Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Chúng tôi chào tạm biệt nhau một lúc sau, tất cả chúng tôi tụ tập quanh chiếc Skimmer trong sân bóng rổ của Ashwood Estates.

Cảm giác thật lạ khi lại có một sợi dây chuyền Loric trên cổ tôi lần nữa. Và ý tôi không phải là về độ nặng vật lý của nó - sợi dây chuyền chả năng chút nào cả. Dù có vẻ chúng chứa toàn bộ các Biệt năng của Lorien. Toàn bộ sức mạnh của dân tộc gần như bị tuyệt chủng của chúng tôi được truyền vào trong vào phiến đá Loralite lấp lánh.

Ừ. Chả có gì to tát cả.

"Đó là tất cả mọi thứ rồi chứ?" Marina hỏi. Cô ấy đang quỳ trước chiếc Hộp đang mở của mình, nhẹ nhàng sắp xếp lại những thứ bên trong. Chúng tôi cũng mang theo cả Hộp của Tám nữa. Những thứ bên trong đã vĩnh viễn bị khóa lại, có thể đã bị phá hủy, nhưng chúng tôi đoán là chẳng có hại gì khi mang nó tới Thánh đường với những thứ khác.

Tôi không có Hộp của riêng mình, vậy nên Marina phải đặt toàn bộ những món đồ Kế thừa của chúng tôi vào Hộp của cô ấy. Sau cuộc họp trước đó, John và Chín đã lục lọi Hộp của họ và gom lại những thứ không phải là một thứ vũ khí, viên đá chữa thương hay những thứ liên quan tới chiến đấu. Bên cạnh một nhúm đá quý Loric chưa bị đổi thành tiền cho căn hộ cao cấp hay thiết bị máy tính, John chuyển sang một mớ lá khô buộc bằng dây màu vàng, thứ mà tạo ra tiếng gió khi những ngón tay tôi lướt trên chúng, và Chín thì đưa một túi đầy đất màu mỡ màu cà phê đen. Marina cẩn thận đặt chúng vào Hộp của cố ấy bên cạnh một ống nước màu pha lê, một mảnh vụn đá Loralite và một nhánh cây bị tróc vỏ.

"Vậy, bởi vì chúng ta không biết chính xác những viên Đá Phượng hoàng là gì, chúng ta cứ thế bỏ vào bất cứ thứ gì đại loại thế, đúng không nào?" Tôi nói, sau đó vội vàng đính chính. "Ý tớ là, không phải bỏ. Dâng hiến cho Trái đất. Kiểu mà khi chú Malcolm bị tẩy não đã nói đó".

John bật cười một chút. "Nếu chúng tớ nghĩ ra được kế hoạch tốt hơn, tớ sẽ cho các cậu biết".

"Cha vẫn đang ở dưới đó xem nhiều cuốn băng hơn", Sam nói. "Có lẽ ông ấy sẽ tìm thấy gì đó khác".

"Bây giờ thì, ứng biến có vẻ là lựa chọn duy nhất. Gần như là trên tất cả các mặt trận", John nói. "Có một thứ khác mà tớ muốn cậu đưa tới Thánh đường, Sáu à".

John quỳ một chân xuống và cho tay vào Hộp của mình. Tôi tự hỏi tại sao cậu ấy lại mang nó ra tận sân bóng rổ sau khi chúng tôi đã cùng xem xét mọi thứ trong đó lúc trước. Tôi hiểu ra tại sao khi cậu ấy giơ lên một cái hộp nhỏ mà tôi ngay lập tức nhận ra.

Tro của chú Henri.

"John ...", tôi nói, không chịu cầm lấy chiếc hộp ngay lập tức.

"Mang chú ấy theo", John nhẹ nhàng đáp. 'Chú ấy thuộc về Thánh đường".

"Nhưng cậu không muốn tới đó à? Để nói tạm biệt thôi?"

"Dĩ nhiên là tớ muốn. Nhưng với mọi việc đang diễn ra, tớ không biết nếu mình còn có cơ hội không". Khi tôi bắt đầu lên tiếng phản đối lần nữa, John đã cắt ngang lời tôi. "Không sao mà, Sáu. Tớ sẽ thấy tốt hơn khi biết chú ấy ở cùng cậu cùng hướng tới Thánh đường".

