Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Dần dần, quang cảnh vùng ngoại ô ngoài Washington, DC bắt đầu thay đổi. Những căn nhà trở nên to hơn và cách xa nhau hơn, cho đến khi chúng không còn được nhìn thấy được từ ngoài mặt đường nữa. Bên ngoài những khung cửa kính xe chúng tôi là những đồng cỏ được duy trì không thể chê vào đâu được hoặc là những thái ấp thu nhỏ nơi những hàng cây được trồng cách nhau với khoảng cách vô cùng đều đặn, được thiết kế để giữ cho những căn hộ có thể nằm ẩn mình đằng sau những ánh nhìn tò mò. Những con lộ tách mình ra khỏi đường chính đều có những cái tên danh tiếng chẳng hạn như Oaken Crest Way hay Goldtree Boulevard, tất cả chúng đều được bảo vệ nghiêm ngặt bởi những bảng hiệu SỞ HỮU TƯ NHÂN.

Ngồi ở băng ghế sau, Sam xuýt xoa. "Tớ chẳng thể nào tin được là bọn chúng sống ở đây. Như những kẻ giàu có".

"Chẳng đùa đâu", tôi đáp, đôi tay tôi ướt đẫm mồ hôi đặt trên vô lăng. Tôi cũng đang nghĩ giống như Sam nhưng không thực sự cảm thấy thích thú khi nói về nói như thế, sợ rằng tôi sẽ để lộ sự ganh tị trong chính giọng nói của tôi. Tôi đã dành gần như cả đời mình để trốn chạy, tôi từng mơ về được sống ở một nơi như thế này - thật an bình, ổn định. Và lũ Mogs đã ở đây, tái thiết một cuộc sống bình thường cho tầng lớp Trueborn thượng lưu của chúng, đang sống một cuộc sống vương giả trên hành tinh mà bọn chúng chỉ muốn khai phá và huỷ diệt.

"Bãi cỏ luôn có chỗ xanh hơn", chú Malcolm nói.

"Bọn chúng không thực sự thích thế cho lắm, nếu nó có thể đem lại chút an ủi nào", Adam khẽ nói, những từ đầu tiên mà anh ta thốt ra kể từ khi bắt đầu đi vào vài dặm cuối để đến Ashwood Estates, nhà cũ của anh ta. "Bọn chúng được dạy là không được hưởng thụ bất cứ thứ gì trừ khi chúng sở hữu nó ".

"Điều đó chính xác có nghĩa là gì?" Sam hỏi. " Giống như thể, nếu một Mogadorian đi đến công viên ...?"

" 'Ta không cảm thấy thỏa mãn từ thứ mà ta không thể giữ' ", Adam trích dẫn, cố nén một nụ cười khinh bỉ khi kết thúc câu nói. "Đấy trích ra từ Quyển sách Vĩ đại của Setrákus Ra. Một Mogadorian sẽ chẳng quan tâm gì đến công viên của cậu, Sam à, ngoại trừ khi những cái cây đó là của hắn để hắn có thể chặt hạ".

"Nghe có vẻ là một quyển sách tuyệt vời", tôi nói cụt lủn.

Tôi liếc qua Adam, ngồi cạnh tôi trong ghế hành khách. Anh ta nhìn ra ngoài của sổ, một ánh nhìn xa xăm hiện rõ trên khuôn mặt. Tôi vẫn tự hỏi nếu như điều này xa lạ với anh ta - nó căn bản là một sự trở về nhà, mặc dù anh ta không phải đến từ Trái đất. Adam quay đầu lại, nhận thấy rằng tôi đang nhìn anh ta và có vẻ gần như xấu hổ. Biểu hiện của anh ấy nhanh chóng thay đổi thành kiểu mà tôi đã quen thuộc - bình tĩnh một cách lạnh lùng đúng kiểu Mogadorian.

"Rẽ vào đây", anh ta chỉ dẫn. "Chỉ còn một dặm nữa thôi".

Tôi tấp chiếc xe tải vào lề đường và tắt động cơ. Không còn tiếng ồn từ chiếc xe tải, tiếng riu ríu liên tục từ sau tôi dường như to hơn.

"Uầy, bọn này, bình tĩnh lại nào", Sam nói với cái hộp đầy Chimærae đang náo động nằm trên băng ghế giữa cậu ấy và chú Malcolm.

