Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

"Tôi đã chán làm những gì họ bảo tôi rồi. Bất cứ ai bảo tôi làm gì đó".

Tôi choàng mở mắt. Tôi đã ngủ rất sâu, một giấc mà tôi không nghĩ là có thể trong cái giường Mogadorian to bự cùng với những tấm chăn trơn tuột kì lạ này. Tôi đang dần phải tự điều chỉnh một cách đầy khó chịu để có thể sống được trên tàu Anubis này. Tôi nghĩ là mình đã nghe thấy một giọng nói trong khi ngủ, nhưng có lẽ đó chỉ là do tôi tưởng tượng hoặc những gì còn lại từ một giấc mơ nào đó. Nhưng để cho chắc, tôi vẫn nằm yên như cũ và thở đều như thể tôi vẫn đang ngủ. Nếu có kẻ nào đó ở đây, tôi không muốn chúng biết là tôi đã thức.

Sau vài giây im lặng ngoại trừ tiếng động cơ tàu nho nhỏ lúc nào cũng có ra, một ai đó tiếp tục nói.

"Một phía thì thả chúng ta xuống cái hành tinh xa lạ này và gần như là buộc chúng ta phải tự chiến đấu để sinh tồn. Phía còn lại thì nói về hòa bình thông qua tiến trình, nhưng tất cả chỉ là cách nói hào nhoáng cho việc giết bất ai cản đường".

Đó là Năm. Anh ta ở đâu đó trong phòng tôi. Tôi không thể nhìn thấy anh ta trong cái nơi gần như tối om này. Tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng lảm nhảm nho nhỏ của anh ta. Tôi còn chả chắc là anh ta đang nói với tôi.

"Họ đều chỉ muốn lợi dụng chúng ta", Năm rít nhẹ. "Nhưng tôi sẽ không để họ làm vậy. Tôi sẽ không chiến đấu trong cái cuộc chiến ngớ ngẩn của họ".

Anh ta cử động và tôi cuối cùng cũng có thể thấy hình bóng mờ ảo của anh ta. Anh ta đang ngồi ở mép giường tôi, làn da sẫm màu lại, bóng loáng như mấy cái chăn của tôi. Anh ta đang ẩn mình ngay bên cạnh mớ chăn của tôi, và đó hẳn là do anh ta đang chạm vào chúng và dùng Externa. Điều đó có nghĩa là các Biệt năng của anh ta đã trở lại. Nó cũng có nghĩa là anh ta đang làm tôi sợ chết khiếp, như thể là một con quái vật đang bò lên từ dưới gầm giường của tôi vậy.

"Tôi biết là em đã thức", Năm nói với tôi mà không cần quay đầu lại. "Con tàu đang hạ cánh dần, chúng ta không còn ở trên quỹ đạo nữa. Nếu em muốn đi thì giờ là lúc đó".

Tôi ngồi dậy trên giường, giữ mấy tấm chăn trước ngực. Trong một thoáng, tôi cân nhắc tới việc làm Năm bị mất sức mạnh lần nữa bằng cách nạp Dreynen vào mấy tấm chăn. Nhưng làm thế thì có lợi ích gì? Tôi quyết định tạm thời sẽ không tấn công anh ta. Tạm thời là vậy.

"Tôi nghĩ anh theo phe bọn chúng chứ", tôi nói. "Tại sao anh lại giúp tôi?"

"Tôi chẳng theo phe nào cả. Tôi chán là một phần của cái việc này rồi".

"Ý anh là gì khi nói chán?"

"Trong một khoảng thời gian sau khi Người giám hộ của tôi chết, tôi chỉ đơn độc một mình. Nó cũng không quá tệ. Tôi muốn trở lại cuộc sống đó", Năm nói. "Em biết có bao nhiêu đảo nhỏ ở ngoài những đại dương kia? Tôi sẽ chọn một cái và ở đó cho tới khi việc này kết thúc. Tôi đếch cần biết là ai thắng chừng nào họ vẫn cứ tránh xa tôi ra".

"Thế thật là hèn hạ", tôi nói và lắc đầu. "Tôi sẽ không tới một hòn đảo hoang vu nào đó với anh đâu".

