Sau một loạt phát bắn gần như muốn điếc tai trong khoảng trống của nhà chứa, con tàu do thám trở nên im lặng một cách kì lạ. Marina và tôi ngồi cạnh nhau, cả hai chúng tôi đang núp sau cái bàn kim loại lật nghiêng. Chúng tôi nhìn nhau - cái bàn chẳng dính phải dù chỉ một phát bắn. Thực tế thì, nó chẳng có vẻ gì là trụ súng trên con tàu bắn về phía chúng tôi cả.
"Ngắm tốt lắm, lũ khốn!" Chín hét lên và cười lớn. Cậu ta ở phía mép ngoài của chiếc bàn, nằm dán người xuống nền đất, che chắn phân nửa thi hài Tám bởi thân hình của mình.
Tôi ló đầu ra từ phía sau chiếc bàn. Giữa chúng tôi và con thuyền do thám kia là một tá những đống tro, thứ trước đó vẫn còn là đám thợ máy Mogadorian. Đầu trụ súng con tàu vẫn còn đang bốc khỏi nhưng không còn hoạt động nữa, chả có vẻ gì là có chút hứng thú nào với chúng tôi. Một cách thận trọng, tôi đứng dậy. Marina cũng làm theo tôi.
"Cái quái gì đang diễn ra vậy?" Tôi hỏi.
"Ai quan tâm chứ?" Chín nói, nâng thi hài Tám lên. "Hãy ra khỏi đây thôi".
"Có lẽ một kiểu trục trặc nào đó?" Marina đề xuất, nhích lại gần con tàu, thứ vẫn còn đang chắn lối ra của chúng tôi. Ba chúng tôi tản ra, đảm bảo chắc chắn là không đứng thẳng trực tiếp trước mũi súng.
"Nó chỉ bắn lũ Mog", tôi nói. "Trục trặc khá là trung hợp đấy".
Ba chúng tôi giật bắn mình khi buồng lái con tàu mở ra với tiếng động cơ thủy lực. Có một hồi âm thanh nhiễu loạn từ cái loa trong buồng lái, và rồi một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Này các cậu? Nghe thấy tớ nói chứ?"
"John à?" Tôi thốt lên, không tin vào chính tai mình. Lần cuối tôi thấy cậu ấy, cậu ấy đang bất tỉnh cùng với Ella. Tôi lao tới chỗ con tàu và nhảy lên mũi tàu, đứng ngay phía trên buồng lái để nghe rõ hơn.
"Tớ đây, Sáu à", John nói. "Thật tốt khi thấy cậu".
"Thấy tớ á?" Tôi hỏi, rồi nhận thấy một cái máy quay nhỏ gắn trên lỗi vào buồng lái. Nó lắc lên lắc xuống, như thể đang gật đầu chào mừng.
"Này anh bạn, cái quái gì đã xảy ra vậy?" Chín hỏi, nhìn cái buồng lái đầy nghi ngờ. "Giờ bộ não của cậu bị mắc kẹt trong một con tàu Mogadorian hả?"
"Cái gì cơ? Không, đừng có ngớ ngẩn thế chứ", John đáp, và tôi có thể hình dung được cái vẻ mặt vừa khó chịu vừa buồn cười của cậu ấy. "Chúng tớ đã chiếm được một căn cứ Mogadorian và dùng công nghệ của chúng chiếm quyền con tàu này".
"Được đấy", Chín đáp, như thể đó là tất cả những gì cậu ta cần nghe. Cậu ta nhảy lên mũi thuyền một cách nhẹ nhàng, vẫn giữ lấy Tám, và đứng ngay cạnh tôi. Chiếc phi thuyền hơi sụp xuống một chút trước sức nặng của cậu ta, bộ phận hạ cánh thì phát ra tiếng kêu. Chín dậm gót xuống vỏ tàu bằng kim loại, kiểm tra nó. "Vậy đây là phương tiện của bọn tớ hả?"
