Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Chúng tôi rảo bước đi trong màn đêm, xuôi theo một con đường sình lầy len lỏi trong khu đầm lầy, nhịp giày ướt sũng nước và âm thanh vo ve không ngừng nghỉ của lũ bọ là những tiếng động duy nhất ở đây. Chúng tôi bước qua một cái cây đơn độc, nằm xiêu vẹo và gần như bật khỏi gốc, ánh đèn đường lấp ló, đám dây điện sà xuống những đám cây mọc quá khổ và mất hút vào bên trong chúng. Một dấu hiệu đáng mừng của xã hội con người sau hai ngày trời trong đầm lầy, gần như không ngủ, tàng hình ngay khi nghe thấy dù là tiếng động nhỏ nhất và lê từng bước khó nhọc qua đống sình lầy.

Tất cả là do Năm đã dụ chúng tôi vào đầm lầy này. Hắn ta thì hiển nhiên là biết đường. Đó là một cuộc mai phục của hắn ta. Chúng tôi cũng chẳng hề dễ dàng mà tìm ra lối thoát. Dù sao thì nó cũng chẳng đơn giản như là chúng tôi cứ thế mà quay lại chỗ chiếc xe mà chúng tôi lái tới đây. Lũ Mog chắc hẳn là đang theo dõi nó rồi.

Đi trước chúng tôi chừng vài bước, Chín vỗ mạnh vào cổ cậu ấy, đè bẹp dí một con muỗi. Nghe thấy tiếng động, Marina rùng mình, và cái luồng khí lạnh cậu ấy đã phát ra kể từ cuộc chiến với Năm thoáng tăng mạnh. Tôi không chắc là Marina đang gặp khó khăn trong việc kiểm soát Biệt năng mới của cậu ấy hay chỉ là cố ý làm mát bầu không khí xung quanh chúng tôi thôi. Xét đến sự ẩm ướt của đầm lầy Florida, tôi đoán cũng không quá tệ khi đi bộ với một chiếc máy điều hoà di động thế này.

"Cậu ổn chứ?" tôi khẽ hỏi cậu ấy, không hề muốn Chín nghe thấy dù biết rằng điều đó là không thể với khả năng siêu thính của cậu ta. Cậu ấy chẳng nói lời nào với Chín kể từ khi Tám bị giết, và cũng chả nói gì nhiều với tôi.

Marina nhìn tôi một lượt, nhưng trong màn đêm tôi không thể nào đọc được ánh mắt ấy. "Cậu nghĩ sao nào, Sáu?" cậu ấy hỏi tôi.

Tôi siết lấy tay của cậu ấy và thấy da cô ấy lạnh ngắt.

"Chúng ta sẽ tóm được chúng", tôi nói với cậu ấy. Tôi không biết nói nói mấy bài diễn thuyết kiểu của người lãnh đạo như John - vì thế mà tôi nói thẳng luôn. "Chúng ta sẽ giết tất cả bọn chúng. Cậu ấy sẽ không chết một cách vô ích đâu".

"Cậu ấy không nên chết", cậu ấy đáp. "Chúng ta không nên bỏ cậu ấy ở đó. Bây giờ bọn chúng đã có cậu ấy, có Chúa mới biết được bọn chúng làm gì với cơ thể cậu ấy".

"Chúng ta không hề có sự lựa chọn", tôi phản bác, dù rằng biết điều đó là đúng. Sau thất bại thảm hại mà chúng tôi phải chịu đựng dưới tay của Năm, chúng tôi chẳng còn đủ sức để tấn công cả tiểu đoàn Mogadorian được hỗ trợ bởi một con tàu của chúng.

Marina lắc đầu và im lặng trở lại.

"Các cậu biết đấy, tớ từng luôn muốn chú Sandor dẫn tớ đi cắm trại", Chín nói xen vào một cách đột ngột, liếc nhìn chúng tôi qua bờ vai của cậu ta. "Tớ từng ghét phải sống trong căn hộ thông tầng ồn ào đó. Nhưng người anh em à, sau việc này á? Tớ lại khá là nhớ nó đấy".

