Cơn ác mộng đã kết thúc. Khi tôi mở mắt ra, chẳng có gì ngoài bóng tối.
Tôi đang nằm trên giường, mà tôi có thể nói, không phải là của tôi. Nệm rất to, bằng cách nào đó có thể cong theo cơ thể của tôi, và trong một khoảnh khắc, tôi tự hỏi liệu có phải bạn bè mình đã chuyển tôi đến một trong những chiếc giường lớn hơn trong căn hộ sang trọng của Chín. Tôi vươn chân và cánh tay của mình ra xa nhưng vẫn không thế với tới cạnh giường. Cái chăn trên người tôi trơn hơn là mềm, gần giống như một miếng nhựa, và nó tỏa nhiệt. Không chỉ là nhiệt, tôi nhận ra, mà còn là một dạng rung động ổn định làm dịu cơ bắp đau nhức của tôi.
Tôi đã bất tỉnh bao lâu rồi, và tôi đang ở nơi quái quỷ nào đây?
Tôi cố gắng nhớ những gì đã xảy ra, nhưng tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là hình ảnh cuối cùng trong giấc mơ của mình. Tôi cảm thấy như đã ở trong cơn ác mộng đó nhiều ngày. Tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi cao su cháy khét lẹt của Washington, DC. Những đám mây mù đầy khắp thành phố, một lời nhắc nhở về trận đánh đã diễn ra ở đó. Hoặc trận đánh sẽ được đánh ở đó, nếu viễn ảnh mà tôi mơ thấy thực sự trở thành hiện thực.
Các viễn ảnh. Có phải chúng là một phần của Biệt năng mới? Không ai trong số những người khác có Biệt năng làm họ chấn thương tâm lí vào buổi sáng. Liệu chúng có phải là những lời tiên tri? Những lời đe dọa từ Setrakus Ra, như những giấc mơ của John và Tám đã từng có? Chúng có phải là những lời cảnh báo không?
Bất kể chúng là gì, tôi ước chúng sẽ dừng lại.
Tôi hít vài hơi thật sâu để làm sạch mùi của Washington ra khỏi mũi tôi, mặc dù tôi biết tất cả đều chỉ trong đầu mình. Điều tồi tệ hơn cả cái mùi đó là tôi có thể nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt, ngay cả khuôn mặt khủng khiếp của John khi anh ấy thấy tôi đứng trên đó cùng Setrákus Ra, ra án tử cho Sáu. Anh ấy cũng bị mắc kẹt trong viễn cảnh ấy, giống như tôi. Tôi bất lực ở đó, bị mắc kẹt giữa Setrákus Ra, kẻ tự bổ nhiệm mình là người cai trị của Trái đất, và ...
Năm. Anh ta đang làm việc cho đám Mogadorian! Tôi phải cảnh báo những người khác. Tôi bật ngồi thẳng dậy- quá nhanh, quá sớm - và cảm thấy đầu óc quay cuồng, mắt hoa cả lên. Tôi chớp mắt, cảm thấy đôi mắt mình dính lại như kẹo cao su, miệng khô khốc và cổ họng đau nhức.
Đây chắc chắn không phải là căn hộ cao cấp.
Sự cử động của tôi hẳn đã kích hoạt một số cảm biến gần đó, bởi vì căn phòng đã dần dần sáng hơn. Chúng sáng lên dần, cuối cùng căn phòng hoàn toàn chìm đắm trong ánh sáng màu đỏ nhờ nhợt. Tôi nhìn quanh để tìm nguồn ánh sáng và phát hiện ra nó bắt nguồn từ những đoạn mạch xen lẫn trong các bức tường mạ crôm. Một cảm giác ớn lạnh đi qua khi tôi nhận ra căn phòng này trông khác biệt như thế nào, trống trải, chẳng có đồ trang trí nào cả. Nhiệt độ từ tấm chăn tăng lên, như thể nó muốn tôi cuộn mình lại bên dưới nó. Tôi đẩy nó ra.
