Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Setrákus Ra bảo vài tên lính giữ tôi trong một căn phòng lạnh toát và chẳng có cái cửa sổ nào cả. Chẳng còn những cuộc trò chuyện nhã nhặn trong bữa tối kinh tởm nữa, tôi đoán vậy. Trong này nhỏ tới nỗi tôi có thể đứng giữa phòng, vươn tay ra và gần như có thể chạm vào hai bên tường đối diện nhau. Trên trần nhà có một thứ hình vòm nhô ra. Tôi cược đó là một cái máy quay. Dính vào một bên tường là một cái bàn kim loại nhỏ với một cái ghế trông như thể được thiết kế để làm người ngồi cảm thấy khó chịu nhất có thể. Trên bàn là một bản sao cuốn Quyển sách Vĩ đại về Tiến trình Mogadorian hóa.

Tôi được cho là phải ngồi đây và nghiên cứu kiệt tác của ông tôi. Đọc ba chương và dành ít nhất hai mươi phút trầm tư sau mỗi chương.

Đừng hòng.

Tôi không chắc đó có phải là cuốn mà tôi dùng để đánh con mụ Mogadorian vào ngày đầu tiên của tôi ở đây hay không. Có cả đống những quyển sách thế này nằm rải rác quanh tàu Anubis. Cứ như thể đó là thứ duy nhất mà đám Mog đọc vậy. Dù sao thì, chúng cũng đã buộc quyển này vào bàn để đảm bảo tôi không dùng nó như một vũ khí được.

Thay vì nghiên cứu, tôi dựa vào bức tường xa nhất so với cái bàn và chờ đợi lũ Mog mất kiên nhẫn. Tôi cố gắng không chú ý đến cảm giác nhồn nhột mà vết bùa Mogadorian mới được tạo ra trên mắt cá chân tôi. Nếu chúng đang theo dõi tôi - và tôi gần như chắc chắn chúng luôn luôn theo dõi tôi - tôi không muốn chúng thấy tôi cảm thấy không thoải mái.

Tôi chắc chắn không muốn chúng biết tôi kinh tởm thế nào khi được kết nối với Setrákus Ra. Lũ Mog ghét người Loric, nhưng chúng lại vội vã làm mọi thứ để làm hài lòng "Lãnh tụ Kính yêu" của chúng, ngay cả khi lão từng là một trong số chúng tôi. Dựa vào những gì lão nói với tôi ở bữa tối, Setrákus Ra đã tự biến mình thành một giống lai dị hợm nào đó từ những Biệt năng mạnh mẽ của một Trưởng lão và kĩ thuật tân tiến của lũ Mog. Hoặc đó là những gì lão đã nói. Thật khó để kiểm chứng cái gì là thật hay giả với lão. Dù lão là gì bây giờ - Loric, Mog hay gì đó ở giữa - Setrákus Ra đã dành hàng thế kỉ để khiến lũ Mog nhìn lão như là một đấng cứu thế. Như một vị thần. Lão tới từ đâu không còn quan trọng với chúng nữa. Và ngay cả khi tôi vẫn còn nhận được mấy cái liếc xéo từ vài tên lính trên tàu Anubis, với phần lớn chúng, tôi ở cùng đẳng cấp với Setrákus Ra.

Tôi là cháu gái của một kẻ tự phong thần. Cho tới giờ, đó là thứ đang giữ tôi an toàn.

Và như thể có quan hệ máu mủ vẫn chưa đủ, giờ chúng tôi được nối với nhau bằng phép bùa Loric phiên bản của lão. Tôi nhớ cảm giác bị cho ra rìa khi tôi biết được tất cả các Garde khác đều được kết nối bằng cùng một cách, tất cả họ đều được bảo vệ từ cùng một sức mạnh. Tôi muốn là một phần của nó. Giờ thì tôi có hai vết sẹo nham nhở quanh mắt cá chân tôi.

Cẩn thận với thứ mày muốn đó, Ella.

Tôi ngừng chú ý đến xung quanh, cố gắng nghĩ ra một cách để kiểm tra phép bùa làm gì mà không tự làm tổn thương chính mình thì một tiếng ồn bắt đầu phát ra trong phòng. Nó nghe gần như là tiếng còi báo cháy. Đầu tiên thì nó chỉ như tiếng ù ù trong tai tôi. nhưng vài giây sau nó khuếch đại lên đủ lớn để làm tôi không nghĩ được gì cả. Tôi bịt tai mình lại nhưng âm thanh chỉ càng to hơn. Nó phát ra từ các bức tường ở mọi hướng cùng một lúc.