Thay vì trả lời, động cơ con tàu bắt đầu khởi động phía dưới chân chúng tôi. Tôi nhìn xuống buồng lái - có sáu chỗ ngồi bằng nhựa cứng ở trong, bên cạnh một cái bảng điều khiển nhấp nháy với đầy kí tự Mogadorian và một bộ điều khiển trông giống với thứ mà bạn sẽ thấy trên máy bay. Mà tôi còn chưa bao giờ tự lái một cái máy bay trước đây, nói gì tới một phi thuyền Mogadorian.
"Bọn tớ thấy những gì đã xảy ra ở Chicago", Marina nói, cùng đang tự trèo lên con tàu. "Mọi người vẫn ổn chứ?"
"Ừ", John đáp một cách nhanh chóng, rồi sau đó có vẻ cân nhắc lại. "Chúng bắt mất Ella, nhưng tớ không nghĩ là cô bé đang gặp nguy hiểm".
Marina nhướn mày đầy cảnh giác, và tôi có thể cảm thấy hơi lạnh bắt đầu tỏa ra từ người cô ấy. "Ý cậu là gì khi nói chúng bắt mất cô bé?"
"Tớ sẽ giải thích mọi thứ khi các cậu đang bay", John nói. "Trước tiên, phải đưa các cậu ra khỏi đó đã".
"Nghe có vẻ hay đấy", Chín đáp và nhảy vào trong buồng lái, nhẹ nhàng đặt thi hài Tám trải dài trên vài chỗ ngồi.
"Ờ, John này, một vấn đề thôi", tôi nói và theo Chín vào trong con tàu Mog đầy mùi chất khử trùng. "Làm sao bọn tớ có thể lái thứ này đây?"
Có một khoảng lặng phía bên John và rồi một giọng nói khác phản hồi lại, giọng này nghe thật cứng nhắc khiến cho vai tôi căng lên.
"Tôi có thể lái cho các cậu từ xa, nhưng tôi lo rằng chiếm quyền máy tính của con tàu có thể đã hủy hoại một vài giao thức tự động. Sẽ an toàn hơn nếu các cậu tự làm nó với tôi hướng dẫn các cậu", tên Mogadorian giải thích ngắn gọn. Rồi, như thể nhận ra chúng tôi sẽ phát hoảng, gã ta thêm vào, "Mà này. Tôi là Adam".
"Anh chàng mà chú Malcolm đã nói với chúng ta", tôi nói, nhớ lại cuộc đối thoại trong bữa tối khi trước.
"Đừng lo Sáu", giọng của Sam vang lên, và tôi không thể không bật cười khi nghe thấy nó. "Anh ấy hoàn toàn không xấu xa đâu".
"Ồ, được thôi, nếu đã vậy thì bay thôi nào", Chín nói đầy vẻ châm biếm, nhưng vẫn ngồi vào một chỗ. Tôi nhảy lên ghế phi công. Marina lưỡng lự giây lát, nhìn bảng điều khiển nơi giọng nói Mog kia phát ra với ánh nhìn không tin tưởng.
"Làm sao mà ta biết được đó thực sự là John?" cô ấy hỏi. "Setrákus Ra có thể thay đổi hình dạng. Đây có thể là một cái bẫy nào đó". Trong sự phấn khích khi nghe thấy giọng John và Sam, tôi còn không nghĩ tới khả năng đây chỉ là trò lừa. Phía sau tôi, Chín hét lên về phía bộ đàm.
"Này Johnny, nhớ khi ta ở Chicago không? Khi cậu còn đang tự nhận là Pittacus Lore và chúng ta có một cuộc tranh luận về việc có nên tới New Mexico không đó?
"Có", giọng John nghe như phát ra từ hàm răng đang nghiến chặt vậy.
"Chúng ta giải quyết chuyện đó như thế nào?"
John thở dài. "Cậu treo tớ lủng lẳng ngoài mép mái nhà".
Chín cười nhăn nhở như thể đó là thứ tuyệt vời nhất vậy. "Đó đích thị là cậu ấy".
