Phần lớn mọi người vẫn còn đủ tỉnh táo để bỏ chạy. Những người dân New York này thì đã xem đủ nhiều phim để biết chuyện gì sẽ xảy ra khi một phi thuyền ngoài hành tinh đậu ngay bên trên thành phố của bạn. Họ chạy dọc theo vỉa hè như một đàn thú hoang. Một số còn bỏ lại cả xe trên đường, điều khiến đoàn xe SUV màu đen của chúng tôi di chuyển vô cùng chậm chạp. May mắn là, bên ngoài khách sạn của Sanderson, Đặc vụ Walker đã có thể thuyết phục đám cảnh sát khu vực đến bởi màn bắn nhau của chúng tôi cùng giúp đỡ. Khi bỗng dưng bị người ngoài hành tinh xâm lược, tôi đoán là làm một đặc vụ liên bang trong bộ đồ đen và đeo kính râm cũng có ít nhiều tác dụng.
Ngay cả khi có thêm còi hụ và đèn báo của Sở cảnh sát New York, vẫn vô cùng khó khăn để băng qua thành phố. Băng qua mớ hỗn loạn này.
Vậy mà, vẫn có người không thèm chạy khỏi Sông Đông, nơi tàu chiến của bọn Mogadorian đang lơ lửng đầy đáng sợ bên trên trụ sở Liên Hợp Quốc. Họ lại còn chạy về phía đó. Những người với điện thoại trên tay, ghi hình, chụp ảnh, háo hức để chộp lấy gì đó về người ngoài hành tinh. Tôi không thể hiểu được là họ dũng cảm, điên rồ hay ngu ngốc nữa. Có lẽ là tổng hợp của cả ba thứ trên. Tôi muốn hét lên ra ngoài ô cửa sổ để họ quay đầu và bỏ chạy, nhưng không còn thời gian nữa.
Tôi sẽ chẳng thể cứu được toàn bộ bọn họ.
"Michael Worthington, một thượng nghị sĩ đại diện cho bang Florida". Đặc vụ Walker nói như hét vào điện thoại, đọc cái tên đó từ một quyển sổ vàng. Bà ta ngồi ở ghế hành khách, trông căng thẳng và mệt mỏi. Bà ta biết là không còn đủ thời gian để những mệnh lệnh của mình có thể tạo ra sự khác biệt, nhưng bà ta vẫn làm thế.
"Melissa Croft trong Bộ Tham mưu Liên quân. Luc Phillipe, đại sứ Pháp". Walker ngừng lại sau khi đọc hết danh sách. Bà ta liếc nhìn ra ghế sau, nơi Sanderson đang ngồi kẹp giữa tôi và Sam. "Đó là tất cả rồi à?"
Sanderson gật đầu. "Tất cả những người mà tôi biết".
Walker gật đầu và lại nói vào điện thoại. "Bắt giữ họ. Nếu họ chống cự thì cứ giết".
Bà ta cúp máy. Danh sách các chính trị gia có liên quan tới MogPro - hàng tá tên được truyền đi từng cái một tới các đầu mối liên lạc của Walker - đều có từ Sanderson. Ngay cả khi các đặc vụ ngầm vẫn còn dưới quyền chỉ huy của Walker có thể thành công, những vụ bắt bớ đó có thể vẫn chẳng giúp được gì nhiều khi đã đến nước này. Ít nhất thì, chúng tôi có thể hi vọng Walker và người của bà ta có thể đánh bật được đám phản bội ủng hộ lũ Mog khỏi vị trí quyền lực, để lại một chính phủ sẵn sàng hỗ trợ chúng tôi. Mặc dù mức độ phản kháng mà họ có thể thực hiện thì còn để xem đã.
Chú Henri đã nói với tôi là lũ Mog mất bao lâu để chinh phục được Lorien nhỉ? Ít hơn một ngày à?