Năm khịt mũi khó chịu. "Tôi đâu có mời em đi cùng đâu, Ella. Tôi sẽ rời khỏi con tàu này và tôi nghĩ là em muốn đi cùng. Đó là những gì nhiều nhất chúng ta làm cùng nhau".

Tôi cân nhắc tới khả năng đây có thể là một bài kiểm tra nào đó được dàn dựng bởi Setrákus Ra. Nhưng nhớ lại cái cách Năm hành động trước đó, tôi quyết định đánh liều là anh ta đang nói thật. Tôi nhảy khỏi giường và đi cái dép Mogadorian mỏng vào.

"Được rồi, kế hoạch của anh là gì?"

Năm đứng dậy và làn da của anh ta trở lại bình thường. Khi những bóng đèn trong phòng tôi tự động chiếu sáng, tôi cuối cùng cũng có thể thấy khuôn mặt của anh ta. Anh ta đã thay cái băng gạc trên con mắt hỏng nên giờ nó không còn dính máu nữa, nhưng anh ta vẫn chưa chữa lành cho nó. Con mắt còn lại của anh ta nháy như thể là anh ta đang hào hứng gây ra chút rắc rối nào đó. Thấy anh ta như vậy khiến tôi nghi ngờ quyết định hợp lực của mình.

"Tôi sẽ mở một cửa thông áp và nhảy ra ngoài", Năm nói, diễn tả cái kế hoạch thiên tài của mình.

"Với anh thì hay đó. Anh có thể bay. Còn tôi thì làm gì được chứ?"

Năm cho tay vào túi quần sau và hờ hững ném cho tôi một thứ. Tôi bắt lấy viên đá trong tay và giữ nó cẩn thận. Tôi nhận ra đó là một thứ từ Hộp của John.

"Viên đá Xitharis đó", Năm giải thích. "Tôi, ừm, mượn tạm nó từ một người bạn của chúng ta".

"Anh ăn cắp nó thì có".

Anh ta nhún vai. "Tôi đã nạp nó với Biệt năng bay của mình. Dùng nó để bay khỏi đây và cứu hành tinh đi".

Tôi giấu viên đá vào trong váy của mình rồi ngẩng lên nhìn Năm. "Vậy thôi sao? Anh nghĩ là chúng ta cứ thế mà đi khỏi con tàu này à?"

Năm nheo một mắt nhìn tôi. Tôi nhận thấy là anh ta không hề đi giày hay tất gì cả, có lẽ là để đôi chân trần của anh ta luôn tiếp xúc với những tấm kim loại làm sàn tàu Anubis. Thêm nữa, gắn vào cẳng tay anh ta là một thứ thiết bị phức tạp nào đó trông như thể là vũ khí vậy.

"Chúng sẽ chẳng thể ngăn tôi được", Năm nói, giọng đầy tự tin có vẻ mù quáng. Nó không hẳn là sự khích lệ mà tôi muốn, nhưng đây là hi vọng tốt nhất mà tôi có.

"Được rồi, dẫn đường đi".

Cửa phòng tôi mở ra cho Năm qua. Anh ta ló đầu ra kiểm tra xem đường đi có trống trải không. Khi anh ta đã thỏa mãn là không có ai, Năm đi nhanh vào hành lang, ra hiệu cho tôi đi theo. Chúng tôi đi nhanh xuyên qua mê cung lối đi trên tàu Anubis.

"Cứ hành xử như bình thường", Năm nói nhỏ với tôi. "Hắn ta luôn có các trinh sát theo dõi chúng ta. Nhưng chúng thì sợ hãi chúng ta. Lây ví dụ là em, người luôn được cho là phải được đối xử nhe một người trong hoàng tộc. Chúng sẽ không cản trở gì nếu chúng ta không có vẻ gì đáng nghi. Và, ngay cả khi chúng nghĩ có gì đó sai sai, vào cái lúc chúng thực sự lấy đủ dũng khí mà nói với Lãnh tụ Kính yêu, chúng ta đã đi ..."

Anh ta nói rất nhiều. Việc đó cho tôi thấy là anh ta đang lo lắng. Không muốn nghĩ về việc đó - vì nếu tôi thực sự nghĩ về nó, tôi có thể để lộ rõ sự kinh tởm của mình - tôi đưa tay ra và nắm lấy tay Năm.

