Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Tôi chìa tay ra cho Marina và cô ấy nắm lấy nó ngay lập tức. Tàng hình rồi, chúng tôi cẩn thận trèo ra khỏi tàu, di chuyển đồng thời với nhau. Phía sau chúng tôi, tôi bất ngờ nghe thấy tiếng đập cánh. Dust đã biến thành một loài chim nhiệt đới với đôi cánh có đốm xám và bay lên. Không tên Mog nào để ý tới nó bay ra khỏi buồng lái, và chúng cũng chẳng nghe thấy tiếng tôi và Marina nhảy xuống mặt đất.

Chúng đang quá chú tâm vào màn thể hiện mà Phiri Dun-Ra đang làm với Adam.

"Ta biết cha ngươi, Sutekh", Phiri nói, đủ to cho đám Mog tụ tập quanh đó và Adam đều có thể nghe thấy. "Lão là một tên khốn, nhưng ít nhất thì lão cũng cao quý. Lão tin vào Tiến trình Mogadorian hóa".

Nếu Adam có thể đáp trả câu đó, tôi không thể nghe thấy nó bởi tiếng lẩm bẩm tán đồng từ đám Mog xung quanh - anh ta nằm thẳng cẳng dưới chân Phiri, quờ quạng trên mặt đất, cố gắng đứng dậy nhưng có lẽ vẫn còn choáng váng lắm.

"Thực ra thì, cha ngươi giao cho ta nhiệm vụ này", Phiri tiếp tục. "Ta phải chịu trách nhiệm cho nhóm đã để một Garde trốn thoát khỏi căn cứ Tây Virginia. Hình phạt hoặc là chết hoặc là chuyển đến đây. Thực sự cũng không có nhiều lựa chọn. Ngươi thấy đấy, nếu chúng tao thất bại, chúng tao cũng sẽ bị hành quyết thôi. Cách duy nhất để sống sót là phải tìm được cách vào Thánh đường".

Khi nói tới từ "Thánh đường", Phiri làm một hành động châm biếm rất kịch với hai bàn tay quấn băng ôm trọn cả ngôi đền. Tôi dừng lại một chút để nghe xem cô ta có nói gì khác không.

"Không có một ngày nào trôi qua mà ta không tự hỏi liệu mình có quyết định sai không. Có lẽ một cái chết nhanh chóng sẽ tốt hơn. Người thấy đấy, Sutekh, tất cả chúng tao đều bị đày đến đây như là một hình phạt", Phiri nói. Tôi nhận ra là cô ta không chỉ nói với Adam - cô ta đang truyền cảm hứng cho lính của mình. Có lẽ sĩ khí bị giảm mạnh khi ở trong rừng thế này. "Chúng tao bị đày tới cái chỗ chết dẫm này để phá hủy tấm chắn không thể bị phá hủy bao quanh bất cứ cái khỉ gì đám Loric đã giấu bên trong. Với tất cả chúng tao, đó là cơ hội cuối cùng để gây ấn tượng với Lãnh tụ Kính yêu. Đây là nơi hoàn hảo cho một tên phản bội như ngươi".

Phiri ngồi xổm xuống trước mặt Adam.

"Vậy người biết bí mật để vào Thánh đường? Ngươi cuối cùng cũng đến đây để chuộc tội?"

"Ừ", Adam nói như say. "Nếu đó là một màn chắn năng lượng, ngươi thử lao mình vào nó xem".

Phiri thực ra lại cười trước sự châm chọc của Adam. Chính nụ cười đó khiến tôi tiếp tục di chuyển - nó có một vẻ đáng sợ trong đó, như thể màn diễn nhỏ này của cô ta sắp sửa đến hồi kết. Điều đó có nghĩa là chúng tôi phải nhanh lên.

Tôi kéo Marina theo và chúng tôi lẻn qua phía sau đám Mogadorian đang tụ tập kia. Adam đã tạo ra một màn nghi binh tuyệt vời - nếu chúng tôi cứ bám theo kế hoạch thì chúng tôi có thể tiến vào trong vùng bảo vệ của Thánh đường vô cùng dễ dàng. Nhưng tôi không đành lòng bỏ mặc Adam cho số phận như thế này, và tôi nghĩ Marina cũng vậy. Thay vì hướng tới phía ngôi đền, chúng tôi di chuyển nhanh về phía một trụ súng mà lũ Mog đã dùng để bắn vô ích về phía bất cứ lớp bảo vệ nào của Thánh đường.