Ngoài ô kính chắn gió, chiếc tàu chiến Mogadorian đã hiện rõ. Nó khiến các tòa nhà chọc trời của thành phố trông như thể chỉ như một món đồ chơi và phủ bóng lên một khu vực rộng lớn. Thứ đó trông như một con cá chép khổng lồ phía trên bầu trời New York. Có hàng trăm trụ súng hai bên mạn tàu và dưới thân tàu, và tôi nghĩ mình có thể nhìn thấy nơi mà đám tàu Mog nhỏ hơn đang đậu ở trong. Ngay cả khi với đầy đủ các Garde, thuần thục các Biệt năng thì tôi cũng không chắc là chúng tôi có thể hạ gục con tàu đó.
Đặc vụ Walker cũng đang nhìn chằm chằm vào con tàu. Tôi đoán là có lẽ là không thể nào mà ngó lơ cái thứ to đùng kì dị đang che phủ đường chân trời đó. Bà ta quay sang nhìn tôi.
"Cậu có thể phá hủy thứ đó, phải không nào?"
"Dĩ nhiên", tôi đáp, cố gắng bắt chước cái giọng bất cần đời của Chín. Cậu ta đang ở chiếc SUV phía sau chúng tôi, và có lẽ đang diễn tả cho những người xung quanh rằng cậu ta sẽ phá tan con tàu kia chỉ bằng tay không như thế nào. "Chúng tôi lo được. Không sao cả".
Bên cạnh tôi, Sanderson cười khinh khỉnh, nhưng im bặt ngay khi bị Walker nhìn với một ánh mắt đáng sợ. Ở phía bên kia vị Bộ trưởng Bộ quốc phòng đã thất sủng, Sam cuối cùng cũng đã ngẩng mặt lên khỏi chiếc điện thoại mà cậu ấy đã 'mượn' được từ người đi đường vô tội kia.
"Tải lên đã hoàn tất", cậu ấy nói với tôi. "Sarah đã có đoạn video đó".
"Cám ơn Sam", tôi đáp và lấy điện thoại của mình ra khỏi túi, lập tức bấm số của Sarah.
Tôi tự hỏi rằng chú Henri sẽ nghĩ gì về tôi và Sam khi biết chúng tôi đang đăng tải cảnh tôi sử dụng Biệt năng lên trang web Họ Đi Giữa Chúng Ta. Ngay cả khi trong những giấc mơ ngông cuồng nhất của tôi, tôi không nghĩ là mình có thể dựng nên một tình huống mà tôi sẵn sàng công bố những sức mạnh của mình. Nhưng giờ thì điều đó đã xảy ra.
Sarah trả lời ngay từ tiếng chuông đầu tiên. Tôi có thể nghe được hoạt âm từ phía bên kia - tiếng người nói, tiếng TV om sòm.
"John, tạ ơn trời! Lũ Mogadore xuất hiện trên khắp các bản tức! Anh ổn chứ?"
"Anh ổn", tôi nói với cô ấy. "Anh chỉ đang đang hướng về phía con tàu Mogadorian lớn nhất mà anh từng thấy".
"John, em hi vọng anh biết anh đang làm gì", Sarah đáp, giọng đầy vẻ lo âu.
"Không có gì mà bọn anh không lo được cả -" Tôi bắt đầu trấn an cô ấy, cho đến khi có một hồi âm thanh rè rè cắt ngang tôi " Sarah? Em vẫn còn đó chứ?"
"Em đây", cô ấy đáp. giọng nghe xa xôi hơn trước. " Em nghĩ là có cái gì đó đã tác động đến đường truyền".
Đó hẳn là do chiếc tàu chiến kia. Tôi khá chắc rằng mấy thứ to tướng đến từ ngoài quỹ đạo kia hẳn đang có tác động gì đó tới mạng lưới tín hiệu di động. Đó là chưa kể tới những cuộc điện thoại hoảng loạn như thế này hẳn phải xảy ra trên cả nước. Tôi phải nói chuyện thật nhanh kẻo bị mất kết nối.
"Sam mới gửi vài tệp video tới trang web của Mark. Bên em đã thấy chúng chưa? Anh nghĩ nó có thể sẽ có ích". Tôi nhớ lại điều Sam đã nói với tôi ngoài trạm xăng. "Chúng ta không muốn làm mọi người sợ. Và chúng ta cũng muốn cho họ hi vọng nữa".
