Tôi đoán theo một cách nào đó chúng tôi đã bắt cóc Dale. Ông ta thì có vẻ chẳng bận tâm lắm. Ông già gầy nhẳng với cái cổ đỏ đang có thời gian tuyệt vời ở đuôi con thuyền phao hàng chục năm tuổi của ông ta, và chém gió điên cuồng với tôi và Marina. Con thuyền này của ông ta được gắn lại với nhau bởi băng dính và dây giày, và chúng tôi không thể di chuyển qua vùng đầm lầy đầy gió này quá nhanh vì sợ làm quá tải động cơ. Và, một cách khá thường xuyên, Chín phải dùng xô múc nước giữa lòng thuyền ra nếu không chúng tôi sẽ chìm. Không hẳn là chuyến đi có phong cách gì, nhưng Marina vẫn bị thuyết phục là Dale đã thấy một căn cứ Mogadorian. Vì thế, bây giờ ông ta là hướng dẫn viên của chúng tôi.
Tối qua, Dale một mực cho rằng là quá tối để lèo lái trong đầm lầy và hứa là sẽ dẫn chúng tôi tới cơ sở NASA bỏ hoang vào buổi sáng. Hóa ra là gã phục vụ rượu của quán Trapper cho thuê những căn lều tồi tàn quanh chỗ đó cho bất cứ ai đi qua. Hắn ta cho chúng tôi một chỗ với giá gần như cho không, miễn phí cả bữa ăn của chúng tôi luôn, có lẽ là cảm thấy không giúp chúng tôi chỉ mang thêm nhiều rắc rối mà thôi.
Không ai tin là Dale không bỏ chạy khi có cơ hội đầu tiên, vậy nên chúng tôi quyết định thay nhau trông chừng ông ta. Chín bốc phải lượt canh đầu tiên và ngồi cùng Dale ở ngoài căn lều bé tẹo của chúng tôi, nghe những câu chuyện về mọi thứ thú vị mà Dale thấy ở vùng đầm lầy.
Marina và tôi nằm cạnh nhau trên cái chiếu đầy bọ chét trải trên sàn, những đồ trang trí khác là một cái đĩa giữ nhiệt, một cái bồn rửa rỉ sét mà tôi không nghĩ là được nối với cái ống nước nào cả và một cái đèn dầu.
So với việc chúng tôi đã dành vài ngày qua lội bùn trong đầm lầy và hầu như không nghỉ, đây là điều kiện thoải mái nhất mà tôi có trong những ngày qua. Khi chúng tôi nằm đó, tôi nhận thấy Marina đã ngừng tỏa hơi lạnh kể từ sau khi Tám bị giết. Tôi nghĩ có lẽ cô ấy đã ngủ, nhưng rồi cô ấy bắt đầu thì thầm với tôi trong bóng tối.
"Tớ cảm thấy cậu ấy ngoài đó, Sáu à".
"Ý cậu là sao?" Tôi thì thầm lại, không hiểu lắm. "Tám đã ..." Tôi do dự, không thể nói nốt điều đã rõ ràng.
"Tớ biết cậu ấy đã chết", cô ấy đáp, quay người lại đối mặt với tôi. "Nhưng tớ vẫn có thể cảm thấy - tớ không biết, nguyên khí của cậu ấy hay gì đó. Cậu ấu đang gọi tớ. Tớ không biết tại sao hay bằng cách nào, tớ chỉ biết nó đang xảy ra và nó rất quan trọng".
Tôi im lặng. Tôi nhớ lại câu chuyện của Tám về cuộc gặp với một ông lão bí ẩn khi còn lẩn trốn ở Ấn Độ. Tôi nghĩ tên ông ấy là Devdan. Ông ấy dạy cậu ấy về Đạo Hindu và kĩ năng chiến đấu và cuối cùng thì biến mất. Tám đã rất yêu thích những gì cậu ấy học được về Đạo Hindu - tôi nghĩ nó giúp cậu ấy đương đầu với cái chết của Người Giám Hộ cậu ấy. Trời đất, có lẽ có gì đó về mấy thứ tái sinh thật. Tám hoàn toàn là người sống về tinh thần nhất trong bọn tôi, và nếu có ai có thể gọi lại từ cõi chết, đó có thể chỉ là cậu ấy.