Tôi quay lại nhìn xuống đám Chimærae, tất cả chúng đều trong hình dạng chim. Regal, cái con mà hình dạng nghỉ ngơi của nó là một con diều hâu uy nghi, cạnh đó là bộ ba con chim phổ biến hơn - một con bồ câu, một con cu gáy và một con chim cổ đỏ. Sau đấy là một con chim cắt xám óng mượt ắt hẳn phải là Dust và một con cú béo ú chắc hẳn là Stanley.

Đây là bước đầu trong kế hoạch của chúng tôi.

"Mọi thứ hoạt động ổn chứ?" Tôi hỏi Sam, người đang ngước lên từ cái máy tính xách tay trên đùi của cậu ấy và cười toe với tôi.

"Nhìn xem này", Sam nói đầy tự hào, xoay máy tính lại đối mặt với tôi. Sử dụng bọn Chimærae theo cách này là ý tưởng của cậu ấy.

Trên màn hình laptop là nửa tá nguồn cấp dữ liệu hình ảnh nhòe nhoẹt, mỗi cái trong số chúng cho phép nhìn thấy gương mặt tôi ở những góc độ khác nhau một chút. Chỗ máy quay đang hoạt động tốt.

Trên đoạn đường từ Baltimore đến Washington chúng tôi đã dừng lại một của hàng nhỏ tối tăm được gọi là SpyGuys chuyên về máy ảnh và thiết bị an ninh gia đình. Tên nhân viên bán hàng còn chả thèm hỏi chú Malcolm lí do tại sao chú ấy cần mua hơn một tá những máy quay không dây nhỏ nhất; anh ta coi bộ còn vui mừng bởi vụ mua bán này và thậm chí còn chỉ cho chúng tôi cách cài đặt các phần mềm cần thiết vào một trong những cái máy tính xách tay của chúng tôi. Sau đấy, chúng tôi lấy thêm mấy cái vòng cổ ở cửa hàng thú cưng. Trong khi những người khác cẩn thận gắn các máy quay vào bọn nó thì tôi lái xe chạy về phía nam Washington.

Bọn Mogadorian đã bỏ ra rất nhiều công sức để theo dõi chúng tôi, săn lùng chúng tôi. Giờ thì là lúc chúng tôi xoay chuyển tình thế.

"Hãy tản ra khắp Ashwood Estates", tôi nói với bọn Chimærae, nhấn mạnh hiệu lệnh của tôi với một hình ảnh vệ tinh của Ashwood mà tôi đã nghiên cứu từ hôm qua được gửi đến bầy thú bằng khả năng thần giao cách cảm. "Cố gắng bao phủ mọi ngóc ngách. Nhất là tập trung đặc biệt vào nơi lũ Mogadorian đang có mặt".

Bọn Chimærae đáp lại bằng những tiếng kêu và vỗ cánh đầy sốt sắng.

Tôi gật đầu với Sam và cậu ấy mở cánh cửa bên hông xe tải. Những gì tiếp theo sau đấy là một hoạt động đầy hoang dã, nửa tá chim do thám từ biến hình cất cánh cùng một lúc, tỏa ra khắp nơi vừa vỗ cánh vừa kêu lên khi chúng bay ra khỏi xe tải. Dù tình thế của chúng tôi khá là nghiêm trọng, vẫn có thứ gì đó thật tuyệt vời về cảnh tượng đấy; Sam thì cười toe toét và thậm chí Adam cũng tự cho phép mình nở một nụ cười nho nhỏ.

"Mọi thứ sẽ theo kế hoạch thôi", chú Malcolm nói, khẽ vỗ vào lưng của Sam. Nụ cười của Sam như mở rộng ra thêm chút nữa.

Hình ảnh trên màn hình máy tính rung lắc dữ dội, tất cả bọn Chimærae sà xuống và lướt đi theo những hướng khác nhau. Con đầu tiên đậu vào hàng cây nào đó nằm ngay phía trên cổng sắt của Ashwood Estates. Một cánh cổng được xây dựng vào trong bức tường gạch ở đấy; bức tường kéo dài vài mét và rồi, có lẽ là bởi nó không còn được nhìn thấy từ con lộ, biến thành một hàng rào dây thép gai trông đáng sợ hơn.

