Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Kế hoạch bay của Adam là đưa chúng tôi xuôi theo bờ biển Đại Tây Dương cho tới khi chúng tôi tới Florida, sau đó ngoặt theo hướng tây qua vịnh và cuối cùng là tới điểm cực đông nam của Mexico. Với việc chiếc Skimmer bay với vận tốc tối đa và ở dưới đủ thấp để tránh các phương tiện bay khác, chuyến đi sẽ mất tầm bốn tiếng.

Đó là một chuyến đi khá yên ắng. Tôi dựa ra sau ghế và nhìn bờ biển chạy vun vút qua ở phía dưới chúng tôi. Adam chả nói gì nhiều; anh ta chỉ nhìn thẳng, thi thoảng điều chỉnh lộ trình bay khi hệ thống phát hiện một phương tiện bay khác. Dust ngủ ngay dưới chân anh ta. Còn Marina thì vẫn hầu như giữ dáng vẻ cứng đờ, việc sợ bay của cô ấy vẫn chẳng khá lên chút nào dù với chính một gã Mogadorian đang điều khiển.

"Cậu biết là mình có thể nghỉ ngơi vài tiếng chứ", Adam cuối cùng cũng gợi ý, giọng nói đầy cẩn trọng. Tôi đã gần như thiếp đi, vậy nên anh ta hẳn đang nói với Marina. Cô ấy ngồi thẳng lưng ở phía sau, một luồng hơi lạnh nhẹ tỏa ra từ cô ấy. Cô ấy hẳn là vẫn trong tầm mắt của Adam.

Marina có vẻ cân nhắc việc đó trong một thoáng, nhưng rồi ngả người ra phía trước để đầu cô ấy ở gần vai của Adam. Anh ta nhíu một mắt vẻ dò hỏi nhưng vẫn để hai tay trên cần lái.

"Chuyến đi trước Sáu và tôi đi xuống phía nam chưa đến một tuần trước", Marina nói, giọng đều đều. "Chúng tôi biết được quá muộn là có một tên phản bội đi cùng với chúng tôi. Tôi đã đâm hắn chột mất một mắt. Đó là tôi còn nhân từ đấy".

"Tôi biết chuyện xảy ra ở Florida", Adam nói. "Tại sao cậu nói với tôi chuyện này?"

"Bởi vì tôi muốn anh biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh phản bội chúng tôi", Marina đáp và ngửa lại chỗ cũ. "Và đừng có nói chuyện nghỉ ngơi với tôi".

Adam nhìn tôi cầu cứu nhưng tôi chỉ nhún vai và quay mặt đi. Marina vẫn đang tìm cách xem mình nên tức giận tới cỡ nào, và tôi thì không muốn đứng cản đường cô ấy. Vả lại, tôi không nghĩ làm anh bạn Mogadorian này đây sợ hãi một chút là một điều quá tệ hại.

Tôi cho là anh ta sẽ cứ để cuộc trò chuyện chấm dứt như thế, nhưng sau một vài phút Adam lại nói. "Hôm qua, lần đầu tiên tôi cầm một thanh kiếm đã thuộc gia đình chúng tôi hàng thế hệ. Tôi chưa bao giờ được phép sờ vào nó trước đấy, chỉ được chiêm ngưỡng nó từ xa. Nó thuộc về cha tôi, Tướng quân Andrakkus Sutekh. Lão đang đánh với Số Bốn - John. Tôi đã đâm nó xuyên qua lưng cha tôi và giết lão".

Adam nói một cách bình thản, như thể là anh ta đang đọc tin thời sự vậy. Tôi chớp mắt nhìn anh ta, sau đó liếc ra sau nhìn Marina. Cô ấy đang nhìn xuống sàn, suy nghĩ miên man. Khi luồng hơi lạnh từ cô ấy không còn tỏa ra nữa, Dust đứng dậy và đi về phía cô ấy. Con sói đặt đầu mình lên đùi cô ấy.

"Chuyện hay đấy", tôi nói với Adam khi mọi thứ trở nên quá rõ ràng là ai đó cần phá vỡ sự im lặng khó chịu này. "Tôi chưa bao giờ biết ai mang luôn kè kè một thanh kiếm bên mình cả ngày như thế này".