"Tự lao vào đó á", Phiri lặp lại, tiếng cười của cô ta đang nhỏ dần. "Cũng không phải là một ý quá tệ đâu, Sutekh. Sao ngươi không thử trước đi?"

Tôi để ý thấy Phiri ra hiệu chi hai tên chiến binh dưới quyền. Chúng bước tới trước và kéo Adam đứng dậy. Với Phiri dẫn đường, đám Mog kéo lê Adam về phía lằn ranh vô hình chia tách khu vực rừng đã bị dọn sạch của đám Mog và phần không hề bị động tới bao quanh ngôi đền.

"Chúng tao đã thử mọi thứ trừ bỏ bom nguyên tử để thử vào Thánh đường", Phiri nói. "Có người nói Lãnh tụ Kính yêu biết cách vào. Nó cần tới đám Garde và mớ dây chuyền nhỏ của chúng. Như ngươi biết đấy, tới giờ chúng tỏ ra khá là ... khó bắt. Nhưng nếu ngươi tin vào Quyển sách Vĩ đại - và ta thì tin - thì ngươi đã biết là sẽ chẳng có gì có thể cản đường Tiến trình Mogadorian hóa. Có nghĩa là cái màn chắn năng lượng chết tiệt này sẽ bị hạ. Ta sẽ phá hủy bất cứ thứ bùa phép Loric nào đang giữ chúng ta ở ngoài, nhân danh Lãnh tụ Kính yêu".

"Vậy sao ngươi chưa vẫn chưa làm thế đi?" Adam đáp. "Nếu không có gì có thể cản đường Tiến trình Mogadorian hóa, tại sao ngươi vẫn chưa đạt được tí tiến độ nào?"

"Có lẽ bởi vì ta chưa bao giờ có bất kì khuôn mặt đẹp đẽ của một thằng nhóc Trueborn nào như là thiết bị phá cửa cả".

Marina và tôi đã đến trụ súng gần nhất. Chúng tôi cùng trèo lên phía sau trụ súng. Thứ này trông như thể một cái búa khoan được gắn trên mặt đất vậy. Có một tấm kính chắn gió với đầu ruồi gắn trên nòng súng. Có hai cần điều khiển để quay súng và cò súng trông như thể tay phanh xe đạp lắp bên cạnh chúng vậy.

"Cậu có thể bắn được thứ này chứ?" Tôi thì thầm với Marina.

"Ngắm, bóp cò, bắn", Marina thì thầm đáp lại. "Trông khá là trực quan mà Sáu".

"Được rồi", tôi đáp. "Bám chắc".

Trụ súng bắt buộc dùng cả hai tay để điều khiển. Ngay cả khi tất cả đám Mog đều quay lưng lại với chúng tôi, tôi không muốn hiện hình và tạo khả năng một tên Mog quay lại và phá hỏng kế hoạch phục kích của chúng tôi. Tôi cẩn thận đặt một tay lên cổ Marina trước khi thả tay cô ấy ra. Như thế này, cô ấy có thể điều khiển trụ súng trong khi hai chúng tôi vẫn tàng hình. Thật chậm rãi, Marina bắt đầu quay hướng khẩu súng chĩa về phía đám Mog. Trụ súng này cần tra dầu thôi - nó kêu ken két khi cô ấy quay nó. Tôi vẫy cánh tay còn lại của tôi vào khoảng không và nhanh chóng triệu tập một cơn gió mạnh để lấp đi tiếng động kia.

"Để ta cho ngươi thấy trước là ngươi sẽ dính vào việc gì", Phiri nói. Cô ta đã đưa Adam ngay đến trước màn chắn vô hình kia, đám tay chân của cô ta buộc anh ta quỳ xuống. Cô ta tháo lớp băng ở một tay ra, để lộ lớp da thịt cháy đen thê thảm. "Đây là thứ mà cái màn chắn Loric kia đã gây ra khi chúng tao chẳng may va vào chúng".

"Ngươi nên cẩn thận hơn chứ", Adam đáp.

