Tặng Q…
Bây giờ thì cái cổng nhà máy ấy với cái cột đồng hồ vuông vuông ấy đã bị phá đi thay bằng một toà chung cư chất ngất. Nhưng mỗi khi đi qua, lần nào cũng vậy, y phải liếc xéo vào đấy một cái. Y liếc vào cái đồng hồ vuông vuông cách đây dễ đến ngót ba chục năm trời…
Lần ấy y đang yêu. Cũng đã có vẻ như được phụ huynh xuôi xuôi, theo cái cách để im xem nó ra sao.
Chúng rủ nhau đi tham quan cùng với một đoàn sinh viên chúng quen. Tối hôm trước, theo con bài chúng tính toán, y rụt rè xin phép rằng mai chúng cháu đi sớm. Phụ huynh ừ hữ một lúc rồi cũng đồng ý cho đi kèm theo vài lời dặn dò. Y mở cờ trong bụng. Vậy thì cứ thế, mai anh vào đón em sớm nhé. Y cong đít đạp xe tức tốc ra về, định bụng sắm sửa đôi chút tư trang, rồi ngủ sớm kẻo mai dậy muộn. Lòng y hát ca cho đến lúc chìm sâu vào giấc ngủ.
Y vùng dậy. Nhòm ra cửa sổ. Trời sáng mất rồi. Y bật điện, tức tốc mặc đồ, tức tốc khoá cửa, tức tốc cong đít đạp xe vào đón nàng.
Y qua cổng nhà máy. Cái đồng hồ vuông vuông ấy với cái mặt dạ quang sáng quắc. Bỏ mẹ, đã 4 giờ 20 rồi ư? Ngủ nghê thế này còn ra thể thống gì nữa. Y lại nhổm mông guồng mạnh cái xe cà khổ lao trong ánh sáng nhờ nhờ vàng vọt của đèn đường. Đạp nhanh lên vẫn chưa phải là quá muộn.
Kính cong... Kính cong… Y khe khẽ vừa bấm chuông cổng vừa hé mắt nhòm vào trong sân. Tiếng hắng giọng của phụ huynh. Kính cong. Kính cong. Đèn trong nhà bật sáng. Giọng từ trong cửa ngó ra: “Ai đấy?”:
- Dạ thưa, cháu vào… đón ấy đi tham quan ạ.
- Ơ, đi đâu vào cái giờ này?
- Dạ, phải đi sớm chút, đến chỗ hẹn xe bác ạ.
- Ơ, bây giờ là mấy giờ? Mới già nửa đêm. Chắc anh nhầm thế nào ấy chứ?
- Dạ, rõ ràng là 4 giờ 20…
- Thế anh không có đồng hồ à? Thôi, thì vào đây ngủ với thằng cu em. Rồi mai đi sớm.
Y rón rén vào. Chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Nằm trong đêm, bên cạnh thằng cu em, xẹp như con gián, tuyệt đối im lặng, không cả dám giở mình, hồi nhớ mọi chuyện. Thôi bỏ mẹ rồi, cái đồng hồ ấy, kim to nó chỉ số 12, kim nhỏ nó chỉ số 4. Giời ạ…
*
Chuyện thứ hai. Vẫn trong cái độ tình tang ấy. Lúc này, cả nhà nàng đã có phần quen hơi bén tiếng. Thỉnh thoảng ban tối, cơm xong là y tót vào nhà nàng. Chả làm gì, chỉ cùng cả nhà ngồi xem ti vi. Xem xong thì về. Chả dám đi đâu. Một hôm đã đến lúc về. Y kính cẩn chào phụ huynh. Y đứng dậy đưa mắt tìm dép. Quái lạ, cái đôi dép xăng-đan diện nhất của y đâu nhỉ? Y đưa mắt nhìn khắp phòng, không thấy. Y lại gò lưng cúi xuống gầm bàn gầm ghế để tìm. Nữ phụ huynh hỏi:
- Thế mày tìm gì?
- Dạ, cháu tìm đôi dép ạ.
- Lúc nãy mới vào để đâu? Hay là thằng em nó có đi của anh không? Mà thế cái gì đang đi ở chân kia?
- Ơ, dép cháu ạ.
Y đờ mặt chả nói được câu gì, lủi thẳng, không chờ nàng ra tiễn như mọi khi nữa.
Tối hôm sau y lại mò vào. Cái vụ hôm qua vẫn chưa hết ngượng. Nhưng y cứ đánh liều. Vào nhà thấy không khí khang khác mọi khi. Câu chuyện với nàng, với phụ huynh nàng, với mấy đứa em cứ rời rạc, gượng gạo thế nào. Ngồi lúc, y kiếm cớ xin phép ra về. Y ra hiệu cho nàng theo tiễn.
Đứng cổng, tần ngần y bảo hôm nay có chuyện gì sao mà cứ thấy cả nhà thế nào ý.
Nàng không nói gì. Gặng mãi. Nàng nghẹn ngào bảo: “Mẹ bảo em… hay là bảo anh đi khám bệnh xem có làm sao không?”.
- Ơ, anh có làm sao đâu mà phải đi khám bệnh?
Nàng nức nở nói trong nước mắt: “Thế cái chuyện tìm dép hôm qua là thế nào?”. Nói xong nàng quay ngoắt chạy vào nhà, để y một mình bên cổng. Lúc sau y lầm lũi chùng gối đạp cái xe cà khổ ra về.
Y lẩm bẩm: “Hay mình làm sao thật?”...
Sau đấy thì cũng nên vợ nên chồng.
Bây giờ mỗi khi đi qua cái nhà cao tầng chất ngất, nơi ngày xưa có cái cổng nhà máy với chiếc đồng hồ vuông vuông ấy, thể nào y cũng liếc vào một cái, vẫn thấy một chiếc kim chỉ vào số 4, một chiếc chỉ vào số 12, giời ạ.
Ngày 7/3/2017