"Chúng ta là một cặp tình nhân mới được hứa hôn đang tìm cách hiểu hơn về nhau", tôi nói. Tận hưởng một chuyến đi dạo qua các hành lang quen thuộc của một con tàu chiến khổng lồ".

Tay Năm ướt đẫm mồ hôi và lạnh buốt. Anh ta cố gắng giật tay ra khỏi tôi, bản năng ban đầu của anh ta là không để bị chạm vào người, nhưng sau một thoáng anh ta bình tĩnh lại và để cái tay có cảm giác như một con cá chết của mình được cầm lấy.

"Hứa hôn á?" anh ta lầm bầm. "Hắn ta muốn chúng ta cưới nhau à?"

"Đó là điều Setrákus Ra đã nói".

"Hắn nói rất nhiều thứ", mặt Năm đỏ lên, từ mặt lên cả đầu. Tôi không chắc là anh ta xấu hổ hay tức giận hay là kết hợp của cả hai. "Tôi không hề đồng ý với việc đó. Em chỉ là một đứa trẻ".

"Ừ, rõ ràng là tôi cũng chẳng đồng ý. Anh là một tên mập, giết người, dị hợm -"

"Im nào", Năm rít nhẹ, và trong một thoáng tôi đã nghĩ là tôi đã thực sự xúc phạm anh ta. Nhưng rồi tôi nhận ra chúng tôi đang đi qua lối vào buồng quan sát.

Tôi không thể không đi chậm lại khi chúng tôi lẻn qua đó. Khoảng không gian tối đen tôi đã quen thuộc giờ được thay thế bằng bầu khí quyển trong xanh quen thuộc của Trái đất. Tàu Anubis vẫn đang hạ dần độ cao, nhưng giờ cũng đã có thể thấy hình bóng nền văn minh bên dưới, những con đường với những cánh đồng xanh mướt, những ngôi nhà bé xíu sắp xếp thành những khu ngoại ô hoàn hảo. Vài tá Mogadorian đã tụ tập lại theo dõi cảnh tiếp cận Trái đất, một luồng năng lượng phấn khích lan tỏa khi chúng thì thầm với nhau, có lẽ là đang nói về những vùng đất mà chúng sẽ cướp phá trước.

Năm dẫn tôi đi vòng qua chỗ rẽ tiếp theo và đâm sầm ngay vào hai tên chiến binh Mog đang chạy bộ về phía đài quan sát. Tên ở gần nhất nhếch mép cười khinh thường, nhìn chòng chọc chúng tôi.

"Hai ngươi đang làm gì vậy?"

Để trả lời, tôi đứng thẳng lên, cố gắng để trông cao quý nhất có thể. Tôi nhìn chằm chằm tên Mog tọc mạch kia với một ánh nhìn lạnh lùng. Cái nhếch mép của tên Mog nhanh chóng biến mất khi hắn nhớ lại vị thế của mình- hay, chính xác hơn, nhớ lại là tôi không chỉ là một người Lorien nào đó mà là máu mủ của Lãnh tụ Kính yêu của hắn - và hắn đánh mắt nhìn xuống đất. Hắn bắt đầu lẩm nhẩm gì đó xin lỗi khi một tiếng kim loại xạch cắt ngang.

Một lưỡi kiếm mỏng bật ra từ cái thiết bị bọc da trên tay Năm. Như một tia chớp, Năm đâm lưỡi kiếm vào trán tên Mog thứ nhất, biến hắn thành tro ngay lập tức. Tên Mog còn lại mắt mở to trong hoảng sợ và cố gắng chạy đi. Một nụ cười thích thú xuất hiện trên mặt Năm. Trước khi tên Mog có thể chạy quá vài bước, cánh tay rảnh của Năm biến thành cao su và kéo dài đuổi theo hắn ta. Tay của Năm quấn quanh cổ hắn như một con rắn và kéo giật hắn ngược lại để Năm có thể kết liễu hắn bằng lưỡi kiếm kia.

Toàn bộ sự việc chỉ diễn ra trong vòng có khoảng mười giây.

