Cảnh hoàng hôn ở đầm lầy hẳn sẽ tuyệt đẹp nếu như không có cái chiến thuyền Mogadorian to tổ chảng nhô ra ở phía chân trời. Chiến thuyền ngoài hành tinh này được làm từ một thứ kim loại nào đó chẳng hề phản chiếu gì cả, ánh sáng hồng và da cam cuối ngày cứ thế mà bị hấp thụ bởi vỏ ngoài con tàu. Con quái thú đó chẳng hề hạ cánh - chẳng có đủ không gian thoáng đãng trong khu đầm lầy cho nó hạ xuống, trừ khi nó muốn đè bẹp đống tàu Mogadorian nhỏ hơn đang đậu trên con đường hẹp phía dưới. Thay vào đó, chiến thuyền kia cứ lơ lửng ở đó, những lối đi bằng sắt được thả ra phía dưới con tàu nối với mặt đất. Đám Mogadorian hối hả lên xuống trên chúng, chất các dụng cụ lên tàu.
"Chúng ta nên giết sạch bọn chúng", Marina nói một cách đơn giản.
Chín nhìn cô ấy và chớp mắt. "Cậu nghiêm túc đó hả? Tớ đếm được ít nhất cả trăm tên Mog và một cái tàu chết bằm to nhất mà tớ từng thấy".
"Thì sao?", Marina vặn lại. "Chẳng phải cậu thích đánh đấm lắm à?"
"Những trận đấu tớ có thể thắng, đúng thế", Chín đáp.
"Và nếu cậu không thể thắng, cậu chỉ dùng võ mồm thôi, phải không?"
"Đủ rồi đó", tôi nói nhanh trước khi Chín có thể nói thêm được gì. Tôi không biết Marina sẽ giữ mối hiềm khích này với Chín bao lâu hay sẽ mất gì để làm giảm sự căng thẳng, nhưng giờ rõ ràng là không phải lúc giải quyết việc đó. "Tranh cãi sẽ chẳng đưa chúng ta tới đâu cả".
Chúng tôi nằm sấp trên mặt bùn, che chắn khỏi đám Mogadorian bận rộn nhờ đống cỏ cao quá khổ, ngay rìa chỗ đầm lầy bắt đầu chen lấn với chỗ trống nhân tạo. Có hai tòa nhà ở phía trước chúng tôi; một cái nhà một tầng làm bằng thép và trông gần như là một cái nhà kính, và cái còn lại là nhà chứa máy bay với một đường băng hẹp, hoàn hảo cho máy bay một động cơ loại nhỏ hay là đám máy bay hình đĩa của lũ Moggadorian nhưng chẳng thể nào đủ rộng cho cái chiến thuyền lơ lửng phía trên chúng tôi. Giống như Dale đã nói cho chúng tôi trước khi ông ta bỏ chạy, cả chỗ này trông như đã bị bỏ hoang cho tới dạo gần đây. Đầm lầy bắt đầu lấn vào lại và làm nứt vỡ vài điểm trên mặt đường trải nhựa, những thanh chống kim loại của nhà kính đã rỉ sét và logo NASA đã gần như phai mờ trên mặt bên nhà chứa máy bay. Dĩ nhiên rồi, những thứ đó chẳng có vẻ gì là cản trở lũ Mog khỏi việc thiết lập một căn cứ nhỏ ở đây.
Nhưng giờ, có vẻ như là chúng đang rời đi.
"Marina, cậu có cảm thấy được gì không?" Tôi hỏi. Ở thời điểm này, chúng tôi chả biết đi đầu ngoài việc đi theo trực giác của cậu. Nó đã đưa chúng tôi đi xa cỡ này - ngay vào một ổ Mogadorian. Có lẽ nó có thể đưa chúng tôi tiến xa hơn chút nữa.
"Cậu ấy ở đây", cô ấy nói. "Tớ không biết làm thế nào mà tớ biết thế, nhưng cậu ấy ở đây".
"Vậy chúng ta sẽ tiến vào", tôi nói. "Nhưng chúng ta làm thế theo cách thông minh".
