Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
2 ◄○►

❊ ❊ ❊

Buổi lễ diễn ra nhanh chóng nhưng rất dễ chịu. Đặc biệt là phần chúng tôi cầu nguyện cho Maeve. Dù không có ý định sẽ trở thành cha cố, nhưng tôi thích lễ mixa. Nó khiến người ta bình tâm, thư thái. Một thời điểm tuyệt vời để nhìn lại xem tuần qua mình sai ở đâu và có lẽ nghĩ đến cách đưa mọi sự về đúng hướng. Đó gọi là liệu pháp tâm lí của người Ireland. Và cũng là liệu pháp cho gã hâm gốc Ireland này.

Với cảm giác tràn đầy năng lượng, tôi quay trở ra với bầu trời đầy nắng mà thấy thư thái và lạc quan. Tâm trạng đó hẳn sẽ tồn tại cho đến khi nước thánh mà tôi dùng để tự làm dấu khô đi.

— Bắt được nó rồi! Đá mạnh hơn đi! Có thế chứ…! - Có đứa trẻ nào đó gào to.

Bên hông nhà thờ đang xảy ra một vụ huyên náo. Qua dòng người và xe cộ đang rời nhà thờ, tôi nhìn thấy năm sáu đứa trẻ trong bãi đỗ xe sắp sửa đấm nhau tới nơi.

— Cẩn thận đấy, Eddie! - Ai đó hét lên.

“Eddie ư?” Tôi nghĩ. Khoan đã nào. Đó là con tôi!

Tôi lao về phía đám đánh lộn cùng Brian, cậu con cả của tôi, chạy sát đằng sau. Dưới cái nắng chói chang, một lũ trẻ đang cố thụi nhau, đấm đá nhau trên mặt đường rải nhựa. Tôi bắt đầu tóm lấy mấy cái cổ áo, kéo bọn trẻ sang bên, áp dụng những bài huấn luyện cảnh sát chống bạo động ở NYPD sao cho hữu dụng.

Tôi tìm được Eddie bị đè dưới cùng, mặt đỏ lựng và trông như sắp khóc.

— Có muốn ăn đòn thêm nữa không, đồ chó? Đến đây mà nhận này! - Một trong những thằng đá con tôi lúc nãy vừa hét tướng lên vừa lao tới. Eddie, con mọt sách nhà tôi, mới lên mười. Còn cái thằng cao to, béo ị, mũ hiphop đội lệch kia ít ra cũng phải mười bốn.

— Ngăn nó lại! - Tôi gào lên đến chói tai, đặc giọng cảnh sát. Ánh mắt tôi còn đậm chất cảnh sát hơn.

Eddie, giờ không khóc mà chỉ tức giận, đưa ngón tay cái lên rịt máu đang chảy ra từ một bên mũi.

— Có chuyện gì vậy? - Tôi hỏi.

— Bố, cái thằng đểu kia vừa gọi Trent bằng một từ rất tồi tệ.

— Từ gì?

— Thằng mọi Ireland.

Tôi quay sang và quắc mắt nhìn thằng nhóc to xác với mồm còn to hơn. Trent nhỏ tuổi hơn Eddie, là một đứa bé bảy tuổi ngây thơ và da tình cờ lại đen. Tôi thật sự cảm thấy muốn tát cái mũ của thằng béo một phát cho về đúng vị trí. Nhưng sau đó, tôi nhanh chóng nghĩ ra một ý tưởng khác.

— Nếu vậy, - tôi nói và quắc mắt nhìn kẻ phạm tội, - hãy đá vào mông nó.

— Con rất sẵn lòng, - Eddie nói, vùng vẫy cố thoát khỏi vòng tay tôi.

— Không, không phải con, Eddie. Brian vẫn chưa làm gì cơ mà.

Brian, cao sáu foot mốt, là cầu thủ dự bị trong đội bóng bầu dục trường dự bị đại học Fordham, liền mỉm cười và bước tới.

Đúng giây cuối cùng, tôi đặt tay lên ngực nó. Bạo lực không bao giờ giải quyết được vấn đề. Ít ra là khi có bao người làm chứng xung quanh. Khoảng hai ba chục giáo dân trung thành của St. Edmund đã dừng lại quan sát diễn biến sự việc.

— Tên cậu là gì? - Tôi nói và bước tới, nhìn kĩ gương mặt thằng nhóc.

— Flaherty, - thằng nhóc vừa nói vừa cười ngu độn.

— Đó là từ “đầu đất” trong tiếng Scotland. - Juliana nói từ sau vai tôi.

— Cậu có vấn đề gì sao, Flaherty? - Tôi nói.

— Ai là người có vấn đề ở đây nào? - Flaherty nói. - Là các người mới đúng. Đây không phải chỗ cho nhà ông lui tới. Có khi ông nên đem cái gia đình hợp chủng quốc của ông cút tới Hamptons thì hơn. Ông hiểu chứ hả, anh già lắm điều? Tôi đang nói về đám con nhà ông đấy!

Tôi hít một hơi thật sâu rồi thở ra cực chậm. Thằng nhãi này khiến tôi điên tiết lên rồi đây. Kể cả nếu nó chỉ là một thằng nhóc lên mười thì cái phần linh hồn vừa được thanh tẩy của tôi cũng đang phải vật lộn dữ lắm để không phạm phải tội nổi cơn tam bành - là một trong bảy mối tội đầu[1].

— Flaherty, tôi sẽ chỉ nói với cậu một lần này thôi. Tránh xa các con tôi ra, nếu không tôi sẽ cho cậu ngồi xe cảnh sát miễn phí đấy.

— Ái chà, ông là cảnh sát, tôi sợ quá cơ, - Flaherty đáp. - Ở mũi đất này, tôi quen nhiều cảnh sát hơn ông đấy, anh già ạ.

Tôi bước tới gần nó, sát đến mức hai cái đầu có thể cụng vào nhau.

— Thế cậu có quen ai làm việc ở Spohord không? - Tôi nói vào tai nó.

Spohord là trại giáo dưỡng khét tiếng dành cho trẻ vị thành niên. Nó nuốt khan, chắc cuối cùng tôi đã đánh trúng điểm yếu của nó rồi.

— Sao cũng được, - Flaherty nói và bỏ đi.

“Sao lại là tôi chứ?” Tôi nghĩ và rời xa đám đông đi lễ nhà thờ đang bàng hoàng sửng sốt. Người ta không bao giờ nhìn thấy những chuyện điên khùng kiểu này trên TLC. Và nó định nói cái chết tiệt gì với hai chữ anh già vậy?

— Eddie! - Tôi nói trong khi bắt đầu dẫn lũ trẻ nhà mình trở lại con đường cát nóng rộp chân về miền đất hứa, nơi có căn nhà nghỉ chật hẹp của chúng tôi.

— Dạ?

— Tránh xa cái thằng đó ra.

— Brian. - Mấy giây sau tôi nói.

— Vâng, đức Giáo hoàng có gì sai bảo?

— Hãy để mắt đến thằng nhãi đó.

❀ ❀ ❀

[1] Cơ đốc giáo cho rằng có bảy tội lỗi mà con người dễ mắc phải và là nguồn gốc dẫn tới những lỗi lầm khác, bao gồm: kiêu ngạo, hà tiện, dâm dục, nổi giận, ham ăn, đố kị và lười phụng thờ Chúa.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.