Với một cái gật đầu từ Phiri, hai tên chiến binh giữ Adam thành thế quỳ hướng ra trước, giữ chặt tay anh ta để chúng có thể ép tay anh ta vào màn chắn kia.

Phiri liếc nhìn xuống Adam. "Có nhiều tin đồn về ngươi lắm, Sutekh à. Chúng nói một phần của ngươi giờ cũng là Garde. Có lẽ ngươi chính là thứ chúng tao cần để vào trong Thánh đường. Có lẽ một tên quái dị như ngươi sẽ làm đoản mạch cái màn chắn năng lượng kia và hôm nay sẽ là ngày chúng tao tiến vào Thánh đường nhân danh Lãnh tụ Kính yêu".

"Dù thế nào đi nữa, hôm nay cũng là ngày cuối cùng của ngươi ở Thánh đường", Adam nói qua hàm răng nghiến chặt. "Ta có thể đảm bảo với ngươi việc đó".

Lời của Adam khiến Phiri do dự. Cô ta liếc nhìn lại về phía tàu của chúng tôi, bất chợt nhận ra là có lẽ Adam không đi một mình. Đã quá muộn cho cô ta rồi.

Marina đã nhắm trụ súng vào chỗ đám Mog đang tụ tập.

"Sẵn sàng chưa?" cô ấy hỏi tôi.

"Hạ chúng đi".

Đôi tay vô hình của Marina bóp chặt cò súng. Trụ súng giật lại mạnh tới nỗi tôi suýt nữa ngã khỏi nó. May là tôi vẫn có thể bám vào Marina và giữ cho cô ấy tàng hình. Nhóm Mog gần nhất còn không kịp quay lại nhìn khi từng loạt đạn năng lượng phát sáng nóng bỏng bắn thẳng vào lưng chúng, biến chúng thành tro ngay lập tức.

Ngay khi Marina khai hỏa, Dust lao từ trên không xuống. Giờ trong hình dạng một con chim ưng cánh xám, con Chimæra cắm phập những móng vuốt của mình vào mặt một tên chiến binh đang giữ Adam.

Đám Mog hò hét ra lệnh cho nhau và tản ra khắp nơi. Chúng hoàn toàn rối loạn - trông như thể là cái trụ súng của chúng đã bị điều khiển bởi một bóng ma. Phiri Dun-Ra thì vẫn đủ nhạy bén để bắn vài phát đạn về phía chúng tôi dù chúng bị đánh bật ra hướng khác ngay bởi tấm kính chắn trước khi lao ra sau một chỗ nấp. Marina tiếp tục oanh tạc chúng dù cô ấy vẫn cẩn thận để không bắn vào khu vực quanh Adam.

Với việc Dust đã hạ gục một tên chiến binh, Adam thúc cùi trỏ vào bụng tên thứ hai. Khi hắn ngã lộn ra sau, Adam xô hắn vào lớp bảo vệ vô hình quanh Thánh đường. Với một luồng năng lượng màu xanh dương lạnh lẽo bùng lên, lớp chắn quanh ngôi đền hiện hình - nó trông như là một tấm lưới điện được uốn thành hình mái vòm vậy. Tên Mog bùng cháy như là đầu một que diêm khi hắn chạm vào màn chắn. Tất cả nhưng gì còn lại của hắn chỉ là một lớp tro trông như thể lơ lửng trong không khí khi màn chắn lại biến mất cho tới khi bị thổi bay mất bởi một luồng gió.

Được giải thoát, Adam nằm dán chặt bụng xuống đất. Ngay lập tức, Marina quay trụ súng về phía đám Mog vẫn còn lởn vởn quanh anh ta. Vài tên, bao gồm cả Phiri Dun-Ra đã kiếm được chỗ nấp cạnh một con tàu đỗ gần đấy. Ngay cả khi chúng không thấy chúng tôi, chúng vẫn bắn về phía trụ súng. Khẩu súng của chúng tôi thì bắt đầu bốc khói và kêu lên một cách đáng sợ.

"Nó quá nóng rồi!" Tôi hét lên. "Nhảy đi!".

Marina và tôi nhảy về hai hướng khác nhau khi trụ súng nổ tung tạo thành một đám khói đen. Chúng tôi đã hiện hình và chẳng có chỗ nào để núp đi cả.

