Tôi theo dõi từ đài quan sát khi chiếc tàu chiến tiến lại gần, đầu tiên chỉ là một chấm đen trên bề mặt xanh của Trái đất nhưng nhanh chóng to lên cho tới khi nó hoàn toàn che phủ hành tinh bên dưới. Con tàu chiến chậm lại khi nó áp sát tương đối gần tàu Anubis - tương đối bởi vì chúng tôi vẫn có thể cách nhau hàng dặm khi ở trên này, độ to lớn của vũ trụ khiến cho việc đoán khoảng cách trở nên khó hơn. Tôi đang ở cách xa Trái đất. Cách xa các bạn của mình. Đó là khoảng cách duy nhất quan trọng.
Một cửa trên tàu chiến kia mở ra và một tàu vận chuyển nhỏ xuất hiện. Nó màu trắng, trong một cách hoàn hảo, như thể là một viên trân châu trôi trong biển không gian đen ngòm. Con tàu nhỏ lắc lư hướng về phía tôi và tôi có thể nghe thấy tiếng bánh răng mài vào nhau và tiếng không khí bị hút ra khi khu hạ cánh của chính tàu Anubis ngay phía dưới chân tôi chuẩn bị đón nhận vị khách kia.
"Cuối cùng cũng tới", Setrákus Ra nói và siết chặt bờ vai tôi. Lão nghe có về hưng phấn về vị khách mới đến này, một nụ cười lớn xuất hiện trên khuôn mặt con người mà hắn lấy trộm. Chúng tôi đứng cạnh nhau trên đài quan sát ngay phía trên khu hạ cánh, từng hàng tàu do thám và bộ sưu tập nhỏ hơn nhưng tàu vận chuyển hình tròn đậu phía dưới chúng tôi.
"Chúng tôi đang đợi người tôi được "hứa hôn". Ngay cả nghĩ đến từ đó thôi cũng khiến tôi buồn nôn. Tay Setrákus Ra đặt trên vai tôi như thể một người cha càng làm mọi việc trở nên tệ hơn.
Tôi giữ cho mặt mình thật vô cảm. Tôi đang ngày một khá hơn về khoản che giấu cảm xúc của mình. Tôi quyết tâm sẽ không để lộ thêm chút gì nữa cho con quái vật này. Tôi giả vờ là mình cũng háo hức, có lẽ là cả chút lo lắng nữa. Cứ để lão nghĩ hắn đã khuất phục được tôi hoặc là tôi đã từ bỏ. Cứ để lão nghĩ những bài học của tôi về Tiến trình Mogadorian hóa đã có tác dụng, rằng tôi đang trở nên giống như bản thể chính tôi trong cái giấc mộng kia.
Sớm hay muộn gì tôi biết mình cũng sẽ có thể trốn thoát. Hoặc là chết khi cố làm vậy.
Tôi quay mặt khỏi chỗ cửa sổ và nhìn xuống phía dưới từ ban công đài quan sát, nhìn con tàu kia chuẩn bị đi qua cửa. Những ánh đèn nhấp nháy ở bên dưới cảnh báo bất cứ lũ Mog có thể bị hút ngược ra không gian nếu chúng không biến khỏi đó. Setrákus Ra thì đã lo xong việc đó, đuổi đám kĩ thuật viên Mog đi để chúng tôi có thể chào mừng tên mới đến này một cách riêng tưNhững cánh cửa nặng nề mở ra và tôi có thể cảm nhận được lực hút từ không gian qua cả cánh cửa thông áp đã đóng chặt; áp lực không khí thay đổi như thể luồng nước thoát ra khỏi tai tôi. Sau đó, con tàu vận chuyển lướt nhẹ vào, những cánh cửa đóng lại phía sau nó và mọi thứ lại trở lại yên lặng.