"Chúng ta sẽ tìm cậu ấy", tôi nói nhỏ, mặc dù tôi không hoàn toàn tự tin lắm về điều đó. Tôi nghĩ về những điều Chín noi trong lúc hoảng loạn đêm trước - rằng chúng tôi đã thua cuộc chiến và chẳng có ai nói với chúng tôi điều đó cả. "Tớ chỉ không biết chúng ta sẽ làm gì sau đó thôi".
"Mọi thứ sẽ tự hiện ra với chúng ta khi thời khắc đến", Marina đáp nhẹ nhàng, nắm chặt tay tôi, Marina hay quan tâm mà tôi luôn biết thoáng trở lại, thay thế cho kẻ tìm kiếm sự báo thù mà tôi đã cùng sống sót với trong vài ngày qua. "Tớ biết là thế".
Vậy nên, vào sáng nay, chúng tôi quay trở lại đầm lầy. Hai bên cây cối um tùm khiến chúng tôi thường phải chậm lại để đi vòng qua các chỗ rễ cây lồi lên trải khắp chỗ này. Những tán cây phía trên đầu chúng tôi rậm rạp, chỉ cho chút ánh sáng le lõi qua. Những thân cây mục rữa trôi ngang qua, vỏ của chúng không phải lúc nào cũng có thể phân biệt được với da những con cá sấu lởn vởn quanh đây. Ít nhất thì đám bọ đã ngừng cắn tôi. Hoặc cũng có lẽ là tôi đã quen với việc đó.
Marina đứng trước mũi thuyền, ánh mắt nhìn thẳng, độ ẩm từ không khí làm ướt cả mặt và tóc cô ấy. Tôi nhìn vào lưng cô ấy, tự hỏi nếu cô ấy đã mất trí, hay cái giác quan thứ sáu về thi hài Tám này là một Biệt năng mới đang được hình thành. Những lúc thế này chúng tôi rất cần một Người Giám Hộ; Marina đã có một khoảng thời gian khó khăn để kiểm soát Biệt năng đóng băng của cô ấy. Chín và tôi vẫn chưa nói với cô ấy - cậu ta có lẽ sợ cô ấy sẽ ăn nói thô bạo với mình, và tôi thì vẫn trông chờ việc cô ấy tự học cách kiểm soát nó cùng với cơn giận của mình. Vậy nên chuyến trở lại đầm lầy này vừa là hệ quả của một Biệt năng mới vẫn còn chập cheng chưa quen, vừa là trực giác kiểu cũ, sự buồn bã hay có liên hệ với thế giới tâm linh. Có lẽ là kết hợp của cả bốn thứ trên.
Nó chẳng quan trọng, thật đấy. Vì chúng tôi đang làm thế.
Chỉ mới vài ngày trước Năm đã dẫn chúng tôi qua những vùng nước tương tự thế này. Chúng tôi đã vui vẻ hơn - tôi nhớ Marina và Tám ôm lấy nhau, có chút tình tứ, và Chín thì hú lên và hành xử ngu ngốc mỗi khi thấy một con cá sấu. Tôi lấy một tay vuốt tóc - nó dính bệt vào nhau bởi độ ẩm và từ những ngày ở ngoài này - và tự nhắc nhở mình giờ không phải lúc hồi tưởng. Chúng tôi đang hướng vào hiểm nguy, nhưng ít nhất thì lần này chúng tôi biết thế.
"Còn bao xa nữa?" Tôi hỏi Dale.
Ông ta nhún vai. Ông ta đã trở nên thoải mái hơn nhiều bên cạnh chúng tôi kể từ khi Marina đóng băng mặt ông ta tối qua. Có lẽ là bởi bất cứ thứ gì đó trong cái chai kia.
"Khoảng một tiếng nữa", ông ta nói.