Trước khi lũ Mog còn sống sót có thể ngắm bắn, Adam đấm mạnh xuống mặt đất. Một cơn rung chấn hướng về phía chúng và hất tung chúng lên trời. Tôi dùng sự hỗn loạn này để lộn tới phía dưới một con tàu khác trong lúc cũng cố gắng tạo một cơn bão.

Bầu trời tối đen lại và mưa bắt đầu rơi. Ngoài rừng thế này thì tạo kiểu thời tiết này cũng không quá khó, nhưng tôi vẫn cần một lúc nữa trước khi gọi được sấm sét và tôi thì không chắc là mình sẽ làm kịp lúc. Phiri và đám lính của cô ta đã nhắm bắn vào tôi, những phát đạn của chúng đốt cháy mảng đất ướt nhẹp ngay phía trước chỗ tôi.

Đó là khi một cục băng cỡ nắm đấm rơi trúng cái đầu trọc của Phiri. Cô ta ngã vật ra, cố gắng che chắn cơ thể.

Tôi nhận thấy là Marina đang núp ở sau một chồng thùng gỗ. Cô ấy đang tập trung vào những hạt mưa, biến chúng thành đá ở xung quanh đám Mog và khiến chúng bầm dập với trận mưa đá. Tôi cảm nhận được cơ bão ở trên đã đạt đỉnh và gọi một luồng sét xuống. Phiri vừa vặn nhảy né ra được vào giây cuối cùng nhưng hai tên chiến binh còn lại của cô ta thì bị giật điện tới chết.

Và rồi, tôi thấy vô cùng ngạc nhiên khi Phiri Dun-Ra bỏ chạy. Không thèm cả ngoái đầu lại, tên Mog Trueborn lao thẳng vào khu rừng gần đó.

Adam bật dậy. Môi anh ta bật máu từ cú đánh của Phiri, máu chảy dọc theo cằm anh ta. Ngoài nó ra thì anh ta trông không bị thương tổn nào khác và vẫn tỉnh táo. Anh ta bắt đầu chạy đuổi theo Phiri, chân anh ta trơn trượt trên nền đất nâu đỏ đã dần chuyển thành bùn mà cơn bão của tôi đã tạo ra. Phiri đã chạy mất dạng trước khi Adam làm được gì nhiều. Anh ta dừng lại ở cách tôi vài mét.

"Để cô ta đi đi", tôi nói anh ta và để cho cơn bão mình tạo ta tan đi.

"Chẳng phải chúng ta nên đuổi theo cô ta sao?" Adam hỏi, nhổ một bãi máu xuống mặt đất. Đôi mắt anh ta nhìn dò xét khu vực đổ nát và hàng cây gần đó, và tôi biết là anh ta muốn một trận đấu công bằng với tên Trueborn kia. Dust, giờ đã trở lại hình dạng sói, nhảy tới và ngồi xuống cạnh Adam, nhẹ nhàng liếm tay anh ta. Anh ta quay lại nhìn tôi. "Dù sao thì cũng cảm ơn vì đã cứu mạng".

"Ừ. Tôi đoán là toàn bộ vụ đánh lạc hướng này là ý của tôi nên coi như là tôi nợ anh việc không được để cho anh bị giết".

"Mừng là cậu nhìn sự việc theo chiều hướng đó", Adam đáp, sau đó quay lại nhìn đống đổ nát quanh Thánh đường. "Chúng ta vẫn nên bắt cô ta. Cô ta khá nguy hiểm".

"Kệ xác Phiri gì-gì-đó đi", tôi nói, hướng tầm mắt từ khu rừng về phía ngôi đền.

"Chúng ta có nhiều việc quan trọng để làm hơn là đuổi theo một tên Mog", Marina cắt ngang khi cô ấy bước về phía chúng tôi. "Không cần biết cô ta nguy hiểm cỡ nào".

Tôi gật đầu tán đồng. "Cô ta chỉ có một mình ngoài đó. Có lẽ cái gì đó sẽ thịt cô ta. Chúng ta sẽ để Dust ở lại đây để canh chừng đám tàu phòng khi cô ta tìm cách quay lại".