"Nếu đó là điều cậu muốn", tôi nói, đỡ lấy chỗ tro cốt. "Tớ sẽ làm thế. Tớ hứa đấy".

Tôi cẩn thận đặt cái hộp tro của chú Henri vào Hộp của Marina cùng với những thứ khác. Chúng tôi đều im lặng, bầu không khí trở nên ảm đạm. Dù sao thì cũng thật khó có những kiểu khoảnh khắc này khi bạn bị theo dõi. Các đặc vụ của chính phủ vẫn giữ khoảng cách, mặc dù tôi vẫn có thể thấy vài người bọn họ, bao gồm cả Walker theo dõi chúng tôi từ hiên nhà gần đó.

"Cậu sẽ ổn khi ở cạnh họ chứ?" Tôi hỏi John.

Cậu ấy nhìn quanh, để ý tới tất cả những cặp mắt rình mò kia. "Giờ họ ở phía chúng ta, nhớ chứ?"

"Tớ cứ phải liên tục tự nhắc nhở mình về điều đó", tôi đáp, mắt tôi lờ lững nhìn về phía chiếc Skimmer. "Có vẻ tớ phải làm thế khá nhiều".

Adam thì đã ở trên chiếc Skimmer cùng với Dust rồi, con Chimæra có mối liên kết chặt chẽ với anh ta. Tôi tin lời John là chúng tôi có thể tin được gã Mogadorian đang chạy các chương trình chẩn đoán trong buồng lái kia. Tôi không chắc là Marina cũng cảm thấy thế; cô ấy đã không nói thẳng ra điều gì cả, nhưng tôi có thể cảm thấy một luồng hơi lạnh phát ra từ cô ấy mỗi khi Adam ở gần. Sau mọi thứ đã xảy ra, tôi không thể trách cô ấy vì sự nghi ngờ của mình. Tôi buộc phải chấp nhận một chuyến bay thật lạnh giá tới Mexico thôi vậy.

"Báo cáo thường xuyên nhé", John nhắc nhở tôi, đập tay vào cái điện thoại cậu ấy giắt vào lưng quần như là một thằng ngố. Cả Marina và tôi đều có điện thoại vệ tinh, nhưng nó quá cồng kềnh nên chúng tôi để chúng với những đồ tiếp tế khác của chúng tôi. Chỗ đồ đạc đó được đưa đến như là một món quà từ Chính phủ Mĩ, hay ít nhất là từ nhóm nổi loạn có can hệ với Walker. Cả Adam và chú Malcolm đểu kiểm tra qua đống điện thoại và đảm bảo với chúng tôi là chúng không bị cài thiết bị nghe lén.

"Ừ ừ", tôi đáp. "Cậu cũng thế, John à. Giữ liên lạc nhé. Và đừng có chết".

""Và bảo quản đám đồ của chúng ta nữa", Chín lầm bầm. Cậu ta đứng cách đó vài bước theo dõi Marina sục sạo trong Hộp của mình, hai lông mày nhíu lại. "Tớ muốn có lại vài viên ngọc nếu có thể. Cậu biết đấy, dành cho sau này. Cần phải mua một nơi ở mới để sống nhờ ơn gã trông nhà kém cỏi đứng đằng kia".

Tôi liếc mắt nhìn Chín. "Cậu đang nghiêm túc đó hả?"

Cậu ta chỉ nhún vai. "Sao chứ? Phải lên kế hoạch cho tương lại chứ!".

Marina ngẩng nhìn lên từ chiếc Hộp, và ném cho Chín một đôi găng tay sẫm màu kèm một tiếng thở dài. "Đây. Tớ chưa bao giờ biết được phải làm gì với chúng".

"Tuyệt vời", Chín nói và đeo chúng vào tay ngay lập tức. Cậu ta cả động các ngón tay bên trong thứ chất liệu trông như da kia, sau đó giơ mạnh lòng bàn tay về phía John. "Cậu có cảm thấy gì không anh bạn?"