Đây là nơi của bọn Mogadorian.
Tôi bò qua chiếc giường khổng lồ - nó lớn hơn một chiếc SUV, đủ lớn để một Mogadorian cao hơn ba mét nằm thoải mái - cho đến khi đôi chân trần của tôi lơ lửng trên mặt sàn kim loại. Tôi mặc bộ đồ ngủ màu xám dài với những cây nho đen đầy gai được thêu trên đó. Tôi rùng mình, nghĩ về việc chúng mặc chiếc váy này cho tôi và để tôi ở đây để nghỉ ngơi. Chúng có thể đã giết tôi, nhưng thay vào đó chúng mặc đồ ngủ cho tôi? Trong viễn ảnh, tôi đang ngồi bên cạnh Setrákus Ra. Hắn gọi tôi là người thừa kế của hắn. Điều đó có ý nghĩa gì? Đó có phải là lý do tại sao tôi vẫn còn sống?
Điều đó không quan trọng. Thực tế đơn giản là: Tôi đã bị bắt. Tôi biết vậy. Giờ thì tôi phải làm gì tiếp theo đây?
Tôi nghĩ đám Mog hẳn đã đưa tôi đến một trong những căn cứ của chúng. Ngoại trừ căn phòng này không hề giống như cái phòng giam bé xíu và kinh khủng mà Chín và Sáu mô tả khi họ bị bắt. Không, đây hẳn là một ý tưởng bệnh hoạn về lòng hiếu khách của bọn Mogadorian. Chúng nghĩ là chúng đang chăm sóc tôi.
Setrákus Ra muốn tôi được đối xử như khách mời hơn là một tù nhân. Bởi vì, một ngày nào đó, hắn muốn tôi cai trị bên cạnh hắn. Tại sao, tôi vẫn không hiểu, nhưng ngay bây giờ đó là điều duy nhất vẫn giữ tôi còn sống.
Ồ không. Nếu tôi ở đây, vậy điều gì đã xảy ra với những người khác ở Chicago?
Tay tôi bắt đầu rung lên và những giọt nước mắt đang trực trào ra. Tôi phải ra khỏi đây. Và tôi phải làm điều đó một mình.
Tôi nén nỗi sợ hãi xuống. Tôi cố quên đi những viễn ảnh còn đọng lại về một Washington bị tàn phá. Tôi nén những lo lắng về bạn bè lại. Tôi kìm nén hết chúng lại. Tôi cần phải tĩnh tâm, giống như tôi khi chiến đấu với Setrákus Ra ở New Mexico, giống như tôi trong các buổi tập luyện với những người khác. Sẽ dễ dàng nhất cho tôi để trở nên dũng cảm khi tôi không nghĩ gì về nó. Nếu hành động theo bản năng, tôi có thể làm được.
Chạy, tôi tưởng tượng chú Crayton nói. Chạy đến khi chúng quá mệt mỏi để đuổi theo cháu.
Tôi cần cái gì đó để chiến đấu với chúng. Tôi nhìn xung quanh phòng tìm kiếm bất cứ thứ gì để có thể sử dụng như một vũ khí. Bên cạnh giường là một chiếc bàn đặt ở đầu giường bằng kim loại, món đồ nội thất duy nhất trong phòng. Lũ Mog để lại một ly nước ở đó cho tôi, mà tôi không ngu ngốc đến nỗi sẽ uống mặc dù đang rất khát. Bên cạnh tấm kính, có một quyển sách to như quyển từ điển được bọc bằng thứ như da rắn, bóng loáng. Mực trên bìa trông như bị cháy xém, các từ lõm và nhám xung quanh các cạnh, như thể nó được in bằng axit thay cho mực.
Tiêu đề nó ghi là Quyển sách Vĩ đại về Tiến trình Mogadorian hóa, bất ngờ là bằng tiếng Anh. Phía dưới là một loạt các hình hộp góc cạnh và một loạt các kí hiệu mà tôi cho là tiếng Mogadorian.