Tôi vươn tay ra và nắm lấy tay bọn họ, biến cả ba chúng tôi thành vô hình. Nếu một tên Mogadorian có nhìn về phía này ngay bây giờ, chúng tôi chẳng là gì khác ngoài ba vết lún kì lạ trên mặt bùn. Như là một nhóm, chúng tôi đứng dậy, tự tin là lũ Mog kia sẽ không trông thấy chúng tôi.
"Marina, cậu dẫn đường đi", tôi thì thầm.
Khi chúng tôi bước ra khỏi đầm lầy, Chín vấp vào một rễ cây và suýt nữa thì ngã lộn nhào, sự liên kết của chúng tôi suýt nữa thì bị phá hỏng. Nó có thể đã là phi vụ lén lút ngắn nhất trong lịch sử. Tôi bóp chặt tay cậu ta.
"Xin lỗi", cậu ta nói nhỏ. "Chỉ là khá dị khi không thể thấy chân mình đâu cả".
"Đừng để nó xảy ra lần nữa", tôi cảnh cáo cậu ta.
"Tớ đang cân nhắc lại việc lao vào và giết hết bọn chúng", Chín đáp. "Chứ lén lút kiểu này không phải là thế mạnh của tớ".
Marina làm một tiếng động tỏ vẻ khó chịu, thế nên tôi siết chặt tay cô ấy luôn.
"Chúng ta cần phải di chuyển như một khối", tôi nói qua hàm răng nghiến chặt, hi vọng chúng tôi có thể có lại được chút bản năng làm việc theo nhóm mà chúng tôi có trong trận chiến trước với đám Mog trinh sát. "Từ từ thôi, giữ im lặng và đừng có va vào bất cứ thứ gì".
Và cứ thế, chúng tôi từ từ tiến tới trước. Tôi không quá lo lắng về tiếng bước chân của chúng tôi trên mặt xi măng nhấp nhô này; lũ Mogadorian đang bận bịu chất đống đồ nặng nề từ nhà kính tới chỗ chiến thuyền, những chiếc xe cút kít của chúng mài bánh và kêu rít lên. Tôi đã quen với việc đi lại xung quanh trong khi tàng hình, tin tưởng vào bản năng của mình, nhưng tôi biết nó sẽ khó cho những người khác. Chúng tôi tiếp cận một cách chậm rãi, nắm chặt lấy nhau, giữ im lặng nhất có thể.
Marina đưa chúng tôi về phía nhà kính trước. Lũ Mog đang tụ tập khá đông ở chỗ đó, lùa những con gia súc với những thiết bị khoa học kì quặc đầy trên người. Tôi nhìn một tên Mog đẩy một xe đầy những chậu cây - các loại hoa, vài mảng cỏ, những cây non - tất cả chúng đều có thể tìm thấy trên Trái đất, nhưng tất cả chúng lại cũng có những đường nước màu xám kì lạ. Chúng trông héo úa, trên bờ vực tàn lụi, và tôi tự hỏi những kiểu thí nghiệm nào mà bọn Mog dùng trên chúng.
Có một tên Mogadorian cao lớn đứng dưới chân lối đi dẫn lên chiến thuyền kia. Quân phục của hắn khác hẳn so với những tên lính thông thường - đám Mog đó ít nhất còn cố tìm cách hòa nhập trên Trái đất, ngay cả khi chúng ăn mặc như mấy tên gothic kì dị. Gã này chắc hẳn là một sĩ quan chỉ huy nào đó, hắn mặc quân phục chỉnh tề, toàn là màu đen, đeo đầy huy chương sáng loáng và những cầu vai. Những hình xăm trên đầu hắn chi tiết hơn hẳn những gì tôi từng thấy. Hắn giữ một màn hình máy tính bảng trên tay, kiểm tra các thứ với một cú lướt ngón tay khi đám Mog đưa chúng lên tàu. Hắn thi thoảng lại nói to ra lệnh cho những tên khác bằng giọng Mogadorian lạnh lùng.