"Marina", John nói, có lẽ đang nghĩ là màn kiểm tra nhỏ của Chín vẫn chưa đủ tốt. "Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, cậu đã chữa lành hai vết đạn bắn trên mắt cá chân tớ. Và chúng ta suýt nữa thì bị trúng một quả tên lửa".
Một nụ cười mỉm xuất hiện trên mặt Marina, nụ cười đầu tiên tôi thấy trong những ngày qua. "Tớ đã nghĩ cậu là anh chàng tuyệt vời nhất tớ từng gặp đó, John Smith".
Chín bật cười trước việc đó và lắc đầu. Marina trèo vào trong, ngồi bên cạnh thi hài Tám. Cô ấy đặt một tay lên túi đựng xác như thể muốn bảo vệ nó.
"Cẩn thận cái đầu", Adam cảnh báo khi buồng lái bắt đầu đóng lại. Có một thoáng hoảng loạn trong tôi khi bị nhốt trong một phi thuyền Mogadorian như thế này, nhưng tôi gạt bỏ cảm xúc đó và nắm chặt tay cầm điều khiển. Khá tối trong buồng lái này, lớp kính có tác dụng như kính chống nắng vậy. Hàng luồng dữ liệu trong những biểu tượng Mogadorian chạy trên mặt kính, thứ mà chỉ có một tên phi công Mog mới hiểu được.
"Được rồi", tôi nói. "Giờ thì sao?"
"Đợi đã", Chín chen ngang, ngả người về phía trước. "Tại sao cậu lại được lái chứ?"
Giọng Adam phát ra rõ ràng, đầy nhẫn nại nhưng cũng không kém phần uy quyền. "Xoay bánh lái trước mặt cậu. Nó sẽ quay con tàu".
Tôi làm như anh ta hướng dẫn, bánh lái quay khá dễ dàng, phía sau tàu quay một góc 180 độ mà các bánh xe không cần phải chuyển động. Tôi dừng quay khi chúng tôi hướng về phía cửa nhà chứa máy bay.
"Tốt", Adam nói. "Giờ, cần gạt phía bên trái cậu sẽ làm di chuyển các bánh xe".
Tôi nắm lấy tay cầm và đẩy nhẹ nó. Con tàu giật lên phía trước gần như ngay lập tức. Bộ điều khiển khá nhạy, và nó không mất nhiều sức để đưa chúng tôi ra phía đường băng.
"Chết tiệt, tăng tốc chút đi, Sáu", Chín phàn nàn. "Lái nó như thể chúng ta vừa ăn trộm nó vậy".
"Đừng nghe cậu ta", Marina nói, tự ôm lấy chính mình.
"Nếu các cậu đã ra khỏi nhà chứa, các cậu có thể dừng lại", Adam hướng dẫn.
Tôi nhìn qua lớp kính của buồng lái, thấy chỉ còn có bầu trời vậy nên tôi buông cần gạt ra. Con tàu liền dừng lại ngay.
"Được rồi", Adam nói. "Giờ, nắm lấy bánh lái trước mặt cậu ở góc ba và chín giờ. Cậu có cảm thấy các nút bấm không?"
Tôi nắm lấy bánh lái lần nữa và sờ xung quanh và thấy hai nút bấm phía dưới. "Thấy rồi", tôi đáp, thẻ bấm cái nút bên tay trái một chút. Ngay khi tôi làm thế, động cơ chuyển từ việc chỉ rung nhẹ sang rung tần số cao và chúng tôi bay lên trời.
"Cái đệch!" Chín hét lên. Bên cạnh tôi, Marina ôm lấy mình chặt hơn một chút, nhắm mắt lại.
"Cẩn thận đấy Sáu", cô ấy thì thầm.
Tôi thả nút bấm ra và con tàu giữ độ cao một cách nhẹ nhàng. Chúng tôi đang cách mặt đất chừng hai mươi mét.
"Cậu lẽ ra chưa nên dùng cái đó", Adam khiển trách.
"Ừ, được rồi, xin lỗi. Lần đầu lái một phi thuyền thôi", tôi đáp.
"Không có gì to tát cả", Adam nói. "Nút bấm bên trái giúp tăng độ cao. Cái bên phải là giảm".