"Chúng ta lẽ ra phải cư xử như bình thường cơ mà" tôi nói với Năm với âm lượng to hơn tiếng thì thầm một chút, vẫn ý thức được là chúng tôi cách không quá xa đài quan sát kia.

Năm chớp mắt nhìn tôi, gần như thể anh ta không chắc chuyện gì vừa xảy ra với mình. Thật cẩn thận, anh ta làm lưỡi dao biến mất lại vào trong vỏ.

"Tôi mất bình tĩnh, được chưa?" Năm lo lắng lấy một tay xoa cái đầu trọc của mình. "Giờ nó cũng chẳng quan trọng nữa. Chúng ta gần tới rồi".

Tôi nhìn chằm chằm con quái vật loạn trí trước mặt tôi. Anh ta hít vài hơi sâu, vai anh ta rùn lên, tay nắm chặt đầy phấn khích. Mới vài phút trước, anh ta nói nghe còn có vẻ yếu đuối, lảm nhảm trong bóng tối trong phòng tôi. Anh ta tuyệt vọng, hoàn toàn suy sụp - tôi phải tự nhắc nhở chính mình là chính anh ta đã sát hại Tám để nén sự đồng cảm cho anh ta lại. Đồng cảm, đúng thế, nhưng cũng có cả sự sợ hãi. Anh ta mất bình tĩnh dù không hề bị khiêu khích, và gần như là thích thú khi giết đám Mog kia.

Gã loạn trí, bạo lực, phản bội hèn hạ này lại là hi vọng thực tế nhất về việc thoát khỏi tàu Anubis của tôi cơ đấy.

Tôi lắc đầu. "Đi tiếp thôi", tôi thở dài.

Năm gật đầu và chúng tôi lại bước nhanh đi, hoàn toàn không còn trò nắm tay như lúc nãy nữa mà chỉ cố đi thật nhanh đến cái đích của chúng tôi. Khi chúng tôi đi như bay, tôi nhận thấy Năm hết nắm rồi lại mở hai tay. Chúng đều trống trơn.

"Làm cách nào mà anh có thể biến đổi cánh tay được?" Tôi hỏi anh ta, nghĩ về hai quả bóng cao su và thép mà anh ta dùng để chuyển đổi làn da trong Giảng đường. "Tôi nghĩ là anh cần phải chạm vào gì đó chứ ..."

Năm quay đầu lại để có thể nhìn tôi bằng con mắt còn lại. Anh ta chạm nhẹ vào cái băng gạc vẫn còn mới trên mặt mình.

"Mất một con mắt cho tôi vài cái mới, ừm ... như là khả năng chứa đồ", anh ta nói.

"Eo", tôi đáp, cảm thấy kinh tởm khi hình dung quả bóng cao su được nhét vào hốc mắt Năm. "Dù sao thì anh lại mất nó thế?"

"Do Marina đó", anh ta trả lời, rất đơn giản và chẳng hề có sự cay cú gì trong giọng nói. "Tôi đáng bị như thế".

"Chắc là thế rồi".

Chúng tôi rẽ ở chỗ rẽ tiếp theo và hành lang trở nên to hơn, trần cao hơn khi chúng tôi dần tiến vào khu cất hạ cánh. Tôi có thể thấy bầu trời trong xanh qua mấy ô cửa sổ, ánh mặt trời chiếu sáng vài tá phi thuyền trinh sát của đám Mogadorian. Ngoài những phi thuyền ra, khu cất hạ cánh chẳng có gì khác. Các thợ máy và phi hành đoàn hẳn đã tới đài quan sát, nhìn ngắm cái thế giới mà chúng chuẩn bị chinh phục.

Chúng tôi đã sắp đạt được mục đính rồi.

"Từ từ đã", tôi nói. "Nếu chúng ta mở cửa thông áp. Chẳng phải là chúng ta sẽ bị hút ngay ra ngoài à?"

"Giờ chúng ta đã ở trong bầu khí quyển rồi chứ không còn ở ngoài không gian nữa", Năm nói vội vã. Anh ta nghiêng người về phía bảng điều khiển cạnh đó, nghiên cứu giao diện của nó. "Trời sẽ khá gió. Em sẽ không bỏ cuộc chứ, phải không?"

