
Ấy là nói đám cưới con tôi trong tương lai thôi, chứ nếu nó noi gương tuổi cưới vợ của bố nó thì vị chi là còn… 13năm nữa.
Nhưng con ạ, bố tạm hình dung thế này, để con tính xem sao.
Hai con (con và người mà con đính hôn) có thể mời khoảng ba chục bạn bè (mỗi đứa 15), thế thôi, rồi rủ nhau đi picnic ở phía rừng hay phía biển tuỳ thích. Các con có thể mang đồ nguội đi theo. Hoặc nếu rủng rỉnh chút, có thể vào resort, nhà hàng. Các con mang theo một/vài cây đàn ghi - ta, thêm một cái máy nghe nhạc kèm theo. Các con có thể ngồi vòng tròn bên nhau, uống một chút rượu vang, thịt nướng, đàn hát, nhảy nhót cùng nhau cho tới khuya.
Hoặc có thể các con thuê hẳn một cái quán cafe đẹp đẽ bên hồ, ngồi uống nước, ăn bánh ngọt, nghe nhạc, dancing, hát hò với nhau những bài hát mà bạn bè con thích tặng.
Nếu có thêm kinh phí, các con có thể thuê một dàn nhạc dây tứ tấu, hai cây violon, một violoncen, một controbass, nhạc công là các cô gái trẻ trong bộ váy trắng muốt như những thiên thần chơi những bản nhạc dìu dặt chuyên nghiệp mà ngẫu hứng…
Tiền đám cưới nếu con có, con có thể tự lo. Nếu con thiếu, bố mẹ lẽ nào lại không lo cho con được!
Cái ngày bố sang bên Nga, đi thăm quan khu điền trang của Đại văn hào Levtonxtoi, giữa cánh rừng bạch dương sạch sẽ, dưới tàng cây mát mẻ, thỉnh thoảng những tia sáng mặt trời xuyên chéo xuống mặt đất, mùi lá mục, mùi hoa cỏ, tiếng ong rù rì, một đám cưới trên những tấm thảm hoa diễn ra thật tưng bừng. Một người chơi phong cầm. Những người còn lại nhảy múa xung quanh đôi cô dâu chú rể, tất cả, gương mặt họ ngời lên hạnh phúc. Bố đếm cả thảy đám cưới chỉ có chưa đầy ba chục người. Sao mà họ giản tiện thế, gọn nhẹ thế. Mà vẫn thiêng liêng, hạnh phúc…
Trở về với đám cưới của con trong tương lai. Nhưng những phút đầu tiên trong đám cưới con, vẫn phải có bố mẹ đôi bên chứ. Hai bên bố mẹ đến chúc phúc cho các con, cảm ơn bạn bè của các con xong rồi biết điều ra về, để không gian lại cho các con.
Khi trở về nhà, bố sẽ làm một vài mâm cơm (2-3 mâm thôi), trước là dâng cúng tổ tiên, sau là ngồi nhâm nhi đôi chén. Khách ngồi uống rượu hôm đó những ai? Chỉ có ông bà sinh ra bố/mẹ, anh/chị em ruột của bố/mẹ. Thế thôi. Bạn bè của bố/mẹ ư? Bố mẹ xin kiếu hết (nói theo cách vui vui: Các bạn bỏ quá cho, thực ra là mình… tha cho các bạn! Hix).
Nếu bố mẹ làm được như vậy, nghĩa là với đám cưới này, chính các con được là chủ thể, các con tự lo, tự chịu trách nhiệm, tự hân hoan với hạnh phúc của mình trước gia đình và bạn bè. Khác với lâu nay, ở Việt Nam mình, chủ thể đám cưới là thuộc về bố/mẹ, thậm chí họ hàng. Bố mẹ đi cưới hộ các con.
Chả biết con có chia sẻ với ý tưởng của bố không, chứ khi bàn với mẹ con, mẹ con cười ngất bảo: “Gớm nữa, lúc ấy hẵng hay, rồi tính. Hơi đâu mà lo xa, cho mệt!”.
Nhưng mà, chúng ta là đàn ông, không lo xa sao được con nhỉ?
Hạ Long, 24/3/2017