đây và phá hủy hành tinh này? Giết hết mọi người trên đó? Ông định để điều đó xảy ra hai lần mà không làm gì à?"
Thực thể nhíu mày. Một vết rách xuất hiện trên trán Tám và năng lượng lại từ đó phát sáng lên. Marina lấy tay che mồm nhưng kiềm chế không hét lên. Cứ như thể bên trong Tám giờ trống rỗng và luồng năng lượng đang dần dần phá hủy thân xác cậu ấy.
"Ta xin lỗi, con gái", Tám nói với Marina. "Thân xác này không thể giữ nguyên hình dạng cho ta lâu được".
Rồi, thực thể quay lại nhìn tôi. Chả có dấu hiệu gì cho thấy những gì tôi nói đã xúc phạm nó hay có bất cứ ảnh hưởng nào tới nó. Giọng của nó vẫn nhẹ nhàng và nhẫn nại như trước.
"Ta không tha thứ cho hành động hủy diệt sự sống một cách vô nghĩa", thực thể giải thích. "Nhưng ta không thể lựa chọn số phận. Ta không phán xét. Nếu đó là ý muốn của vũ trụ rằng ta sẽ ngừng tồn tại, vậy ta sẽ theo thế. Ta tồn tại chỉ đơn giản là ban tặng món quà của mình cho những người mở lòng đón nhận chúng".
Tôi vung tay ra hai bên. "Tôi mở lòng đón nhận chúng. Tặng chúng cho tôi đi. Cho tôi đủ các Biệt năng để tiêu diệt Setrákus Ra và hạm đội của hắn và tôi sẽ kệ xác ông một mình ở đây".
Thực thể mỉm cười với tôi. Thêm nhiều vết nứt trên mu bàn tay Tám. Luồng năng lượng đang sắp thoát ra.
"Nó không hoạt động theo cách đó", nó nói đều đều.
"Vậy thì nó hoạt động theo cách quái nào chứ?" Tôi cáu kỉnh hét lên. "Bảo chúng tôi phải làm gì đi!".
"Chả còn gì để làm cả, con gái à. Con đã đánh thức ta dậy và khôi phục sức mạnh của ta. Giờ ta là một phần của Trái đất, và các món quà của ta cũng vậy".
"Nhưng nó thì giúp chúng tôi thắng kiểu gì chứ?" Tôi vẫn hét lên. "Làm tất cả những thứ nhảm nhí này để làm gì chứ?"
Thực thể ngó lơ tôi. Tôi đoán đó là tất cả sự thông thái mà nó muốn truyền đạt. Thay vào đó, thực thể nhìn về phía Marina.
"Cậu ấy không có nhiều thời gian đâu, con gái à".
"Ai không có cơ?" cô ấy đáp, khó hiểu.
Không nói thêm từ nào, mắt thực thể nhắm lại và thân xác Tám bắt đầu rung lên. Với sự ngạc nhiên vô cùng của tôi, luồng năng lượng dần dần rút ra khỏi người cậu ấy. Những vết nứt trên mu bàn tay cậu ấy ngừng phát sáng và liền lại, và vết cắt trên trán cậu ấy cũng vậy. Sau vài giây, thứ duy nhất còn phát sáng trên người Tám là từ vết thương trên ngực chỗ trái tim của cậu ấy. Cậu ấy hờ hững tách ra khỏi luồng năng lượng và dừng lại ngay trước mặt Marina.
Khi Tám mở mắt ra, chúng không còn phát sáng nữa. Chúng có màu xanh lá, giống như những gì tôi nhớ về chúng, trông thật yên bình nhưng vẫn có chút tinh nghịch như xưa. Môi Tám dần biến thành một nụ cười khi cậu ấy thấy Marina.
"Wow, chào cậu", Tám nói, và cậu ấy đang nói bằng chính giọng của mình.
Đó là cậu ấy. Thực sự là cậu ấy.
Marina suýt nữa thì gục xuống khóc vì vui mừng. Cô ấy nhanh chóng kìm lại và chạm tay lên vai Tám, sau đó là má cậu ấy. Cô ấy kéo cậu ấy lại gần.
"Cậu thật ấm áp", cô ấy nói kinh ngạc. "Rất là ấm đấy".
Tám bật cười vô tư lự. Cậu ấy đặt tay lên tay Marina và nhẹ nhàng hôn lên tay cô ấy.
