
Khu tập thể ấy liền trường, đại đa số là gia đình các thầy cô giáo. Mà nghề thầy tính ra trong năm có mấy ngày trọng đại. Đầu bảng là ngày 20 tháng 11. Sau nữa là ngày tết, tết lại có Tết ta, Tết tây. Với các cô giáo còn có ngày mùng 8 tháng3, trước đó lại còn có ngày 20 tháng 10 nữa chứ. Liền trường là khu ký túc xá, lại cũng liền khu học xá. Xuân thu nhị kỳ, mỗi dịp lễ lạt, Tết nhất, các trò thường hay đem quà đến tặng. Rủng rỉnh thì có phong bao phong bì. Bét ra cũng là một bó hoa. Gặp nhau, thầy trò toàn nói những lời có cánh. Chia tay, ai cũng hỉ hả ra về…
Khốn nỗi, vừa hôm trước là ngày chính lễ, sáng hôm sau thấy biết bao nhiêu bó hoa còn tươi roi rói đã bị quẳng ra đường. Có khi xe rác của các cô bác lao công đã thấy chất đầy những bó hoa vẫn đang còn chưa chịu rũ cánh. Hỏi: “Sao vội bỏ hoa đi sớm thế?”. Trả lời: “Ối dào, trong nhà còn hàng mấy xô mấy chậu chất đống trong toa-lét kia kìa. Chỉ tổ rác nhà!”.
Chao ôi, nếu có quá nhiều hoa, không còn chỗ bày nữa, sao không đem chia cho hàng xóm cắm hộ cho vui? Hàng xóm cũng nhiều hoa ư? Tại sao không chịu khó đem đi phân phát, tặng lại bạn bè, tặng lại những người thân quen loanh quanh địa bàn mình đang ở?
Hôm nọ, chứng kiến cảnh một cô giáo trẻ đã có cử chỉ thật đáng trọng. Chắc cô ấy cũng được tặng nhiều hoa. Cô ấy mang một bó hoa đẹp đem cho chị bán rau hàng ngày vẫn ngồi trong khu tập thể. “Chị ơi, chị mang bó hoa này về cắm giúp em cho vui. Học trò nó tặng em hơi nhiều. Chị nhé!”. “Quý hoá quá. Chị cảm ơn em”. Thế là cô giáo trẻ ấy đã san sẻ niềm vui cho chị hàng rau. Niềm vui ấy được nhân lên nhiều lắm.
Lại nghe có người bảo: “Hoa hoét gì chỉ tổ lãng phí. Cứ hoa “đồng tiền” là tốt nhất”. Cái thói quen phong bao phong bì nó đã ăn sâu vào trong óc người ấy mất rồi.
Xuân Diệu có một câu thơ thật hay: “Ờ nhỉ, sao hoa lại phải rơi?”. Người ta xót tiếc những cánh hoa tàn rụng, người ta thương một kiếp hoa. Hoa đẹp thế sao không chịu thắm lâu để làm đẹp cho đời?
Biết làm sao được. Ở đời vẫn cứ chung sống giữa những người văn nhân và những người phàm tục. Biết làm sao được. Đó chính là gương mặt chân thực nhất của cuộc sống.