Marina và tôi không mảy may đáp lại. Đó là cái cách mà Chín đã nói chuyện kể từ cuộc chiến với Năm - những đoạn hội thoại gượng ép, vô cùng kì quặc, làm như chả có chuyện gì nghiêm trọng ở đây. Khi cậu ta không nói nhảm nữa, Chín đã tạo một thói quen là luôn đi trước bọn tôi, sử dụng tốc độ của mình để giữ khoảng cách với chúng tôi. Khi chúng tôi đuổi kịp, cậu ta đã bắt được vài con thú, thường là rắn, nấu chúng với một ngọn lửa nhỏ mà cậu ta đã tạo nên ở một mảnh đất khô ráo hiếm hoi. Như thể cậu ta đang giả vờ rằng chúng tôi đang có một cuộc cắm trại vui vẻ không bằng. Tôi không quá khắt khe; tôi ăn tất cả những gì mà Chín bắt được. Dù rằng Marina không làm như thế. Tôi chẳng hề nghĩ rằng mấy sinh vật đầm lầy nướng lên làm cậu ấy bực dọc bằng việc chính Chín là người đã săn bọn chúng. Cậu ấy giờ hẳn là người mệt mỏi nhất, nhiều hơn cả cả tôi và Chín.

Sau một dặm nữa, tôi thấy rằng con đường trở nên sung túc và di chuyển tốt hơn nhiều. Tôi đã nhìn thấy ánh sáng ở ngay phía trước. Chẳng mấy chốc, những tiếng ồn ào không ngừng nghỉ của những con côn trùng bản địa đã nhường chỗ cho một thứ gì đó ồn ào không ké.

Âm nhạc đồng quê.

Tôi không thể gọi nơi này là một thị trấn theo đúng nghĩa. Tôi chắc rằng nó không hề có mặt dù trên tấm bản đồ chi tiết nhất. Nó trông giống như một khu cắm trại mà mọi người đã quên việc rời đi. Hoặc có thể đây là nơi mà những gã thợ săn bản địa đã tìm đến giao lưu với nhau và trốn khỏi vợ của mình, tôi nghĩ vậy, nhận thấy một sự quá đông các xe tải hạng nhẹ ở bãi đậu xe rải sỏi gần đó.

Có độ hai tá các túp lều tạm bợ nằm rải rác suốt mép đầm lầy, tất cả chúng đều khá giống với kiểu nhà xí tự hoại ngoài trời cổ điển. Các căn lều về căn bản gồm những miếng ván ép đóng đinh hời hợt lại với nhau, và chúng trông có vẻ là chỉ cần một cơn gió mạnh thôi cũng khiến chúng đổ sập. Tôi đoán là một khi bạn xây dựng ở khu vực rìa đầm lầy Florida, chẳng việc gì mà tốn quá nhiều công vào nó. Treo lơ lửng giữa các túp lều, thắp sáng cho cảnh quang xung quanh leo lắt, là những chuỗi đèn nhấp nháy Giáng sinh và một vài cái đèn dầu. Phía xa những căn lều, nơi mà mặt đất rắn chắc chìm xuống vào đầm lầy là một bến tàu ọp ẹp với một vài chiếc thuyền được buộc vào đó.

Nơi âm nhạc được phát ra - trung tâm của "thị trấn" này - và kiến trúc vững chắc nhất được xây dựng ở đây là Trapper's, một quán rượu trông bẩn thỉu bên trong một cái chòi, tên quán được trưng bày đầy kiêu hãnh dọc theo mái nhà bằng đèn neon màu xanh lá nóng bỏng. Một dãy cá sấu nhồi bông được đặt trước lối vào bằng gỗ, hàm chúng đang mở toát và ra vẻ tìm kiếm thứ gì đấy. Từ bên trong, to hơn cả tiếng nhạc, tôi còn có thể nghe được tiếng của một gã đàn ông hét toáng và tiếng bóng bida va chạm.

"Được rồi", Chín nói, đập tay vào nhau. "Đúng nơi tớ thích".

Nơi này làm tôi nhớ đến những trạm dừng mà tôi thường nán lại khi tôi một mình và đang trên đường trốn chạy, những nơi mà những người bản địa sắc sảo hay tụ tập nâng cao tình thân để khiến tôi dễ dàng phát hiện những tên Mogadorian nằm vùng. Ngay cả như vậy, khi tôi chợt chú ý đến một gã trung niên gầy nhòm với mái tóc dài cổ điển và mặc một cái áo thun ba lỗ đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi, hắn đang hút thuốc lá dưới cái bóng mờ của hiên nhà, tôi tự hỏi liệu chúng tôi có nên tìm một nơi an toàn hơn để đâm đầu vào không.

