Trần Gian Muôn Nỗi

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một bầy… dép cụt

❊ ❊ ❊

Đã lâu lâu không xa nhà. Nay có dịp hành phương Nam, trú tại một khách sạn loại bình dân, bỗng nhiên thấy trong phòng có hai đôi dép cụt mõm nằm chờ khách.

Không rõ loại dép cụt mõm ở các nhà hàng, khách sạn có từ bao giờ. Có lẽ đã khá lâu rồi, từ những năm cuối thế kỷ 20. Người ta sợ khách đến ở, rồi lấy dép mang đi, nên người ta đè các đôi dép mới sắm ra chặt cụt luôn mõm dép.

Cái sáng kiến kỳ dị ấy có thể lý giải được từ một thực tế các nhà hàng khách sạn đã từng mất nhiều dép, do khách sử dụng xong tiện cầm luôn làm của riêng. Đã thế, tức mình, ông chặt mõm đi cho mày khỏi ăn cắp. Nhưng mà, nhìn từ phía chủ nhà, cũng…không thương được. Bảo là mấy đôi dép sang trọng hàng hiệu gì cho cam, đằng này toàn dép tổ ong, dép tông, dép nhựa rẻ tiền. Mình cứ trang bị đàng hoàng, vui vẻ nhắc khách bằng một tấm biển con con rằng nhớ đừng quên trả dép… thì dần dà cũng chẳng ai thèm lấy.

Dẹp cụt mõm có nhiều nhất ở các khách sạn, nhà nghỉ bên bãi biển. Hầu như nhất loạt từ Bắc chí Nam, họ sợ khách mang đi tắm, rồi bỏ quên, hoặc bị người khác lấy mất.

Các khách sạn, nhà nghỉ bình dân cũng thường sợ mất dép, cũng theo thói xử trảm dép, biến dép thành cụt mõm.

Mới đây, kẻ viết bài này tham dự lớp tập bơi tại một trung tâm ở giữa thủ đô có cái tên rất mỹ miều nửa Anh nửa Việt... Vào trong phòng thay đồ, chao ôi, la liệt các đôi dép cũng đã bị chặt mõm xếp hàng ngăn nắp trên kệ. Thoạt trông như một bầy ngan trắng nhất loạt bị chém cụt đầu.

Khốn nạn, mấy chục đôi dép so với cái cơ ngơi mênh mông nào là bể bơi, nào là phòng Yoga, nào là phòng Gym…thì có nghĩa lý gì. Ấy thế mà cứ nhất thiết phải chặt dép mới thỏa cơn.

Không biết cái tay chủ là người thế nào? Liệu có phải cái đói khát lam lũ tuổi thơ ám ảnh y để đến bây giờ lúc nào cũng sợ… mất dép? Hay có phải y tìm được cái thú vui hiếu sát mỗi khi hành quyết những chiếc dép vô tội kia không?...

Đố các bạn có dịp đi du lịch các nước, kể cả Ai Lao, Cam Bốt, tìm ra được những nhà hàng khách sạn có những đôi dép cụt mõm như thế đấy. Việt Nam mình cái gì cũng chơi một kiểu riêng, từ những cái lớn lao thuộc kế quốc dân sinh đến những cái dị mọn nhất.

Tôi mong sẽ sớm đến một ngày, ở tất cả các khách sạn, nhà nghỉ, nhà hàng, trung tâm thể dục thể thao, những nơi công cộng (có trang bị dép cho khách) trên đất Việt… người ta không thảm sát những chiếc dép để ra nông nỗi cụt mõm thảm thương như thế nữa.

9/12/2016

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.