"Không", tôi nói, nhìn quanh nơi này. "Anh có nghĩ là chúng ta có thể cho nổ tung vài cái này không? Có lẽ là làm rơi tàu Anubis trước khi nó có thể làm được gì đó?"

Năm quay lại nhìn tôi, có vẻ hơi ấn tượng. "Em có Biệt năng nào liên quan tới chất nổ à?"

"Không".

"Tôi cũng không. Biết cách chế tạo bom chứ?".

"Ừm, không".

"Vậy thì chúng ta chỉ có thể đơn giản là thoát đi thôi", Năm nói. Năm ấn một nút trên bảng điều khiển và một cánh cửa kim loại dày đóng lại phía sau chúng tôi. Đó là một cửa thông áp - đủ dày để giữ cho con tàu an toàn khỏi khoảng không vũ trụ. Nó giữ chúng tôi tách biệt hoàn toàn với phần còn lại của con tàu.

"Cái đó giữ chân chúng được một lúc", Năm nói, ám chỉ tới những kẻ truy đuổi mà chúng tôi sẽ có.

"Nghĩ cu đáo đấy", tôi thừa nhận khi hé nhìn qua cái cửa sổ nhỏ trên cửa thông áp, trông chờ đám Mog đuổi theo chúng tôi bất cứ khi nào.

Năm bấm thêm vài loạt lệnh nữa và, với một tiếng động cơ thủy lực và một luồng gió mát lạnh ùa vào, cửa khoang chứa máy bay ở phía cuối phòng mở ra. Gió phả vào tôi và tôi thở một hơi dài đầy nhẹ nhõm ra. Tôi cho tay vào váy và lấy viên đá Xitharis ra, nắm chặt lấy nó. Thật từ từ, tôi đi về phía cánh cửa đã mở, tự hỏi sẽ thế nào nếu tôi lao ra bầu trời xanh rộng mở đó. Chắc chắn sẽ tốt hơn hẳn là sống trên tàu Anubis rồi.

"Vậy, tôi cứ cầm viên đá này là bay được à?" Tôi hỏi, nhìn ra phía sau về phía Năm.

"Nó được cho là có tác dụng theo cách đó", anh ta trả lời. "Cứ hình dung là cơ thể của em nhẹ như một sợi lông lơ lửng trong không khí. Dù sao đó cũng là cách mà tôi đã học để sử dụng Biệt năng của mình".

Tôi liếc nhìn về phía bầu trời rộng mở, không một gợn mây đang chờ đợi tôi.

"Nếu nó không có tác dụng thì sao?"

Năm bắt đầu đi về phía tôi, thở dài. "Đi nào. Chúng ta sẽ đi cùng nhau".

"Cháu sẽ chẳng đi đâu cả".

Setrákus Ra bước ra từ giữa hai phi thuyền. Tôi không chắc là lão ta đã ở đó từ đầu hay không để chờ đợi chúng tôi, hay là lão vừa mới dịch chuyển tức thời vào căn phòng này bằng cách nào đó. Dù sao thì - nó chẳng quan trọng. Chúng tôi đã bị bắt quả tang. Vẫn trong hình dáng con người của mình, Setrákus Ra đứng giữa chúng tôi và lối thoát, những cơn gió nhẹ nhàng thổi qua mái tóc nâu hoàn hảo của lão, làm ve áo lão bay bay. Lão cầm cái gậy vàng của lão - Con mắt của Thaloc - trong một tay.

Năm đặt một tay lên vai tôi và cố gắng đẩy tôi ra sau anh ta. Tôi gạt tay anh ta đi. Chúng tôi đứng cạnh nhau cùng đối mặt với Setrákus Ra.

"Tránh đường cho chúng tôi, lão già", Năm gầm lên. Anh ta cố gắng để nghe có vẻ cứng cỏi, nhưng anh ta còn chẳng thể nhìn thẳng vào mắt Setrákus Ra.

"Ta sẽ không làm thế", Setrákus Ra đáp, giọng đầy vẻ khinh miệt và thất vọng. "Ta đã chờ đợi kiểu hành động này từ con, Ella. Con mới chỉ gia nhập với chúng ta và sẽ mất thời gian để xóa đi những thứ tẩy não mà con phải chịu đựng khi ở cùng đám Garde. Nhưng, Năm, cậu nhóc của ta, sau tất cả mọi thứ mà ta làm cho cậu -"

"Im đi", Năm nói nhỏ, gần như là cầu xin. "Ngươi chỉ cứ nói thế thôi, nhưng chẳng có gì là đúng cả!".