Tôi nhặt cuốn sách và mở nó ra. Mỗi trang được chia thành hai phần, tiếng Anh ở một bên và tiếng Mogadorian ở phía bên kia. Tôi tự hỏi có nên đọc nó hay không.
Tôi đóng mạnh quyển sách lại. Quan trọng là nó nặng và tôi có thể vung được nó. Tôi sẽ chẳng thế khiến bất cứ tên lính Mogadorian nào tan ra tro, nhưng thế vẫn tốt hơn là không có gì cả.
Tôi leo xuống giường và bước tới chỗ mà tôi nghĩ là cánh cửa. Đó là một tấm hình chữ nhật hiện lên trên bức tường mạ, nhưng chẳng có nút bấm hoặc tay nắm cửa.
Khi tôi rón rén đến gần hơn, đang tự hỏi làm thế nào để mở nó ra, thì có một tiếng ồn như động cơ từ bên trong bức tường. Hẳn nó phải có cảm biến chuyển động giống như ánh sáng lúc nãy của căn phòng, bởi vì cánh cửa rít lên ngay khi tôi đến gần, và biến mất vào trần nhà.
Tôi không dừng lại để tự hỏi tại sao mình không bị nhốt. Nắm chặt cuốn sách Mogadorian, tôi bước vào hành lang cũng lạnh lẽo và bằng kim loại như căn phòng của tôi.
"À", giọng nói của một người phụ nữ. "Tiểu thư đã dậy".
Thay vì lính canh, một phụ nữ Mogadorian ngồi trên một cái ghế bên ngoài phòng, rõ ràng là đang chờ tôi. Tôi không chắc nếu tôi đã từng nhìn thấy một Mog nữ trước đây, và chắc chắn không phải là một người như bà ta. Ở tuổi trung niên, với những nếp nhăn hình thành trong làn da nhợt nhạt xung quanh mắt, mụ Mog kia trông không có vẻ gì là nguy hiểm trong bộ váy dài cao cổ, giống như thứ mà các Nữ tu mặc tại Santa Teresa. Đầu ả bị cạo chỉ chừa hai cái bím tóc dài màu đen phía sau đầu, phần còn lại của da đầu được bao phủ bởi một hình xăm phức tạp. Thay vì tỏ vẻ xấu xa và hung dữ, giống như lũ Mog mà tôi đã từng chiến đấu, mụ gần như trông rất thanh lịch.
Tôi dừng lại trước mặt ả, không biết phải làm gì.
Mụ Mog nhìn vào cuốn sách trong tay tôi và mỉm cười.
"Và sẵn sàng để bắt đầu học tập, theo như tôi thấy", mụ nói và đứng dậy. Mụ ta cao, mảnh mai, gần như khẳng khiu. Đứng trước mặt tôi, mụ cúi đầu chào một cách hoa mỹ. "Tiểu thư Ella, tôi sẽ là người hướng dẫn của cô trong khi -"
Ngay khi đầu mụ đủ thấp, tôi dùng cuốn sách đánh vào mặt mụ mạnh nhất có thể.
Mụ hoàn toàn bất ngờ, điều mà tôi thấy lạ vì tất cả lũ Mog tôi đã gặp phải đều sẵn sàng để chiến đấu. Mụ kêu lên một tiếng ngắn và sau đó ngã sập xuống sàn với bộ váy cầu kì của mụ bay phấp phới theo sau.
Tôi không dừng lại để xem nếu tôi đã đánh gục mụ hoặc liệu mụ có kéo ra một khẩu súng từ một chỗ bí mật nào đó trên bộ trang phục hay không. Tôi chạy, chọn một hướng ngẫu nhiên và lao xuống hành lang nhanh nhất có thể. Mặt sàn kim loại đập vào đôi chân trần và cơ bắp của tôi bắt đầu đau, nhưng tôi mặc kệ tất cả những điều đó. Tôi phải ra khỏi đây.
