
Lạ lắm, trông cái tay này ngày thường chả ai nghĩ nó lại là con nhà võ. Gặp nó, nó cứ nhỏ nhẻ cười cười tếu tếu như không. Có lúc trêu già nó, nó cũng chẳng giận gì, chỉ tủm tủm cười ra chiều… không chấp.
Túm lại, mình chơi với nó khi xa khi gần, thấy nó cũng... thường.
Thế mà hôm vừa rồi, nó làm cho cả cơ quan kinh ngạc.
Chả biết nó ngẫu hứng hay chương trình đã cài đặt sẵn, nó lên sân khấu trước hàng trăm người, nó biểu diễn mấy đường võ thuật. Toàn ghê răng cả. Có màu sắc… mãi võ sơn đông. Người xem đứng tim hết loạt.
Này nhé. Nó để cho ba thằng cầm ba ngọn giáo nhọn hoắt đâm vào ngực nó, đồng thời nó để một chồng gạch sau gáy; xong rồi, nó cho ba thằng cầm giáo đâm thật lực và một thằng cầm búa tạ đập vỡ chồng gạch phía sau. Xong, nó thản nhiên như không. Nó lại còn cười.
Chưa hết. Nó đứng trên cao đến 2m. Dưới là một bãi mảnh thuỷ tinh vụn. Nó đưa tay nhắm mắt hít hà gì đó, thình lình, nó nhảy oạch một cái vào giữa bãi mảnh thuỷ tinh lạo xạo, nhọn hoắt đến buốt óc. Giời ạ. Cứ liều thế, ngộ nhỡ các ngón lìa khỏi bàn chân như bỡn chứ tưởng, rồi mang cái hoạ về cho vợ cho con thì khốn. Ấy thế, nó vẫn nhe răng cười. Khiếp!
Mình trông thấy nó, ban đầu không tin. Dụi mặt mấy lần, thì ra là nó thật. Ngày thường thi thoảng chén chú chén anh với nó, thấy nó cũng thường thôi, thế mà hôm nay, mình tự nhiên nể nó ra mặt.
Chú ạ, trong đời sống giang hồ vặt của anh, có không ít phen bị chúng nó làm nhục, ê chề lắm. Có lần, anh đi xe máy, đưa ý trung nhân về quê, chủ ý ra mắt bố mẹ. Trước khi về nhà, anh rủ thị dừng lại thị xã nghỉ ngơi chút cho đỡ mệt. Vào quán bia. Có mấy thằng ngồi bàn bên nó mắt la mày lém thì thào. Anh đã ngứa mắt. Khi anh cùng ý trung nhân ra xe, chuẩn bị leo lên xe nổ máy, có một thằng đầu trọc tiến lại. Nó bảo đi với anh không người đẹp, bám làm gì với cái thằng nhà quê này? Sôi tiết, anh bảo mày muốn gì. Nó lại vằn mắt lên bảo tao muốn đánh nhau. Anh mới bảo mày muốn đánh nhau hả. Anh liền bốc điện thoại gọi thằng em làm phòng cảnh sát hình sự. Khốn nạn. Máy nó cứ tút tút. Đang lúc chờ tín hiệu, thằng đầu trọc túm cổ áo anh, nó bảo mày muốn gọi điện à, vừa nói nó vừa xiết cổ anh một cái. À, con mẹ mày. Chờ đấy. Anh vùng ra tiện tay cầm mũ bảo hiểm phang cho nó một chuỳ. Nhưng phang… trượt.
Thấy tình hình nguy ngập, ý trung nhân ra sức can ngăn, mếu máo. Bà chủ quán tức tốc chạy ra.
Thế là nó nể cái sự can, nó dấm dứ quả đấm bảo tao tha cho mày không thì hôm nay hết đường về quê mẹ. Anh cũng sĩ diện vớt vát câu: “Bố mày không ngán nhé!”.
Xong rồi lên xe. Thật cay đắng ê chề. Anh mới bảo ý trung nhân rằng may mà có em can chứ không hôm nay sẽ có cuộc giao tranh đẫm máu.
Hôm nay thật là mục sở thị nhé. Trông thằng chú nó cũng chả phải to con phương trưởng gì mà có những đường võ thuật đầy uy lực.
Hỏi chú đã có khi nào giữa đường thấy chuyện bất bằng mà tha chưa? Nó bảo chưa, nhưng lắm lúc cũng thấy ngứa mắt. Lại hỏi: Vậy trong cuộc đời võ thuật của chú, chú đã xuống tay quá trớn (tỉ như lòi mắt, vỡ hàm, thọt dái, gãy xương…) để lại hậu hoạ cho người ta chưa? Nó bảo cũng chưa, thực ra học võ là học ĐẠO, đánh gục đối phương thì dễ, nhưng để nâng đỡ, thức tỉnh một con người mới khó. Thì ra là thế. Học võ để… không phải đánh nhau mới là đến chỗ cao cường của võ. Ô, thế hoá ra chỗ đến cuối cùng của võ và văn lại cũng chả khác gì nhau ư?
Nhưng chú ạ, chú là cao nhân, anh chỉ là thường nhân thôi, có lúc trong đời anh hay bị làm nhục lắm. Những lúc ấy, nếu gọi chú đến giúp, chú có ra tay không?
Trong cái thời này, chả biết võ trị hay văn trị là hay hơn, chú nhỉ?...
Ngày 14/9/2017