Trần Gian Muôn Nỗi

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Củ ráy, nước vôi trong

❊ ❊ ❊

Trong những lúc phải tống vào cổ họng bao nhiêu thứ thuốc nào hạ sốt, nào giải nhiệt dạng viên, dạng nước rồi truyền dịch hết chai nọ chai kia mà vẫn rên hừ hừ, bỗng sực nhớ, thôi chết, đúng là cái bệnh ngày nào lại tái phát đây rồi. Nếu giờ này ở quê, u tôi chỉ sai đứa cháu ra vườn đào lấy một củ ráy, rửa sạch, thế là xong…

Còn nhớ, ngày đi công tác miền núi, được nghỉ hè về quê, tôi cũng bị lên cơn sốt kịch liệt như thế này. Khi nóng vã mồ hôi. Khi lạnh đắp mấy cái chăn vẫn run bần bật. U tôi chạy đến bên giường, đặt tay lên trán tôi hỏi: “Con thấy trong người thế nào?”. “Dạ, con mệt ạ”. “U bảo, con nhai cái hạt đỗ xanh này, thấy tanh hay không thì bảo u nhé”. “U định đánh củ ráy à?”. “Sao con biết”. “Thì từ bé u đã đánh cho con đến mấy bận còn gì”. “Ừ, thế ra mày hay bị nhỉ. Cái bệnh này gọi là đậu lào. Chả có thuốc gì chữa khỏi đâu. Chỉ có mỗi cái này là hiệu nghiệm. Con nhai hạt đậu xanh xem nào?”. “Chả thấy tanh gì u ạ”. “Thế thì đậu lào đích thị rồi”.

U tôi sai chị dâu sang vườn nhà hàng xóm xin củ ráy. Loáng cái chị về ngay. U tôi lấy ít vôi từ Ông bình vôi - đồ nghề ăn trầu hằng ngày của bà - hòa ít nước, để lúc cho lắng, chắt lấy nước trong, rồi cầm cả củ ráy, cắt lát đầu tiên, nhựa trắng của nó tứa ra, đem chấm vào nước vôi trong, cứ thế chà lần lượt vào khắp thân người tôi; chà được lúc, u tôi lại cắt đi một lớp củ ráy để lấy phần nhựa tươi của nó. Lạ thay, cứ chà đến đâu là người mát lịm đến đấy. U tôi bảo: “Nhớ là chà vào người theo đường từ trên xuống dưới, đánh cho khắp đằng trước đằng sau, từ đầu tới chân, chỉ cần một lần, chà kỹ, thế là khỏi thôi”.

Mà quả nhiên, ngay sau đó người gần như hết ê ẩm. Đầu hết đau. Gần như khỏi hoàn toàn. Đúng là thần dược.

“Nhưng con hỏi u nhé: Tại sao cái đỗ xanh nhai sống nó tanh rùng rợn mà bị cái bệnh này nhai vào lại chả thấy gì?”. U tôi cười nhỏm nhẻm: “Thế mới gọi là bệnh. Mà cái củ ráy cũng lạ thật nhỉ. Người bình thường cầm tay dính nhựa có mà ngứa đến phát điên. Thế mà đằng này chà lên người lại cứ mát lịm nhỉ? Tài thật…”. Hai u con cứ nắc nỏm khen. U tôi bảo: “Mày là cái thằng hay bị đậu lào nhất nhà. Năm nọ u cũng thấy mày lên cơn sốt, bảo bố mày đi đào củ ráy, bố mày bảo: “Ôi dào, ráy riếc gì, lên trạm xá lấy thuốc cho con, chứ chữa xằng chữa xịt biết thế nào…Tao chả buồn cãi, lại đi đào về, lại đánh sốt cho, chả khỏi luôn”.

Ôi u, giá bây giờ con ở nhà, thể nào u cũng lại sai chị dâu đi đào củ ráy về u lại đánh sốt cho con nhỉ!

Bây giờ ở phố, chả ai người ta tin vào những thứ thuốc thảo mộc kỳ diệu ấy nữa u ạ. Mà có tin thì cũng chẳng tìm đâu ra củ ráy ở cái xứ sở toàn bê tông cốt thép này.

Một túi thuốc tây to vật đủ các kích thước, màu sắc nằm lù lù trước mặt, như đang hầm hè doạ dẫm con bệnh là tôi…

Nhưng u ơi, bỗng nhiên con nhớ, con chưa khi nào kịp hỏi: Khi u đánh sốt bằng củ ráy cho con, tay u có bị ngứa không?

Những ngày ốm nằm nhà, 6/10/2013

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.