Marina cố gắng đưa chúng tôi lại gần cái nhà kính, nhưng tôi nắm chặt tay và chùn chân lại. Chín va vào lưng tôi, lẩm bẩm vài tiếng khó chịu rằng sao chúng tôi lại dừng lại. Con đường phía trước chúng tôi bị chặn lại bởi đám Mogadorian - chúng ở khắp nơi. Lại gần hơn chút nào nữa và chúng tôi đánh liều va phải một tên Mog nào đó. Nếu Tám đang ở trong nhà kính đó cùng những thí nghiệm và hàng hóa của chúng, cơ hội duy nhất của chúng tôi để lấy lại cậu ấy là một cuộc tấn công tổng lực. Tôi chưa sẵn sàng cho việc đó bây giờ. Nhận thấy sự lưỡng lự của tôi, tay Marina trở nên lạnh hơn một chút trong tay tôi.
"Chưa phải lúc", tôi nói nhỏ với cô ấy, những lời của tôi chỉ lớn hơn tiếng thở nhẹ một chút. "Chúng ta kiểm tra nhà chưa máy bay trước".
Chúng tôi đi được thêm độ mười bước trước khi một con thú rên rỉ làm chúng tôi đứng khựng lại. Từ nhà kính, một nhóm Mog kéo một thùng hàng lớn ra. Bên trong là một con thú có lẽ từng là một con bò nhưng giờ đã bị biến đổi thành một thứ hoàn toàn kinh dị khác. Mắt con thú ươn ướt và chuyển sang màu vàng, những cái sừng trông khá đau đớn chồi ra từ sọ nó, bầu vú nó thì sưng lên kinh khủng và cũng được bao phủ bởi những đường màu xám tôi thấy trên những cây cỏ kia. Con vật trông có vẻ buồn ngủ và chán chường, chỉ thoi thóp thở. Bất cứ những thí nghiệm nào lũ Mog đang làm ở đó thực sự rất kinh tởm và, như Chín, tôi bắt đầu cân nhắc về ý tưởng của Marina về việc cứ lao vào xóa sổ toàn bộ lũ khốn đó, dù có cái chiến thuyền to tổ chảng kia ở đó hay không.
"Đợi đã", Chín thì thầm vào tai tôi. "Tớ có ý tưởng này".
Đang ở chỗ trống trải, tôi không chắc đây là lúc tuyệt vời cho một trong các ý tưởng điên rồ của Chín. Nhưng, chỉ một chút sau khi cậu ta dừng chúng tôi lại, con quái bò trong lồng lại rên rỉ và loạng choạng đứng dậy. Nó đi tới một bên và dồn toàn bộ trọng lượng của nó vào đó, khiến lũ Mog đang đẩy cái lồng phải hét lên gọi trợ giúp khi cả chỗ đó đang chuẩn bị đổ. Rồi, con thú đạp hậu một chân vào những song, gần như làm vỡ mặt một tên Mog.
"Tớ hỏi nó có thể tạo cho chúng ta một sự sao nhãn không", Chín thì thầm trong lúc nhiều tên Mog hơn đang lao tới cái lồng cố gắng làm con thú thí nghiệm của chúng bình tĩnh lại. "Con vật đáng thương đã vui vẻ nhận lời".
Khả năng trò chuyện với động vật của Chín thật tuyệt vời. Như thể cuối cùng nó cũng đã tìm được một mục đích sống, con bò lao vào mép lồng dùng toàn bộ sức mạnh của nó, lại còn đâm được một tên Mog bằng sừng của mình. Sự hỗn loạn đó đã tạo một khoảng trống cho chúng tôi luồn qua đám đông trước nhà kính và tiến dần đến nhà chứ máy bay.
Chúng tôi đều dừng lại trước âm thanh một khẩu súng Mog khai hỏa. Quay người lại, tôi thấy tên sĩ quan kia đang đút súng lại vào bao, một lỗ còn bốc khói xuất hiện ở một bên đầu con bò. Nó ngã gục trong chiếc lồng, không còn động đậy gì nữa. Hắn hét lên vài mệnh lệnh, và đám Mogadorian bắt đầu chuyển cái xác con vật lên tàu.
Khi cảm thấy tôi có vẻ căng thẳng, Chín thì thầm với tôi. "Thế này tốt hơn. Nó đang chịu đau đớn vo cùng".
Với chút khoảng cách đã được tạo ra giữa chúng tôi và chỗ đám Mog tập trung đông nhất, tôi cảm thấy đủ thoải mái để thì thầm lại. "Chúng đang làm gì với nó thế?"