"Tắt nó đi!" tôi hét lên với lũ Mog mà tôi chắc là đang theo dõi tôi. Phàn hồi lại chỉ là âm lượng ngày càng to hơn. Đầu tôi có cảm giác như thể sắp nứt ra.

Tôi loạng choạng rời khỏi bức tường và âm lượng từ như tiếng hét chói tai ngay lập tức giảm xuống như tiếng huýt sáo lớn. Khi tôi tiến thêm một bước về Quyển sách Vĩ đại, âm thanh lại hạ một chút nữa. Tôi biết ý. Khi tôi cuối cùng cũng mở quyển sách, tiếng ồn chỉ còn là một tiếng vo ve khó chịu.

Vậy đó là cách mà Setrákus Ra dùng để "giáo dục" tôi - bằng cách khiến cho sự yên bình duy nhất tôi có là trong những trang sách của quyển bách khoa toàn thư Mogadorian của lão.

Có lẽ tôi nên thử tận dụng chúng. Có lẽ có thông tin mà tôi có thể dùng để chống lại Setrákus Ra trong chính quyển sách vô cùng nhàm chán của lão. Liếc qua chút cũng chẳng có hại gì. Chả thể nào mà tôi sẽ lại đi tin những sự dối trá trên những trang sách đó.

Âm thanh kia hoàn toàn biến mất khi tôi bắt đầu đọc trang đầu tiên. Và ngay cả khi tôi đang tức giận, tôi không thể không phát ra một tiếng thở dài nhẹ đầy nhẹ nhõm.

Không có thành tựu nào đối với một giống loài lớn hơn việc gánh vác số phận di truyền của nó. Chính vì lí do đó giống loài Mogadorian phải được coi là chủng tộc có cuộc sống tốt hơn cả trong cả vũ trụ này.

Èo. Tôi không thể tin được là cái này có thể tiếp tục được cả năm trăm trang như thế, hay là nó lại trở thành thứ buộc phải đọc của cả một giống loài. Tôi sẽ chẳng tìm được cái gì có ích trong này đâu.

Ngay khi mắt tôi dời khỏi trang sách, cái âm thanh vo vo chết tiệt kia lại phát ra, âm lượng cao hơn trước. Tôi nghiến răng và quay lại nhìn quyển sách, lướt qua vài câu khác cho tới khi tôi nghĩ ra được một thứ gì đó.

Tôi tóm lấy mép trên của độ ba mươi trang và xé chúng khỏi gáy sách. Âm thanh chói tai phát ra đạt mức đáng báo động, nước mắt tôi trào ra nhưng tôi buộc mình phải tiếp tục. Tôi giơ những trang đó lên cho bất cứ tên Mogadorian nào đang theo dõi tôi có thể thấy và rồi xé đôi chúng ra. Rồi tôi xé chúng làm bốn, nhỏ hơn rồi nhỏ hơn cho tới khi tôi có hai nắm đầy những mảnh vụn của Quyển sách Vĩ đại và chúng tung lên cao.

"Giờ tôi phải đọc nó như thế nào đây?" Tôi hét lên.

Âm thanh chói tai tiếp tục thêm vài phút nữa. Nó đã đạt tới thời điểm mà cổ và lưng tôi bắt đầu đau nhức từ cái kiểu so vai của tôi, như thể chúng cố gắng để bịt tai tôi lại. Còn tôi thì cứ tiếp tục xé thêm nhiều trang khác khỏi quyển sách. Tôi còn chả nghe được tiếng giấy bị xé toạc ra.

Và rồi, vô cùng bất ngờ, âm thanh ầm ĩ kia dừng lại. Những khớp xương trên mặt tôi, hai hàm răng - mọi thứ của tôi đều đau nhức. Nhưng tôi đã đánh bại chúng, và sự im lặng trong cái phòng nhỏ xíu khó chịu đó là thứ tuyệt nhất tôi từng trải qua.

Phần thưởng của tôi là vài tiếng được ở một mình. Mà tôi cũng chả biết được là đã bao lâu trôi qua. Tôi ngồi trên mép của cái ghế chẳng có gì là thoải mái, đặt đầu nghỉ trên cái bàn và cố gắng ngủ một chút. Những ý nghĩ của tôi cùng với the âm thanh vo vo trong tai tôi không tài nào khiến tôi ngủ được. Cái đó và cảm giác tôi đang bị theo dõi. Khi tôi mở mắt ra, có cảm giác như căn phòng đã trở nên nhỏ hơn nữa. Tôi biết đó chỉ là do tôi tưởng tượng thôi, nhưng tôi cũng đã bắt đầu hơi hoảng.