"Ta chỉ nói sự thật", Setrákus Ra nghiêm nghị phản bác. "Ngươi sẽ bị trừng phạt vì sự xấc xược của mình".

Năm vẫn không thể nhìn thẳng vào mắt Setrákus Ra, nhưng bờ vai anh ta hết nhô lên lại hạ xuống liên tục, giống khi ở trong hành lang với đám chiến binh Mog. Bên trong lồng ngực anh ta, một tiếng kêu nho nhỏ bắt đầu xuất hiện. Nó làm tôi nhớ tới mấy cái ấm đun nước khi sắp sôi trào. Tôi nhẹ nhàng bước nhẹ sang một bên, sợ rằng Năm có thể nổ tung theo nghĩa đen.

"Đủ rồi đấy, các nhóc", Setrákus Ra, nhưng lời quở trách cuối cùng này của lão gần như chìm nghỉm trong tiếng thét to liên hồi của Năm.

Và rồi anh ta lao lên.

Đầu tiên, đôi chân trần của Năm đập bèn bẹt vào mặt sàn kim loại. Nhưng khi anh ta tới gần Setrákus Ra, tiếng bước chân của anh ta là tiếng kim loại va vào nhau, khả năng Externa đã biến làn da của anh ta thành vật liệu giống với mặt sàn. Setrákus Ra chỉ nhướn một bên lông mày về phía Năm, rõ ràng là chẳng thấy chút ấn tượng hay đáng sợ nào.

Tôi không chỉ biết đứng đó và nhìn. Khi Năm lao lên, tôi cũng lao tới một xe dụng cụ gần nhất. Nếu tôi có thể nắm lấy một cái cờ lê hay bất cứ vật gì để nạp khả năng Dreynen vào, có lẽ tôi có thể tái hiện lại bài học ngày hôm qua. Chỉ là lần này, mục tiêu của tôi sẽ là Setrákus Ra.

Kế hoạch đó, cùng với bất kể việc gì Năm định làm đều đổ bỏ khi Setrákus Ra vùng tay từ bên này sang bên kia. Một làn sóng Telekinesis đập vào chúng tôi, hất tôi bay khỏi mặt sàn và làm tản mát đám dụng cụ gần đó về phía bên kia phòng. Lực Telekinesis của lão mạnh tới nỗi ngay cả vài chiếc phi thuyền còn bị chao đảo, ma sát kèn kẹt xuống mặt sàn.

Tôi ngã sấp khá mạnh và ngay lập tức lộn vòng để định hướng lại. Năm thì cũng bị hất tung lên trời nhưng từ dừng lại được nhờ Biệt năng bay lượn. Anh ta lơ lửng cách Setrákus Ra chỉ vài mét. Làn da của Năm không còn là màu xám xỉn của mặt sàn nữa. Nó đã chuyển sang màu crôm sáng bóng như là quả bóng mà tôi biết anh ta hay mang theo mình. Vậy nên hẳn nó cũng được nhét vào hốc mắt của anh ta luôn.

"Dừng lại ngay lập tức", Setrákus Ra cảnh cáo nhưng Năm đã chẳng còn để tâm tới lời nói của lão lâu nữa rồi.

Năm lao vút tới Setrákus Ra, tung ra một cú đấm móc mạnh với ý định phá nát cái bộ mặt đẹp đẽ của lão. Setrákus Ra đánh bật ngón đòn đó dễ dàng với cây gậy của mình, dù vậy với sự giận dữ như một con thú của Năm cũng khiến lại phải lùi vài bước về phía cửa nhà chứa máy bay đang mở.

Cuộc ẩu đả đó mở ra cho tôi một lối thoát. Hãy cứ để hai gã điên đó oánh lộn. Tất cả những gì tôi phải làm là chạy rồi nhảy ra khoảng trời xanh phía trước và hi vọng là viên đá Xitharis hiệu quả như Năm nói.