Adam vẫn nhìn không chớp mắt về phía khu rừng. Sau một lúc, anh ta cuối cùng cũng gật đầu. "Được rồi. Tôi sẽ để mắt tới mọi thứ khi các cậu vào bên trong".

Tôi nhìn dò hỏi về phía Marina để chắc rằng cô ấy sẽ không hiểu nhầm những gì tôi sẽ nói. Cô ấy nhún vai thay cho câu trả lời sau đó tiến về phía tàu của chúng tôi để lấy đồ. Tôi hơi nghiêng đầu nhìn Adam.

"Anh còn không buồn thử đi cùng chúng tôi?" tôi hỏi.

Adam nhìn tôi chằm chằm. "Cậu đùa đấy à? Cậu có thấy chạm vào tấm màn chắn đã làm gì Phiri Dun-Ra không?"

"Tôi sẽ chữa cho anh nếu điều đó xảy ra", Marina nói vọng lại.

"Tôi không hiểu", Adam nói. Anh ta quay lại nhìn ngôi đền, tay chống nạnh. Anh ta trông có vẻ lo lắng. "Tại sao cậu lại muốn tôi cùng vào đó? Đó là một nơi của người Loric thôi mà".

"Như con khốn Phiri đã nói, anh giờ cũng có một phần là Garde", tôi nói. "Anh không phải người Loric, nhưng anh cũng đã có các Biệt năng".

"Tôi có một Biệt năng", Adam đính chính. "Và nó ban đầu cũng còn chả phải là của tôi. Tôi - tôi còn không chắc là mình có nên có nó không".

"Chẳng quan trọng. Nếu tôi hiểu đúng điều chú Malcolm nói với chúng ta - và đó là một chữ nếu to đùng - có một phần của Lorien đang cư ngụ trong ngôi đền đó. Đó là cội nguồn của các Biệt năng mà chúng tôi có. Có nghĩa là anh cũng được kết nối với nó như chúng tôi".

"Mọi thứ xảy ra đều có lí do của nó", Marina nói khi cô ấy trèo lên thân tàu. Cô ấy quay lại nhìn chúng tôi, nhíu mày suy nghĩ. "Cứ nhìn vào những lời tiên tri của Tám ý".

Adam trông vẫn chưa bị thuyết phục lắm. Anh ta nuốt nước bọt một cách khó khăn.

"Chúng tôi không biết cái gì chờ đợi chúng tôi bên trong đó hay phải mong đợi gì. Chúng tôi có thể phải cần đến anh trong đó. Vậy nên dũng cảm lên".

Tôi không chắc là Adam sẽ phản ứng thế nào khi bị nói thế. Một nụ cười thoáng hiện lên trên khuôn mặt anh ta, giống như khi ở trong buồng lái vậy.

"Tôi sẽ vào", anh ta nói. "Cứ cho là cái bức tường vô hình kia không đốt tôi ra than".

Chúng tôi đi về phía tàu để giúp Marina. Cô ấy kéo chiếc Hộp với những mong đồ Kế thừa của chúng tôi ra khỏi buồng lái và làm nó lơ lửng hạ dần xuống chỗ tôi bằng Telekinesis. Sau đó, cô ấy cẩn thận nâng thi hài Tám lơ lửng ra khỏi tàu. Cô ấy để cậu ấy lơ lừng ngay trước mặt mình, gần như thể là cô ấy đang mang cậu ấy trên tay vậy. Và tôi vô cùng kinh ngạc khi thấy cô ấy mở khóa nửa trên bao đựng xác ra. Tám lộ ra, trông như thể vẫn còn sống nhờ tác dụng của đám điện cực Mogadorian kia.

"Marina? Cậu đang làm gì đấy?"

"Tớ muốn cậu ấy nhìn thấy Thánh đường", cô ấy nói, sau đó nhẹ nhàng vuốt mái tóc quăn của cậu ấy. "Cậu về nhà rồi", cô ấy thì thầm với cậu ấy.

Marina trèo xuống tàu, tập trung vào khả năng Telekinesis để thi hài Tám luôn ở cạnh mình. Cô ấy có vẻ đang có suy nghĩ sâu xa nào đấy, bởi cô ấy không hề nhìn tôi hay Adam trước khi đi thẳng về phía ngôi đền. Tôi nhận ra là cô ấy đã đợi nhiều ngày cho khoảnh khắc này, thời khắc mà cô ấy có thể mai táng Tám một cách tử tế.