"Đi nào", Setrákus Ra ra lệnh, sải bước ra khỏi đài quan sát, đi qua cánh cửa thông áp giờ đã mở và cầu thang xoắn ốc dẫn xuống bên dưới. Tôi ngoan ngoãn đi theo sau hắn, tiếng những bước chan vang vọng trên mặt sàn kim loại khi chúng tôi đi qua những dãy tàu do thám. Một cách đầy thận trọng, không muốn bị nhìn thấy là có hứng thú, tôi đánh mắt qua người Setrákus Ra để nhìn con tàu kia khi nó mở cửa. Tôi chờ đợi một tên Trueborn Mogadorian trẻ tuổi, một tên sĩ quan cao cấp đầy triển vọng được chính tay Setrákus Ra lựa chọn, như là những tên đầy lo lắng khi chuyển những báo cáo cho tên "Lãnh tụ Kính yêu" của chúng mà tôi đã thấy.
Dù đã cố gắng hết sức tỏ ra bình thường, tôi vẫn không thể kìm lại một chút há hốc mồm khi Năm bước ra khỏi con tàu.
Setrákus Ra quay lại nhìn tôi. "Hai con đã biết nhau rồi nhỉ?"
Một bên mắt của Năm bị ẩn dưới một cái băng gạc trông bẩn thỉu, một vết máu mờ màu nâu đen ở giữa nó, rìa cái gạc thì đầy mồ hôi. Anh ta trông tơi tả và kiệt sức, và khi con mắt còn tốt của anh ta nhìn về phía tôi, bờ vai to lớn của anh ta càng hạ thấp xuống. Anh ta dừng lại ngay trước mặt Setrákus Ra, mắt nhìn xuống đất.
"Cô bé làm gì ở đây thế?" Năm hỏi nhỏ.
"Giờ chúng ta ở cùng nhau", Setrákus Ra trả lời và nắm lấy vai Năm. "Đứa cháu đã được giải phóng và khai sáng, sắp thấu hiểu toàn bộ Tiến trình Mogadorian hóa. Và cậu đã góp một phần công sức không nhỏ, cậu bé của ta".
"Được rồi", Năm hằm hè.
Tôi nhớ lại Năm ở trong giấc mộng của tôi - anh ta ở đó áp giải Sáu và Sam về phía chỗ xử tử họ. Sáu đã nhổ thẳng vào mặt anh ta - nhưng tôi đoán là tôi đã bỏ lỡ đoạn sau bởi tôi đã quá tập trung vào sự khó chịu về mối liên kết với Setrákus Ra. Giờ thì anh ta ở đây, được tán thưởng bởi lãnh đạo đám Mogadorian, tương lai đã được định hình. Và có vẻ tôi đã được hứa gả cho anh ta trong một nghi lễ kì dị nào đó của một đám cưới Mogadorian. Ngay bây giờ thì, đó không phải là mối bận tâm lớn nhất. Bởi vì Năm đang trông như là anh ta vừa mới ở trong một trận ẩu đả.
"Anh - anh đã làm gì?" Tôi hỏi, giọng tôi to hơn mức mà tôi muốn. "Đã có chuyện gì xảy ra với những người khác?"
Năm nhìn tôi lần nữa và bặm môi. Anh ta không buồn trả lời.
"Cậu đã cho chúng một cơ hội, phải không nào?" Setrákus Ra hỏi Năm, nhưng tôi biết lão nói thế để cho tôi thấy an ủi thôi. "Cậu đã cố cho chúng thấy con đường đúng đắn".
"Họ không chịu nghe", Năm đáp lại, giọng khá nhỏ. "Họ không cho tôi lựa chọn".
"Và nhìn xem chúng trả ơn cậu cho cố gắng tỏ sự khoan dung của cậu này", Setrákus Ra nói, lướt vài ngón tay trên miếng gạc của Năm. "Chúng ta sẽ sửa lại nó ngay lập tức".
Tôi giật mình bước lùi một bước khi Năm gạt mạnh tay Setrákus Ra đi. Đó là một đòn mạnh, tiếng va chạm vang vọng khắp nơi quanh chúng tôi. Tôi không thể thấy mặt lão, nhưng tôi có thể thấy những cơ bắp ở gáy Setrákus Ra căng lên, tư thế cứng nhắc của lão dường như trở nên căng cứng hơn nữa. Tôi cảm thấy một sự tức giận to lớn ẩn chứa bên trong dáng vẻ con người đó, chực chờ để bộc phát ra ngoài.