"Cậu cũng ấm", cậu ấy nói.
"Tớ vô cùng xin lỗi, Tám. Tớ xin lỗi vì đã không thể cứu cậu".
Tám lắc đầu. "Dừng lại đi, Marina. Không sao mà. Cậu đã đưa tớ tới đây. Nó - tớ còn không thể diễn tả nó như thế nào. Thật tuyệt vời khi ở đó".
Mới thế thôi, tôi đã lại thấy luồng năng lượng phát ra từ trái tim của Tám. Nó lan nhanh ra cả người cậu ấy, các vết nứt lại xuất hiện trên tay và chân cậu ấy. Cậu ấy thì lại có vẻ không cảm thấy chút đau đớn gì cả. Cậu ấy chỉ mỉm cười với Marina và nhìn cô ấy như thể cậy ấy muốn lưu giữ hình ảnh khuôn mặt của cô ấy.
"Tớ có thể hôn cậu không?" Marina hỏi cậu ấy.
"Tớ thực sự muốn là cậu sẽ làm thế".
Marina hôn cậu ấy, áp người vào, ôm chặt cậu ấy. Khi cô ấy làm vậy, luồng năng lượng phát ra từ bên trong người Tám ngày càng mạnh, chầm chậm làm cơ thể cậu ấy tan biến. Nó không giống như là khi một tên Mogadorian phân hủy. Nó như thể, trong một khoảnh khắc, tôi có thể thấy mọi tế bào bên trong Tám và thấy cái cách luồng năng lượng từ cái giếng phát sáng ở giữa chúng. Từng phần một của Tám biến mất, và cậu ấy trở thành một phần của luồng sáng. Marina cố gắng níu giữ cậu ấy, nhưng những ngón tay của cô ấy xuyên qua luôn luồng năng lượng.
Và rồi, cậu ấy biến mất hoàn toàn. Luồng ánh sáng quay trở lại vào bên trong cái giếng và biến mất vào trong lòng đất. Tiếng nhịp tim ngày càng bé đi. Tôi vẫn có thể nghe thấy nó, nhưng đó là nếu tôi thực sự chú tâm. Căn phòng lại trở nên yên tĩnh, được thắp sáng chỉ bởi những đường kẻ bằng Loralite trên tường. Tôi cảm thấy một luồng gió thổi vào lưng mình và quay lại để thấy một cánh cửa trên tường đã mở ra. Nó dẫn tới một cầu thang với ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào.
Marina đổ gục vào người tôi, bật khóc rưng rức. Tôi ôm cô ấy và cũng cố gắng để không bật khóc. Adam chỉ nhìn chúng tôi mà không nói gì và cũng lấy tay lau gì đó ở khóe mắt mình.
"Chúng ta nên đi thôi", Adam cuối cùng cũng nói nhẹ nhàng. "Nhưng người khác sẽ cần sự giúp đỡ từ chúng ta".
Tôi gật đầu với anh ta. Tôi tự hỏi liệu chúng tôi có đạt được gì đó ở dưới này không. Thật tuyệt vời khi có thể thấy lại Tám, dù chỉ là vài khoảnh khắc ngắn ngủi. Và cuộc nói chuyện của tôi với thực thể liên ngân hà, người đã ban tặng cho chúng tôi các Biệt năng rõ ràng là chẳng trả lời được gì nhiều. Trong lúc đó, thời gian trước khi lũ Mogadorian xâm lược có lẽ đã sắp cạn nếu như nó còn chưa hết.
Marina nắm lấy tay tôi. Tôi tách ra nhìn cô ấy.
"Tớ đã thấy nó, Sáu à", Marina thì thầm với tôi. "Khi tớ hôn cậu ấy, tớ đã nhìn thấy bên trong thứ đó - Lorien, luồng năng lượng, cậu gọi nó thế nào cũng được".
"Được rồi", tôi nói, muốn nhẹ nhàng với cô ấy nhưng tôi không chắc là chúng tôi có thời gian cho việc đó. "Và?"
Marina mỉm cười với tôi. "Nó đang lan rộng ra, Sáu à. Bao quanh Trái đất. Nó tỏa ra khắp mọi nơi".
"Thế có nghĩa là sao?" Adam hỏi.
"Nó có nghĩa là", Marina nói, lau nước mắt trên mặt và đứng thẳng lên, "chúng ta không còn đơn độc nữa".