"Lính canh", tôi nói, chỉ về phía ba tên Mogadorian, hai trong số chúng ngồi trong vọng gác, tên còn lại đi đi lại lại ngay trước cổng.

"Mỗi thế thôi à?", Sam hỏi, "Chỉ có ba tên? Thế chẳng là gì cả?"

"Chúng không hề nghĩ sẽ bị tấn công trực diện. Hoặc là bất kì cuộc tấn công nào, thật sự thế", Adam từ tốn giải thích. "Mục đích chính của chúng chủ yếu là dọa chạy mất bất cứ tên tài xế nào rẽ nhầm vào đây".

Trong khi những con Chimærae còn lại thì đậu trên các mái nhà và nhành cây, nguồn cấp dữ liệu video dần trở nên tập trung, tôi bắt đầu có cái nhìn rõ ràng hơn về bố cục của Ashwood Estates. Phía sau cổng trước là lối vào ngắn nhưng quanh co với rất ít vật cản. Con đường đó dẫn đến một nơi về cơ bản là đường cụt nhưng rất rộng, khoảng hai mươi căn hộ được bố trí xung quanh một khu vực giải trí ở trung tâm. Có vẻ như, bọn Mogadorian có những bàn tiệc ngoài trời, vòng bóng rổ và một cái hồ bơi. Xét cho cùng, đó là một vùng đất ngoại ô lý tưởng, ngoại trừ việc chả có ai lảng vảng xung quanh đấy.

"Trông có vẻ yên tĩnh", tôi nói, lướt qua các hình ảnh video, "Nó luôn như thế này chứ?"

"Không hề", Adam nhận định. "Có một cái gì đó không đúng".

Một con trong đám Chimærae bay đi và chọn vị trí mới, cho chúng tôi thấy được hình ảnh về một trong những căn nhà mà chúng tôi chưa hề thấy trước đây. Một chiếc xe tải thu gom rác đậu ở lề đường, đã tắt hẳn động cơ.

"Có ai đó kìa", Sam nói, phóng đại hình ảnh.

Một tên Mogadorian đứng đơn độc bên chiếc xe tải tay cầm một chiếc máy tính bảng. Hắn trông chán nản trong khi ấn gì đó trên màn hình.

Adam nheo mắt nhìn hình xăm trên đầu tên Mogadorian. "Một kĩ thuật viên", anh ta nói.

"Anh có thể biết thế sao?" Tôi hỏi

"Nó ở trong hình xăm. Với những tên Trueborn, chúng là biểu tượng cho danh dự và những gì chúng đã đạt được. Lũ Vatborn thì là tên chức vụ", Adam giải thích. "Khiến việc sao bảo chúng trở nên dễ dàng hơn".

"Còn nữa kìa", Sam chỉ.

Chúng tôi nhìn theo bốn tên lính Mogadorian mang theo một bộ phận máy tính cỡ cái tủ lạnh ra khỏi nhà. Chúng đưa nó ra lề đường và đặt nó xuống trước mặt tên kĩ thuật viên, sau đó đứng đợi trong khi tên kia lượn vòng quanh xem xét nó.

"Trông như là một máy chủ", chú Malcolm phát biểu. Chú ấy quay sang Adam. "Có phải chúng đang thay thế những thiết bị mà cháu đã phá hủy?"

"Có thể", Adam đáp, nhưng anh ta nghe không có vẻ chắc chắn lắm. Anh ta chỉ về một tòa nhà hai tầng với cái hiên nhà cách chỗ đám Mog đang làm việc vài căn. "Đó là nhà cũ của cháu. Cháu chắc chắn là có một lối vào đường hầm ở đó, nhưng những ngôi nhà khác cũng có thể có lối vào khác".

Trong khi Adam nói, tên kĩ thuật viên hoàn thành việc kiểm tra cái máy chủ. Hắn lắc đầu, và những tên Mog kia lại nâng nó lên. Chúng vứt nó vào chiếc xe tải chở rác, sau đó quay lại vào nhà.

"Tớ đoán là chúng không thích thú gì việc tái chế nhỉ?" Sam nói.

Trước khi nhóm Mog đầu tiên có thể vào được nhà, một nhóm thứ hai lộ diện. Chúng mang theo thứ như là ghế cắt tóc từ một bộ phim viễn tưởng tệ hại nào đó, thứ đó vừa có vẻ hiện đại vừa có vẻ đáng sợ, những sợi dây và tụ điện treo lủng lẳng quanh nó. Tên kĩ thuật viên hối hả tiến tới gặp nhóm này, giúp chúng đặt nó nhẹ nhàng lên bãi cỏ ở sân trước.