"Hay", Adam lặp lại, nhíu mày. "Ý tôi là, các cậu không cần phải nghi ngờ lòng trung thành của tôi".

"Tôi rất tiếc về việc cậu phải làm thế với cha mình", Marina nói sau một lúc. "Tôi không hề biết".

"Tôi thì chẳng tiếc gì cả", Adam đáp lại một cách cộc cằn. "Nhưng dù sao cũng cám ơn vì sự đồng cảm".

Để phá vỡ sự căng thẳng, tôi bắt đầu nghịch vài nút xoay trên bảng điều khiển của chiếc Skimmer. "Liệu cái thứ này có đài phát thanh bằng vô tuyến điện không nhỉ? Chả nhẽ chúng ta cứ kể chuyện chết chóc suốt cả chuyến đi à?"

Adam nhanh chóng chỉnh lại tần số một núm vặn ngay phía sau tôi. Tôi nghĩ là mình bắt gặp anh ta mỉm cười một chút, có lẽ là thấy nhẹ người khi cái đoạn dọa giết trong chuyến đi đã trôi qua.

"Không có đài đâu", anh ta nói. "Tôi có thể hát vài bài Mogadorian đơn giản nếu cậu muốn".

"Thế thì miễn hộ", tôi đáp,và Marina cười rúc rích ở ghế sau.

Tôi nhận ra là Adam đang nhìn tôi theo kiểu là lạ, khuôn mặt góc cạnh của anh ta có vẻ như hiền dịu hơn, thay thế cho cái vẻ lạnh lùng thường trực. Trong một thoáng anh ta nhìn như thể là vô cùng thoải mái dù phải ở trên này với hai kẻ thù truyền kiếp của mình.

"Sao thế?" Tôi hỏi, và anh ta nhanh chóng nhìn đi chỗ khác. Tôi nhận ra là anh ta đang nghĩ vẩn vơ gì đó.

"Không có gì", anh ta nói, gần như buồn bã. "Trong một thoáng, cậu như gợi nhớ lại cho tôi về một người tôi từng biết".

Phần còn lại của chuyến bay chẳng có gì nổi bật cả. Tôi chợp mắt được một hay hai lần gì đó dù chẳng được lâu cho lắm. Với việc Dust ở bên cạnh, có vẻ như Marina cuối cùng cũng nghỉ ngơi được một chút. Adam thì cố kiềm chế không hát bất kì bài hát Mogadorian nào.

Chúng tôi đang bay qua khu rừng nhiệt đới tại Campeche, Mexico, chỉ còn một giờ bay nữa là tới Thánh đường Loric được cho là đang ẩn mình giữa tàn tích một thành phố Maya cổ thì một ánh đèn đỏ cảnh báo bắt đầu nhấp nháy trên kính chắn gió của chiếc Skimmer. Tôi chỉ nhận ra nó khi Adam trở nên căng thẳng.

"Chết tiệt", anh ta nói và ngay lập tức bắt đầu điều chỉnh các công tắc trên bảng điều khiển chiếc Skimmer.

"Cái gì thế?"

"Ai đó đang nhắm vào chúng ta".

Máy quay gắn trên chiếc Skimmer truyền hình ảnh tới màn hình, cho thấy khung cảnh phía sau bên dưới con tàu của chúng tôi dần hiện ra. Tôi không thấy gì cả ngoài bầu trời không một gợn mây và những tán cây dày đặc bên dưới chúng tôi.

"Chúng tới từ hướng nào vậy?" Marina hỏi, nheo mắt trong lúc nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Hướng đó", Adam nói, đập một ngón tay vào màn hình. Trên màn hình, một tàu trinh sát Mogadorian giống như của chúng tôi chầm chậm hướng tới chỗ chúng tôi từ bên dưới. Mặt trên con tàu được sơn bởi hàng loạt sắc thái xanh lá, là lớp ngụy trang để hòa vào tán rừng mà nó vừa tách ra.

"Chúng ta có chạy nhanh hơn nó được không?"