Khi chúng tôi tiến sát lại gần giới hạn mà đám Mog có thể dọn sạch, với ngôi đền rậm rạp cây cối và vẫn hoang dại như thường ở ngay trước mặt, tôi cảm thấy một cảm giác nhột nhột kì lạ ở ngực. Tôi nhìn xuống và thấy dây chuyền của John phát sáng rực rỡ và trồi lên trên cổ áo tôi. Tôi chỉnh lại áo và cái dây chuyền lơ lửng ra phía trước tôi, kéo căng cái dây đeo. Cứ như thể là nó bị hút về phía Thánh đường vậy. Hai cái dây chuyền Marina đeo cũng đang ở tình trạng tương tự.

Adam nhìn tôi khó hiểu và nhướn một bên lông mày về phía món trang sức đang thách thức định luật hấp dẫn của tôi. Tôi chỉ nhún vai thay cho câu trả lời. Cái này cũng mới với tôi.

Marina là người đầu tiên đi qua. Tấm màn chắn lại hiện ra, vẫn trông như cái lưới điện màu xanh, và có tiếng tĩnh điện phát ra khi cô ấy đi qua nó. Những lọn tóc cô ấy hơi dựng lên như chạm vào quả cầu tĩnh điện, nhưng ngoài ra thì chẳng có gì khác xảy ra cả.

Tôi chỉ đi sau cô ấy có vài bước. Tấm màn chắn khiến tôi cảm thấy một cảm giác là lạ. Nó chỉ thoáng qua và rồi tôi đã đứng ở phía bên kia, những bậc thang vỡ nát và quấn đầy dây leo của Thánh đường nối tiếp nhau cao dần lên ngay trước mặt tôi.

Tôi quay lại để xem Adam thế nào. Anh ta dừng lại ngay trước tấm màn chắn. Vô cùng cẩn thận, anh ta chìa ngón trỏ ra và chạm vào lớp năng lượng kia. Nó nổ một tiếng to và anh ta giật bắn nhảy ngước lại, nhưng anh ta không hề bị thiêu đốt như những tên Mogadorian khác.

"Cậu chắc đây là một ý hay chứ?"

"Đừng có lèo nhèo thế", tôi đáp.

Adam thở dài, gồng người lên và lại vươn tay tới trước, lần này là cả bàn tay, Lớp năng lượng phát ra tiếng nổ và bắn ra tia lửa khi tiếp xúc với làn da nhợt nhạt của anh ta nhiều hơn hẳn so với tôi và Marina, nhưng nó vẫn để anh ta qua mà không nướng chín anh ta. Tôi ngoác miệng cười với anh ta và anh ta thì nhìn tôi đầy nhẹ nhõm, lấy tay lau đi chút mồ hôi trên trán.

"Giờ thì sao?"

Marina đã dừng lại ở trước chúng tôi vài mét, vẫn làm Tám lơ lửng. Cô ấy với một tay ra sau và tháo một cái dây chuyền ra. Được tháo khỏi cổ cô ấy, cái dây chuyền bật nhảy chầm chậm về phía các bậc thang đá và sau đó bật lên từng bậc một.

"Chúng ta sẽ trèo lên", Marina nói.

Dây chuyền của cô ấy phát ra ánh sáng xanh dương dưới ánh mặt trời và tôi nhận ra là mảnh Loralite kia đang phát sáng hơn bình thường một chút. Như thể là nó được nạp năng lượng hay gì đó. Thánh đường đang phát ra một luồng năng lượng nào đó ngoài tạo ra tấm màn chắn kia. Có cảm giác như mọi tế bào trong cơ thể tôi được kích thích vậy. Tôi ngẩng đầu nhìn lên trời và biết rằng mình có thể tạo ra một cơn bão lớn hơn bao giờ hết. Tôi cảm thấy gần gũi với các Biệt năng của mình hơn. Và bằng cách nào đó, mọi thứ đều có vẻ rất tự nhiên - như thể tôi đã biết cảm giác này trước đây.

Tôi nhận ra là Marina đã đúng. Chúng tôi đã ở nhà.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.