Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Tôi bị trật khớp vai rồi, đó là thứ mà tôi biết chắc chắn. Tôi nằm ngửa với một mẩu gỗ nham nhở từ sân khấu bị phá hủy cắm vào người. Tôi thấy hoa cả mắt và gần như không thở nổi. Tôi cảm thấy mình như vừa bị húc bởi một chiếc xe.

Mà không phải là một chiếc xe. Đó là Năm.

Tên phản bội đứng trước tôi, thở mạnh. Làn da hắn bằng kim loại, nhưng hắn trông vẫn bầm dập khá nghiêm trọng. Hắn đang đeo một miếng che mắt. Một bên mặt hắn trông sưng lên, và tôi nghĩ mình có thể thấy những vết lồi lõm trên cái đầu bọc kim loại của hắn. Hắn cũng đang bị mất vài cái răng. Tôi không chắc hắn có những vết thương đó do đâu, và tôi cũng chẳng quan tâm.

Thằng khốn đó đánh lén tôi. Tôi đã sắp làm được rồi. Setrákus Ra đã cầm chắc cái chết rồi mà.

Con dao găm của tôi vẫn còn gắn trên cổ tay tôi, nhưng đó là cánh tay bị trật khớp. Tôi cầm lấy nó, cố gắng đổi tay. Trước khi tôi có thể làm thế, Năm nhấc bổng tôi lên bằng cách nắm ngực áo tả tơi của tôi.

"Nghe tôi nói đây!", hắn hét vào mặt tôi.'

"Đi chết đi", tôi đáp trả.

Bằng tay còn khỏe của mình, tôi nắm lấy bắp tay Năm và bật Lumen của mình lên nóng nhất có thể. Dù hắn biến thành kim loại gì, nó hẳn phải có điểm tan chảy. Tôi tự hỏi nếu tôi có thể nung chảy phần cơ thể này của hắn trước khi hắn có thể làm việc mà hắn đã nghĩ.

"Dừng lại đi, John!", Năm hét lên, rung lắc tôi.

"Mày đã sát hại Tám, thằng khốn nạn kia".

Khói kim loại nóng chảy bốc lên cuồn cuộn từ kẽ những ngón tay của tôi. Mắt Năm hơi giãn to ra một chút, nhưng hắn ta không thả tôi ra và cũng chẳng giằng cánh tay ra. Tôi làm làm hắn bị thương và hắn chỉ đứng đó chịu trận.

"Tên khốn ngu ngốc này," Five giật giọng nói và nắm tay lại như định đấm tôi. Tôi không chắc là mình đủ sức chặn cú đấm đó lại. Nắm đấm của hắn trở nên run rẩy, và có vẻ như hắn đang nghĩ lại. "Nghe tôi nói đây, John! Nếu cậu làm Setrákus Ra bị thương, những thương tổn đó sẽ bị chuyển sang cho Ella!"

Tôi hạ nhiệt Lumen của mình xuống một chút. Tay tôi thấy nháp nháp bởi kim loại nóng chảy.

"Cái gì? Mày đang nói gì cơ?"

"Đó là một phép bùa, như là cái các Trưởng lão dùng cho chúng ta", Năm nói. "Hắn đã chuyển đổi tác dụng của nó bằng cách nào đó".

Tôi tắt Lumen của mình hoàn toàn. Giờ thì Năm đang cố giúp chúng tôi sao? Liệu hắn đánh bật tôi khỏi Setrákus Ra không phải vì bảo vệ Lãnh tụ Kính yêu của hắn mà là để cứu Ella sao? Tôi chẳng biết phải nghĩ gì nữa.

"Làm sao để phá vỡ nó?" Tôi hét lên với hắn. "Làm thế nào để giết hắn?"

"Tôi không biết", Năm đáp, liếc nhìn ra phía sau. Mặt hắn tối sầm trở lại, cái sự giận dữ mà tôi thấy khi hắn chuẩn bị đấm tôi nhen nhóm trở lại. "Thằng chết dẫm!"

Năm ném tôi xuống và bay đi. Tôi loạng choạng đứng dậy vừa kịp lúc thấy Chín đang lao tới Setrákus Ra. Cậu ta đang cầm một mảnh vỡ từ sân khấu như là một ngọn giáo ở trước ngực.

"Chín! Đừng làm thế!"