Ngay lúc tôi chuẩn bị hành động, tôi nhận thấy mắt của Setrákus Ra lóe sáng. Tôi cảm thấy một luông năng lượng vô hình chạy xuyên qua người, gần như là áp lực trong phòng đã thay đổi. Khi đang ở lưng chừng việc tung ra một cú đấm, làn da của Năm biến lại thành bình thường. Nắm đấm của anh ta đập vào cây gậy đang giơ cao của Setrákus Ra đánh rắc một cái. Cùng lúc đó, Năm rơi xuống cùng với một tiếng kêu.

Lại giống hệt như ở Căn cứ Dulce. Setrákus Ra đã tạo một vùng không gian quanh mình có thể bất hoạt các Biệt năng. Lão là một Aeturnus như tôi, và giờ tôi cũng biết Setrákus Ra và tôi cũng cùng có Dreynen. Kĩ thuật của hắn khá khác từ những gì tôi đã học được. Nó như thể hắn đã nạp sức mạnh vào các phần tử trông không khí, tạo nên một khu vực mà các Biệt năng trở nên vô dụng.

Ngoại trừ việc nó chẳng có hiệu quả với tôi. Tôi vẫn có thể cảm thấy khả năng Dreynen của mình lẩn khuất trong người, và tôi biết mình có thể dùng Aeturnus nếu muốn. Bằng cách nào đó, tôi miễn dịch với phiên bản Dreynen của Setrákus Ra. Đó là bởi vì chúng tôi có họ hàng với nhau? Hay là một trong các Biệt năng của tôi có khả năng miễn dịch với Setrákus Ra? Lão toàn nói nhảm về việc các Biệt năng có được một cách ngẫu nhiên và Lorien chẳng là gì ngoài một nơi hỗn loạn. Nhưng nếu lão đã nhầm và các Biệt năng của tôi có được chỉ là để có thể đánh bại lão? Quan trọng hơn - liệu Setrákus Ra có biết là năng lực của lão không hề có tác dụng với tôi?

Trong khoảnh khắc đó, Setrákus Ra không hề chú ý mộ tí gì tới tôi. Lão hoàn toàn tập trung vào Năm. Tôi biết là mình nên chạy đi, nhưng tôi chỉ thấy mình cứ đứng như trời trồng ở tại chỗ. Ngay cả sau tất cả những gì anh ta đã làm, tôi thực sự có thể bỏ mặc Năm lại?

Năm đang quỳ trước mặt Setrákus Ra, áp sát cánh tay bị thương vào bụng. Hình dáng con người của Setrákus Ra đã cao lên thêm - giờ hắn vừa cao vừa to hơn, phình ra theo cái cách nhìn khá là kì cục. Hắn với tay xuống và ôm lấy đầu Năm trong cái tay to dị thường của mình.

"Tất cả những gì ngươi cần làm là làm theo lệnh", Setrákus Ra nói với Năm. Lão giật ngược đầu Năm lại để anh ta có thể nhìn thẳng vào mặt lão. "Chúng ta có thể cùng bước vào Thánh đường cùng với nhau nếu chỉ cần ngươi mang về cho ta cái dây chuyền chết tiệt đó. Và giờ thi lại thế này - ngươi dám ra tay với Lãnh tụ Kính yêu của mình. Ngươi làm ta thấy kinh tởm, nhóc con à".

Tôi không biết ý của Setrákus Ra là gì khi nói Thánh đường, nhưng tôi đã tự nhủ sẽ ghi nhớ cái đó. Tôi cũng bước một bước về phía lão và Năm, vẫn giằng xé giữa việc bỏ chạy hay giúp đỡ, và một sự không chắc chắn về việc mình có thể làm gì trong một cuộc đấu với kẻ cầm đầu lũ Mogadorian.

Đầu Năm bị bẻ ngược lại theo một góc nguy hiểm, vậy nên anh ta chỉ có thể rên ư ử để trả lời cho màn nói nhảm của Setrákus Ra.

"Ta nên biết là không thành viên nào của đám Garde có thể thực sự cứu rỗi được", Setrákus Ra tiếp tục. "Ngươi là thất bại lớn nhất của ta, Năm à. Nhưng ngươi sẽ là cái cuối cùng".