Chín không trả lời ngay. "Tớ không thể, ờm, có một cuộc trò chuyện chân thành với nó. Nhưng tớ nghĩ là chúng đang cố tìm cách để làm làm nó trở nên năng suất hơn. Chúng đang, ờm, tiến hành thí nghiệm với hệ sinh thái".
"Lũ điên", Marina lẩm bẩm.
Chúng tôi tăng tốc và tiến về nhà chứa máy bay. Phía bên phải chúng tôi, ở rìa đường băng là ba cái máy bay nhỏ hình đĩa đám Mogadorian. Một nhóm lính bảo dưỡng gồm năm tên đang chụm lại quanh một chiếc, kéo các bảng mạng phía dưới phi thuyền ra và nhìn chúng một cách hoàn toàn lúng túng. Tôi đoán là đám Mogadorian cũng gặp phải vấn đề kĩ thuật. Ngoài những tên đó ra thì con đường hoàn toàn rộng mở.
Cánh cửa to lớn bằng kim loại của nhà chứa có thể mở đủ rộng cho một máy bay có thể vào hoặc ra chỉ đang để hở một chút, vừa đủ cho một người đi qua. Có ánh đèn bên trong đó, nhưng tất cả những gì tôi có thể nhìn thấy qua chỗ đó là khoảng không trống rỗng.
Marina đi chậm lại khi chúng tôi tới chỗ cánh cửa và dừng hẳn lại để ngó vào trong. Trong khi cô ấy làm thế, tôi nhìn ra sau. Chẳng có gì thay đổi cả - lũ Mog vẫn đang chết các thứ lên con tàu, hoàn toàn không biết là chúng tôi vừa mới đi qua ngay trước mắt chúng.
"Có gì không?" Chín thì thầm, và tôi có thể cảm thấy cậu ta rướn cổ ra, cố gắng nhìn qua khoảng trống ở cửa. Trước khi tôi kịp trả lời, tôi nghe thấy Marina hít mạnh một cái. Tay tôi tê buốt, hơi lạnh phả vào nó, như thể tôi bất chợt đang nắm phải một tảng băng vậy.
"Chết tiệt, Marina!" Tôi thì thầm nhưng cô ấy không lắng nghe nữa. Thay vào đó, cô ấy lao qua cửa. Với việc tay tôi tê cứng, mất toàn bộ sức mạnh ý chí để tôi có thể vẫn nắm được tay cô ấy. Tôi kéo Chín theo phía sau tôi và vai cậu ta va vào cửa, tiếng cằn nhằn của cậu ta bị lấp đi bởi tiếng vọng của kim loại.
Nhà chưa máy bay gần như trống không, lũ Mogadorian đã hoàn thành việc dọn dẹp ở đây. Những chiếc đèn lớn rọi sáng từ những xà ngang bên trên, soi sáng cái bàn kim loại và chiếc ghế ở giữa phòng. Chúng là những thứ duy nhất còn sót lại trong này, và ánh sáng bên trên làm bóng của chúng trải dài trên nền nhà xi măng.
Thi thể của Tám đang nằm trên cái bàn đó.
Cậu ấy được bọc trong một cái túi xác màu đen vẫn còn mở tới ngang ngực. Cậu ấy không mặc áo, vết thương nơi Năm đâm xuyên tim cậu ấy hiện rõ mồn một trên ngực cậu ấy. Làn da rám nắng của cậu ấy giờ tái mét nhưng còn thì cậu ấy trông vẫn vậy, như thể cậu ấy sẽ dịch chuyển mất khỏi cái bàn và làm một trò đùa khó chịu nào đó với tôi. Có những điện cực màu đen với những ăng ten trông dễ gãy được gắn vào hai bên thái dương của Tám và vài cái nữa dọc theo xương ức của cậu ấy. Những điện cực tạo ra một lớp màng nào đó hầu như không thể thấy bằng mắt thường, giống như một luồng điện yếu nhưng liên tục chạy qua cơ thể Tám. Tôi nghĩ đó là thứ mà lũ Mog gắn vào Tám để giữ cơ thể cậu ấy nguyên vẹn để làm thí nghiệm. Bên cạnh những điện cực, ai đó đã lau sạch vết máu trên người cậu ấy và ngạc nhiên thay, chúng đã để cái dây chuyền Loric lại trên cổ cậu ấy, nó phát sáng lấp lánh một cách yếu ớt trên ngực cậu ấy. Tôi thấy đau lòng khi thấy cậu ấy thế này, nhưng Tám trông gần như thật bình yên.