Nhưng Chín đã đi được nửa chừng trên những bậc thang gỗ, Marina thì theo ngay sau chân cậu ta, vậy nên tôi cũng đi theo. Hi vọng rằng nơi này có điện thoại để ít nhất chúng tôi có thể liên lạc với những người khác đang ở Chicago. Kiểm tra xem John và Ella như thế nào rồi - hi vọng là bằng cách nào đó họ đã khá hơn, đặc biệt là bây giờ chúng tôi đã biết được phương thuốc mà Five khẳng định trong Hộp của hắn ta chỉ là trò bịp bợm. Chúng tôi cần phải cảnh báo cho những người khác về hắn. Ai mà biết cho được những thông tin nào mà hắn ta đã tuồn cho bọn Mogadorian.

Khi chúng tôi đi qua cánh cửa bật của quán Trapper, âm thanh không rít lên rồi im bặt như trong phim, nhưng tất cả mọi người bên trong quán rượu lại quay đầu nhìn chúng tôi, gần như là đồng loạt. Nơi này chật hẹp, không có nhiều khoảng trống bên cạnh quầy rượu, một bàn bida và một số đồ gỗ hỏng hóc. Nó ngập mùi mồ hôi, dầu hỏa và hơi rượu.

"Ái chà", một gã nào đó nói và rồi tiếng gió to tướng.

Tôi nhanh chóng nhận ra rằng chỉ có tôi và Marina là hai đứa con gái duy nhất ở đây. Quái quỷ thật, bọn tôi có lẽ là những đứa con gái đầu tiên đặt chân vào Trapper. Những gã say rượu nhìn chằm chằm vào chúng tôi dao động từ những gã béo ú cho đến những gã gầy nhom, tất cả bọn họ đều mặc áo phanh nửa ngực hoặc áo ba lỗ đẫm mồ hồi, một số trong bọn họ nhe những hàm răng thưa tởm lợm, một số khác vuốt lại râu trong khi nhìn chúng tôi.

Một gã mặc chiếc áo nhạc rock tơi tả và mồm nhai thuốc lá tách ra khỏi bàn bida luồn lách đến bên cạnh Marina.

"Đây ắt hẳn là một buổi tối may mắn của tôi", hắn dài giọng, "bởi vì em -"

Phần còn lại của câu tán tỉnh không bao giờ phát ra được bởi vào thời điểm gã cố gắng vòng tay qua vai cô ấy, Marina bẻ gập cổ tay hắn một cách đầy bạo lực. Tôi có thể nghe thấy tiếng nước trên tay hắn vỡ ra khi đóng băng quá nhanh, và chỉ một giây sau gã đã phải hét váng lên bởi Marina đã bẻ quặt tay hắn ra sau lưng.

"Đừng có đến gần tôi", cô ấy nói bằng giọng đều đều nhưng đủ to để cả quán rượu biết lời cảnh báo đó không chỉ dành cho cái gã mà cô ấy đã gần như bẻ gãy tay kia.

Giờ thì, cả căn phòng thật sự trở nên im lặng. Tôi nhận thấy một gã để chai bia trượt dần xuống để nắm vào cổ chai, thuận cho việc vung tới. Hai gã lực lưỡng khác ở bàn trong cùng nhìn nhau rồi đứng lên, trợn mắt nhìn chúng tôi. Trong một thoáng, tôi đã nghĩ cả quán này sẽ lao tới chỗ chúng tôi. Việc đó sẽ không tốt đẹp gì cho họ đâu, và tôi cố gắng nói thế bằng ánh mắt của mình. Chín, với mái tóc đen dài và khuôn mặt bẩn thỉu rất hợp với chỗ này thì đang bẻ đốt tay và gật đầu nhè nhẹ, theo dõi đám đông kia.

Cuối cùng thì, một gã tỉnh lẻ ở bàn bida nói với ra. "Mike, thằng đần kia, xin lỗi người ta đi rồi lại đây! Lượt mày phải uống đấy!"