Mắt cá chân tôi vẫn nhức phát điên lên được. Tôi vén mép cái áo ngủ Mogadorian sẫm màu của tôi lên - một cái mới, không phải là cái mà Setrákus Ra đã làm cháy - và nhìn chằm chằm vào chỗ da thịt lồi lõm trên chân tôi. Tôi đã thất bại trong việc không để lộ chút biểu cảm nào, nhưng tôi không thể không làm thế. Tôi vươn tay xuống và xoa bóp mắt cá chân, thở một hơi rõ dài khi tôi làm thế. Tôi áp lòng bàn tay vào vết sẹo và ước nó sẽ biến mất khi tôi bỏ tay ra. Dĩ nhiên là nó vẫn còn đó rồi, nhưng ít nhất thì mồ hôi trong lòng bàn tay tôi thấm vào vết sẹo cho cảm giác khá là tốt.

Tôi chợt nghĩ ra một thứ gì đó. Nếu tôi dùng khả năng Aeternus của mình để trở lại một thời điểm trẻ hơn? Liệu vết sẹo trên chân tôi có lành lại?

Tôi quyết định thử nó. Tôi nhắm mắt vào và hình dung bản thân mình hai năm trước. Cảm giác trở nên bé hơn như thể thở ra sau khi nín thở. Ít nhất thì lần này khi tôi mở mắt ra căn phòng trông dường như có vẻ lớn hơn.

Tôi nhìn xuống. Tôi đã lùn hơn vài phân, khiến mình trở nên gầy gò hơn, những cơ bắp mà tôi bắt đầu có trong vài tháng qua lặn mất tiêu. Nhưng mà kí hiệu Mogadorian nham nhở trên chân tôi vẫn còn đó, ửng hồng và đau nhức như cũ.

"Aeternus. Chúng ta có cái đó là điểm chung đấy".

Đó là Setrákus Ra. Lão đứng ở khung cửa giờ đã mở toang của phòng học bé xíu của tôi. Vẫn trong hình hài con người giả tạo đáng ghét. Lão nhìn tôi chăm chú với một nụ cười thản nhiên, dựa vào cánh cửa, khoanh tay trước ngực. "Nó vô dụng", tôi đáp lại cáu kỉnh, che mắt cá chân mình lại. Tôi nhắm mắt lại và biến lại độ tuổi thật của tôi. "Đó là thứ tôi có nhờ việc có họ hàng với ông. Thứ Biệt năng ngớ ngẩn nhất từng có".

"Cháu sẽ không cảm thấy thế đâu khi cháu bằng tuổi ta", Setrákus nói, tảng lờ sự xúc phạm của tôi. "Cháu sẽ trẻ và đẹp mãi mãi nếu cháu muốn. Đó sẽ là một nguồn cảm hứng cho những tôi tớ của cháu khi thấy vị lãnh tụ của họ luôn rạng rỡ và trẻ trung".

"Tôi chả có tôi tớ nào cả".

"Chưa có. Nhưng sớm thôi".

Tôi biết chính xác ý Setrákus Ra về việc thống trị cho tôi, nhưng tôi từ chối việc chấp nhận nó. Tôi thấy hối hận vì đã dùng Aeternus. Giờ lão đã biết một điều khác về tôi, một cách khác để hắn tìm sự tương đồng với tôi, làm như thể chúng tôi giống nhau.

"Phép bùa làm cháu khó chịu à?" lão hỏi nhẹ nhàng.

"Nó chẳng sao cả", tôi đáp nhanh. "Như thể nó còn chẳng có ở đó luôn".

"Hừm. Cảm giác hỗn loạn này sẽ biến mất trong khoảng một ngày". Lão dừng lại, đặt tay lên cằm tỏ ý khiển trách. "Ta biết giờ nó khá đau, Ella. Nhưng rồi sẽ tới lúc cháu biết ơn những bài học mà cháu đang học. Cháu sẽ cảm ơn ta vì lòng nhân từ của ta".

Tôi nhăn mặt về phía lão, chắc mẩm lão sẽ làm nhảm bất kể tôi có nói gì đi nữa. Vậy nên tôi sẽ chẳng nói gì cả.