"Tôi có thể thử", Adam nói, kéo cần điều khiển xuống để cho chiếc Skimmer của chúng tôi thêm chút lực đẩy.

"Hay là chúng ta cứ bắn hạ nó đi", tôi đề xuất.

Khi chúng tôi tăng tốc được thêm một chút, chấm đỏ nhấp nháy trên bảng điều khiển biến ra thành bốn chấm đỏ nhấp nháy. Chúng có nhiều hơn một tên. Hai chiếc Skimmer giống hệt nhau bay lên từ khu rừng ngay trước mặt chúng tôi, một chiếc khác thì từ bên mạn sườn. Chiếc đầu tiên thì vẫn bám sau đuôi. Bị chặn tứ phía, Adam không còn lựa chọn nào khác ngoài dừng lại. Những chiếc Skimmer kia vây vòng quanh chúng tôi.

"Chúng cũng đều có súng, phải không?" Marina hỏi.

"Đúng thế", Adam đáp. "Chúng ta đang ở tình thế vô cùng bất lợi".

"Không hẳn vậy", tôi đáp, và tập trung vào bầu trời bên ngoài. Nơi mà không một gợn mấy vừa rồi giờ chầm chậm tối đen lại, mây mù che phủ khắp nơi theo ý tôi.

"Từ từ đã", Adam cảnh báo. "Chúng ta không muốn cho chúng biết trước là có các cậu trên tàu đâu".

"Anh chắc là chúng không bắn rơi chúng ta chứ?"

"Chín mươi phần trăm", Adam nói.

Tôi để cho cơn bão mà tôi đang tạo ra tan đi, để cho những đám mây trôi trên bầu trời như nó vốn phải thế. Ngay sau đó, một tiếng động chói tai phát ra từ bảng điều khiển của chúng tôi.

"Chúng đang nối máy với chúng ta", Adam nói. "Chúng muốn nói chuyện".

Tôi chợt nảy ra một kế hoạch khác, một cái mà không dính dáng gì tới việc choảng nhau giữa không trung khi bị áp đảo thế này cả.

"Anh nói anh là con một tên Tướng quân nào đó đúng không?", tôi hỏi Adam. "Vậy sao anh không, ừm, dùng uy quyền của mình hay gì đó?"

Khi Adam cân nhắc việc này, hệ thống giao tiếp trên bảng điều khiển lại kêu lên lần nữa.

"Tôi nên nói với cậu là tôi không hẳn là được coi trọng bởi những người khác thuộc dân tộc tôi", anh ta nói. "Họ có lẽ sẽ không nghe theo tôi đâu".

"Ừ, thì, nó khá là rủi ro", tôi thừa nhận. "Tình huống tệ nhất thì chúng sẽ bắt cậu làm tù binh phải không nào?"

Adam nhăn nhó. "Ừ".

"Vậy thì, chúng ta để chúng đưa chúng ta tới chỗ mình đang muốn tới. Đừng có lo. Chúng tôi sẽ giải cứu anh".

"Ừ, anh cần làm gì đó nhanh", Marina nói, vung tay về phía kính chắn gió. Con tàu ngay trước mặt chúng tôi đang mất kiên nhẫn hoặc bắt đầu nghi ngờ nên đã ngắm trụ súng về phía chúng tôi.

"Được rồi, tang hình đi", Adam nói. Tôi vòng qua ghế của mình và nắm tay Marina và làm cả hai chúng tôi biến mất. Cảm nhận được tình hình, Dust thu nhỏ lại thành một con chuột xám nhỏ xíu và chui xuống phía dưới ghế Adam.

Adam ấn một nút trên bảng điều khiển, và một đường truyền hình ảnh xuất hiện trên màn hình. Một tên Mogadorian trinh sát xấu xí với đôi mắt vô hồn díu vào nhau, hàm răng ngắn và sắc nhọn nhìn chằm chằm vào Adam với vẻ vô cùng khó chịu. Hắn nói to gì đó bằng tiếng Mogadorian.