Năm hét lên khi tay của Ra bóp chặt đầu anh ta lại. Tôi cảm thấy buồn nôn khi nhận ra là lão ta định bóp nát đầu Năm. Tôi không thể để việc đó xảy ra được.

Với toàn bộ lực Telekinesis mà tôi có thể tạo ra, tôi đẩy Setrákus Ra về phía cánh cửa nhà chứa đang mở.

Mắt lão mở to bất ngờ khi loạng choạng lùi ra sau, gió thổi vào bộ đồ kiểu cách của lão, thứ mà giờ phình lên sắp rách trước màn biến to lên kia. Setrákus Ra buộc phải bỏ tay khỏi đầu của Năm, móng tay lão cào vào cái đầu trọc của Năm. Lão trụ lại được trước khi tôi có thể đẩy lão rơi khỏi tàu Anubis, và tôi có thể cảm thấy được lão đang dùng Telekinesis chống lại tôi.

"Ella, làm thế nào -" lão mở miệng hỏi, giọng đầy bất ngờ xen lẫn tức giận.

Nhưng rồi Năm lại lao về phía lão, con dao đã bật ra.

"Chết đi!" Năm hét lên. Setrákus Ra cố gắng tránh sang một bên nhưng không thể hoàn toàn né được Năm. Con dao cắm thẳng vào vai hắn.

Tôi hét lên đau đớn khi cảm thấy một cơn đau như xé xuất hiện.

Một cái lỗ xuất hiện trên vai tôi, một dòng máu âm ấm chảy ra ướt đẫm ngực áo tôi. Tôi lảo đảo tiến lại gần một con tàu đậu gần đó, tay bóp chặt vết thương, cố gắng cầm máu với mấy ngón tay của mình.

Năm tách ra khỏi Setrákus Ra, mắt mở to. Gã Mogadorian trông vẫn lành lặn. Setrákus Ra mỉm cười khi Năm quay lại há hốc mồm với tôi. Tôi đã bị thương ngay chỗ mà anh ta đã đâm Setrákus Ra.

"Giờ nhìn xem ngươi đã làm gì", Setrákus Ra trách cứ.

Tôi nhận ra đó là phép bùa Mogadorian, dù rằng tôi bắt đầu lịm đi. Mọi tổn thương gây ra cho Setrákus Ra sẽ được chuyển cho tôi.

Năm trông hoảng sợ trước những gì mình đã làm. Trước khi anh ta có thể phản ứng, Setrákus Ra nắm lấy cổ anh ta và đập mạnh đầu anh ta vào thân con tàu gần nhất. Lão làm đi làm lại việc đó cho đến khi cơ thể Năm mềm nhũn.

Rồi, vô cùng nhẫn tâm, Setrákus Ra quẳng anh ta vẫn đang bất tỉnh ra ngoài tàu Anubis. Tôi cố gắng tóm lấy Năm bằng Telekinesis nhưng giờ tôi quá yếu. Thân hình anh ta biến mất khỏi tầm nhìn, rơi xuống Trái đất bên dưới.

Tôi đổ gục xuống mặt sàn, máu tràn qua các kẽ tay của tôi. Tôi cảm thấy kiệt sức. Tôi sẽ chẳng thể trốn khỏi tàu Anubis hôm nay được. Ông cố của tôi đã thắng.

Setrákus Ra đứng cạnh tôi, hình dáng con người của lão trở lại như bình thường dù bộ quần áo của lão đã hỏng. Lão lắc đầu, mỉm cười thất vọng như một giáo viên.

"Đi nào, Ella", lão nói. "Chúng ta phải để chuyện này lại phía sau".

Tôi giơ bàn tay đẫm máu về phía hắn. "Tại sao? Tại sao ngươi làm thế với ta?"

"Đó là cách duy nhất để cháu học được là Tiến trình Mogadorian hóa còn quan trọng hơn cả tính mạng của cháu", lão đáp. Setrákus Ra bế tôi lên trong tay lão. Khi tôi bắt đầu mất ý thức, lão thì thầm nhẹ nhàng, "Cháu sẽ không bất tuân Lãnh tụ Kính yêu lần nào nữa, phải không cháu yêu?"

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.