"Kệ nó", Năm nói, giọng nhỏ và run rẩy. "Tôi muốn để nó như thế".
Bất cứ sự quở trách nào mà Setrákus Ra có thể làm đã không xảy ra. Lão gần như là thấy ngạc nhiên trước việc Năm muốn bị mù một bên như thế.
"Cậu đã mệt rồi", Setrákus Ra cuối cùng cũng nói. "Chúng ta sẽ bàn bạc lại việc này sau khi cậu đã nghỉ ngơi".
Năm gật đầu và bước một bước đầy thận trọng vòng qua Setrákus Ra, như thể anh ta không chắc là tên lãnh chúa của đám Mogadorian có thực sự để mình đi. Khi Setrákus Ra không cản lại, Năm lẩm bẩm gì đó và nặng nề đi về phía cửa ra.
Anh ta đi được nửa đường trước khi bị Setrákus Ra gọi giật lại.
"Cái xác đâu?" lão ta hỏi, làm Năm đứng khựng lại. "Cái dây chuyền đâu rồi?"
Năm hắng giọng, và tôi nhận thấy tay anh ta bắt đầu run lên, ít nhất là trước khi anh ta tự kiềm chế nó lại. Anh ta quay lại đối mặt với Setrákus Ra, kẻ đang nhìn về phía cửa con tàu vận chuyển, rõ ràng là đang chờ đợi thứ gì đó cho mình.
"Cái xác nào?" Tôi hỏi, cảm thấy nói lại trong lồng ngực. Khi cả hai ngó lơ tôi, tôi cao giọng hơn. "Cái xác nào? Dây chuyền của ai?"
"Mất rồi", Năm nói thẳng, trả lời câu hỏi của Setrákus Ra.
"Tôi hỏi anh một câu hỏi, Năm!" Tôi hét lên. "Cái xác -"
Không buồn nhìn tôi, Setrákus Ra phẩy tay về phía tôi. Răng tôi đập vào nhau khi lão dùng Telekinesis làm tôi ngậm mồm lại. Nó như thể là bị ăn tát vậy, và má tôi đỏ bừng lên đầy tức giận. Ai đó đã chết, tôi biết thế. Một người bạn của tôi đã chết, và hai thằng khốn kia thì ngó lơ tôi.
"Giải thích xem nào", Setrákus Ra gầm lên với Năm, và ngay cả khi trong hình dạng một con người đẹp trai, tôi biết là sự kiên nhẫn của hắn đang biến mất.
Năm thở dài như thể màn đối đáp này là một sự lãng phí thời gian. "Chỉ huy Deltoch quyết định sẽ tự mình trông chừng cái xác, và tôi không muốn chất vấn mệnh lệnh từ ông ta. Tôi tìm thấy những gì còn lại của Deltoch ngay trước lúc chúng tôi rời đi. Đám Garde hẳn đã lẻn vào và trốn thoát cùng người bạn của chúng".
"Mày là người lẽ ra phải mang cái xác tới cho ta", Setrákus Ra rít lên, ánh mắt như muốn xuyên thủng Năm. "Không phải Deltoch. Mày".
"Tôi biết", Năm đáp. "Ông ta không chịu nghe khi tôi nói đó là lệnh của ngài. Ít nhất thì hắn cũng chết vì sự ương bướng của chính hắn".
Tôi thấy mặt Setrákus Ra tối sầm lại, bộ não sau đôi mắt xanh dương ăn trộm kia hẳn đang suy tính gì đó, như thể lão biết Năm đang chơi hắn bằng cách nào đó, sự tức giận đang ngày càng lớn. Tôi cảm thấy lực Telekinesis của hắn trên hàm mình yếu đi. Hắn đã phân tâm, giờ chỉ còn tập trung vào Năm. Trước khi hắn kịp nói hay làm gì nữa, tôi bước vào giữa hai người, cao giọng thêm chút nữa. Lần này thì họ sẽ phải chú ý tới tôi.
"Cái xác nào? Các người đang nói về ai thế?"
Cuối cùng thì, con mắt còn lành của Năm nhìn về phía tôi. "Tám. Cậu ấy đã chết".