Bên cạnh tôi, Bud Sanderson khịt mũi dè bỉu. Tôi đoán là ông già đó không có quá nhiều niềm tin vào bất cứ thứ gì chúng tôi đang làm trên trang Họ Đi Giữa Chúng Ta. Tôi cũng chẳng biết là nó có hiệu quả không nữa - như những vụ bắt bớ của Walker, như bất cứ thứ gì chúng tôi làm hôm nay, nó có thể đã quá muộn để có thể có tác dụng gì đó. Nhưng chúng tôi phải thử mọi cách có thể để chống lại lũ Mog.
"Em đang nhìn nó đây", Sarah nói, gần như ngừng thở. "John, nó - anh thật là tuyệt vời. Và em thì luôn bị hút hồn bởi mấy anh chàng ngoài hành tinh đẹp trai thể hiện phép màu của mình".
Tôi đã cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng trước mặt các đồng minh bất đắc dĩ của mình, vậy nên tôi phải quay mặt đi khỏi Sanderson để giấu đi nụ cười của mình.
"Ừ, anh cám ơn".
"Chúng ta hoàn toàn có thể dùng cái này", Sarah nói, và tôi có thể nghe thấy tiếng cô ấy gõ bàn phím. "Giờ anh định làm gì? Con tàu đó trông to tổ chảng".
Tôi liếc nhìn về đám đông hỗn loạn ngoài cửa sổ. "Bọn anh đang cố kết thúc cuộc chiến trước khi nó bắt đầu".
Giọng Sarah nghe có vẻ lo lắng. Cô ấy biết tôi sắp sửa nói với cô ấy một việc điên rồ nào đó. "Ý anh là sao, John? Kế hoạch là thế nào vậy?"
"Bọn anh sẽ đến chỗ tàu chiến Mogadorian kia", tôi nói với cô ấy, cố gắng để nghe thật tự tin về cái kế hoạch có vẻ càng ngày càng vô vọng khi chúng tôi đến càng gần cái tàu chiến kia. "Bọn anh sẽ dụ Setrákus Ra lộ mặt. Và bọn anh sẽ giết hắn".
Đoàn xe của chúng tôi dừng lại cách mười khu nhà từ Trụ sở Liên Hợp Quốc khi giao thông ở đó trở nên kẹt cứng. Các con đường chật kín toàn người hiếu kì cố gắng nhìn con tàu ở cự li gần hơn. Một số còn đứng cả lên nóc xe và, một người còn trèo lên cả nóc xe buýt. Có các viên cảnh sát ở khắp nơi cố hết sức lập lại trật tự nhưng tôi nghi ngờ là họ được huấn luyện cho tình huống gặp gỡ lần đầu với người ngoài hành tinh thế này; và phần lớn bọn họ thì cũng đang ngửa cổ nhìn lên chỗ con tàu. Đám đông vô cùng ồn ào và có khá nhiều âm thanh thích thú vang lên.
Đúng là một đống mục tiêu ngon ăn cho đám Mogadorian. Tôi sợ hãi cái khoảnh khắc những trụ súng kia bắn xuống đám đông bên dưới. Tôi muốn bảo mọi người chạy đi, nhưng có lẽ điều đó chỉ châm ngòi cho một cuộc hoảng loạn mà thôi. Đó là nếu họ chịu nghe lời tôi.
"Tránh ra! Dẹp gọn sang một bên!", Walker hét lên khi bà ta bước ra khỏi chiếc SUV. Bà ta giơ phù hiệu lên cao dù rằng chẳng có ai thực sự chú ý tới bà ta.
Các đặc vụ từ hai chiếc SUV cùng với mấy viên cảnh sát Walker trưng dụng khi còn ở khách sạn tạo thành một vành đai khép kín quanh tôi, Sanderson và Sam. Chín chen lấn vào bên cạnh chúng tôi, nhìn về phía một đám thiếu niên reo hò cổ vũ về phía con tàu kia.
