Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Hai giờ rưỡi sáng. Jack và Maddox đứng trầm ngâm trong phòng giải phẫu ốp gạch trắng toát. Trên năm chiếc bàn giải phẫu bằng nhôm là năm thi thể bị mổ phanh ra từ xương mu tới bả vai, da bị lột như một lớp vỏ để lộ xương sườn với những vân mỡ và cơ thịt, chất lỏng rỉ ra, chảy tong tỏng xuống các chậu hứng ở phía dưới.

Jack không mấy xa lạ với khung cảnh này: mùi thuốc sát trùng lẫn với mùi hôi thối không lẫn vào đâu được của nội tạng người chết tràn ngập trong bầu không khí lạnh lẽo. Nhưng năm thi thể. Những năm thi thể được dán nhãn đề cùng một ngày. Ở cấp độ này thì anh thực sự chưa bao giờ trải qua. Các nhân viên nhà xác di chuyển lặng lẽ trong những bộ đồng phục giải phẫu và ủng cao su màu xanh bạc hà dường như không hề cảm thấy có gì bất thường. Một trong số họ thậm chí còn mỉm cười khi đưa cho anh chiếc khẩu trang y tế.

“Xin quý vị chờ thêm một chút xíu nữa thôi.” Harsha Krishnamurthi lúc này đang đứng ở chiếc bàn giải phẫu trong cùng. Da đầu của thi thể này được lột xuống tới phần mũi đóng vảy bị rạch làm hai rồi lật ra khiến khuôn mặt và tóc lủng lẳng như một thứ mặt nạ cao su ướt lộn ngược, che mất cổ và miệng rồi rớt xuống trước xương đòn. Bác sĩ Krishnamurthi dỡ bộ ruột ra rồi thả chúng vào một cái chậu inox.

“Ai đang xử lý ca này vậy?”

“Là tôi.” Một nhân viên nhà xác nhỏ người, đeo kính tròn xuất hiện bên cạnh Krishnamurthi.

“Rất tốt, Martin, cân chúng lên, kiểm tra rồi chuẩn bị lấy mẫu xét nghiệm. Paula, chỗ này xong rồi, cô có thể khâu lại. Nhớ đừng để các đường khâu trùm lên vết thương đấy nhé. Nào, giờ đến lượt quý vị cảnh sát.” Krishnamurthi đẩy chụp đèn halogen ra chỗ khác, nâng kính bảo hộ bằng nhựa lên rồi quay sang Maddox và Jack, hai tay đeo găng vấy đầy máu cứng nhắc chìa ra phía trước. Đó là một người đàn ông ưa nhìn, thân hình mảnh dẻ, tầm năm mươi tuổi, đôi mắt màu nâu sẫm đã hơi kèm nhèm vì tuổi tác, hàng ria hoa râm được cắt tỉa cẩn thận. “Mở mang tầm mắt rồi chứ?”

Maddox gật đầu. “Đã tìm ra nguyên nhân tử vong chưa?”

“Tôi nghĩ là rồi. Và nếu tôi đoán đúng thì đây sẽ là một ca rất thú vị đấy. Tôi sẽ bắt đầu từ đằng kia.” Ông chỉ tay về phía cuối phòng. “Bên côn trùng học sẽ cung cấp thêm chi tiết cho các anh nhưng tôi có thể đoán chừng thế này: thi thể đầu tiên các anh tìm thấy là người chết cuối cùng, cứ gọi cô ấy là số năm. Cô ấy bị sát hại chưa đầy một tuần, các nạn nhân tiếp theo lần lượt là gần một tháng, hai tháng và ba tháng rưỡi trước đó. Nạn nhân đầu tiên có lẽ bị giết hại vào khoảng tháng Mười hai, sau đó khoảng cách giữa các nạn nhân ngày càng thu hẹp lại. Cũng may là các thi thể đều được bảo quản khá tốt, không bị tác động nhiều bởi các yếu tố bên ngoài.”