"Không", tôi nói, từ đó phát ra gần như chỉ là một lời thì thầm trong khi tôi cố gắng trong một hành động muộn màng để ngăn mình phản ứng lại. Đầu gối tôi mềm nhũn ra, và khuôn mặt vô cảm của Năm trở nên nhòe mờ khi nước mắt tôi chảy ra.
"Đúng thế", Setrákus Ra chen vào, tất cả sự tức giận đã biến mất khỏi giọng của hắn, thây thế bởi thứ gì đó nham hiểm hơn - giọng của hắn cường điệu và quá châm chọc. "Năm đây đã làm thế, phải không nào cậu bé của ta? Tất cả để phục vụ cho Tiến trình Mogadorian hóa".
Tôi bước một bước về phía Năm, tay nắm chặt. "Ngươi? Ngươi đã giết anh ấy?"
"Nó là -" Trong một thoáng, có vẻ như Năm sẽ phủ nhận việc đó. Nhưng rồi hắn liếc nhìn nhanh về phía Setrákus Ra và chỉ đơn giản là gật đầu. "Đúng thế".
Chỉ như vậy, toàn bộ nỗ lực của tôi về việc không bộc lộ cảm xúc khi ở cạnh Setrákus Ra biến mất. Tôi thấy một cơn giận đang gào thét bên trong tôi. Tôi muốn tấn công Năm. Tôi muốn lao vào hắn và xé xác hắn ra. Tôi biết mình sẽ chẳng có cơ hội chiến thắng - tôi đã thấy hắn thể hiện trong Giảng đường, cái cách mà hắn có thể biến da mình thành kim loại hay bất cứ thứ gì hắn chạm vào - nhưng tôi sẽ gây ra nhiều thiệt hại cho hắn nhất có thể. Tôi sẽ để tay mình bị gãy khi đấm vào lớp da kim loại đó dù chỉ để có một cú đấm trúng đích trước khi hắn kịp biến đổi.
Setrákus Ra đặt tay lên vai tôi ngăn tôi lại.
"Ta tin rằng là giờ là một thời điểm tuyệt vời cho bài học mà chúng ta đã nói", lão nói với tôi cũng với giọng giả tạo kia.
"Bài học về cái gì chứ?" Tôi vặc lại, nhìn Năm gườm gườm.
Năm trông gần như là nhẹ nhõm hẳn khi sự chú ý của Setrákus Ra giờ đã chuyển sang tôi. "Tôi có thể đi được chưa?" hắn ta hỏi.
"Chưa được đâu", Setrákus Ra đáp.
Từ bên cạnh một con tàu, Setrákus Ra nắm lấy một cái xe đầy những dụng cụ - cờ lê, cờ lê, tua vít đều được dùng cho bảo trì sửa chữa đám tàu Mogadorian, nhưng không khác những thứ cùng loại ở Trái đất cho lắm - và kéo về chỗ chúng tôi. Hắn nhìn xuống tôi và mỉm cười.
"Ella à, Biệt năng của cháu được gọi là Dreynen. Nó cho cháu khả năng tạm thời vô hiệu hóa Biệt năng của các Garde khác", Setrákus Ra giảng giải, tay hắn chắp sau lưng. "Đó là một trong những Biệt năng hiếm nhất trên Lorien.
Tôi lấy cánh tay quệt nước mắt đi và cố gắng đứng thẳng lên một chút. Tôi vẫn hằm hằm nhìn Năm, nhưng lại nói với Setrákus Ra. "Tại sao bây giờ ông lại nói cho tôi? Tôi không quan tâm".
"Nó khá quan trọng trong việc biết về quá khứ một người", hắn ta đáp, không hề nao núng. "Nếu cháu tin vào các Trưởng lão, các Biệt năng có được trên Lorien là để cung cấp những thứ cần thiết cho xã hội Lorien. Ta từng tự hỏi, có lợi ích gì khi một sức mạnh chỉ hiệu quả đối với những Garde khác?"
Năm vẫn đứng hoàn toàn bất động, từ chối nhìn vào mắt tôi. Bị phân tâm bởi sự giận dữ của mình, tôi quên mất việc kiểm soát những gì mình nói để cố gắng tỏ ra nhập vai.