John lờ Chín đi, nhìn về phía Marina. "Chúng ta có chắc là chúng không quan trọng không? Nếu nhỡ chúng là một hòn Đá Phượng hoàng thì sao?"

"Chúng là găng tay thôi, Johnny", Chín nói, không muốn cởi chúng ra. "Thôi nào. Cậu đã từng nghe nói tới nghi lễ cổ xưa nào liên quan tới việc chôn một đôi găng tay lỗi thời chưa?"

John lắc đầu, bỏ cuộc. Ánh mắt cậu ấy vấn vương trên hộp tro của chú Henri cho tới khi Marina đóng Hộp lại, và rồi ánh mắt cậu ấy lại hướng về phía chiếc Skimmer. "Tớ ước là mình có thể đi với các cậu. Tớ muốn được ở đó cho ... cho cả hai bọn họ".

Thi hài của Tám đã được đem lên chiếc Skimmer, chằng buộc cẩn thận vào một trong những chiếc ghế.

"Để sau vậy", Marina nói, và cô ấy với tay ra siết chặt tay John. Cô ấy vẫn còn buồn lắm - chúng tôi đều thế - nhưng tôi dần nhận thấy những dấu hiệu của một Marina xưa cũ đang trở lại. "Tám sẽ hiểu thôi. Một khi chúng ta chiến thắng, sẽ có thời gian cho chúng ta bày tỏ sự tiếc thương một cách tử tế. Tất cả chúng ta cùng làm".

Chín ngừng việc nghịch ngợm với đôi găng tay mới của mình và trở nên nghiêm túc, nhìn về phía Marina. "Tớ cúng muốn thế", cậu ta nói.

"Sẵn sàng chưa?" Tôi hỏi Marina.

Cô ấy gật đầu và dùng Telekinesis đưa Hộp của mình lên chiếc Skimmer. "Giữ mình an toàn nhé, tất cả các cậu".

Marina ôm từng cậu trai một, và tôi cũng làm thế. Sam là người cuối cùng của tôi, và khi cậu ấy vòng tay ôm chặt lấy tôi, tôi có cảm giác giống như khi chúng tôi tụ tập ở dưới đường hầm của lũ Mogadorian khi tất cả nhìn chúng tôi và trông thấy tình tràng chúng tôi lúc đó. Tôi thở nhanh hơn một chút, và trước khi tôi nhận ra thì cái ôm đó đã kéo dài hơn bình thường rồi, những người bạn của chúng tôi thì đã dạt ra vài bước như thể là cho chúng tôi chút thời gian riêng với nhau.

"Sáu -", Sam thì thầm vào tai tôi và tôi ngửa ra sau vừa đủ để nhìn cậu ấy, cắt ngang câu nói của cậu ấy.

"Đừng làm chuyện này trở nên dị hơn, Sam", tôi thì thầm lại và vuốt chút tóc rối ra sau tai, lén nhìn những người khác.

Ừ thì, chúng tôi ở cả đêm qua với nhau. Có lẽ đó không phải là hành động khôn khéo nhất của tôi, nhưng tôi yêu Sam, theo cách riêng của tôi, và tôi không muốn làm cậu ấy hiểu nhầm hay làm cậu ấy bị tổn thương. Tôi chỉ vẫn chưa sẵn sàng cho bất kì mối quan hệ nào cho tới khi mọi thứ đã kết thúc, đặc biệt là khi mọi thứ trở nên ngu ngốc và phức tạp như thế nào với John chỉ với vài lời tán tỉnh qua lại. Nhưng, sau mọi thứ xảy ra tại Florida, tôi cần thứ gì đó tốt để thay đổi - thứ gì đó ấm áp và an toàn và bình thường - và tôi thấy điều đó trong Sam. Tôi nghĩ cậu ấy hiểu tôi không muốn dính vào cái kiểu tình cảm sướt mướt lâm li bi đát kiểu John và Sarah với cậu ấy. Nhưng ngay lúc này đây, chúng tôi lại đang làm thế.