"Lũ ngu", cậu ta càu nhàu, sau đó nhìn tôi. "Việc này thật điên rồ, Johnny à".
"Chúng ta cần bảo vệ càng nhiều người càng tốt", tôi đáp.
"Họ cần tự bảo vệ chính mình", Chín nói, sau đó nói với qua vai một trong những đặc vụ đi cùng chúng tôi. "Về nhà đi lũ đần! Hoặc là lấy mấy khẩu súng và quay lại đây!".
"Walker lườm cậu ta. "Làm ơn đừng cổ xúy đám dân thường tự vũ trang cho mình nữa đi".
Chín nhìn bà ta đầy sửng sốt và tiếp tục nói như hét. "Đây là chiến tranh, quý bà ạ! Những người đó cần được chuẩn bị!".
Một vài người quanh chúng tôi nghe lỏm được ít nhiều, hoặc có lẽ chỉ là sợ hãi trước sự gia tăng số lượng cảnh sát. Tôi nhận thấy một vài người nhìn nhau lo lắng và sau đó quay lại đi theo hướng mà chúng tôi vừa tới. Walker nhăn mặt khó chịu nhìn Chín, sau đó đập vào vai một đặc vụ.
"Tiến lên!", bà ta hét lên. "Chúng ta cần phải đi tiếp!".
Vẫn còn cả một đám đông ngăn cách chúng tôi với Trụ sở Liên Hợp Quốc, và chẳng có dấu hiệu nào là nó sẽ vãn đi. Các đặc vụ của Walker và những viên cảnh sát bắt đầu chen lấn mở đường và chúng tôi đi theo họ.
"Cẩn thận chứ anh bạn! Đừng có chen hàng!", một người hét lên.
"Chết tiệt thật! Đó là các Đặc vụ Áo đen!", một người khác hét lên.
"Họ sẽ tấn công chúng ta à?" một người phụ nữ hét về phía Sanderson, có lẽ nhận ra ông ta là một ai đó quan trọng từ vẻ bề ngoài. "Chúng ta đang gặp nguy hiểm à?"
Sanderson lảng tránh câu hỏi bằng cách nhìn đi nơi khác và người phụ nữ kia nhanh chóng biến mất lại vào trong đám đông. Tốc độ di chuyển của chúng tôi vẫn rất chậm ngay cả với cả tá các đặc vụ và cảnh sát chen lấn mở đường. Những người này cần phải tránh đường ra cho chúng tôi đi.
Một người đàn ông mắt mở to sợ hãi cùng với bộ râu xồm xoàm trông như những người thường đeo các tấm biển tự chế về ngày tận thế đâm sầm vào Đặc vụ Walker. Bà ta bị mất thăng bằng - ánh mắt lóe lên sự tức giận và bất lực. Cảm thấy quá đủ với đám đông này rồi, bà ta với tay lấy súng ở hông, có lẽ nghĩ là sẽ bắn vài phát chỉ thiên để dọn đường. Tôi ngăn bà ta lại và lắc đầu khi bà ta nhìn tôi.
"Đừng. Bà sẽ tạo ra một cuộc hỗn loạn đấy".
"Đây vốn đã là một cuộc hỗn loạn rồi", bà ta đáp.
"Cá nhân tôi thì tôi sẽ hoảng loạn hơn nếu ai đó nổ súng đấy", Sam thêm vào.
Walker tạo một âm thanh khó chịu và quay lại việc chen lấn qua đám đông. Tôi thúc cùi trỏ nhẹ vào Chín. "Hãy giúp họ nào", tôi bảo cậu ta, sau đó thêm vào, "nhưng đừng làm ai bị thương".
Chín gật đầu và chúng tôi bắt đầu dùng Telekinesis để đẩy mọi người tránh ra. Chín cẩn thận hơn là tôi đã nghĩ. Chúng tôi tạo ra một kiểu bong bóng Telekinesis quanh chúng tôi, đẩy nhẹ những người khác ra xung quanh. Không ai bị dẫm đạp, và chầm chậm con đường trở nên thoáng hơn cho Walker và phần còn lại của đoàn hộ tống đi qua.