"Ông tốt nhất là đừng có đùa với chúng tôi", tôi nói với ông ta. "Nếu việc này hóa ra là một thứ nhảm nhí thì chúng tôi sẽ bỏ mặc ông ngoài này đó".
Việc đó khiến ông ta ngồi thẳng lên hơn một chút. "Tôi thề nó là thật, thưa cô. Tôi đã thấy vài tên người ngoài hành tinh quái dị ngoài này. Tôi cược đấy".
Tôi nhìn ông ta. Chín, giờ đã xong việc lúc nước khỏi lòng thuyền, giật lấy cái bình trong tay Dale.
"Ông có gì ở đây thế?" Chín hỏi, ngửi cái bình. "Ngửi như chất pha loãng sơn ý".
"À, không phải tất cả là chất pha loãng sơn đâu", Dale phản bác. "Thử chút đi".
Chín trợn mắt và trả lại ông ta cái bình, sau đó quay sang tôi.
"Nghiêm túc đấy chứ?" cậu ta hỏi, hạ giọng xuống, lo lắng là Marina sẽ nghe thấy hơn là Dale, người ngồi ngay cạnh chúng tôi. "Chúng ta đang trông cậy vào gã này à?"
"Không chỉ mình ông ta", tôi đáp, nhìn về phía Marina. "Cậu ấy cảm thấy gì đó".
"Từ khi nào mà cậu ấy ...?" Chín bỏ lửng, lần đầu tiên dừng lại cân nhắc câu chữ. "Nó vẫn có vẻ điên rồ đối với tớ, Sáu à. Thế thôi".
Trước khi tôi có thể trả lời, Marina vẫy tay với chúng tôi, làm chúng tôi chú ý.
"Tắt động cơ đi!", cô ấy thì thầm.
Dale lật bật tắt động cơ, vẫn không muốn làm Marina cáu. Thuyền chúng tôi cứ thế trôi về trước trong im lặng.
"Gì thế?" Tôi hỏi.
"Có ai đó phía trước".
Tôi cũng nghe thấy nó. Một động cơ - cái mà không lởm như của Dale - ngày càng to hơn khi nó tiến lại ngày càng gần. Với cái địa hình khúc khuỷu cần đi qua những cái cây, chúng tôi vẫn chưa thấy chiếc thuyền kia đâu cả.
"Vẫn còn có những gã dân bản địa ở ngoài này sao?" Chín hỏi, nhìn Dale.
"Đôi khi", Dale đáp. Ông ta nhìn chúng tôi một lượt, như thể mới chợt nhớ ra điều gì đó. "Nào, từ từ đã. Chúng ta đang gặp nguy hiểm à? Bởi vì tôi không muốn dính dáng gì đâu".
"Ông có dính dáng tới cái quái gì đâu", Chín nhắc nhở ông ta.
"Trật tự", Marina gắt. "Chúng tới đấy".
Tôi có thể biến chúng tôi thành vô hình. Tôi nghĩ tới việc nắm lấy Marina và Chín, dùng Biệt năng của mình và làm như thể chỉ có mình Dale ngoài này. Nhưng tôi không làm thế. Marina và Chín không có vẻ gì là có tâm trạng cầm tay gì cả.
Nếu lũ Mogadorian ngoài này, chúng tôi muốn trận chiến này.
Tôi nhìn những bóng đen đi qua những bụi cây và tiến vào vùng nước phía trước chúng tôi. Trên một cái thuyền phao y như của chúng tôi ngoại trừ việc nó đẹp hơn và có lẽ là ít hơn vài tá chỗ rò. Ngay khi chúng tôi lộ mặt, con thuyền thứ hai cũng tắt động cơ. Nó trôi dạt độ mười mét ở phía trước chúng tôi, những làn sóng tiến tới làm thuyền chúng tôi dập dềnh lên xuống.