Tô liếc lên nhìn lão. "Thì sao? Ông như thể, ờm, bảo vệ tôi với cái này á? Đó là mục đích của ông à?"

"Ta sẽ đảm bảo là cháu sẽ không gặp chút nguy hiểm nào, cháu à", Setrákus Ra đáp.

"Phép bùa này có tác dụng như cái mà các Garde có à?" Tôi tiến một bước về phía hắn và khung cửa. "Nếu tôi chạy khỏi đây và một trong những tên lâu la của ông cố ngăn tôi lại, liệu bất cứ thứ gì hắn làm khiến tôi bị thương sẽ bị phản ngược lại vào người hắn?"

"Không. Phép bùa của chúng ta không tác dụng theo kiểu đấy", Setrákus Ra kiên nhẫn trả lời. "Và ta sẽ ngăn cháu lại, cháu gái à. Không phải một trong những tên lâu la của ta".

Tôi bước thêm một bước về phía hắn, tự hỏi là liệu hắn có lùi lại. Hắn không làm thế. "Nếu tôi tiến lại quá gần, liệu phép bùa có bị phá vỡ?"

Setrákus Ra không di chuyển. "Cũng như mỗi phép bùa có hiệu quả khác nhau, vậy nên chúng cũng có những điểm yếu riêng. Nếu ta có thể phát hiện ra rằng đưa những Garde lại gần nhau sẽ phá tan cái phép bùa hèn hạ của đám Trưởng lão đó sớm hơn, ta đã có thể xóa sổ đám Garde rồi". Hắn chạm vào ba chiếc vòng cổ Loric đang sáng rực lên quanh cổ lão. "Dù vậy, ta phải thừa nhận, ta đã tận hưởng cuộc săn".

Tôi cố hết sức để nghe có vẻ bình thường và thành thật. "Chẳng phải là cháu nên biết điểm yếu đó là gì sao? Cháu không muốn lỡ phá tan kết nối của chúng ta, Ông nội à".

Setrákus Ra bật cười với tôi. Tôi bắt đầu nhận ra là hắn thích thú khi tôi hành xử giả dối như thế. Và rồi, ánh mắt lão lướt tới chỗ những trang sách bị xé từ quyển sách của lão và nụ cười của lão biến mất.

"Có lẽ sớm thôi, khi cháu đã sẵn sàng, khi cháu đã tin tưởng sự thuần khiết trong động cơ của ta", lão đáp, và rồi đột ngột thay đổi chủ đề. "Nói ta nghe, cháu gái, bên cạnh Aeternus, cháu đã có thêm những Biệt năng nào nữa rồi?"

"Chỉ có cái kiểu mà cháu dùng để làm ông bị thương ở Căn cứ Dulce", tôi nói dối, đoán rằng đó là ý hay khi giữ khả năng thần giao cách cảm của tôi là một bí mật. Tôi đã thử dùng nó để kết nối với các Garde nhưng khoảng cách từ tàu Anubis tới Trái đất có lẽ quá xa. Một khi chúng tôi đã hạ cánh, tôi sẽ thử lại. Cho tới khi đó, Setrákus Ra biết càng ít về tôi càng tốt. "Và cháu không thể điều khiển được cái đó. Cháu còn chả biết đó là gì".

"Ta có bị thương gì đâu", Setrákus Ra tỏ vẻ khinh miệt. "Những Biệt năng khác của cháu sẽ sớm phát triển thôi, cháu yêu à. Trong lúc đó, cháu có muốn ta cho cháu xem giới hạn của khả năng của cháu?"

"Có", tôi đáp, gần như ngạc nhiên với chính sự hào hứng của mình. Tôi tự nhủ đó là điều thông minh khi học cách dùng Biệt năng của mình, ngay cả khi nếu người dạy tôi là con quái vật lớn nhất trong vũ trụ này.

Đáp lại, Setrákus Ra mỉm cười. Gần như thể lão đã nghĩ lão đã cảm hóa được tôi. Không phải, nhưng cứ để lão nghĩ tôi đang trở thành một học trò của lão. Hắn phẩy tay về đống bừa bộn mà tôi tạo ra từ quyển sách của lão.

"Đầu tiên thì dọn đống này đi đã", hắn ra lệnh. "Ta sẽ cho cháu một cơ hội để luyện tập các Biệt năng của cháu sau khi người được hứa hôn với cháu tới".

Cái gì của tôi cơ?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.