Khi chúng tôi đến gần hơn Trụ sở Liên Hợp Quốc, chúng tôi đi ngay dưới bóng chiếc tàu chiến Mogadorian. Một cảm giác lạnh lẽo chạy qua người tôi, nhưng tôi cố gắng không để lộ điều đó. Những lá cờ của các quốc gia cắm trên mặt đất ở cả hai bên đường chúng tôi đi, tất cả những biểu tượng kia phấp phới trong làn gió nhẹ, bị che phủ bởi bóng râm từ phi thuyền Mogadorian.
Ở phía trước, tôi thấy một sân khấu được dựng lên vội vã ở phía trước lối vào Trụ sở Liên Hợp Quốc. Một lực lượng cảnh sát được tổ chức tốt hơn có mặt ở đó - cả cảnh sát địa phương và lực lượng an ninh riêng của Liên Hợp Quốc. Họ giữ những người khác tránh xa sân khấu và chen lấn ở lối vào trụ sở. Ở phía trước cũng có một đám đông các nhà báo, phóng viên với máy ảnh chụp lia lịa từ sân khấu cho tới tàu chiến.
Tôi vòng tay qua vai Sanderson và kéo ông ta lại gần, chỉ tay về phía sần khấu.
"Cái đó để làm gì? Chuyện gì sắp diễn ra?"
Sanderson nhăm nhó nhìn tôi nhưng không hề cố bỏ tay tôi ra. "Lãnh tụ Kính yêu có sở thích văn nghệ. Cậu có biết ông ta từng viết một quyển sách không?"
"Đọc sách là một việc ngớ ngẩn", Chín càu nhàu nhưng vẫn tập trung vào chia tách đám đông.
"Tôi không quan tâm tới việc tuyên truyền của hắn. Giải thích về sân khấu đi Sanderson".
"Tuyên truyền như cậu nói đó", Sanderson đáp. "Tôi và vài người thuộc MogPro khác - những người mà cô bạn Walker đây có lẽ đã bắt giữ rồi - chúng tôi lẽ ra sẽ là người chào đón Setrákus Ra. Hắn sẽ cho thế giới xem món quà mà hắn có thể cung cấp cho nhân loại".
Tôi nhớ lại tình trạng Sanderson khi chúng tôi tìm thấy ông ta, những mạch máu đen cũng như thân hình tiều tụy, tất cả là do cái thứ mà đám Mogadorian gọi là tiến bộ y tế.
"Hắn sẽ chữa cho ông", tôi nói, chắp nối các sự kiện với nhau.
"Hallelujah!" Sanderson nói đầy chua chát. "Vị cứu tinh của chúng ta! Sau đó, chúng tôi sẽ mời hắn vào trong Trụ sở Liên Hợp Quốc để thảo luận và vào ngày mai, một giải pháp hòa bình sẽ được thông qua cho phép lũ Mog vào không phận bất kì quốc gia nào.
"Và thế là hết", Sam nói, "Trái đất sẽ buộc phải đầu hàng".
"Ít nhất thì nó cũng sẽ diễn ra trong hòa bình", Sanderson nói.
"Ông không nghĩ mọi người sẽ hoảng loạn à?" Tôi hỏi Sanderson. "Ý tôi là, nhìn xung quanh đi. Tưởng tượng xem chuyện gì sẽ xảy ra khi lũ Mog thực sự lộ bản chất? Bắt đầu đổ bộ? Chiếm quyền? Sẽ có hoảng loạn, bạo động - ngay cả với cái trò ngoại giao nhảm nhí của ông. Làm sao mà ông lại nghĩ kế hoạch của ông có hiệu quả được cơ chứ?"
"Dĩ nhiên là hắn đã nghĩ đến điều đó", Sanderson nói. "Kế hoạch này là cách mà Setrákus Ra nghĩ ra để xác định những người chống đối. Những thành phần gây rối".
"Vậy là hắn sẽ biết phải giết ai", Chín cáu kỉnh nói.