"Thứ lỗi nhé" Mike nói trong đau đớn với Marina, cánh tay của gã chuyển sang màu xanh biển nơi cô ấy đang chạm vào gã. Cô ấy đẩy hắn ra xa và hắn quay lại nhập bọn với đám bạn hắn, xoa bóp cánh tay và cố gắng không nhìn về phía chúng tôi.

Chỉ như thế, sự căng thẳng bị phá bỏ. Mọi người đều quay lại với việc họ đang làm, mà phần lớn là nhâm nhi bia. Tôi mường tượng ra những khung cảnh như thế này - chút đánh đấm, nhìn nhau chằm chằm, có thể là đâm nhau vài cái - phải xảy suốt ở Trapper. Chẳng có gì to tát cả. Như tôi đã đoán, nơi đây hẳn là nơi mà chả ai thèm đặt bất kỳ câu hỏi nào hết.

"Cố kiềm chế chút đi", tôi nói với Marina khi tới quầy rượu.

"Tớ đang thế mà", cô ấy đáp.

"Trông chả giống gì cả".

Chín đến quầy rượu trước chúng tôi một bước, dọn một khoảng trống giữa hai gã bợm rượu, vỗ mạnh lên mặt bàn bằng gỗ đã sứt mẻ.

Gã phục vụ rượu trông có vẻ chỉ lanh lẹ và tươm tất hơn khách hàng một chút, có thể vì hắn ta mặc tạp dề, nhìn chúng tôi với vẻ bất cần mỏi mệt.

"Các người nên biết là tôi đang giữ một khẩu súng săn bên dưới quầy rượu. Tôi không muốn gặp thêm bất cứ rắc rối nào nữa", tên tiểu nhị cảnh cáo.

Chín toét miệng cười với hắn. "Không có gì đâu, anh bạn già. Anh có gì đó để ăn chứ? Bọn tôi đang chết đói".

"Tôi có thể làm cho các cậu vài cái bánh mì kẹp thịt", gã phục vụ rượu đáp lại sau khi suy nghĩ một chút.

"Nó không phải thịt chuột hay thứ gì tương tự, phải chứ?" Chín hỏi nhưng ngay lập tức giơ tay lên. "Đừng bận tâm, tôi không muốn biết chúng là gì. Ba cái ngon nhất cho chúng tôi, anh bạn à".

Tôi rướn người qua mặt quầy trước khi gã phục vụ có thể lui vào bếp. "Anh có điện thoại chứ?"

Hắn ta chỉ ngón tay về phía góc tối phía sau quầy rượu, nơi tôi thấy treo một chiếc điện thoại trả cước xiêu vẹo trên tường. "Cô có thể thử. Nó thi thoảng cũng dùng được".

"Có vẻ như là mọi thứ ở đây đều hoạt động trong khoảng thời gian nhất định vậy đó", Chín lẩm bẩm, liếc mắt qua cái TV treo trên quầy rượu. Tính hiệu đang khá tệ, một bản tin nữa lại bị chìm trong sự nhiễu loạn hình ảnh, cái ăng ten râu phía sau nó không thực hiện được nhiệm vụ của nó gì cả.

Khi gã phục vụ biến mất vào trong nhà bếp, Marina ngồi xuống cách Chín vài ghế. Cô ấy tránh mọi ánh nhìn, mắt dính chặt vào cái TV nhiễu sóng. Trong khi đó, Chín vỗ nhịp trên mặt quầy, nhìn quanh, gần như thách thức những gã say khướt kia nói gì đó với cậu ta. Tôi chưa bao giờ thấy mình như là một cô bảo mẫu đến thế.

"Tớ sẽ thử gọi về Chicago", tôi nói với họ.

Trước khi tôi rời đi, một tên nghiện ngập thuốc lá gầy còm từ phía ngoài chen vào khoảng không gian chập hẹp ở quầy rượu ngay bên cạnh tôi. Hắn ta nở một nụ cười được cho là có vẻ quyến rũ, ngoại trừ việc hắn ta thiếu mất vài chiếc răng, và nó trông không hoàn mỹ như đôi mắt của hắn, trông nó hết sức lãng du và đầy ải tuyệt vọng.