"Trái lên, phải xuống. Nhớ rồi".
"Thêm nữa", Adam nói, "các cậu đang trong thứ mà chúng tôi gọi là Skimmer. Nó không được chế tạo để du hành trong vũ trụ, vậy nên nó không hẳn là một phi thuyền".
Chín khịt mũi một cái rõ to. "Anh chàng này định cho chúng ta một bài học về hàng không Mogadorian hay sao vậy? Cái quái gì thế?"
"Cậu biết tôi có thể nghe thấy cậu chứ, phải không?" Adam nói. "Và không, tôi không hề làm vậy".
"Xin lỗi về Chín nhé", tôi nói và ném một ánh nhìn bực mình về phía cậu ta. "Mà thứ này có đi kèm ghế thoát hiểm không?"
"Thực ra là có đấy", Adam nói.
"Này, bình tĩnh", Chín nói, ngả ra trước để mông cậu ta không còn hoàn toàn ở trên ghế nữa. "Đừng có nghĩ về việc đó, Sáu".
Tôi ra hiệu im lặng cho Chín khi tôi nghe thấy một loạt tiếng động phát ra từ phía dưới con tàu.
"Cái gì thế?" Tôi hỏi.
"Đừng lo lắng", Adam nói. "Tôi chỉ nâng bộ hạ cánh lên từ xa thôi".
Khi tiếng động đã ngừng, hai tấm bảng nhỏ trên bánh lái trượt sang hai bên, lộ ra những nút cỡ ngón tay trỏ có thể ấn cùng lúc với nút chỉnh độ cao.
"Cậu nên thấy một vài nút nữa", Adam tiếp tục. "Ấn chúng xuống để bay tới. Muốn phanh thì cứ thả nó ra".
Tôi nắm lấy bánh lái mà bồn chồn hơn bao giờ hết và nhẹ nhàng ấn các nút, cẩn thận để không bấm nhầm các nút ở bên dưới. Cái Skimmer lao vút tới trước, sau đó đột ngột dừng lại khi tôi thả tay ra.
"Cứ như trò chơi điện tử vậy", Chín nói, ngả người lên phía sau ghế của tôi. "Bất cứ thằng ngốc nào cũng có thể làm được. Không có ý xúc phạm gì đâu anh bạn Mog".
"Không sao cả".
Tôi ấn nút nút tăng tốc mạnh hơn chút nữa và con tàu lao về trước. Một kí hiệu trên màn hình bắt đầu phát sáng - một cảnh báo trong bất kì ngôn ngữ nào - ngay trước khi tôi lướt phần dưới của chiếc Skimmer qua một ngọn cây. Tôi nghe thấy tiếng các cành cây bị bẻ gãy và, sau khi rướn cổ nhìn, thấy chúng rơi xuống mặt đất bên dưới.
"Oops", tôi nói, và liếc nhìn sang phía Marina.
"Sáu, đừng", cô ấy nói, ném cho tôi một ánh nhìn hơi hoảng loạn.
"Cậu sẽ cần tăng thêm độ cao đấy", Adam nói. "Và, ừm, cân nhắc việc bẻ lái".
Chín cười và ngả ra phía sau. Tôi ấn nút tăng độ cao và chúng tôi bay lên cao hơn. Khi chúng tôi đã tránh xa đám cây rậm rạp ở vùng đầm lầy, đường chân trời hiện ra. Một đường chấm cách đoạn thẳng tắp hiện ra trên lớp kính buồng lái, đè lên cảnh vật bên ngoài như là đánh dấu.
"Tôi đã lập trình hướng đi của các cậu", Adam nói. "Cứ đi theo đường đó".
Tôi gật đầu và tăng tốc thêm, đi theo đường dẫn về phía bắc.
"Được rồi các cậu", tôi nói. "Chúng tôi tới đây".