"Thật bệnh hoạn", Sam nói.
"Một cái giá nhỏ phải trả cho sự tồn vong của nhân loại", Sanderson phản bác.
"Tôi đã thấy cái tương lai khi mà lũ Mogadorian cai trị", tôi nói với Sanderson. "Tin tôi đi. Nó là cái giá lớn hơn nhiều cái mà ông muốn trả đấy".
Sam nhìn tôi lo lắng và tôi nhận ra mình đã nói lạnh lùng như thế nào, như thể chiến tranh với đám Mogadorian là không thể tránh khỏi, rằng ở thời điểm này rồi thì chúng tôi chẳng thể làm gì để bảo vệ mọi người nữa. Thực sự thì, tôi cũng không chắc là có cách nào đó để giải quyết việc này mà không phải đổ máu. Chiến tranh đã ở trước mắt và chỉ chờ để nổ ra thôi. Nhưng tôi cần mọi người giữ hi vọng.
"Nó không nhất thiết phải diễn ra như thế", tôi thêm vào. "Chúng tôi sẽ ngăn chặn Setrákus Ra trước khi việc này đi quá xa. Nhưng ông phải giúp chúng tôi".
Sanderson gật đầu, mắt không rời sân khấu. "Cậu muốn tôi hành động như kế hoạch".
"Dụ hắn ra như hắn muốn", tôi nói, đội mũ trùm của áo lên. "Và chúng tôi sẽ hạ hắn".
"Cậu đủ sức làm thế à?"
Khi tôi nhìn sang Sanderson để trả lời, tôi có thể thấy từ ánh mắt Sam toát lên cùng câu hỏi đó. Cậu ấy không có mặt ở trận chiến trước của chúng tôi với Setrákus Ra, nhưng cậu ấy biết là nó diễn ra không tốt lắm. Đó là khi còn có toàn bộ các Garde - giờ thì chỉ có mỗi tôi và Chín. Ờ thì, cũng có tất cả những nòng súng mà Walker có thể triệu tập nữa.
"Tôi phải làm được", tôi nói với Sanderson.
Khi chúng tôi tới gần hơn mặt tiền trụ sở và sân khấu, chúng tôi đi qua một anh chàng mặc như là một người đưa thư bằng xe đạp được bao quanh bởi một nhóm phóng viên. Nó nổi bật bởi vì anh ta là thứ duy nhất thu hút sự chú ý của phóng viên ngoài cái tàu chiến Mogadorian to bự kia. Tôi tập trung cố gắng nghe xem anh ta nói gì.
"Tôi thề, gã đó rơi xuống từ bầu trời!" người đưa thư khẳng định với đám phóng viên đang bán tín bán nghi kia. "Hoặc có lẽ là cậu ta bay xuống, tôi không rõ. Cậu ta va chạm mạnh khi tiếp đất, nhưng làn da của cậu ta như thể được bọc giáp hay gì đó. Cậu ta trông khá bầm dập".
Chín đập tay lên vai tôi. Cậu ta cũng nghe thấy thế, và cậu ta phân tâm tới nỗi dừng luôn cả việc dùng Telekinesis đẩy mọi người ra hai bên. Các đặc vụ hộ tống chúng tôi bị ép ngược lại và rên rỉ khi đám đông không còn bị đẩy ra bởi chúng tôi nữa, nhưng họ cũng vẫn tìm cách đi tiếp được.
"Cậu nghe thấy cái đó, đúng không?" Chín hỏi, ánh mắt lộ rõ vẻ khát máu.
"Anh ta có thể chỉ là một tên ngốc thôi", tôi nói, ám chỉ người đưa thư kia dù tôi không thực sự tin là thế. "Thứ đó hoàn toàn là kiểu tin có thể gây chú ý".
"Khôn thể nào", Chín nói, giọng phấn khích. Mắt cậu ta đảo quanh đám đông với sự thích thú mới có. "Năm ở đây, anh bạn à. Năm ở đây, và tớ sẽ đập vỡ mặt hắn ra".