Con thuyền được lái bởi ba tên Mogadorian. Bởi vì cái nóng, chúng đã cởi cái áo khoác da đen ngu ngốc của chúng và chỉ còn mặc áo may ô, cánh tay chúng trắng sáng nhàn nhạt, súng và dao găm của chúng hiện lên rõ ràng ở thắt lưng. Tôi tự hỏi chúng đang làm gì ngoài này, lộ rõ mặt, và rồi nhận ra là có lẽ chúng đang đi tìm chúng tôi. Sau cùng thì, đầm lầy là vị trí cuối cùng của chúng tôi mà chúng biết. Mấy tên Mog trinh sát kém may mắn này có lẽ là đến lượt đi tìm.
Ai nấy đều không động đậy. Chúng tôi nhìn chằm chằm vào lũ Mog, và tôi tự hỏi nếu chúng còn có thể nhận ra chúng tôi trong cái tình trạng này không. Lũ Mog cũng nhìn lại, không có chút hành động nào ra vẻ sẽ khởi động lại động cơ và tránh đường cho chúng tôi.
"Bạn của các cô cậu à?" Dale hỏi một cách ngớ ngẩn.
Giọng ông ta phá vỡ tình thế. Cùng một lượt, hai tên Mog với tay tới chỗ súng của chúng, và tên thứ ba quay người khởi động động cơ. Tôi đẩy về phía trước với khả năng Telekinesis, đánh vào phía mũi thuyền chúng với lực mạnh nhất có thể, khiến cho mũi thuyền bay lên khỏi mặt nước. Tên Mog khởi động động cơ ngã nhào khỏi thuyền, và hai tên còn lại cũng ngã dúi dụi về phía sau.
Chỉ một tích tắc sau đòn tấn công bằng Telekinesis của tôi, Marina ngả người tới trước và đặt tay xuống nước. Một lớp băng trải rộng ra từ tay cô ấy hướng về phía đám thuyền đám Mog, mặt nước rạn nứt và kêu răng rắc khi bị đóng băng quá nhanh. Thuyền chúng nghiêng về một phía, mắc kẹt nửa nhô trên mặt nước trong khi băng đóng lại quanh nó.
Chín nhảy khỏi thuyền của chúng tôi, chạy một cách nhẹ nhàng trên mặt băng của Marina và nhảy vào thuyền lũ Mog. Cậu ta nắm lấy cổ tên Mog gần nhất, đà của cậu ta bề mặt dốc của con thuyền khiến cả hai loạng choạng nhào về phía đuôi thuyền. Tên Mog thứ hai rút súng ra và ngắm vào Chín, nhưng trước khi hắn kịp bắn, Chín trụ vững và quăng tên Mog đầu tiên về phía hắn.
Tên trinh sát ngã khỏi thuyền cố gắng trèo khỏi mặt nước lên bề mặt băng của Marina. Đó là một sai lầm của hắn. Một cọc băng lởm chởm mọc lên từ rìa mép băng và đâm xuyên qua tên Mog. Trước khi tên Mog đó kịp biến thành tro, tôi dùng Telekinesis bẻ gẫy cọc băng và ném nó về phía một tên Mog trên thuyền. Tên Mog cuối cùng, dao găm lăm lăm trên tay lao vào Chín, nhưng cậu ta nắm lấy cổ tay tên Mog, xoắn ngược lại và đâm hắn xuyên mắt bằng chính con dao của hắn.
Chỉ như thế, mọi thứ đã kết thúc. Cả trận chiến chỉ chưa tới một phút. Ngay cả khi khá yếu như chúng tôi bây giờ, chúng tôi vẫn có thể giết chết vài tên Mog một cách thô bạo.
"Thế mới sảng khoái làm sao!" Chín hét lên, cười toe với tôi từ con thuyền bên kia.
Tôi nghe tiếng đập nước từ phía sau và quay lại nhìn vừa kịp lúc để thấy Dale đang bơi một cách điên cuồng trong đám nước đầm lầy. Ông ta hẳn đã nhảy khỏi thuyền, và giờ đang bơi chó tránh xa khỏi chúng tôi theo mức nhanh nhất mà cánh tay gầy nhẳng và say khướt cho phép.
"Đi đâu đấy tên ngốc kia?" Tôi hét với theo ông ta.
