
Quái lạ, mình có là cái thá gì đâu mà hắn lại nhận ra chứ?
Hắn chào mình, lại gọi thẳng tên mình ra. Mình ớ người. Thấy thế, hắn bảo tôi: Tôi đã từng gặp anh hôm ấy, đã từng nghe anh nói trên ti vi. Đấy cái hôm anh nói về chuyện ấy, theo tôi nghĩ là cũng được, nhưng tôi nghĩ thêm…
Hắn nói một thôi một hồi. Mà ở đâu bạn biết không? Tại bể bơi luôn. Bao nhiêu người cứ chăm chắm vào câu chuyện của hắn với mình. Ngượng chết!
Từ bấy trở đi, cứ gặp mình ở bể bơi là hắn túm lấy. Chuyện thao thao bất tuyệt. Hết chuyện thời hắn đi học đại học được gặp Nguyễn Tuân, Xuân Diệu thế nào đến chuyện ngày hắn đi bộ đội, Phạm Tiến Duật về đơn vị hắn nói chuyện ra sao.
Hắn bảo, cái vụ 79 ấy, anh có nhớ không, chứ ông Hoàng Ngọc Hiến là ghê đấy, dám bảo văn học hiện thực phải đạo. Ông ấy nói thì đúng, nhưng mà phải hiểu cái đạo nào chứ, đạo ông bà mình thì quý chứ lị, đạo dân tộc thì hay chứ lị. Ý anh thì anh cho là thế nào? Anh ở trong nghề thì anh rõ hơn tôi chứ?
Mình trả lời qua quýt cho xong để còn bơi tiếp. Thấy mình nhao ra bể hắn cũng nhao ra. Mình đến đầu bể đã lại thấy hắn đứng chờ ở đấy. Hắn lại bảo: “Anh làm văn học phải biết cái bài của ông gì ý nhỉ, ông gì mà viết gì đấy, mà dám chê Tố Hữu đấy, anh phải biết chứ, à cái ông Trần Dần thì phải nhỉ? Lúc ấy mà dám chê Tố Hữu là ghê chứ?”
Mình lại trả lời cho qua chuyện. Xong lại nhao ra làn nước. Hắn cũng lại nhao theo. Mình đến đầu bể bơi, đã lại thấy hắn đứng đón lõng.
Một hôm, mình bơi xong, đi lên, cũng lại thấy hắn lên theo ngay đằng sau. Mình chờn chợn. Hắn bảo cho xin cái số điện thoại để khi nào mời đi cafe? Tưởng gì chứ số điện thoại thì cho ngay.
Qua những lần hắn bô bô “độc thoại”, biết được đại loại hắn là một tay cán bộ của một Sở nọ nay đã về hưu. Gần đây hắn làm rất nhiều thơ. Đã in một tập. Sắp in tập nữa. Chết cha. “Đương chức mỗi người mỗi ngành/Về hưu tất cả bỗng thành nhà thơ”. Cái giống về hưu hình như đều mắc cái bệnh ngáo thơ thì phải? Vậy em là em xin kiếu cái vụ cafe, kẻo lại bị tra tấn thơ của bác thì em chết mất.
Hôm nay, sau đợt nghỉ Tết dài ngày, mình mới đi bơi lại. Tết nhất, ăn lắm uống lắm lười đi, người cứ bệu ra. Vừa xuống bể bơi được đúng một vòng, đã thấy hắn đón lõng. Hắn chào to chúc mừng năm mới. Vâng chào anh. Chúc mừng năm mới. Hắn oang oang giữa bể bơi: “Anh có theo dõi cái vụ Trần Ích Tắc trong năm không? Ý anh thế nào? Tôi thì tôi cho rằng cái cô tác giả ấy còn trẻ mà táo tợn nhỉ? Thật chả ra làm sao. Từ một thằng phản động lại biến nó thành cái thằng yêu nước. Ý anh thế nào? Tôi thì tôi cho rằng nguyên nhân sâu xa là lỗi các ông thầy dạy sử trong nhà trường mới sinh ra thế. Học sinh nó có thèm học sử, đọc sử của ta đâu. Ý anh thế nào?”.
Bỏ mẹ, vừa ngày đầu năm đi bơi mà đã gặp hạn thế này thì rông cả năm mất. Mình trả lời qua loa rồi nhao ra bể bơi. Hắn cũng lại nhao theo. Sang đầu bể đã lại thấy hắn đứng chờ đón lõng.
Hãy đợi đấy! Thể nào cũng có lúc mình hét vào mặt: “Tôi đến đây để bơi chứ không phải để hầu chuyện ông đâu nhé!”.
Đồ ngáo chuyện!
Ngày mùng 6 Tết Mậu Tuất