"Tôi không biết", tôi bật lại đầy châm chọc. "Có lẽ Lorien thấy được những gã quái dị như các người sẽ xuất hiện và biết là sẽ có ai đó chặn đứng các người lại".
"À", Setrákus Ra đáp, giọng hắn tràn đầy vẻ tự mãn, như thể tôi đã bước ngay vào cái bẫy của hắn. "Nhưng nếu là như thế, tại sao đám Trưởng lão không chọn cháu là một trong những Garde được cứu thoát? Và, nếu Lorien bằng cách nào đó cân bằng các Biệt năng cho phù hợp những nhu cầu của dân Loric, tại sao nó lại trao tặng các Biệt năng cho những kẻ không phù hợp để sử dụng chúng? Chỉ cần sự tồn tại của Dreynen đã là thứ cho thấy sự sai lầm trên Lorien mà các Trưởng lão cố gắng chối bỏ. Đó là sự hỗn loạn cần phải được thuần hóa chứ không phải là tôn thờ".
Tôi cố gắng bước một bước về phía Năm nhưng Setrákus Ra dùng Telekinesis giữ tôi đứng im tại chỗ. Tôi nén sự giận dữ của mình lại và tự nhắc nhở chính mình tôi đang là một tù nhân ở đây. Tôi phải giờ vờ hùa theo trò chơi ngu ngốc của Setrákus Ra cho tới khi thời cơ chín muồi. Báo thù sẽ phải đợi thôi.
"Ella", Setrákus Ra nói. "Cháu có hiểu ta đang nói với cháu điều gì không?"
Tôi thờ dài và quay khỏi Năm để nhìn một cách đờ đẫn về phía Setrákus Ra. Rõ ràng là, hắn đã soạn sẵn bài giảng về triết học này. Nó có lẽ là một trong những phần dài ngoằng trong quyển sách của hắn. Chả có ích gì để đi cãi nhau với hắn.
"Vậy mọi thứ chỉ là ngẫu nhiên và chúng ta nên lợi dụng nó và vân vân", tôi nói. "Có lẽ ông đã đúng, có lẽ ông đã sai. Chúng ta chẳng bao giờ biết được bởi ông đã tới và phá hủy cả hành tinh".
"Chính xác thì ta đã phá hủy cái gì chứ? Một hành tinh, có lẽ vậy. Nhưng không phải là cội nguồn Lorien". Setrákus Ra lấy tay nghịch một cái dây chuyền đeo trên cổ hắn. "Nó phức tạp hơn cháu biết đấy, cháu yêu à. Sớm thôi, tâm trí cháu sẽ được khai mở và cháu sẽ hiểu. Cho tới lúc đó -" Lão với tay tới chỗ chiếc xe, nhặt ra một cái cờ lê Mogadorian và ném cho tôi, "chúng ta luyện tập đã".
Tôi đỡ lấy cái cờ lê và giữ nó trước mặt. Setrákus Ra quay qua Năm, kẻ vẫn đứng đó thật im lặng chờ đợi được cho đi.
"Bay lên", Setrákus Ra ra lệnh.
Năm ngẩng mặt lên, tỏ vẻ khó hiểu. "Cái gì?"
"Bay lên", Setrákus Ra lặp lại, vẩy tay lên phía trần nhà. "Cao nhất có thể".
Năm lầm bầm gì đó và từ từ bay lên cho đến khi cách mặt đất độ hơn mười mét, đầu của hắn gần như chạm trần. "Giờ thì sao?" hắn ta hỏi.
Thay vì trả lời hắn, Setrákus Ra quay sang tôi. Tôi đã biết hắn muốn tôi làm gì. Lòng bàn tay tôi đổ mồ hôi dù đang tiếp xúc với cái cờ lê bằng kim loại lạnh toát. Lão quỳ một chân xuống bên cạnh tôi và hạ giọng.
"Ta muốn cháu làm thứ cháu đã làm ở Căn cứ Dulce", Setrákus Ra nói.
"Tôi nói với ông rồi, tôi không biết làm thế nào tôi có thể làm thế", tôi phản ứng.