"Tớ không có ý gì cả", Sam nói, mặt nhăn lại. "Tớ chỉ - tớ không hiểu tại sao cậu không muốn tớ đi với cậu".

"Cậu sẽ làm được nhiều hơn ở đây với cha của cậu", tôi nói với cậu ấy. "Và cậu sẽ phải trông chừng cho John và Chín đó".

"Lần cuối tớ đi làm nhiệm vụ với John thì cậu ấy đã bỏ tớ lại bên trong một ngọn núi", Sam nói, không tin những gì tôi nói. "Đi mà Sáu. Thực sự thì tại sao?"

Tôi thở dài, vừa muốn bóp cổ vừa muốn hôn cậu ấy. Trong một thoáng, tôi không chắc cảm xúc nào sẽ chiến thắng. Tôi nghĩ là mình muốn có gì đó nhiều hơn với Sam. Dần dần. Tôi chỉ không muốn nghĩ về nó bây giờ. Tối qua là một chuyện, nhưng giờ tôi đã trở lại là một phần trong cuộc chiến.

"Tớ không muốn bị phân tâm, được chứ Sam?"

"Ồ", cậu ấy nói, trông như thể tôi vừa mới giết chết phẩm giá của cậu ấy. "Ý cậu là, cậu muốn giữ mình an toàn khỏi bọn Mog hay ngăn mình bước nhầm lên một bẫy chông kiểu Maya cổ xưa nào đó hay đại loại thế. Bởi vì tớ cứ tưởng chúng ta đã trải qua mốc đó rồi chứ nhỉ. Tớ có thể tự lo cho mình, Sáu à. Và tớ mới chỉ vô tình bắn trúng cậu một lần duy nhất trong buổi tập và -"

Tôi hôn cậu ấy. Chủ yếu chỉ là để cậu ấy ngậm miệng lại và tỏ rõ quan điểm của mình, nhưng một phần là tôi cũng không kiềm chế chính mình được. Tôi nghe thấy Chín ồ ở xa xa và tự nhủ là mình sẽ xử cậu ta khi tôi có cơ hội.

"Đó là sự phân tâm mà tớ đang nói", tôi thì thầm, mặt tôi vẫn khá gần mặt cậu ấy.

Sam lại đỏ mặt, và miệng cậu ấy thì vẫn mấp máy như muốn nói gì đó nữa. Cậu ấy có lẽ đang cố nghĩ ra một cách chào tạm biệt nào đó, nhưng tôi thì phát ốm với những lúc như thế rồi, vậy nên tôi nhìn cái khuôn mặt đần đần đáng yêu của cậu ấy lần cuối rồi quay người bước đi. Vài giây sau, tôi đã thắt dây an toàn bên trong chiếc Skimmer ở ghế cạnh Adam, ngó lơ cái nhíu mày dò hỏi và cái nhếch mép cười của Marina đang ném cho tôi.

"Chúng ta đi chứ?" Adam hỏi.

Chúng tôi gật đầu và Adam bật vài công tắc, thao tác trên bảng điều khiển chiếc Skimmer tự tin hơn tôi nhiều. Khi chúng tôi từ từ bay lên, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ để nhìn Sam và những người khác phía dưới đang vẫy tay chào tạm biệt chúng tôi. Tôi tự hỏi nếu cuộc đời tôi có thể không có những khoảnh khắc như thế nữa không - những lời chào tạm biệt đầy khó nhọc trước khi chúng tôi đi liều mạng ở đâu đó. John luôn nói về việc cậu ấy không thể chờ thêm chút nào nữa cho một cuộc sống bình thường nhàm chán nào đó nhưng liệu tôi có thể vui vẻ được khi có nó như thế? Chúng tôi lấy độ cao, những hàng cây vụt xa ra khỏi chúng tôi, và tôi nghĩ về Sam. Nếu không phải là vì cuộc chiến này và những sự hỗn loạn liên miên, chúng tôi đã chẳng bao giờ gặp được nhau. Cuộc đời chúng tôi sẽ ra sao nếu không có mối họa bị hủy diệt tiềm tàng từ lũ Mogadorian?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.