Krishnamurthi chỉ tay vào đám da thịt thâm đen lầy nhầy đến ảm đạm trên chiếc bàn phẫu thuật số hai. “Đây là người đầu tiên tử vong. Xương dài nên chắc còn chưa tới mười tám tuổi. Bên cánh tay trái có một vết giống như hình xăm. Có lẽ đó là dấu hiệu duy nhất giúp chúng ta nhận diện nạn nhân. Nếu không thì phải dựa vào kết quả nha khoa. Giờ nói tới” - ông giơ một ngón tay cong quèo lên - “vẻ bên ngoài của các nạn nhân khi được đưa đến đây. Không biết các anh đã nhìn thấy gì trên hiện trường nhưng tất cả bọn họ đều trang điểm. Trang điểm rất đậm. Đập ngay vào mắt. Ngay cả khi đã bị chôn rất lâu dưới đất. Màu mắt và son môi vẫn còn rất rõ. Bên chụp ảnh pháp y đã chụp hết lại.”

“Trang điểm, hình xăm ...”

“Đúng vậy, thanh tra Maddox. Và nếu suy luận theo hướng này thì còn có hai nạn nhân bị viêm vùng xương chậu, một nạn nhân bị vảy nến ở hậu môn, và một loạt các dấu hiệu sử dụng ma túy; ngoài ra còn có viêm nội tâm mạc tại van ba lá. Tôi cũng không muốn kết luận vội vàng nhưng..”

“Đúng thế, đúng thế,” Maddox lẩm bẩm. “Vậy các nạn nhân đều là gái mại dâm. Chúng tôi cũng đã đoán vậy rồi. Thế còn các vết cắt xẻ trên người nạn nhân thì sao?”

“À, đây là một điểm rất thú vị!” Krishnamurthi tới cạnh một thi thể và ra hiệu cho hai người họ lại gần. Đây không phải lần đầu tiên Jack có cảm giác một người khi bị lột da cũng chả khác gì tảng thịt treo ở lò mổ. “Các anh có thể thấy tôi đã phải rạch một đường mới theo kiểu truyền thống ở sát bên cạnh để không bị trùng với đường rạch của hung thủ, đồng thời tránh đụng vào ngực của nạn nhân để có thể làm sinh thiết và kiểm tra phía bên trong.”

“Rồi sao?”

“Một vài mô đã bị lấy ra.”

Maddox và Jack nhìn nhau.

“Đúng vậy, quy trình tương tự như một ca phẫu thuật thu nhỏ ngực tiêu chuẩn với vết rạch hình bê ta. Rồi khâu lại cẩn thận. Điều đó cũng có thể ám chỉ rằng thủ phạm không cần phải thực hiện việc chỉnh trang này với các nạn nhân có cỡ ngực nhỏ hơn.”

“Như trường hợp nào?”

“Như nạn nhân số hai và số ba. À, để tôi chỉ cho các anh xem một chi tiết rất thú vị nữa.” Krishnamurthi ra hiệu cho hai người tiến về phía nhân viên nhà xác đang khâu lại thi thể rúm ró mà lúc nãy ông vừa lấy ruột ra. “Móng tay trầy trụa rất thê thảm, nhưng lạ nhất là không hề có bất cứ dấu hiệu chống cự nào. Trừ trường hợp này. Nạn nhân số ba.”

Ba người họ đứng vây quanh thi thể của nạn nhân số ba. Nhỏ xíu, y như một đứa trẻ, và Jack biết rằng Tổ Trọng án sẽ phải đặc biệt chú ý tới điểm tương đồng không biết là vô tình hay hữu ý này.

“Nạn nhân nặng bốn mươi cân, đúng là rất nhẹ.” Krishnamurthi dường như đọc được suy nghĩ của Jack. “Nhưng không phải trẻ con. Chỉ là vóc người rất nhỏ mà thôi.

Có lẽ vì vậy mà ngực của nạn nhân không bị cắt xẻo.”

“Thế còn màu tóc thì sao...?”