"Ta biết cháu sợ hãi. Sợ hãi bởi ta, bởi số phận của cháu, bởi nơi này", Setrákus Ra nói đầy kiên nhẫn, và trong một thoáng hoảng sợ giọng hắn đã nghe như thể là của chú Crayton. "Nhưng với cháu, sợ hãi chính là một vũ khí. Nhắm mắt lại và để nó tự lan tỏa khắp người cháu. Khả năng Dreynen của cháu sẽ đi theo đó. Nó là một thứ đói khát, thứ Biệt năng bên trong cháu ý, và nó sẽ hấp thụ thứ mà cháu sợ hãi".
Tôi nhắm chặt mắt lại. Một phần trong tôi muốn chống phá bài học này, tôi phát nổi da gà khi nghe giọng của Setrákus Ra. Nhưng một phần khác trong tôi muốn học cách dùng Biệt năng này, không cần biết cái giá phải trả là gì. Nó không có vẻ gì là quá không tự nhiên - có một luồng năng lượng trong tôi muốn thoát ra ngoài. Khả năng Dreynen của tôi muốn được sử dụng.
Khi tôi mở mắt ra, cái cờ lê đã sáng lên với năng lượng màu đỏ. Tôi đã làm được. Giống hệt như khi ở Căn cứ Dulce.
"Rất tốt, Ella. Cháu có thể dùng Dreynen bằng cách chạm vào hoặc như cháu vừa làm được, nạp nó vào một vật thể để dùng cho một đòn tấn công từ xa", Setrákus Ra giải thích. Lão lùi nhanh một bước về phía sau khi tôi thọc cái cờ lê về phía lão. "Bình tĩnh nào cháu yêu".
Tôi nhìn chằm chằm Setrákus Ra không chớp mắt, giữ cái cờ lê như thể là tôi đang cầm một ngọn đuốc và đang cố gắng xua đuổi một con thú hoang đi. Tôi tự hỏi nếu tôi có thể đánh lão bằng cái này, làm lão mất Biệt năng rồi đập nó vào đầu lão. Liệu Năm có ngăn tôi lại? Liệu tôi có thể làm được thế không? Tôi vẫn chưa biết hết giới hạn các Biệt năng của Setrákus Ra hay những mánh nào mà lão đang giấu, hay việc gì sẽ xảy ra với phép bùa lão dùng kết nối hai chúng tôi. Nhưng có lẽ thế cũng đáng để thử.
Một nụ cười từ tự hiện lên trên mặt Setrákus Ra, như thể lão biết tôi đang tính toán thế nào và hắn thì thích thế.
"Làm đi", lão nói, mắt hắn đảo về phía trần. Cháu biết phải làm gì tiếp theo rồi đó. Hắn đã làm hỏng việc của ta. Và hắn đã giết bạn cháu, phải không nào?"
Tôi biết là mình nên cưỡng lại, rằng tôi không nên làm bất cứ thứ gì Setrákus Ra muốn tôi làm. Nhưng cái cờ lê nạp đầy Dreynen của tôi thì lại thấy háo hức như thể con thú đang hăng máu và muốn được thả ra. Và rồi tôi nghĩ về Tám, chết đâu đó trên Trái đất, bị giết bởi một thằng nhóc mập mạp hiện đang lơ lửng ngay trên đầu tôi, người mà ông cố nội tôi rõ ràng đã sắp đặt để cưới tôi.
Tôi quay người và tung cái cờ lê về phía Năm.
Tôi không chắc cú ném của tôi có chính xác hay đủ lực không, vậy nên tôi dùng thêm Telekinesis cho nó. Năm hẳn phải thấy nó lo tới, nhưng hắn ta không buồn tránh ra. Việc đó khiến tôi bắt đầu hối hận về quyết định của mình - sự từ bỏ và tự nguyện chấp nhận hình phạt của mình.
Cái cờ lê đánh trúng Năm ngay xương ức nhưng không quá mạnh. Dù vậy, nó dính chặt vào ngực hắn ta như một miếng nam châm. Hắn hít mạnh một hơi, vẻ buồn chán của hắn biến mất khi hắn cố lấy cái cờ lê ra. Việc đó chỉ được vài giây trước khi luồng sáng thoáng mạnh lên và Năm rơi xuống.