"Này, cưng à", hắn nói, rõ ràng là hắn đã bỏ lỡ màn thể hiện của Marina về việc sẽ xảy ra khi mấy gã say cố gắng tán tỉnh chúng tôi. "Mua cho anh một ly và anh sẽ kể cho cưng nghe câu chuyện của anh. Nó tuyệt vời lắm".

Tôi lườm hắn ta. "Khôn hồn thì tránh xa tôi ra".

Gã phục vụ rượu quay trở lại từ căn bếp, hương vị thịt nấu của anh ta phảng phất và làm cho dạ dày tôi sôi sùng sục. Anh ta nhìn thấy tên còm nhom bên cạnh tôi và ngay lập tức búng tay trước mặt hắn.

"Tao tưởng tao đã từng nói với mày là mày không nên đến đây nếu như mày không có tiền rồi còn gì, Dale à", tên phục vụ hét toáng. "Cút đi, ngay bây giờ".

Mặc kệ tên phục vụ, Dale ném cho tôi một ánh nhìn cầu xin cuối cùng. Nhận thấy rằng tôi không có vẻ ư gì là nhượng bộ, hắn ta đi dọc theo quầy rượu để xin mấy tên bảo kê khác một ít đồ uống. Tôi lắc đầu và hít một hơi thở thật sâu; tôi cần phải rời khỏi nơi này, tôi cần được tắm và đánh đấm một thứ gì đó. Tôi cố gắng tỏ vẻ bình thường, phải suy nghĩ cẩn thận về mọi thứ, đặc biệt là nếu tính tới việc hai người bạn đồng hành của tôi thích hành động bốc đồng như thế này, và tôi thì đang cáu lắm rồi. Thực sự tức giận. Năm đã hạ đo ván tôi, gần như đánh bay đầu tôi. Trong thời gian tôi bất tỉnh, cả thế giới đã đảo điên. Tôi biết là tôi không thể biết được những gì sẽ xảy đến - Tôi chưa từng mong đợi rằng một phần trong chúng tôi là kẻ phản bội, ngay cả một tên dị hợm như Năm. Tuy rằng, tôi không thể không cảm thấy là việc sẽ khác nếu như tôi có sự đề phòng nhất định. Nếu như tôi đủ nhanh để né được cú đấm đầu tiên đó, Tám có thể vẫn còn sống. Tôi còn thậm chí không có cơ hội để chiến đấu, và nó làm cho tôi cảm thấy bị lừa dối và vô dụng. Tôi nén cơn thịnh nộ đó lại, để dành nó cho tên Mogadorian tôi gặp lần tới.

"Sáu này", Marina nói, giọng của cậu ấy bỗng trở nên yếu đuối, không còn xa lạ và lạnh lùng nữa. "Nhìn kia kìa".

Cái TV trên quầy rượu đã bắt đầu hoạt động, vẫn còn những đường nhiễu hình ảnh thi thoảng xuất hiện, tuy nhiên một bản tin vẫn có thể rõ ràng trông thấy. Trên đó, một phóng viên đầu tóc rối tung vì gió thổi đứng trước một dải băng của cảnh sát, toà John Hancock Center hiện ra lờ mờ ở phía sau.

"Cái quái gì đây chứ?" tôi lẩm bẩm cực nhỏ. Mái nhà rung lắc dữ dội từ một tiếng sấm nổ lớn ở bên ngoài. Tôi làm đấy, chút giải tỏa từ cơn tức giận bên trong.

Bản tin chuyển từ phóng viên sang đoạn phim ghi lại các tầng trên cùng của toà John Hancock Center đang chìm trong biển lửa.

"Điều này không thể xảy ra", Marina nói, mắt cô ấy mở to, nhìn tôi như để xác nhận đây rằng chỉ là một trò đùa bệnh hoạn. Tôi đã cố để là một người ổn định nhất nhóm, nhưng tôi không tìm thấy gì đó vững tâm để nói cả.

Tên phục tặc lưỡi, cũng đang đăm đăm nhìn vào màn hình TV. "Thật là điên rồ, phải chứ? 'Đám khủng bố' chết tiệt".

Tôi nhảy qua quầy rượu và nắm lấy phía trước tạp dề của hắn trước khi hắn có thể nghĩ đến việc cầm khẩu súng săn đang giấu của mình. "Việc đó xảy ra từ lúc nào?" Tôi nạt nộ.