Chuyến bay từ Florida tới Washington mất tầm hai tiếng. Với sự chỉ dẫn của Adam, tôi giữ độ cao đủ thấp để không bị xuất hiện trên ảnh vệ tinh hay vô tình lao ngang qua một cái máy bay, nhưng đủ cao để không có tin đồn nào về UFO xuất hiện dọc theo Bờ Đông. Dù vậy, tính tới độ nghiêm trọng của mối nguy hiểm về một cuộc xâm lăng toàn diện, có lẽ chúng tôi nên để con tàu chúng tôi trộm được bị nhìn thấy, bắn vài phát pháo hoa, thu hút sự chú ý của dân địa phương.
Sau sự phấn khởi ban đầu bởi nghe thấy lại giọng John và Sam, biết rằng những đồng minh của mình vẫn còn sống, cuộc nói chuyện lại rẽ sang chiều hướng tối tăm hơn. Qua đài, họ miêu tả lại những gì xảy ra ở tòa nhà John Hancock Center. Sau đó, John nói cho chúng tôi biết thứ cậu ấy thấy trong viễn ảnh của Ella và tại sao cậu ấy nghĩ Setrákus Ra không muốn làm bị thương cô bé. John chắp nối các sự kiện thành một giả thuyết rằng Ella có thể có họ hàng với Setrákus Ra và thực ra kẻ lạnh đạo tộc Mogadorian có thể là một tên Loric nào đó bị tha hóa, cái tên Trưởng lão bị lưu đày như đã nhắc tới trong lá thư của chú Crayton. Tôi nghĩ mình vẫn chưa sẵn sàng để chấp nhận chuyện đó.
Một khi John đã kể xong, đến lượt chúng tôi kể lại những gì đã xảy ra ở Florida. Ngay cả qua cái đài, tôi có thể nói là John đang cố không thúc ép chúng tôi quá. Tôi nghĩ về cái ngày mà John đã sống với một vết sẹo mới trên mắt cá chân, tự hỏi không biết là ai trong chúng tôi sẽ không thể quay trở lại - và dù vô cùng đau đớn khi kể lại, cậu ấy xứng đáng được biết việc gì đã xảy ra với Tám. Dù vậy, cả Marina và Chín chẳng muốn nói gì về việc này, vậy nên chỉ còn lại tôi miêu tả lại Năm đã phản bội chúng tôi như thế nào, hắn đã về cơ bản là lỡ tay giết Tám ra sao, nhưng chỉ vì hắn đang cố hạ sát Chín. Tôi thì bất tỉnh phần lớn thời gian trận chiến, vậy nên tôi chỉ nói những ý chính, chỉ những điều thực tế, không tô vẽ thêm cái gì. Rồi, tôi kể cho họ nghe chi tiết việc giải cứu thi hài Tám từ trại của lũ Mogadorian và về việc Năm đã làm với thằng bạn của hắn. Khi tôi nói xong, một tâm trạng nặng nề bao trùm bên trong buồng lái và chúng tôi cứ thế đi trong im lặng cho tới khi chúng tôi tới vùng ngoại ô DC.
Tôi hạ cánh con tàu xuống giữa sân bóng rổ. Chúng tôi đang ở trong một vùng ngoại ô đang phát triển, một nơi với sự kì lạ đáng kinh ngạc bởi những ô cửa sổ tối đen và về cơ bản là vắng tanh này. Buồng lái mở ra và Marina nhìn tôi một cái đầy nhẹ nhõm khi cô ấy đứng dậy. Đầy cẩn thận, Chín nâng thi hài Tám lên và trèo ra khỏi con tàu. Marina ở gần cậu ta, tay đỡ cùi trỏ Chín, đảm bảo rằng Tám không bị rung lắc quá nhiều. Vẫn thật khó mà tin là bạn chúng tôi đang trong cái túi đựng xác đó, và nó cứ sai sai thế nào khi cứ mang cậu ấy đi lại nhiều như thế.
"Chuyến đi của cậu sắp kết thúc rồi", tôi nghe lỏm được Marina thì thầm với Tám. Cô ấy hẳn phải cảm thấy như tôi bây giờ.