“Tóc nhuộm. Màu tóc phai rất chậm. Thứ màu tím sẫm này gần như không thay đổi mấy sau khi tử vong. Nhìn xem này!” Ông đưa một ngón tay đen sì còn ướt máu chỉ vào các dấu vết phân tán trên cổ tay của nạn nhân. “Rất khó phân biệt với các thương tổn thường thấy trong quá trình phân hủy nhưng đây rõ ràng là dấu vết dây trói để lại. Trước khi tử vong. Quanh miệng bị buộc giẻ. Cổ chân cũng vậy, có vết trầy và chảy máu. Các nạn nhân khác chết một cách nhẹ nhàng, giống như” - ông dùng tay vẽ minh họa một đỉnh núi - “giống như chỉ chực ngã nhào sang phía bên kia, dễ dàng như lá rời cành. Nhưng nạn nhân này - nạn nhân này lại khác.”

“Khác?” Jack ngước lên. “Khác thế nào?”

“Nạn nhân này đã chống cự quyết liệt, thưa hai vị. Để giành giật mạng sống của mình.”

“Trong khi các nạn nhân khác thì không hề chống cự?”

“Không hề.” Ông giơ hai tay lên trời. “Tôi sắp nói đến vấn đề đó đây. Xin các anh kiên nhẫn thêm một chút nữa. Được chứ?” Ông đẩy chiếc cân ba đòn sang một bên rồi di chuyển sang thi thể sung huyết và trương phồng của nạn nhân được phát hiện đầu tiên. Ông nhìn lên, chờ Maddox và Jack lại gần. “Giờ chúng ta sẽ gọi đây là nạn nhân số năm. Tình trạng vô cùng tồi tệ, vết thương trên đầu chắc chắn là do máy móc hạng nặng gây ra sau khi nạn nhân đã tử vong, giả thuyết của các anh về máy ủi có vẻ hợp lý. Điều này khiến chúng ta gặp rắc rối lớn trong việc nhận diện nạn nhân. Hy vọng duy nhất của chúng ta là dựa vào dấu vân tay, nhưng ở đây cũng xảy ra vấn đề.” Ông nhấc một tay nạn nhân lên và khẽ day day lớp da bên ngoài, chúng trồi lên tụt xuống, đông như thạch và dày chẳng khác gì vỏ bánh pudding.

“Các anh thấy không? Trượt lên trượt xuống thế này thì làm sao lấy dấu cả bộ mười ngón tay được. Tôi sẽ phải tách lớp da ra để lấy dấu riêng.” Ông đặt tay nạn nhân xuống. “Cô ấy đúng là một người nghiện hút, nhưng đột tử không phải do quá liều vì không thấy có dấu hiệu tổn thương thực quản, khí quản hay phù phổi thông thường.” Ông khẽ lật thi thể nằm nghiêng sang một bên và chỉ vào một loạt những chấm màu hơi xanh trên mông nạn nhân. “Phần lớn là dấu hiệu của quá trình thối rữa. Nhưng nhìn kỹ ở dưới thì có thể thấy những vết kim tiêm tụ máu đen.”

“Đúng vậy.”

Ông lật thi thể nạn nhân lại. “Các vết ứ máu vùng thấp rải rác. Cô ấy đã bị di chuyển sau khi tử vong. Có thể tìm thấy các dấu hiệu này trên cánh tay, và bất thường ở chỗ là trên cả cổ chân cũng có.”

“Điều đó có gì bất thường?”

“Chúng ta thường chỉ tìm thấy dấu hiệu đó ở các nạn nhân treo cổ. Máu chảy ngược xuống dưới bàn chân và cổ chân.”

“Mà xương móng ở cổ lại không hề bị tổn hại?” Jack cau mày.

“Đúng thế. Và nhìn vào phần cổ sót lại, tôi có thể đảm bảo rằng đây không phải một vụ treo cổ.”

“Vậy là sao?”

“Nạn nhân bị giữ ở tư thế thẳng đứng khá lâu. Sau khi chết.”