"Chú nhận ra cái đó", chú Malcolm nói, giọng chú có vẻ tức giận.

"Cỗ máy của Tiến sĩ Anu", Adam nói và quay sang tôi. "Đó là thứ mà chúng dùng trên người chú Malcolm. Và trên người tôi".

"Giờ chúng định làm gì với nó?" Tôi hỏi, theo dõi tên kĩ thuật viên đang bắt đầu giám định.

"Đây có vẻ như là một nhóm dọn dẹp", Adam giải thích. "Tôi gây ra chút thiệt hại cho đường hầm vào lần cuối tôi ở đây. Giờ, chúng đang giữ lại những thiết bị có thể dùng lại và bỏ đi số còn lại".

"Vậy còn những tên Trueborn lẽ ra phải ở đây đâu?"

Adam nhăn nhó. "Chúng có lẽ đã được di tản cho tới khi chỗ này được cải tạo lại".

Tôi mở to mắt về phía Adam. "Vậy là chúng ta đi tới đây mà chẳng được gì sao? Đám Trueborn đã đi mất và đống máy móc thì hỏng bét".

"Không", anh ta nói, và tôi có thể thấy anh ta đang suy nghĩ. "Nếu chúng ta có thể hạ gục nhóm dọn dẹp này trước khi chúng phát đi được tín hiệu cầu cứu, chúng ta có thể có toàn quyền truy cập vào những gì còn lại ở Ashwood. Từ đó, chúng ta có thể xâm nhập mạng lưới của chúng -"

"Và cái đó thì cho chúng ta được cái gì?"

"Nó như thể nếu một người trong chúng tôi có thể mở một trong các Hộp của các cậu, John à. Chúng ta sẽ biết những bí mật của chúng. Chúng đang lên kế hoạch gì".

"Chúng ta sẽ đi trước chúng một bước", tôi nói.

"Đúng thế", Adam gật đầu, nhìn tên kĩ thuật viên khi hắn đánh giá cỗ máy của Tiến sĩ Anu. "Nhưng chúng ta nên vào đó. Thứ mà nhóm dọn dẹp kia muốn phá hủy vẫn có thể có ích cho chúng ta".

"Được rồi", tôi nói, nhìn nhóm Mog dọn dẹp hướng lại về phía căn nhà. "Vậy, có một lối vào bí mật hay gì đó chứ?"

"Tới nước này rồi, một cuộc tấn công trực diện là kế hoạch tốt nhất của chúng ta". Anh ta nhìn tôi nói. "Cậu thấy thế ổn chứ?"

"Quá được", tôi đáp. Ban đầu, chúng tôi lên kế hoạch dùng mạng lưới máy quay giám sát trên người đám Chimærae để theo dõi bọn Mog một thời gian, tìm hiểu xem cách tấn công nào hiệu quả nhất. Nhưng giờ khi chúng tôi đã ở đây, tôi thấy mình ngứa ngáy chân tay muốn chiến đấu. Tôi cần chút trả thù cho tất cả những gì chúng đã làm - cướp đi Ella, phá hủy căn nhà của Chín, giết mất một người bạn của tôi. Nếu Adam nói chúng tôi cần lao vào đó, tôi sẵn sàng làm thế.

Chú Malcolm lấy một cái hộp dưới ghế ra. Từ bên trong đó, chú lấy ra hai cái tai nghe, một cho tôi và một cho Adam. Chúng được kết nối với hai cái máy bộ đàm mà Sam và chú Malcolm sẽ dùng. Tôi đeo cái của tôi lên tai và Adam cũng làm thế.

"Chúng ta có cần lo lắng chút nào về chính quyền địa phương không?" Chú Malcolm hỏi. "Một trận đấu súng giữa ban ngày ban mặt có thể thu hút vài sự chú ý đấy".

Adam lắc đầu. "Họ bị mua chuộc cả rồi", anh ta đáp rồi quay sang nhìn tôi. "Chúng ta dù sao thì cũng phải làm thật nhanh gọn. Giết chúng trước khi chúng kịp gọi viện binh. Nếu tôi có thể lẻn qua chúng vào nhà cũ của tôi, tôi có thể cắt đứt mạng lưới liên lạc của chúng".