Quá tệ vì những căn cứ bí mật của bọn Mogadorian không bao giờ có biển hiệu chỉ lối ra.
Tôi quẹo vào một góc cua và một góc cua nữa, chạy nhanh qua những hành lang trông đều giống nhau. Tôi cứ chờ tiếng còi báo hiệu vang lên báo động tôi đã trốn thoát, nhưng chúng chẳng bao giờ kêu cả. Cũng không hề có tiếng chân của bất kỳ tên Mogadorian nào đuổi theo cả.
Ngay khi tôi bắt đầu thở hổn hển và suy nghĩ về việc chậm lại, một cái cửa bên phải của tôi mở ra và hai tên Mogadorian tiến tới. Chúng giống như những gì tôi thường gặp - vạm vỡ, mặc bộ đồ chiến đấu đen của chúng, đôi mắt đen nhìn tôi. Tôi chạy vòng quanh chúng, mặc dù không ai trong số chúng tỏ vẻ gì là muốn tóm tôi. Trên thực tế, tôi nghĩ tôi còn nghe thấy một tên cười.
Chuyện gì đang xảy ra ở đây?
Tôi có thể cảm thấy hai tên lính Mog đang theo dõi tôi chạy, vì vậy tôi né xuống hành lang đầu tiên mà tôi có thể. Tôi không chắc liệu mình đã chạy vòng tròn hay sao nữa. Không có ánh sáng mặt trời hoặc bất kỳ tiếng ồn nào ở bên ngoài, không có gì để cho thấy rằng tôi đang gần hơn với lối ra. Thậm chí không có vẻ gì là lũ Mog quan tâm những gì tôi đang làm, dường như chúng biết tôi không có cơ hội để ra khỏi đây.
Tôi chậm lại để hít thở, thận trọng đi lần lần xuống hành lang mới nhất này. Tôi vẫn còn nắm chặt cuốn sách - vũ khí duy nhất của tôi - và bàn tay tôi đang bắt đầu bị chuột rút. Tôi chuyển tay và tiếp tục đi tới.
Ở phía trước, một cổng vòm mở ra với tiếng kêu của thủy lực; nó khác với các cánh cửa khác, rộng hơn, và có những ánh sáng nhấp nháy kỳ lạ ở phía bên kia.
Không phải là ánh sáng nhấp nháy. Đó là những ngôi sao.
Khi tôi đi dưới vòm cầu, trần nhà kim loại dần trở thành một mái vòm bằng kính, căn phòng mở rộng ra, gần giống như một cung thiên văn. Ngoại trừ mọi thứ là thật. Có nhiều bảng điều khiển và máy tính đang nhô ra từ sàn nhà - có thể đây là một phòng điều khiển nào đó - nhưng tôi mặc kệ chúng, bị thu hút vào quang cảnh choáng váng bên ngoài cửa kính kia và nhìn vào cửa sổ mở rộng.
Bóng tối. Những ngôi sao.
Trái đất.
Bây giờ tôi mới hiểu tại sao lũ Mogadorian không đuổi theo tôi. Chúng biết tôi không chạy đi đâu được cả.
Tôi đang ở trong không gian.
Tôi đến chỗ tấm kính, áp hai tay vào nó. Tôi có thể cảm nhận được sự trống rỗng bên ngoài, không gian vô tận, lạnh giá, không có không khí giữa tôi và quả cầu màu xanh trôi ở xa xa.
"Tuyệt đẹp, phải không?"
Giọng nói vang vọng của hắn giống như một xô nước lạnh tạt vào tôi. Tôi xoay người lại và áp lưng vào tấm kính, cảm thấy đối mặt với khoảng trống phía sau tôi còn tốt hơn là đối mặt với hắn.
