
Mấy hôm, sau chuyến châu Âu trở về, người cứ lử khử lừ khừ. Mắt thì díp lại. Nhưng nằm xuống lại không ngủ được. Do múi giờ lệch? Do nhịp điệu sinh học thay đổi? Hay do cái nhớ của những ngày học quần quật, đi quần quật?... Đọc chẳng vào. Viết không xong.
Hôm nay đưa con trai đến trường, qua quán bia Bà Đạt, tự nhiên muốn sà vào ngay lập tức. Lượt về, chở con đến ngõ bảo con về trước, bố đi có việc tẹo. Thế rồi tạt vào quán bia này. Một quán bia xập xệ bên đường, ngay lối rẽ vào đường Thái Thịnh, toàn ngồi uống vỉa hè. Thức nhậu chẳng có gì đáng giá, chỗ ngồi chật chội, cả ngồi cả đặt bia toàn trên ghế đẩu nhựa xanh đỏ tím vàng. Thỉnh thoảng cảnh sát, dân phòng đến lùa, thực khách cùng bàn ghế chạy như vịt vào trong nhà... Quái lạ, thế mà cái quán này lúc nào cũng đông. Tìm hiểu, hoá ra bia chỗ này là bia tương đối thật, nó không/ít làm điêu. Người sành bia đâu cần thức nhắm cao lương mỹ vị, đâu cần chỗ ngồi sang, họ chỉ cần bia thật. Bây giờ tìm được hàng bia thật ở Hà Nội cũng hiếm lắm thay. Mỗi một quân khu (quận) chỉ tìm được vài ba quán uống còn là tạm được...
Uống bia ở nhà mình vẫn sướng. Bia Đức có nhiều dòng lắm. Hôm nọ đã từng uống bia cung đình ở Munich, sau lại uống bia ở Frankfurt. Toàn hãng nổi tiếng cả. Tiếp theo lại uống ở Hà Lan, Bỉ. Nhưng khi uống, cái cảm giác tiêu hoang nó cứ đè lên họng, uống không mấy rộn ràng. Mỗi cốc 1/2 lít cũng có giá gần bao gạo nửa tạ ở nước mình. Lại tự nhủ: đã sang đây mà lấy giá gạo ở trong nước để so thì khó sống lắm. Tuy thế vẫn không tránh khỏi mặc cảm tiêu hoang... Thế nên, oóng cũng một vừa hai phải thôi, vẫn để thòm thèm đôi chút.
Về nước, bia hơi Hà Nội, uống thả giàn. Nó có cái khoái thú bình dân, bình đẳng, tha hồ bốc đồng, chả ai lườm nguýt. Có lẽ trong đời sống ngày hôm nay, quán bia là nơi thể hiện tinh thần dân chủ nhất. Anh thiếu ghế ngồi ư? Bàn bên có ghế thừa, anh lấy vô tư. Vào quán, gặp một người hao hao một gương mặt quen quen nào đó, liền mang cốc bia đến hỏi thăm. Trúng phải cái thằng mà mình nhớ thì thôi rồi, cốc tạc cốc thù phải biết. Anh cao hứng lên, đọc thơ, hát hò cũng kệ... Vào quán bia, chuyện Obama, Putin, việc này việc nọ thuộc về nhân sự đại hội các loại đều coi chuyện nhỏ.
Hoá ra cái nhớ nó vô hình vô ảnh. Nó thức dậy bằng những chuyện rất tình cờ. Thí dụ như sáng hôm nay trên đường đón con đi học về.
Nhớ gì như nhớ bia hơi...