Cú hạ cánh của Năm không lấy gì là đẹp đẽ; chân hắn đổ sụp xuống, tay hắn thì thất bại trong việc đỡ cú va chạm và vai hắn đập mạnh xuống sàn nhà. Hắn nằm sấp ở đó, thở mạnh. Hắn cố đứng dậy nhưng tay hắn có vẻ không hoạt động tốt như bình thường nên hắn chỉ có thể đẩy cơ thể lên khỏi mặt sàn một chút trước khi lại đổ sập xuống. Cái cờ lê rời khỏi ngực hắn, thiệt hại đã được gây ra, Biệt năng của hắn đã bị vô hiệu hóa. Setrákus Ra vỗ lên lưng tôi một cái tán thưởng. Đó là khi tôi nhận thấy mình cảm thấy chút hối hận khi thấy Năm như vậy, dù biết việc hắn đã làm với Tám. Nó chợt cho tôi ý nghĩ là có lẽ hắn cũng chỉ là một tù nhân giống tôi thôi.
"Tự đi tới bệnh xá đi", Setrákus Ra ra lệnh cho Năm. "Ta không quan tâm ngươi làm gì với con mắt của mình, nhưng ta cần ngươi sẵn sàng khi chúng ta hạ cánh xuống Trái đất".
"Rõ, thưa Lãnh tụ Kính yêu", Năm thều thào, ưỡn cổ lên nhìn chúng tôi.
"Làm tốt lắm", Setrákus Ra nói với tôi khi lão dẫn tôi về phía lối ra. "Đi nào. Chúng ta sẽ để cháu trở lại với việc học tập cùng Quyển sách Vĩ đại".
Ngay vả khi tôi vẫn còn giận dữ vì việc hắn đã làm với Tám, khi chúng tôi đi qua thân thể bầm dập của Năm, tôi nói chuyện với hắn bằng Thần giao cách cảm. Tôi từ chối đánh mất định nghĩa về đúng sai khi tôi còn mắc kẹt ở đây.
Tôi xin lỗi, tôi nói với hắn.
Tôi không nghĩ hắn sẽ trả lời, xét về cái cách mà hắn còn gần như chẳng buồn nhìn tôi trước đó. Ngay khi tôi chuẩn bị đóng đường truyền Thần giao cách cảm, hắn có phản hồi.
Tôi không sao, hắn đáp. Tôi đáng bị như thế.
Người đáng bị tệ hơn thế, tôi đáp, mặc dù tôi không hoàn toàn có thể lồng vào giọng nói mình sự nhẫn tâm mà tôi muốn. Nó khó làm vậy khi tôi đang nghĩ về Tám, cười cợt đùa giỡn cùng tôi và Marina.
Tôi biết, hắn trả lời. Tôi không - Tôi xin lỗi, Ella.
Tôi cảm thấy gì đó khác từ tâm trí hắn. Thứ mà chưa bao giờ xảy ra trước đó - có lẽ Biệt năng của tôi đang ngày càng mạnh hơn. Tôi không để tâm nhiều về nó, bởi vì tâm trí tôi thấy thi hài Tám được cố ý bỏ lại trong một nhà chứa máy bay trống không. Tôi cố gắng để hiểu ý nghĩa hình ảnh đó là gì, nhưng những ý nghĩ của Năm là một mớ hỗn độn khó hiểu. Có quá nhiều ý nghĩ đối lập trong não hắn, và khả năng của tôi thì vẫn chưa đủ tốt để có thể hiểu hết chúng.
Tôi đã đi quá hắn, nhưng sau cuộc trò chuyện vừa rồi, tôi lén nhìn một cái về phía sau. Năm đã có thể ngồi dậy. Hắn đang nghịch một quả bóng kim loại giữa các đốt ngón tay, luồn qua luồn lại, chờ đợi các Biệt năng của mình trở lại. Hắn đang nhìn thẳng về phía tôi.
Chúng ta phải thoát ra khỏi đây, hắn nghĩ.