Thẳng đứng ư?” Jack hỏi lại. Hình ảnh ấy khiến anh cảm thấy bất an. Anh quay sang Maddox, chờ đợi một lời giải thích, hay một hành động trấn an. Nhưng vô vọng. Maddox chỉ nheo mắt và lắc đầu như muốn nói, Tôi cũng chịu, đừng có lúc nào cũng nhăm nhăm tìm câu trả lời ở chỗ tôi.

“Chắc bị hung thủ dựng đứng. Nhưng xác phân hủy quá nhanh, tôi không nhìn thấy khu vực nào trên thi thể còn giữ được màu trắng để xác nhận nạn nhân bị giữ ở vị trí đó bằng cách nào. Hoặc là có vật chống vào hai nách, hoặc là bị kẹp vào đâu đó để có thể giữ nguyên tư thế thẳng đứng. Ngay sau khi chết, lúc máu còn chưa kịp đông lại.” Bác sĩ Krishnamurthi chợt dừng lại. “Ái chà, tôi lại suýt để sót mất nó.”

“Chuyện gì vậy?”

Ông cúi xuống và nhẹ nhàng lôi thứ gì đó ra khỏi da đầu của nạn nhân. “Tốt rồi.”

“Là cái gì vậy?”

“Một sợi lông.”

Jack cúi sát vào. “Một sợi lông mu?”

“Rất có thể.” Krishnamurthi soi sợi lông dưới ánh đèn. “Ồ không. Là một sợi tóc. Hắc chủng. Sẽ không dùng để xét nghiệm ADN được, ngoài xét nghiệm ty thể, vì không có đủ tế bào nang trên đó.” Ông cẩn thận cho sợi tóc vào chiếc túi đựng rồi đưa nó cho một nhân viên nhà xác dán nhãn. “Tôi cũng tìm thấy mấy sợi tóc vàng trên thi thể của ba nạn nhân khác, chúng đã được chuyển đến Lambeth.” Ông đi sang bàn bên cạnh. “Đây là nạn nhân số hai. Tử vong khoảng mười bốn tới mười lăm tuần trước. Một mét bảy hai, tầm ba mươi tuổi, các ngón tay đã khô đét cả lại nhưng chúng tôi vẫn sẽ lấy được vân tay. Đó là nhờ một phụ gia có khả năng tái tạo mô qua quá trình hình thành các phức chất vòng càng cua vô cùng hữu hiệu có sẵn trên thị trường: gelatin. Khiến cho các đầu ngón tay phồng lên. Thường thì chúng tôi sẽ phải cắt tay nạn nhân ra và gửi tới Lambeth, nhưng” - ông ghé tai Maddox - “nhưng kể từ chuyện lùm xùm quanh vụ Marchioness[1], tôi không còn cắt tay gửi đi nữa. Dù có bất tiện nhưng tôi làm luôn ở đây cho xong.”

Ông tiếp tục di chuyển sang bàn bên cạnh với một thi thể đồ sộ, trắng bệch, bị phanh xuống tới bụng. Một lớp màng mô liên kết màu trắng bạc tựa như mạng nhện lấp lánh trên những dải xương sườn bầm tím. Mái tóc tẩy màu vàng ướt nhẹp được vuốt ra phía sau, để lộ toàn bộ vầng trán. Họng của nạn nhân cũng bị phanh ra, có thể thấy thấp thoáng dây thanh quản màu trắng đục. “Nạn nhân thứ tư, thưa quý vị.”

Jack khẽ chạm vào mắt cá chân nạn nhân. “Không tệ!” Một hình xăm, lạ lùng thay, vẫn còn rõ nét nằm cách xương cổ chân vài phân. Thỏ Bugs với cây cà rốt cuống xanh trứ danh của mình.

“Ông nói rằng không hề có dấu hiệu sử dụng ma túy quá liều?”

“Đúng vậy. Cũng không có chấn thương nào.”

“Vậy vì sao nạn nhân tử vong?”