Dale đã tới chỗ một đống rễ đầy bùn nhô lên khỏi mặt nước và trèo lên đó, thở hồng hộc. Ông ta nhìn tôi và những người khác chằm chằm với đôi mắt mở to sợ hãi..
"Mấy người là đồ quái dị!" ông ta hét lên.
"Thế không hay đâu", Chín nói và cười trong lúc cẩn thận bước lại về phía thuyền của Dale bởi lớp băng mà Marina tạo ra đã bắt đầu tan chảy trong cái nóng của Florida.
"Còn thuyền của ông thì sao?" Tôi hét với ra chỗ Dale. "Ông định tự bơi ngược về quán Trapper đó à?"
Ông ta nheo mắt nhìn tôi. "Tôi sẽ tìm cách nào đó mà không liên quan gì tới sức mạnh đột biến, cám ơn rất nhiều".
Tôi thở dài và giơ tay lên, định kéo cái gã Dale ngu ngốc này lại thuyền bằng Telekinesis nhưng Marina chạm vào vai tôi khiến tôi dừng lại.
"Để ông ta đi đi", cô ấy nói.
"Nhưng chúng ta cần ông ta để tìm căn cứ kia", tôi đáp.
"Chúng ta đã ở đủ gần rồi", Marina nói và lắc đầu. "Vả lại -"
"Ồ, chết tiệt thật", Chín cắt ngang, che mắt lại và nhìn lên bầu trời.
"Tớ nghĩ chúng ta có thể cứ đi theo nó", Marina nói nốt.
Bầu trời bất chợt tối đen lại. Tôi nhìn lên khi một cái bóng bay qua bên trên, che mất nguồn sáng giới hạn đang xuyên qua những tán cây. Qua những kẽ lá, tất cả những gì tôi có thể thấy là cái vỏ bọc thép của một tàu Mogadorian khi nó đang hạ cánh. Nó không giống với mấy cái tàu bay hình như cái xúc xích dơ bẩn mà tôi có thể đánh văng khỏi bầu trời với vài cú giáng sét chuẩn. Con tàu này to khủng khiếp, cỡ tàu mẹ, những trụ súng trông kinh khiếp thò ra từ dưới bụng nó. Những con chim ở đây kêu lên và bay vù đi, tránh xa khỏi thứ khổng lồ đáng sợ đó.
Một cách bản năng, tôi với tay ra nắm lấy Chín và Marina, biến ba chúng tôi trở nên vô hình. Một con thuyền của đám Mogadorian là một chuyện. Tôi không nghĩ chúng tôi sẵn sàng cho thứ gì đó to cỡ này. Con tàu chiến bên trên chúng tôi thì dường như chẳng quan tâm. Nó không nhìn thấy chúng tôi. Với một con tàu cỡ đó, chúng tôi chỉ như một con muỗi với nó. Khi nó lướt qua vùng đầm lầy và dần dần cho ánh sáng trở lại, tôi thấy mình như khuỵu xuống, trở nên bé đi.
Như tôi chỉ là một đứa trẻ vậy.
Và rồi tôi nhớ lại ngày cuối trên Lorien. Chín đứa chúng tôi và Người Giám Hộ của mình chạy tới chỗ con tàu sẽ đưa chúng tôi tới Trái đất. Những tiếng la hét đầy xung quanh chúng tôi, sức nóng từ những đám lửa từ thành phố, tiếng súng bay vèo vèo trong không khí. Tôi nhớ lại khi nhìn lên bầu trời đêm và thấy những con tàu cũng cỡ như cái vừa bay qua chúng tôi, che phủ đi những ngôi sao, những họng súng của chúng bắn liên hồi, cửa hàng hóa mở ra để những đoàn lũ đói máu Piken tràn ra. Bên trên chúng tôi, tôi nhận ra, là một tàu chiến Mogadorian. Nó là thứ mà chúng sẽ dùng để chiếm Trái đất một lần và mãi mãi.
"Chúng ở đây", tôi nói, hơithở gần như bị hút hết khỏi người tôi. "Nó đang bắt đầu rồi".���a��