Chín không nghe thấy tôi, có lẽ là bởi còn bận đối phó với pha cắt mặt của Năm. Cả hai bọn họ văng vào đống đổ nát của sân khấu, những mãnh gỗ vụn văng tung tóe khắp nơi. Sau đó, có vẻ như Năm cố gắng bay đi nhưng bị Chín nắm cổ chân giữ lại.

"Định đi đâu thế thằng béo?" Tôi nghe thấy Chín nói.

Chín đứng dậy, vẫn nắm cổ chân Năm và sau đó quay hắn ta với toàn bộ sức mạnh của mình. Năm vung tay lấy đà trong một nỗ lực tuyệt vọng nhưng hắn vẫn bị Chín áp đảo. Chín đập mặt Năm xuống vỉa hè. Những mảnh vụn bê tông bay tứ tung bởi cú va chạm và đầu của Năm tạo nên một tiếng động như tiếng chuông kêu từ cú va chạm. Tôi nhận thấy lớp vỏ kim loại của hắn ta chuyển về lại bình thường - cú đó hẳn phải làm Năm đủ đau để không thể tập trung vào khả năng Externa của hắn.

"Chín! Đủ rồi đó!", tôi hét lên, cố gắng thoát khỏi đống đổ nát xung quanh.

Chín nhìn về phía tôi, và đó cũng là lúc Năm cho cậu ta một cú móc hàm. Với một tiếng hét lớn, Chín lại lao vào hắn ta, và họ cứ thế nện nhau. Những cú đấm tung ra liên tục, tay chân như đan vào nhau rồi biến mất sau khi lao qua cửa sổ phía trước của tòa nhà Liên Hợp Quốc.

Tôi không có thời gian lo về họ bây giờ. Tôi cần phải bắt kịp Setrákus Ra.

Tôi phải cứu Ella. Tôi sẽ không để cô bé bị cướp đi lần thứ hai.

Tay trái tôi buông thõng ở bên sườn. Tôi cần phải nắn lại khớp trước khi tôi có thể tự hồi phục, nhưng tôi không có thời gian cho việc đó. Tôi phủi tay sạch đống mảnh vụn kim loại khỏi tay mình và cầm con dao găm bằng cánh tay còn lành lặn. Tôi sẽ phải làm việc này bằng một tay thôi.

Vô cùng ngạc nhiên, Setrákus Ra chẳng có vẻ gì là thích thú trong việc phải ở lại đánh nhau cả. Hắn kéo Ella qua những đống đổ nát, hướng tới chỗ con tàu mà hắn dùng để đến đây. Ella trông khá giống so với trong giấc mộng chúng tôi cùng thấy về Washington DC. - như thể cô bé bị hút cạn sự sống vậy. Tôi tự hỏi chúng đã làm gì cô bé trên cái tàu chiến kia.

Không quan trọng chuyện gì sẽ xảy ra! Hãy làm đi! Ella đã hét lên vào tâm trí tôi như vậy. Không quan trọng chuyện gì sẽ xảy ra. Năm hẳn là không nói dối. Ella biết hậu quả từ việc tôi đâm Setrákus Ra là gì, và cô bé chấp nhận việc đó.

Dù chúng đã làm gì với cô bé, lũ Mog không thể khuất phục cô bé. Cô bé còn đủ sức tàn để giúp chúng tôi. Nó lại giống như khi ở Căn cứ Dulce. Cô bé đánh trúng Setrákus Ra với một mảnh phát sáng và các Biệt năng của tôi ngay lập tức trở lại.

Cô bé đã rút cạn sức mạnh của Setrákus Ra, tôi chợt nhận ra. Và, cứ xét theo cái cách bỏ chạy hèn hạ của hắn, chúng vẫn chưa trở lại với hắn.

Tôi có thể không giết được Setrákus Ra, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không thể bắt sống hắn. Cứ để xem lũ Mogadorian sẽ xâm lược thế nào khi tôi giữ Lãnh tụ Kính yêu của chúng làm con tin.

Tôi chạy như bay qua cái sân khấu bị sập, cố gắng chặn được Setrákus Ra trước khi hắn đến được chỗ con tàu. Ella thấy tôi lao tới liền càng chùng chân xuống. Cô bé giãy giụa chống lại Setrákus Ra và làm hắn chậm lại vừa đủ cho tôi bắt kịp. Tôi sẽ bắt được hắn thôi.

"Setrákus Ra!"

Chết tiệt thật. Không phải lúc này chứ.