Krishnamurthi giơ một ngón tay vấy máu của mình lên, chậm rãi nở nụ cười. “Thế nên tôi mới có ý này. Nhìn đây!” Ông khẽ thọc tay vào khoang cổ, cẩn thận nới rộng nó ra, đẩy khí quản và thực quản sang một bên để lộ ra cột sống cổ màu xám, trơn nhẫy. “Hung thủ rất thông minh, nhưng vẫn không bằng tôi. Nếu cho hút cạn dịch não tủy từ vị trí này” - ông thẳng người lên và vỗ nhẹ vào lưng dưới - “thì sẽ khiến nạn nhân tử vong tức thì mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Ngay cả khi thực hiện một ca phẫu thuật chọc dò tủy sống thông thường, bác sĩ cũng phải vô cùng thận trọng, nếu chẳng may lấy ra quá nhiều dịch não tủy thì bệnh nhân sẽ ra đi ngay trên bàn mổ. Nhưng vấn đề bây giờ là lượng dịch não tủy trong cột sống của các nạn nhân vẫn ở mức bình thường, cũng không có vết chọc dò dưới lưng. Thế nên tôi mới đang nghĩ hay là thủ phạm bỏ qua bước trung gian này, ra tay trực tiếp” - ông đưa dao mổ vào khoảng trống giữa các đốt sống và cẩn thận trích ra một số lượng nhỏ màng myelin màu trắng - “vào cuống não.”

“Cuống não ư?”

“Đúng thế!” Bác sĩ Krishnamurthi thực hiện vết rạch thứ hai rồi cúi xuống quan sát. “Ái chà...” Ông cẩn thận lách dao mổ rồi lẩm nhẩm một mình. “Không đúng, mình đã lầm.” Ông khẽ cau mày rồi ngẩng đầu lên bảo, “Không phải là do lấy đi dịch não tủy.”

“Không phải?”

“Không phải. Nhưng chắc chắn là có một sự can thiệp nào đó ở chỗ này. Ông biết đấy, thanh tra Maddox, cuống não có cấu trúc vô cùng tinh tế. Chỉ cần chọc một mũi kim vào hành tủy, động chạm một chút là tất cả các chức năng sinh lý đều tê liệt - như chúng ta nhìn thấy ở các nạn nhân này.”

“Và gây tử vong tức thì.”

“Chính xác . Tuy tôi vẫn chưa phát hiện ra những tổn hại có phạm vi rộng thường thấy ở loại can thiệp này nhưng chắc chắn có gì đó đã được tiêm vào đây. Cũng chẳng quan trọng là chất gì, vì ngay cả nước cũng gây ra hậu quả tương tự. Tim và phổi của nạn nhân đã dừng hoạt động ngay tức thì.”

“Và ông cũng cho rằng ngoại trừ nạn nhân số ba thì các nạn nhân còn lại không ai có dấu hiệu chống cự?”

“Chính thế.”

“Vậy thì bằng cách nào?” Jack khẽ day thái dương. “Hắn giữ họ nằm im bằng cách nào?”

“Tôi đoán là khi có kết quả phân tích độc tố từ các mẫu máu, dạ dày và mô liên kết thì sẽ tìm ra loại thuốc mê nào đã được sử dụng.” Ông ngửa đầu lên. “Cũng có thể cho rằng các nạn nhân đã ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê khi bị tiêm vào não.”

“Chắc thế.” Jack khoanh hai tay trước ngực, ngửa người ra sau, đứng trụ trên gót chân. “Lambeth cần phải thực hiện các xét nghiệm về nồng độ cồn, thuốc ngủ, thuốc an thần và chất kích thích. Thế còn những thứ này...” Anh hất hàm về phía trán của một nạn nhân. Dưới đường chân tóc khoảng một phân có thể nhìn thấy những vạch ngang màu thổ hoàng nhàn nhạt. “Những vệt trên trán này thì sao?”

“Đúng vậy, rất kỳ lạ phải không?”

“Tất cả các nạn nhân đều có?”

“Tất cả, trừ nạn nhân số bốn. Một đường quanh đầu. Gần như là một vòng tròn hoàn hảo. Theo một kiểu mẫu đặc biệt: vài dấu chấm rồi một dấu gạch chéo.”

Jack cúi gần hơn. Chấm chấm gạch. Là trò đùa của ai đó chăng? “Chúng được tạo ra như thế nào?”