Dĩ nhiên, Tám không phải là lí do mà Marina lao qua cửa hau là lí do cô ấy khiến tay tôi vô cùng ê buốt.
Ngồi bên cạnh Tám, đầu gục trong tay là Năm.
Năm ngồi gục hướng về phía trước, như thể cậu ta muốn gấp đôi người lại. Có một cái gạc cầm máu dày phủ trên con mắt của hắn mà Marina đâm xuyên qua ở đầm lầy, một vệt máu mờ bắt đầu ngấm qua nó. Con mắt còn lại của hắn đỏ lựng; nó như thể hắn đã khóc hoặc không ngủ - hoặc cả hai. Đầu của Năm trông vừa mới được cạo kể từ lần cuối chúng tôi thấy hắn, và tôi tự hỏi còn bao lâu nữa thì hắn sẽ có một bộ hình xăm Mogadorian của riêng mình. Hắn mặc một bộ quân phục Mogadorian chỉnh tề tương tự như tên sĩ quan chịu trách nhiệm vận chuyển phía dưới con tàu. Dù vậy, quân phục của hắn vô cùng nhàu nát, để mở cúc cổ và mọi thứ trông có vẻ hơi chật.
Chả thể nào mà tên chột mắt phản bội kia không nghe thấy chúng tôi tiến vào. Nhờ ơn Marina, chúng tôi đã tạo ra cả đống tiếng động khi qua cửa, và sự trống trải của nhà chứa khuếch đại mọi thứ tới độ tôi bất chợt tưởng còn nghe thấy tiếng hơi thở của mình. Tệ hơn nữa, tôi có thể nghe thấy tiếng gầm gừ nho nhỏ từ Marina, như thể cô ấy đang cố kìm nén một tiếng hét ghê rợn và sẵn sàng lao vào Năm. Phía sau tôi, tôi có thể cảm thấy Chín gần như đang nín thở.
Con mắt còn tốt của Năm thoáng lướt qua hướng chúng tôi. Hắn rõ ràng là đã nghe thấy chúng tôi nhưng hắn không thể thấy chúng tôi. Có lẽ vẫn còn hi vọng là hắn sẽ tưởng đó là tiếng ồn của bọn Mog bên ngoài. Tôi cũng muốn một cuộc thử sức với tên Garde phản bội kia - một trận đấu mà hắn không làm tôi ngất xỉu trước khi trận đấu còn chưa bắt đầu - nhưng chúng tôi cần phải biết chọn trận chiến cho mình. Đối mặt với Năm trong một không gian khép kín và một tàu chiên Mogadorian phía sau chúng tôi hoàn toàn không phải là trận chiến mà chúng tôi muốn. Chúng tôi cần tìm một cách khác để lấy lại thi hài Tám.
Tôi kéo tay Marina, cảm giác tê buốt trong tay tôi giờ chuyển sang tê dại, cố gắng nói cho cô ấy biết ý tưởng lao vào tấn công sẽ tệ hại ra sao. Cô ấy cưỡng lại trong một thoáng nhưng rồi tôi cảm thấy cô ấy dần bình tĩnh lại, bởi vì tay tôi dần ấm trở lại.
Nhưng khi Marina từ từ và nhẹ nhàng thở ra một hơi dài, tôi thấy có hơi nước phía trước cô ấy, bầu không khí quanh cô ấy vẫn còn quá lạnh. Một đám hơi nước từ một cô gái vô hình, lơ lửng ngay giữa ánh đèn sáng rực trong nhà chứa máy bay.
Năm đã thấy nó, mắt hắn nheo lại. Hắn đứng dậy từ ghế ngồi và nhìn ngay về phía chúng tôi đang đứng.
"Tôi không hề có ý làm thế", hắn nói.