Marina và tôi nhảy xuống mặt đất và quay lại giúp Chín hạ thi hài Tám xuống. Nhưng thay vì đưa Tám xuống, Chín nheo mắt nhìn vào màn đêm quanh chúng tôi.
"Whoa", cậu ta nói. "Như thể có vài con vật khác nhau đang theo dõi chúng ta ngay bây giờ vậy".
"Vài con vật?" Tôi đáp, nhìn lên chỗ cậu ta. Biểu cảm của Chín đã biến mất - ờ, trông vô cảm hơn hơn bình thường - cái kiểu mà cậu ta có khi dùng khả năng nói chuyện với động vật.
"Ồ, tớ quên không nói là chúng tớ tìm thấy vài người bạn mới!".
Đó là John, chạy tới chỗ chúng tôi từ khung cửa sập xệ của một căn nhà trông bị phá hủy phân nửa, như thể mặt đất cố gắng nuốt trọn nó nhưng không thể làm được vậy. Sam ở phía sau cậu ấy vài bước, cười tươi rói với tôi, dù vậy khi cậu ấy nhận thấy tôi đang nhìn mình thì nhanh chóng giảm mức độ xuống, ra vẻ không hứng thú nhiều như trước nữa. Sau John và Sam, đem theo một cái cáng là chú Malcolm và một gã nhợt nhạt, gầy nhom mà tôi chắc hẳn là Adam, mái tóc đen rủ xuống mặt anh ta là anh ta trông nửa như một tên Mog, nửa như một ngôi sao nhạc rock vậy.
"Nhiều Chimærae thật", Chín nói, gật đầu đầy thích thú khi nhìn vào màn đêm. "Thật tuyệt vời".
"Bọn tớ đặt tên con béo và lười theo tên cậu đó", Sam nói.
"Ít tuyệt vời hơn rồi".
Khi tới chỗ chúng tôi, John vòng tay ôm chặt Marina. Trời thì tối, nhưng tôi có thể thấy những ngày lo lắng như tụ lại vào những quầng thâm dưới mắt cậu ấy. Tôi nhớ cái cậu nhóc mắt mở to đang chiến đấu chống lại lũ Mogadorian ở trường trung học mà tôi tìm thấy hồi trước và tự hỏi nếu John lại cảm thấy như thế, như thể cậu ấy lại phải một mình chống lại cả thế giới. Lẽ ra phải là một sự nhẹ nhõm khi chúng tôi lại tìm về lại được với nhau, nhưng giờ chúng tôi đã ít hơn một người, và tôi hiểu John đủ nhiều để biết cậu ấy đã tự dằn vặt thế nào về sự mất mát của chúng tôi nhiều ngày liền.
"Cậu làm được rồi", John nói khi buồng Marina ra và ôm tôi tiếp theo. Giọng cậu ấy khá nhỏ, chì dành cho tôi. "Tớ không biết phải làm gì nếu -"
"Cậu không phải nói gì cả", tôi đáp, ôm chặt lại cậu ấy. "Giờ chúng ta đã ở đây. Chúng ta sẽ chiến đấu. Và chúng ta sẽ chiến thắng".
John lùi lại một bước về phía sau, một ánh nhìn nhẹ nhõm thoáng hiện ra trên mặt cậu ấy, như thể cậu ấy cần ai đó nói thế với cậu ấy. Cậu ấy gật đầu với tôi và rồi đi tới chỗ con tàu, đỡ lấy thi hài Tám để Chín có thể nhảy xuống. Mọi người trở nên im lặng khi chú Malcolm đưa cái cáng tới để John có thể đặt cái xác xuống.
"Lũ Mog gắn gì đó lên người cậu ấy", Marina nói. Cô ấy tiến về phía cái cáng. "Một trường điện từ nào đó".
Adam rụt rè bước một bước tới trước và hắng giọng. "Các điện cực? Phía trên trái tim? Ở trên thái dương?"
"Đúng", Marina đáp mà không thèm nhìn Adam, mắt cô ấy dán chặt vào túi đựng thi hài Tám.