Kẻ lãnh đạo Mogadorian còn chả chú ý tới Đặc vụ Walker khi bà ta tiến về phía hắn từ phía bên sườn. Bà ta nghĩ hắn sẽ đứng lại à? Bà ta cùng hai đặc vụ nữa đã thoát khỏi đám đông ồn ào và hoảng loạn kia. Sam đi cùng với họ. Họ dừng lại cách hắn vài mét, súng giơ ngang người. Ngay cả Sam trông cũng sẵn sàng nổ súng - mắt cậu ấy nheo lại, môi mím chặt. Tôi nhớ lại những vết bỏng trên cổ tay cậu ấy. Chúng được gây ra bởi lòng hiếu khách của Setrákus Ra. Tôi chắc chắn là cậu ấy sẵn sàng trả lại cả gốc lẫn lãi vụ đó.

"Đợi đã!" Tôi hét về phía Sam và Walker nhưng đã quá muộn.

Setrákus Ra quay ngoắt đầu về phía các đặc vụ và Sam như thể họ là đám bọ khó chịu cần phải bị nghiền nát. Với cánh tay không túm lấy Ella, Setrákus Ra lấy ra cái roi ba đầu từ bộ quân phục tả tơi của hắn. Trước khi hắn có thể đánh bọn họ, các đặc vụ và Sam nổ súng.

Tôi không thể tin được việc mình sắp làm.

Tôi chặn các viên đạn lại lưng chừng bay bằng Telekinesis. Tôi không chắc là chúng có thể xuyên thủng được áo giáp của Setrákus Ra nhưng tôi không dám đánh liều. Tôi không để Sam và những người khác có cơ hội nhận ra là tất cả phát bắn của họ đều đã trượt mục tiêu. Thay vào đó, tôi đẩy cả nhóm ngước ra phía sau bằng Telekinesis. Không quá mạnh để làm họ bị thương nhưng đủ mạnh để làm họ ngã xuống. Và nó cũng đủ mạnh để đẩy họ ra khỏi tầm với từ cây roi của Setrákus Ra. Tôi sẽ xin lỗi họ sau.

Setrákus Ra không buồn nhìn lại các đặc vụ. Khoảng thời gian phân tâm vừa rồi của tôi là tất cả những gì hắn cần để tới được cầu thang dẫn lên tàu của hắn trước tôi. Hắn đi lên kéo theo Ella phía sau và biến mất vào bên trong con tàu.

Tôi lao tới trước, quyết tâm không để hắn thoát. Con tàu bắt đầu bay lên trước khi cầu thang kịp thu lại hết vào bên trong.

Tôi vẫn có thể bắt kịp. Tôi có thể chặn hắn lại. Tôi đã gần lắm rồi.

Tôi nhào tới trước và nắm được bậc thang cuối bằng cánh tay còn lành lặn của mình.

Con tàu tiếp tục bay lên cao trong khi các bậc thang thì rút vào trong cánh cửa để mở. Nó kéo tôi lại gần Setrákus Ra và Ella, ngay cả khi con tàu đang bay xa dần khỏi mặt đất. Tôi vung một chân lên bám vào bậc thang cuối cùng. Một cách nhanh chóng, chúng tôi đã cách mặt đất vài chục mét, tiến lên ngày càng gần hơn chiếc tàu chiến bên trên.

Các bậc thang dần thu hết vào trong thân tàu. Tôi đẩy người nhảy lên khỏi bậc thang tôi đang bám trước khi bị nghiền nát bởi cơ chế thu vào của nó vào trong tàu. Nó chả dễ gì để làm khi chỉ có một tay còn lành lặn. Cuối cùng thì tôi chỉ có thể bám trụ được một tay vào rìa khung cửa, cánh tay này thì lại bắt đầu cảm thấy căng cứng. Chân tôi đung đưa ở khoảng cách gần bảy mươi mét so với mặt đất.

Setrákus Ra đứng trước mặt tôi. Cái roi ba đầu của hắn đung đưa trước mặt tôi, đầu roi tóe lửa. Tôi nghĩ là hắn chẳng định kéo tôi vào trong với hắn đâu.

Tôi thoáng thấy Ella qua chân hắn. Cô bé mềm nhũn ở một trong những ghế lái, trông hoàn toàn bất tỉnh. Tôi sẽ chẳng có sự giúp đỡ nào từ cô bé cả.