"Chết tiệt thật, cô nàng à", tên phục rượu nói, cảm thấy có gì đó trong mắt tôi khiến hắn quyết định không kháng cự nữa. "Tôi không biết. Ờm, có lẽ từ hai ngày trước? Nó tràn ngập khắp các bản tin rồi còn gì. Cô đã ở chỗ chết dẫm nào thế?"

"Bị oánh nhừ tử thì có", tôi lẩm bẩm và đẩy hắn ra. Tôi cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, nén sự sợ hãi trong lòng xuống. Chín đã hoàn toàn trở nên im lặng kể từ khi thấy bản tin. Khi tôi nhìn sang phía cậu ta, khuôn mặt cậu ta hoàn toàn vô cảm. Cậu ta cứ nhìn chằm chằm vào cái ti-vi, nhìn những cảnh quay của căn cứ đầu não đầy sang trọng của chúng tôi và cũng là nhà của cậu ta cháy rụi, miệng cậu ta mở ra một chút, thân thể bất động, gần như là căng cứng. Cậu ta trông như đang tắt điện vậy, như thể bộ não cậu ta không đủ khả năng xử lý đòn đánh mới nhất này.

"Chín ...", tôi mở lời, và giọng tôi như làm cậu ta thức tỉnh. Không nói với tôi hay Marina một lời, cũng không buồn nhìn chúng tôi lấy một cái, cậu ta quay người và hướng ra cửa. Một gã chơi bida không đủ nhanh để tránh đường nên bị húc vai ngã nhào ra sàn.

Tin tưởng Marina sẽ không đóng băng ai đó tới chết trong lúc tôi vắng mặt, tôi đuổi theo Chín. Vào lúc tôi ra tới hiên nhà quán Trapper, Chín đã đi tới bãi đỗ xe rồi, sải bước nhanh hướng về con đường rải sỏi.

"Cậu đi đâu thế hả?" Tôi hét với theo cậu ta, nhảy qua lan can và chạy đuổi theo.

"Chicago", cậu ta trả lời cộc lốc.

"Cậu định đi bộ tới Chicago luôn đấy à" Tôi hỏi cậu ta. "Đó là kế hoạch của cậu sao?"

"Ý hay đấy", cậu ta đáp, không thèm đi chậm lại. "Tớ sẽ trộm một chiếc xe. Các cậu có đi theo hay không nào?"

"Dừng làm một thằng ngốc lại đi", tôi nạt, và khi nó cũng chả làm cậu ta chậm lại được, tôi dùng Telekinesis bắt cậu ta lại. Tôi quay cậu ta lại để chúng tôi đối mặt nhau, gót chân cậu ta như đóng đinh xuống mặt đường rải sỏi khi cậu ta chống cự lại.

"Thả tớ ra, Sáu", Chín gầm gừ. "Thả tớ ra ngay".

"Dừng lại và nghĩ chút đi", tôi nài nỉ, và nhận ra rằng tôi nói thế không chỉ để cố thuyết phục Chín mà còn cho chính bản thân mình. Những móng tay của tôi cắm chặt vào lòng bàn tay tôi - không chắc là do bởi cường độ tập trung cần thiết để giữ Chín bằng khả năng Telekinesis của tôi hay là do tôi cố gắng giữ bình tĩnh nữa. Khi còn ở trên tầng thượng tòa nhà John Hancock Center, tôi đã nói với Sam là chúng tôi đang trong một cuộc chiến và hẳn sẽ có thương vong. Tôi đã nghĩ mình đã chuẩn bị cho việc đó, nhưng mất Tám - và giờ còn có thể là cả những người khác nữa ở Chicago - không, tôi không thể chịu đựng được thế. Đó không thể là cuộc trò chuyện cuối cùng của tôi với Sam được. Nó không thể như vậy.

"Họ sẽ không còn ở Chicago nữa", tôi tiếp tục. "Họ sẽ chạy. Đó là những gì chúng ta sẽ làm. Và chúng ta biết John vẫn còn sống nếu không thì chúng ta đã có một vết sẹo nữa rồi. Cậu ấy có cái máy; cậu ấy có Hộp của cậy ấy. Họ có nhiều cơ hội tìm thấy chúng ta hơn là chúng ta tìm thấy họ".

"Ừ, lần cuối tớ thấy John thì cậu ấy đang hôn mê. Cậu ấy chẳng sẵn sàng tìm thấy ai đâu".