“Không biết nữa - tôi sẽ nghiên cứu vấn đề này.”

“Thế còn chất liệu chỉ khâu thì sao?”

Bác sĩ Krishnamurthi im lặng một lúc. “Chuyên nghiệp đấy!”

Jack đứng thẳng người lên. Maddox quay sang nhìn anh bằng đôi mắt màu ghi nhạt phía trên lớp khẩu trang của mình. Jack nhướng mày. “Sự việc bắt đầu trở nên thú vị phải không?”

“Tôi không nói là chuyên nghiệp về mặt kỹ thuật, thưa quý ông.” Krishnamurthi lột găng tay ném vào thùng rác sinh học màu vàng rồi đi tới bồn rửa. “Chỉ là chất liệu của chỉ khâu mà thôi. Lụa đấy. Nhưng vết rạch vẫn chưa chạm tới được mỏm mũi kiếm ở xương ức. Khá vụng, còn vết rạch hình beta ở ngực thì đúng là kỹ thuật phẫu thuật vẫn được dạy ở trường y.” Ông lấy bánh xà phòng tiệt trùng màu vàng và bắt đầu chà xát cánh tay. “Hắn ta đã lấy mỡ ra ở vị trí khá chính xác, vết rạch rất gọn gàng, bằng dao mổ chuyên nghiệp. Nhưng mũi khâu lại thiếu chuyên nghiệp. Không hề chuyên nghiệp chút nào.”

“Có thể đoán là thủ phạm có một số kiến thức phẫu thuật cơ bản?”

“Anh đoán đúng đấy. Đúng là thế. Hắn có thể tìm thấy cuống não, thật không đơn giản.” Ông rửa tay, tháo kính bảo hộ ra. “Các anh có muốn xem hắn đã làm gì trước khi khâu họ lại không?”

“Có chứ !”

“Vậy thì lối này!”

Ông lau khô hai tay rồi dẫn họ sang một phòng nhỏ hơn ở bên cạnh, một nhân viên nhà xác nhỏ con vừa nhai kẹo cao su vừa rửa ruột tử thi trong chiếc bồn chà bằng men trắng bằng cách xối chúng dưới vòi nước rồi chuyển những thứ trong ruột sang chậu khác. Anh ta cẩn thận xem xét bên trong và bên ngoài thành ruột, kiểm tra xem có chỗ nào bị ăn mòn không. Khi nhìn thấy bác sĩ Krishnamurthi, anh ta liền đặt đám ruột sang một bên rồi rửa sạch tay.

“Martin, chỉ cho họ xem chúng ta đã tìm thấy gì trong lồng ngực của các nạn nhân.”

“Vâng, sếp.”

Anh ta đẩy chiếc kẹo qua một bên má và cầm chiếc chậu inox lớn được đậy bằng một miếng bìa vuông màu nâu. Sau đó, anh ta lật tấm bìa lên rồi chìa ra trước mặt họ.

Maddox cúi xuống nhìn rồi lập tức quay phắt đi như thể vừa bị táng lệch mặt. “Ôi Chúa ơi!” Ông xoay người đi chỗ khác, rút từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, thêu chữ lồng.

“Cho tôi xem với!”

“Dĩ nhiên rồi.” Nhân viên nhà xác lại chìa chiếc chậu ra và Jack thận trọng nhìn vào trong.

Nằm ở dưới đáy chậu loang lổ vết máu, giữa mùi hôi thối nồng nặc, năm thi thể nhỏ xíu nằm rúc chặt vào nhau như thể đang cố giữ ấm. Jack ngước nhìn cậu nhân viên nhà xác. “Không phải là tôi hoa mắt đấy chứ?”

Anh ta lắc đầu. “Không, chúng đúng là thứ mà anh đang nghĩ đấy!”

❀ ❀ ❀

[1] Thảm họa đắm tàu xảy ra ngày 20/8/1989 khi tàu du lịch Marchioness đâm phải tàu nạo vét Bowbelle trên sông Thames khiến 51 người chết đuối.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.