"Giao thức hoạt động bắt buộc chúng ta nói tiếng anh khi ở trên Trái đất, tên Vatborn ngu si kia", Adam đáp lại lạnh lùng. Anh ta ngồi thẳng người trên ghế, bỗng trông vô cùng oai vệ khiến tôi như muốn tát cho anh ta một cái. "Ngươi đang nói với Adamus Sutekh, đứa con trai Trueborn của Tướng quân Andrakkus Sutekh. Ta đang trong một nhiệm vụ cấp bách theo lệnh cha ta. Dẫn ta tới địa điểm Loric ngay lập tức".

Tôi phải công nhận Adam là một gã chém gió như thần. Biểu cảm của tên trinh sát kia chuyển từ khó chịu sang bối rối, cuối cùng là vô cùng sợ hãi.

"Vâng thưa ngài, tôi làm ngay lập tức đây ạ", tên trinh sát đáp, và để trả lời Adam ngay lập tức ngắt kết nối. Từng chiếc một, đám Skimmer phá bỏ thế kìm hãm mà chúng tạo ra và để chúng tôi di chuyển tiếp.

"Hiệu quả rồi", Marina nói, nghe có chút bất ngờ khi cô ấy bỏ tay tôi ra.

"Tạm thời thôi", Adam đáp, nheo mắt không tự tin cho lắm. "Hắn là một tên lính quèn. Bất cứ ai chỉ huy ở đây thì đó cũng sẽ là một câu chuyện khác".

"Chẳng phải là anh cứ bảo là cha anh cử anh tới đây để kiểm tra tiến độ của chúng à?" tôi hỏi.

"Cứ cho là chúng không biết tôi đã phản bội lại chúng và cha tôi về cơ bản là đã kí án tử cho tôi? Ừ, có thể sẽ có hiệu quả đấy".

"Anh chỉ cần đánh lạc hướng chúng một lúc thôi", tôi nói. "Đủ lâu để Marina và tôi tìm được cách vào trong Thánh đường".

"Nó kìa", Marina nói và nhìn qua cửa sổ khi chiếc Skimmer bắt đầu hạ cánh xuống Calakmul.

Có cả đống những ngôi nhà cổ nhỏ bé phía dưới, tất cả chúng đều được xây dựng từ đá vôi đã bị xói mòn sau hàng thế kỉ, khu rừng thì len lỏi vào che phủ chúng. Mắt tôi bị thu hút về một ngôi đền hình kim tự tháp to tướng làm lu mờ tất cả những ngôi nhà kia; nó được xây dựng trên một ngọn đồi thấp, trông khá vuông vắn, bị che phủ bởi những cầu thang dốc đứng và vỡ nát được tạc ngay vào trên nó. Tôi không thể nhìn rõ từ khoảng cách này, nhưng có vẻ như có một cánh cửa nào đó ở trên đỉnh kim tự tháp.

"Cậu cá bao nhiêu là chúng ta cần trèo lên trên thứ đó?" tôi nói.

"Đó là Thánh đường", Marina đáp. "Tớ chắc chắn về việc đó".

"Cũng như là người dân tộc tôi cũng ở đây, dĩ nhiên rồi", Adam nói.

Đám Mogadorian đã dọn sạch khu rừng quanh Thánh đường theo một vòng tròn hoàn hảo, cây cối bị chặt hạ, nguyên mộ tổ đội tàu trinh sát Mogadorian đỗ trên mặt đất trống trơn. Bên cạnh vài tá Skimmer, tôi có thể nhận ra từng dãy lều nơi hẳn là chỗ bọn Mog cắm trại. Cũng có một vài thứ trông như là bệ phóng tên lửa hạng nặng và trụ súng, tất cả vũ khí đó ngắm thẳng vào ngôi đền, vậy mà ngôi đền trông vẫn không bị làm sao cả. Kì lạ là, ở chân đền và xung quanh nó, vẫn có những cái cây mọc đan xen với dây leo trông như thể đã không có ai chăm sóc hàng năm trời. Nó là một sự hoàn toàn trái ngược với vùng vành đai vô cùng gọn ghẽ của đám Mogadorian, nơi mà mọi thứ tự nhiên đã bị dọn sạch.

"Nó như thể có gì đó giữ chúng cách xa ngôi đền", Marina nói, nhận thấy cùng một thứ như tôi đang nghĩ.