"Một tòa nhà bị nổ thường sẽ đánh thức một người dậy", tôi phản bác. "Cậu ấy đã thoát. Chúng ta đã biết nếu cậu ấy không thoát".

Sau một hồi, Chín miễn cưỡng gật đầu. "Được rồi, được rồi, thả tớ ra".

Tôi thả cậu ta ra. Cậu ta ngay lập tức nhìn đi chỗ khác, hướng về phía con đường tối đen, bờ vai rộng của cậu ta xịu xuống.

"Tớ thấy như chúng ta đã làm hỏng việc rồi, Sáu à", Chín nói, giọng khàn khàn. "Như thể chúng ta đã thua và chẳng còn ai để nói cho chúng ta việc đó".

Tôi bước tới bên cạnh và đặt tay lên vai cậu ta. Lưng chúng tôi hướng về phía những bóng đèn neon của quán Trapper, tôi không thể trông rõ mặt của Chín, nhưng tôi khá chắc là mắt cậu ta đang ngấn nước.

"Nhảm nhí", tôi đáp. "Chúng ta không thua".

"Nói thế với Tám ý".

"Chín. thôi nào -"

Chín luồn cả hai tay vuốt mái tóc rối mù của mình, gần như thể cậu ta sẽ lôi ra thứ gì đó. Rồi, cậu ta đưa hai tay xoa mặt. Khi cậu ta bỏ chúng xuống hai bên, tôi có thể nói là cậu ta đang cố tỏ ra vững vàng.

"Đó cũng là lỗi của tớ", cậu ta tiếp tục. "Tớ khiến cậu ấy bị giết".

"Điều đó không đúng".

"Đúng đó. Năm cho tớ một trận và tớ không làm chủ được chính mình. Cứ phải nói, phải khoe mẽ với hắn. Lẽ ra phải là tớ. Cậu biết thế; tớ biết thế; Marina chắc như bắp là biết thế".

Tôi bỏ tay khỏi vai Chín và đấm vào hàm cậu ta.

"Ow! Chết tiệt!" cậu ta hét lên, loạng choạng tránh ra xa khỏi tôi và gần như vấp ngã trên nền sỏi. "Cái quái gì thế?"

"Đó có phải là thứ cậu muốn?" Tôi hỏi, tiến lại phía cậu ta, tay nắm chặt và sẵn sàng. "Muốn tớ cho cậu một trận nho nhỏ chứ? Trừng phạt cậu vì những gì xảy ra với Tám?"

Chín giơ hai tay lên. "Dừng lại đi, Sáu".

"Đó không phải là lỗi của cậu", tôi nói với cậu ta với giọng đều đều, nhả nắm đấm ra và chỉ mạnh vào ngực cậu ta bằng ngón tay mình. "Năm đã giết Tám, không phải cậu. Và kẻ phải chịu trách nhiệm là lũ Mogadorian. Hiểu chưa?"

"Ừ, tớ hiểu rồi", Chín đáp, dù tôi không chắc tôi đã làm cậu ta hiểu hay cậu ta chỉ muốn tôi dừng tấn công cậu ta.

"Tốt. Thế là đủ cho sự buồn bã nhảm nhí này rồi. Chúng ta cần tìm hiểu xem chúng ta phải làm gì tiếp theo".

"Tớ đã biết phải làm gì rồi", Marina chen vào.

Tôi đã quá tập trung vào việc nhồi chút lí trí vào Chín và không hề nghe thấy cô ấy lại gần. Cả Chín cũng thế, và từ cái ánh nhìn ngượng ngùng của cậu ta tôi có thể nói là cậu ta đang tự hỏi Marina đã nghe được những gì. Tại thời điểm này, Marina trông chẳng có vẻ gì là quan tâm tới sự suy sụp của Chín. Cô ấy quá bận rộn kéo theo gã gầy nhẳng trong quán rượu. Marina dẫn ông ta qua chỗ đậu xe về phía chúng tôi, nắm lấy tai ông ta như một giáo viên nhẫn tâm áp giải một đứa trẻ hư hỏng đến phòng hiệu trưởng. Tôi nhận thấy một lớp băng mỏng hình thành một bên mặt của Dale.