Setrákus Ra đứng sau một tấm bảng điều khiển, nhìn tôi với biểu cảm như là một nụ cười trên khuôn mặt. Điều đầu tiên tôi nhận thấy là hắn không lớn như khi chúng tôi chiến đấu với hắn ở căn cứ Dulce. Dù vậy, Setrákus Ra vẫn rất cao và oai vệ, vóc dáng to lớn của hắn đặt trong bộ đồng phục màu đen tuyền, được trang trí với đủ loại huy chương Mogadorian. Ba mặt dây chuyền Loric, những cái mà hắn lấy từ các Garde đã chết, được treo trên cổ hắn, ánh lên một màu cô-ban dịu nhẹ.
"Ta thấy con chấp nhận cuốn sách của ta," hắn nói, và chỉ vào cái chày cỡ quyển từ điển. Tôi không nhận ra tôi đang ôm nó vào ngực. "Mặc dù không hẳn theo cách ta đã hi vọng. May mắn thay, Người giám sát của con không bị thương nặng ... "
Đột nhiên: trong tay tôi, quyển sách bắt đầu đỏ rực, giống như mảnh vỡ tôi nhặt được tại căn cứ Dulce. Tôi không biết chính xác làm thế nào, hoặc thậm chí những gì tôi đang làm.
"À",' Setrakus Ra nói, nhìn tôi với một mắt nhướn lên. "Rất tốt".
"'Xuống địa ngục đi!" Tôi hét lên và ném cuốn sách đang phát sáng vào hắn.
Trước khi thậm chí nó đến được khoảng cách ở giữa hắn và tôi, Setrákus Ra giơ bàn tay khổng lồ lên và cuốn sách dừng lại ở không trung. Ánh sáng rực rỡ mà tôi đã truyền vào nó bằng từ từ biến mất.
"Thôi nào", hắn ta quở trách. "Đủ rồi đấy".
"Ông muốn gì ở tôi?" Tôi hét lên, những giọt nước mắt tuyệt vọng dâng đầy trong mắt.
"Con đã biết rồi", hắn trả lời. "Ta đã cho con thấy những gì sắp xảy ra. Như ta đã từng cho Pittacus Lore thấy.".
Setrákus Ra nhấn một vài nút trên bảng điều khiển ở phía trước hắn và con tàu bắt đầu chuyển động. Dần dần, trái đất, dường như rất xa cũng như rất gần đến mức tôi có thể vươn ra và chạm lấy nó, trôi qua tầm nhìn của tôi. Chúng tôi không di chuyển về phía nó; chúng tôi đang quay tại chỗ.
"Con đang ở trên tàu Anubis", Setrakus Ra nói, một giọng nói rùng rợn pha lẫn sự tự hào. "Tàu chỉ huy của hạm đội Mogadorian".
Khi con tàu quay xong, tôi thở mạnh. Đầu gối bủn rủn, tôi vươn tay ra và đặt lên kính để đứng vững.
Bên ngoài, ở quỹ đạo xung quanh trái đất là đội tàu Mogadorian. Hàng trăm chiếc tàu - hầu hết trong số chúng dài và màu bạc, bằng kích cỡ của máy bay nhỏ, giống như những chiếc mà Garde đã mô tả trong những trận chiến trước đây. Nhưng trong số đó có ít nhất 20 tàu chiến khổng lồ - mờ ảo và đáng sợ với những khẩu đại bác đang nhô ra từ những khung góc cạnh, nhằm vào hành tinh không hề nghi ngờ gì phía dưới.
"Không", tôi thì thầm. "Điều này không thể xảy ra".
Setrákus Ra tiến về phía tôi, và tôi thì quá bị sốc bởi cảnh tượng vô vọng này làm tôi thậm chí không thế di chuyển. Nhẹ nhàng, hắn quàng tay lên vai tôi. Tôi có thể cảm thấy sự lạnh giá từ những ngón tay nhợt nhạt của hắn thông qua áo ngủ của mình.
"Đã đến lúc", hắn ta nói, ánh mắt hướng về phía hạm đội tàu cùng với tôi. "Cuối cùng, Cuộc Bành trướng Vĩ đại đã đến Trái Đất. Chúng ta sẽ cùng nhau ăn mừng Tiến trình Mogadorian hóa, cháu gái".