"Đám Mog dùng chúng cho, ừm ..." Adam dừng lại, sau đó nói nốt một cách lúng túng. "Để giữ mẫu vật không phân hủy. Nó không gây hại gì cho những gì còn lại, chỉ là bảo quản chúng thôi".
"Mẫu vật", Chín lặp lại khô khốc.
"Tôi rất tiếc về bạn của các cậu", Adam nói nhẹ nhàng, lấy một tay vuốt tóc. "Tôi chỉ nghĩ các cậu nên biết ..."
"Được rồi. Cám ơn nhé, Adam", John nói. Cậu ấy đặt một tay lên vai Marina. "Đi thôi. Hãy đưa cậu ấy vào trong nào?'
"Cái gì -" Marina như nghẹn lại và phải thở một hơi sâu. "Cậu định làm gì với cậu ấy?"
"Bọn chú đã dọn một phòng yên tĩnh ở bên trong", chú Malcolm đáp lại nhẹ nhàng. "Chú không biết phong tục người Loric về chôn cất là gì ..."
Tôi nhìn đầu tiên là về phía John, mặt nhăn lại bởi suy nghĩ, rồi tới Chín, người trông hoàn toàn bối rối.
"Bọn cháu cũng chẳng biết", tôi nói. "Ý cháu là, lần cuối cùng chúng ta có cơ hội vinh danh những người đã ngã xuống của chúng ta một cách đường hoàng là khi nào?"
"Dù sao chúng ta cũng không thể chôn cậu ấy ở đây được", Marina nói. "Đây là nơi ở của bọn Mog".
Chú Malcolm gật đầu, thấu hiểu, và nhẹ nhàng đặt tay lên vai Marina. "Cháu có muốn giúp chú đưa cậu ấy vào trong không?"
Marina gật đầu. Cùng nhau, cô ấy và chú Malcolm đưa thi hài Tám trở vào căn nhà. Adam đi theo họ với một khoảng cách tôn trọng nhất định, tay chắp lại đầy ngượng ngùng sau lưng. Sau đó, Chín vỗ mạnh vào lưng John, phá vỡ sự căng thẳng.
"Vậy là tớ nghe nhầm trên radio hay là cậu thực đã gửi bạn gái mình trong một nhiệm vụ siêu tình tứ và bí mật với bạn trai cũ của cô ấy?"
"Chúng ta đang ở trong một cuộc chiến đó Chín, đó không phải một trò đùa đâu", John đáp đầy nghiêm nghị. Sau một khoảng lặng đầy ngượng nghịu, một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên mặt cậu ấy. "Và lại, ngậm miệng vào. Nó không có gì tình tứ cả. Và nó có nghĩa là cái quái gì chứ?"
"Wow, cậu thực sự cần sự hướng dẫn của tớ đấy", Chín nói. Cậu ta vòng tay qua vai John và đưa cậu ấy về hướng ngôi nhà. "Đi nào. Tớ sẽ giải thích cho cậu thế nào là tình tứ".
"Tớ biết nó là gì - ugh, tại sao tớ vẫn còn tranh luận chuyện này với cậu?" John đẩy Chín ra đầy bực bội, nhưng Chín bám còn dai hơn. "Tránh xa tớ ra tên ngốc kia".
"Thôi nào Johnny, giờ cậu cần tình cảm của tớ hơn bao giờ hết đấy".
Tôi trợn mắt không tin nổi khi hai cậu kia đi về phía ngôi nhà, chia sẻ thời gian anh em với nhau. Giờ chỉ còn lại mình tôi với Sam, giờ đang đứng cách tôi vài mét, nhìn tôi chằm chằm. Tôi có thể thấy cậu ấy cố gắng tìm xem nên nói gì, hay đúng hơn là lấy dũng khí để nói nó. Cậu ấy có lẽ đã nghĩ về khoảnh khắc này hàng giờ liền, nghĩ một bài diễn văn tuyệt vời cho cô gái mà cậu ấy không chắc là sẽ còn được gặp lại.
"Chào cậu" là thứ mà cuối cùng cậu ấy cũng nói.