"Chú Malcolm đã nói là chỉ có các Garde mới vào được", tôi nói.

Con tàu Mog hộ tống của chúng tôi hạ cánh xuống đường băng tạm thời và Adam hạ cánh cách nó vài mét. Thánh đường hiện ra lờ mờ ở phía xa. Thứ duy nhất chắn ngang giữa chúng tôi và ngôi đền Loric là một khu đất trống trải và một đạo quân Mogadorian nhỏ, nhiều tên trong số chúng đã bắt đầu tụ tập lại, tên nào tay cũng lăm lăm súng.

"Nguyên một ủy ban chào đón luôn kìa", tôi nói và liếc nhìn Adam. Anh ta nhìn người dân tộc mình tụ lại trên màn hình, nuốt nước bọt khó khăn và tháo dây an toàn của ghế lái.

"Được rồi, tôi sẽ đi trước. Dụ chúng đi chỗ khác bằng cách nào đó. Các cậu thì lẻn vào Thánh đường".

"Tớ không thích vụ này", Marina nói. "Chúng quá đông".

"Sẽ ổn thôi", Adam nói. "Cứ vào trong đi và làm việc cậu cần phải làm".

Chỉ thế, Adam mở cửa buồng lái và nhảy lên thân chiếc Skimmer. Có khoảng ba mươi tên Mogadorian phía dưới chờ đợi anh ta, và nhiều tên nữa đang tiến lại từ dãy lều. Marina và tôi núp mình trong chiếc Skimmer, tay tôi ở gần cô ấy phòng khi chúng tôi cần tàng hình.

"Ai chỉ huy ở đây?" Adam hét lên, đứng thẳng lên oai vệ, một lần nữa khoác lên mình cái vẻ của một tên Trueborn.

Một nữ chiến binh với cái áo choàng đen không ống tay bước tới trước. Cô ta có hai bím tóc dày bắt đầu từ hai bên đầu và quấn vòng quanh nó, bao tròn những hình xăm Mogadorian trên đỉnh đầu. Tay cô ta bọc trong những cái băng gạc bẩn thỉu như thể chúng vừa bị thương hay bị đốt cháy.

"Ta là Phiri Dun-Ra, đứa con gái Trueborn của Magoth Dun-Ra đáng kính", tên chiến binh nói to về phía Adam. Phong cách của cô ta cũng gần oai vệ như anh ta. "Tại sao anh lại đến đây, Sutekh?"

Adam nhảy xuống đất, hất đầu để gạt mớ tóc đang lòe xòe trước mắt ra.

"Lệnh từ chính Lãnh tụ Kính yêu. Ta đến đây thanh tra khu vực này để chuẩn bị cho chuyến thăm của ngài ấy".

Cả đám đông rùng mình khi Adam nhắc tới Setrákus Ra. Nhiều tên Mog lén nhìn nhau lo lắng. Tuy vậy, Phiri Dun-Ra lại có vẻ sợ hãi gì cả. Cô ta sải bước tới trước, để cho khẩu súng giắt bên hông đung đưa theo tự nhiên. Có gì đó quặn lại trong bụng tôi khi nhìn thấy cô ta. Cái kiểu di chuyển như thú săn mồi, cái ánh mắt như thể sẽ tạo ra rắc rối bất cứ lúc nào. Cô ta sắc xảo hơn hẳn bất cứ tên chiến binh Mog nào mà tôi từng gặp.

"À, lệnh từ Lãnh tụ Kính yêu. Dĩ nhiên rồi", Phiri nói. Cô ta phẩy tay về phía ngôi đền đằng xa. "Ngài muốn xem gì trước nào?"

Adam bước một bước tới trước về phía khu trại của đám Mog và mở miệng chuẩn bị nói. Rất nhanh chóng và không hề cảnh báo, Phiri rút súng ra và đập mạnh vào mồm Adam. Khi anh ta ngã gục xuống đất, toàn bộ đám Mogadorian đồng loạt nâng súng lên.

"Bên trong một phòng giam thì sao nhỉ, tên phản bội?" Phiri rít lên, đứng ra trước mặt Adam, khẩu súng chĩa thẳng vào mặt anh ta.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.