"Tôi có thể làm nhanh gọn", tôi đáp.

Tôi buộc con dao Loric của tôi vào bắp chân tôi, giấu nó dưới ống quần. Tiếp theo, tôi đeo cái vòng tay màu đỏ vào. Viên hổ phách ở giữa nó có thể mở rộng ra thành một tấm lá chắn lấp lánh dưới ánh mặt trời. Ngay lập tức, cái vòng tay làm tôi nhói lên với cảm giác như bị kim châm, cảnh báo tôi về việc có mặt lũ Mog trong khu vực. Dĩ nhiên là thế rồi - có một tên đang ngồi ngay cạnh tôi còn gì nữa. Sự hiện diện của Adam có thể sẽ làm loạn cảm nhận của tôi về nguy hiểm quanh đây thôi.

"Sẵn sàng chưa?" Tôi hỏi anh ta.

Bên cạnh tôi, Adam đeo lên một cái dây đeo súng, hai bao súng dưới nách mỗi bên chứa một khẩu súng lục giảm thanh. Anh ta gật đầu.

"Này, từ từ đã", Sam nói. "Nhìn tên này đã".

Adam và tôi quay lại nhìn màn hình máy tính và thấy một tên Mogadorian khác ló mặt ra khỏi căn nhà mà đội dọn dẹp đang ra vào. Hắn cao và có bở vai rộng, to hơn những tên khác và có vẻ cao quý hơn. Không như những tên khác, hắn có một thanh kiếm to tổ chảng đeo sau lưng. Khi chúng tôi theo dõi hắn, hắn ra lệnh nào đó cho tên kĩ thuật viên, sau đó lại biến mất vào trong căn nhà. Khi tôi liếc sang phía Adam, mặt anh ta bằng cách nào đó trông còn nhợt nhạt hơn bình thường.

"Sao thế?"

"Không có gì", anh ta đáp, một cách quá vội vàng. "Chỉ cẩn thận với tên đó thôi. Hắn là một tên Tướng quân Trueborn, một trong những thuộc hạ mà Setrákus Ra tin tưởng nhất. Hắn ..." Adam do dự, nhìn khung hình mà trước đó tên Tướng quân vừa ở đó. "Hắn đã từng giết Garde trước đây".

Tôi cảm thấy một luồng sức nóng tụ về phía tay tôi. Nếu tôi còn chưa sẵn sàng cho việc chiến đấu trước đây, hẳn giờ thì tôi cũng phải vô cùng sẵn sàng.

"Hắn chết chắc rồi", tôi nói, và Adam chỉ gật đầu, mở cửa và đi ra khỏi xe. Tôi nhìn chú Malcolm và Sam. "Chúng cháu sẽ đi bộ tới, hạ gục đám lính bảo vệ và rồi chú tiến lên bảo đảm an toàn phía sau cho bọn cháu".

"Tớ biết, tớ biết", Sam nói. "Tớ sẽ theo dõi màn hình và hét vào tai cậu khi thấy rắc rối nào đó".

Chú Malcolm đã đang lắp ráp lại khẩu súng bắn tỉa của chú ấy từ hộp đựng. Tôi đã thấy chú ấy dùng nó ở Arkansas - chú đã cứu mạng tôi. Chẳng có ai mà tôi muốn đảm bảo an toàn phía sau cho tôi hơn nhà Goodes.

"Cẩn thận đó", chú Malcolm nói, hơi cao giọng để Adam cũng có thể nghe thấy. "Cả hai cháu".

Sam và tôi đạp tay. "Cho chúng chết đi", cậu ấy nói.

Và rồi tôi ra khỏi xe, đi nhanh về phía pháo đài của lũ Mogadorian. Adam đi bên cạnh tôi.

"John", anh ta nói trong khi chúng tôi bước trên mặt sỏi bên đường nhánh. "Có một thứ khác mà cậu nên biết".

Dĩ nhiên rồi. Ngay khi tôi vừa bắt đầu nới lỏng cảnh giác bên cạnh gã này, ngay khi chúng tôi sẽ lâm trận cùng nhau, anh ta sẽ làm tôi phải bất ngờ với cái gì đó.

"Sao nào?"

"Tên Tướng quân là cha tôi".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.