"Chào lại cậu nhé", tôi đáp, và trước khi cậu ấy có thể nói thêm gì nữa, tôi vòng tay quanh người cậu ấy và hôn cậu ấy mạnh tới nỗi tôi nghĩ mình làm cậu ấy hết hơi. Sam có vẻ choáng lúc đầu nhưng hôn lại tôi ngay sau đó, cố gắng nồng nhiệt hệt như tôi. Tôi nắm lấy vạt áo cậu ấy và kéo cậu ấy lại gần, vậy nên giờ chúng tôi đều áp người vào chiếc Skimmer - không hẳn là nơi lãng mạn nhất trên thê giới những với tôi thế là đủ. Tôi nắm lấy tay Sam và đặt nó lên eo tôi, sau đó ôm lấy mặt cậu ấy và lấy tay vuốt tóc cậu ấy, toàn bộ năng lượng của tôi tỏa ra và tụ lại hết vào nụ hôn này.
Sau vài phút, Sam tách ra khỏi tôi, thở không ra hơi. "Sáu, whoa, chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Vẻ mặt Sam bây giờ không phải là thứ mà tôi đã nghĩ. Đúng là có sự đỏ mặt bàng hoàng, nhưng xem lẫn vào sự ngạc nhiên đó là một sự lo lắng ẩn giấu phía dưới. Nó khiến tôi phải quay mặt đi.
"Tớ chỉ thực sự muốn làm thế", tôi đáp, nói với cậu ấy sự thật. "Tớ không biết là mình liệu còn có cơ hội làm thế nữa không"
Tôi áp mặt vào cổ Sam và cảm nhận nhịp tim cậu ấy qua lồng ngực mình. Tôi đã dành vài ngày qua cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, cố gắng giữ mọi thứ ổn với việc Marina và Chín đều đang ở bờ vực sụp đổ. Cuối cùng, ít nhất khi chúng tôi đang ở ngoài màn đêm như thế này, tôi có thể để mình thả lỏng. Sam ôm lấy eo tôi, và tôi ngả vào cậu ấy, để cậu ấy giữ tôi đứng thẳng và thở một cách run rẩy vào cổ cậu ấy.
"Mọi thứ có thể kết thúc rất nhanh ...", tôi thì thầm, ngửa ra sau để có thể nhìn cậu ấy. "Tớ không muốn mình bỏ lỡ việc đó, cậu biết chứ? Tớ chẳng quan tâm nếu nó có làm mọi thứ trở nên phức tạp hơn hay không".
"Tớ cũng thế", Sam nói. "Rõ ràng là thế rồi".
Chúng tôi lại hôn nhau, lần này nhẹ nhàng hơn nhiều. Tay Sam từ từ di chuyển lên trên. Khi có tiếng chó sói hú lên - to, vang vọng, gần đó - phản xạ đầu tiên của tôi là nghĩ đó là Chín đang nhìn trộm chúng tôi từ phía ngôi nhà và tạo ra những tiếng động ngớ ngẩn. Nhưng rồi tiếng con sói thư hai rồi thứ ba như hợp lại thành điệp khúc khiến tôi phải ngửa ra sau và nhìn Sam.
"Cái quái gì thế?" Tôi hỏi. "Chó sói ở vùng ngoại ô?"
"Tớ không biết -" cậu ấy bắt đầu nói, nhưng sau đó mắt cậu ấy mở to. "Lũ Chimærae. Chúng đang cảnh báo chúng ta".
Ngay sau khi cậu ấy nói thế, tôi nghe thấy tiếng whup-whup-whup của ít nhất ba chiếc trực thăng đang tiến tới chỗ chúng tôi. Nếu tôi nheo mắt lại, tôi có thể thấy rõ đường viền của chúng đang tiến tới trong bầu trời đêm. Và rồi những ánh đèn xanh nhấp nháy tiến lại từ con đường vào đây duy nhất; những ánh đèn được gắn vào bên trên những chiếc xe tải SUV màu đen, tất cả chúng tỏa ra và hướng về phía chúng tôi.