"John Smith phải không nào?" Setrákus Ra hỏi một cách bình thản. "Cám ơn vì đã giúp dưới kia".

"Ta đâu có cố giúp ngươi".

"Nhưng ngươi dù sao cũng đã làm vậy. Đó là một trong những lí do tại sao ta sẽ để ngươi sống".

Tôi nhăn mặt. Tay tôi đang trượt đi một chút. Tôi cần phải nghĩ ra gì đó sớm. Giờ khá khó để ném một quả cầu lửa khi một tay bị trật khớp và tay còn lại thì đang bám chặt để tránh rơi xuống chết. Phải dùng tới Telekinesis thôi. Có lẽ nếu tôi có thể đẩy hắn lại ...

Nó biến mất rồi. Telekinesis của tôi đã biến mất. Bị hút cạn như trước đây.

Setrákus Ra mỉm cười với tôi. Các Biệt năng của hắn đã trở lại. Tôi đã thất bại.

Hắn ngồi xổm xuống để có thể nhìn thẳng vào mặt tôi.

"Lí do còn lại", hắn nói nhỏ, "là để ngươi có thể nhìn ta thiêu đốt hành tinh này".

Setrákus Ra đứng thẳng dậy lại và thản nhiên quất cây roi vào tôi. Ba đầu roi đánh thẳng vào mặt tôi. Tôi có thể kháng được lửa, nhưng cú đánh vẫn để lại ba vết xước trên má tôi.

Và nó cũng đủ để tôi phải buông tay. Tôi rơi thẳng xuống phía dưới.

Trong khi đang rơi thẳng xuống dòng sông bên dưới, tôi cảm thấy các Biệt năng của mình đã trở lại. Tôi hẳn đã ở cách Setrákus Ra đủ xa. Thật nhanh chóng, tôi tạo lực đẩy xuống phía dưới với Telekinesis, làm mọi cách có thể để làm chậm tốc độ rơi của mình.

Tôi vẫn va chạm mạnh với Sông Đông. Nó như thể như là toàn thân bị đánh đòn vậy. Thứ nước bẩn của dòng sông đua nhau tràn vào phổi tôi và trong một thoáng hoảng loạn tôi không thể phân biệt được đâu là hướng dẫn tới mặt nước để bơi theo. May là tôi vẫn tìm cách trồi lên khỏi mặt nước được, ngạt thở và nhổ nước ra phì phì, sau đó thì cố gắng bơi ngược dòng với chỉ một tay. Tôi buộc phải dùng kiểu bơi ngửa ngược lại vô cùng kì cục cả quãng đường. Tôi như kiệt sức khi tôi vào đến bờ, cách sự hỗn loạn tại trụ sở Liên Hợp Quốc một quãng về bên dưới, xung quanh toàn rác thải và cá chết.

"John! John! Cậu ổn chứ?"

Đó là Sam. Cậu ấy chạy băng qua đám bùm lầy tới chỗ tôi. Hẳn cậu ấy đã thấy tôi rơi xuống và đi theo tôi tới đây. Cậu ấy dừng lại ở vũng bùn gần chỗ tôi. Tôi chỉ có thể rên rỉ một chút thay cho lời chào. Tôi nghĩ là vài cái xương sườn của tôi bị gãy rồi.

"Cậu đi được không?" Sam hỏi, cẩn thận để tay lên vai tôi.

Tôi gật đầu. Với sự giúp đỡ từ Sam, tôi đứng dậy. Tôi ướt sũng, bầm tím, vài chỗ gãy xương và ba vết cắt dài trên mặt. Tôi chẳng biết là phải chữa cho chỗ nào trước nữa.

"Chín đâu rồi?" Tôi hỏi.

"Tớ lạc mất cậu ấy trong đám hỗn loạn rồi", Sam đáp, giọng ngập ngừng. "Cậu ấy và Năm đang tìm cách giết nhau. Walker và người của bà ta đang cố di tản mọi người. Trên đó mọi thứ đang xảy ra điên rồ lắm. Chúng ta phải làm gì đây John?".

Tôi chuẩn bị mở miệng nói, hi vọng là sẽ nghĩ ra một kế hoạch nào đó nếu mình cứ mở mồm ra nói nhưng một tiếng nổ gần đó đã cắt ngang. Vụ nổ to tới nỗi khiến răng tôi đập cả vào nhau.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên trời vừa kịp lúc chiếc tàu chiến Mogadorian khai hỏa xuống thành phố New York.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.