"Marina, thả ông ta ra", tôi nói.

Cô ấy làm theo, kéo mạnh Dale về phía trước cô ấy khiến ông ta ngã nhào xuống nền sỏi thành tư thế quỳ trước mặt tôi. Tôi nhìn cô ấy một cái - tôi hiểu là sự bạo lực đó từ đâu mà có, nhưng tôi không thích thế. Marina mặc kệ tôi.

"Nói với họ những gì ông đã nói với tôi", Marina ra lệnh cho Dale. "Câu chuyện tuyệt vời của ông ý".

Dale nhìn cả ba chúng tôi, sẵn sàng phục tùng nhưng rõ ràng vẫn kinh hãi, có lẽ nghi là chúng tôi sẽ giết ông ta nếu không nghe lời.

"Có một căn cứ NASA cũ trong đầm lầy. Bị ngừng hoạt động vào những năm tám mươi vì đầm lầy bắt đầu dâng lên", Dale bắt đầu một cách ngập ngừng, xoa xoa bên mặt để làm nó ấm lên. "Tôi đôi khi ra đó tìm kiếm những thứ tôi có thể bán. Thường thì nó trống không. Nhưng tối qua, trời đất, tôi thề là tôi thấy UFO bay lượn quanh đó. Những gã đáng sợ nhìn dị hợm với súng ống mà tôi chưa bao giờ thấy bảo vệ nơi đó. Các cô cậu không cùng hội với chúng, phải chứ?"

"Không", tôi trả lời. "Chúng tôi hoàn toàn không cùng hội với chúng".

"Dale đã tình nguyện chỉ đường cho chúng ta", Marina nói, đá vào Dale bằng đầu mũi giày. Ông ta nuốt nước miếng rồi gật đầu lia lịa.

"Nó không xa đâu", ông ta nói. 'Chỉ vài giờ xuyên qua đầm lầy thôi".

"Chúng tôi vừa dành hai ngày đi dạo trong đó đấy", Chín nói. "Giờ ông muốn chúng tôi trở lại đó?"

"Chúng có cậu ấy", Marina nói nhỏ, chỉ về phía màn đêm. "Các cậu nghe chuyện của chú Malcolm về những gì chúng đã làm cho Số Một rồi đó. Chúng cướp đoạt các Biệt năng của cậu ấy".

Tôi nhìn Marina. Ngay cả khi phần lớn mọi thứ chả có ý nghĩa gì với ông ta, Dale vẫn lắng nghe nhiệt tình cuộc trò chuyện của chúng tôi. "Chúng ta có nên nói về chuyện này không?"

Marina khịt mũi khó chịu. "Cậu đang lo lắng cho Dale à, Sáu? Chúng đang giết chúng ta và thổi tung bạn bè của chúng ta đi. Giữ bí mật khỏi gã say này là thứ cuối cùng chúng ta cần lo lắng".

Dale giơ tay lên. "Tôi thề là tôi không nói gì cả về ... về bất cứ gì các cô cậu đang nói".

"Thế còn Chicago thì sao?" Chín hỏi. "Còn những người khác?"

Marina chỉ liếc qua Chín một cái. Cô ấy cứ nhìn tôi khi trả lời. "Cậu biết là tớ lo lắng cho họ. Nhưng ta không biết John và những người khác đang ở đâu, Sáu à. Chúng ta biết Tám đang ở đâu. Và tớ không, dưới bất kì hoàn cảnh nào, để cho lũ khốn bệnh hoạn đó giữ cậu ấy".

Cái cách cô ấy nói thế, tôi biết là chả có cách nào để thuyết phục Marina nghĩ khác nữa. Nếu chúng tôi không đi với cô ấy, cô ấy sẽ tự đi một mình. Mà cũng chả phải là tôi nghĩ tới việc không đi. Tôi muốn một trận chiến gần như cũng nhiều như cô ấy. Và nếu có cơ hội nào đó mà thi hài Tám ở đó - giữa đám Mogadorian vẫn còn nán lại ở Florida, có lẽ cùng với Năm nữa - vậy chúng tôi cũng phải ít nhất cố gắng lấy lại cậu ấy. Không bỏ mặc Garde nào lại cả.

"Dale", tôi nói, "tôi hi vọng là ông có một con thuyền có thể cho chúng tôi mượn".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.