
Lúc này đã xế trưa. Y đang trên đường trở về nhà, thấy điện thoại giãy đành đạch trong túi vội dừng xe lại ven đường. Đúng là giọng cô ấy.
Thế nào em?
Dạ, anh à, em bảo này, em vừa nhờ được. Nhưng chưa chính xác đâu. Em cứ báo nhé. Có thể nhầm. Rồi chiều em sẽ chếc (check) lại.
Thế nào?
Dạ, chiều em sẽ chếc lại. Hừm, môn 1: 3,5; môn 2: 3,25; còn môn 3: 6. Hơi thấp. Nhưng mà để em nhờ người chếc lại nhé. Chốc nữa thôi.
Ừ…
Anh nghe rõ không?
Ừ…
Đầu giờ chiều em chếc lại. Thế cháu nó tự chấm nó bảo thế nào?
Nó bảo khá hơn kia. Toán nó phải 7,5. Văn 6. Còn tiếng Anh phải 9, hơn 9.
Vâng, chiều em chếc lại rồi em sẽ báo ngay.
Chếc chếc gì nữa. Chết bỏ mẹ rồi. Sao lại thế được nhỉ. Thằng cu thi về nó bảo riêng môn Văn không khá lắm. Toán tàm tạm, 7,5 , nếu trừ hao đi còn 7. Còn Tiếng Anh chắc chắn là 9 trở lên.
Y bảo: “Con cứ phải trừ hao. 9 chắc còn 8 là vừa”.
Cu cậu gắt lên: “9 là 9 chứ sao lại 8. Máy nó chấm chứ có phải người chấm mà muốn cho thế nào thì cho đâu”. “Vâng, anh tự tin thế thì tốt”.
Thế mà hôm nay… Có thể nhầm thật. Có thể biết đâu ông con lại có câu gì đại ngớ ngẩn, hoặc…phản động, thế là điểm kém. Chả biết thế nào cái tuổi dở ngô dở ngọng này. Nếu điểm này mà đúng thì đẹp mặt. Cả bố cả mẹ cả con cả ông cả bà cả họ hàng hang hốc lâu nay kỳ vọng vào nó, động viên nó, cưng nựng nó tất tần tật chui xuống đất. Thì nhục.
Buổi trưa mẹ đi vắng, hai bố con ngồi ăn cơm. Y tức lắm, mà đã tức thì phải nói câu gì cho bõ tức. Thi cử thế này thì toi cơm. Tinh tướng cho lắm vào. Lỗi này chỉ tại mẹ, cái gì cũng chiều. Bố nói thì lại cho là bố nghiệt…Đại loại vậy. Nhưng y không dám nói. Tại sao từ 9 điểm nó tự chấm mà bây giờ chỉ có 6. Chắc là nhầm rồi. Mà nhầm gì nhầm kinh thế. Nhưng có thể thật thì sao. Phải bình tĩnh. Nếu mà nói ra, mắng mỏ ra, chửi bới ra…nghĩ dại, nó làm sao thì khốn. Chả khối đứa bố mẹ sỉ vả mà sinh dại đấy thôi.
Thôi tìm nguyện vọng 2. Mà nguyện vọng 2 cũng chả ai nó rước cái điểm lùn tịt như thế. Thôi thì cho đi học nghề rồi sang năm thi tiếp. Tự nhiên y thấy bải hoải cả người.
Y buột miệng hỏi thằng con: “Thế có đứa nào bạn con thi cùng không? Nó biết điểm chưa?”. Thằng bé xị mặt buông thõng một câu: “Không”.
Y nốc chén rượu vào rồi lấy điện thoại ra nhắn: “Em ơi, liệu có đúng điểm của cháu như vậy không? Thằng cu nhà anh cũng cẩu thả, tinh tướng lắm”. Tin nhắn lại: “Anh bình tĩnh, em đã nói ngay từ đầu là có thể bị nhầm mà, để đầu giờ chiều em chếc lại”. Y đã nóng tiết định nhắn lại: “Thế biết có thể nhầm thì nhắn cho tôi làm gì!”. Nhưng y lại thôi. Y bảo thằng con: “Chấm chiếc bây giờ sợ lắm. Đôi khi nó cẩu thả một cái, trượt oan con người ta như bỡn”. Thằng bé thủng thẳng như trêu ngươi: “Trượt thì phúc tra”. Thế là y vằn mắt: “Chờ đấy mà phúc tra. Con tưởng phúc tra mà được à. Bố đã hàng trăm lần đi chấm phúc tra. Giữ nguyên hết. Người ta còn giữ thể diện cho giáo viên chứ. Phúc tra mà được thì chẳng hoá ra thừa nhận giáo viên trước chấm sai chấm dốt à”. Từ bấy, hai bố con y ngồi ăn cơm, không ai nói với ai. Y nuốt ực nốt ngụm rượu rồi xới miếng cơm, chan miếng canh, húp soạt cái xong đứng dậy. Y tặc lưỡi, rồi ra sao thì ra. Mà có lần vợ y đi xem bói ở đâu đấy bảo là năm nay nhà có đại hỉ đăng khoa. Hỉ gì mà hỉ…
Trưa ấy, y không chợp mắt. Mà đã không chợp mắt thì lại hay nghĩ quẩn. Mệt quá. Thôi thì y đi ra phố cho nó đỡ ngạt. Y tạt vào quán café. Vào café nhưng y lại gọi chai bia. Y ngồi uống bia suông. Một giai điệu gì không rõ dìu dịu từ một góc nào vẳng lại. Bàn bên, đôi trai gái mắt xanh mỏ đỏ ngồi ríu vào nhau ngả ngớn. Xung quanh tường toàn những bức tranh ký cùng một kiểu chữ, nghĩa là cùng tác giả. Toàn tranh phong cảnh làng quê loè loẹt rẻ tiền. Bia bọt đắng ngăn ngắt. Ngồi chưa hết chai bia, y trả tiền ra về.
Tới nhà, y lại ngồi thừ trước ti vi. Chả có gì đáng xem. Y chuyển hết kênh này sang kênh khác. Trong mấy bà vợ các nguyên thủ hiện giờ, vợ của tay thủ tướng Tàu thuộc diện xinh hơn cả. Vợ Obama da màu, không thể gọi là xinh theo cái gu của người Việt mình, nhưng có lẽ được xem là thông minh hơn cả. Không thông minh mà lại có những bài phát biểu xuất sắc đến như vậy để tranh cử cho chồng. Chợt nhạc hiệu điện thoại vang lên. Y vồ lấy. “Chào em. Thế nào?”. “Hí hí?”. “Thế nào?”. “Điểm cao lắm anh ơi? Môn 1: 7,5, môn 2: 6,5, môn 3: 9,25”. “Em đọc lại. Đọc từ từ để anh ghi: Ừ… ừ… ừ… Vị chi là bao nhiêu nhỉ: 23,5. Hai mươi ba rưỡi. Ha ha ha… Ối giời ơi, từ trưa tới giờ anh choáng, lo đến bạc tóc”. “Anh phải khao em đấy nhé”. “Vâng, chào cô, tôi sẽ khao to”. “Thôi, bây giờ tạm biệt em đã nhé”.
Y gọi vóng lên tầng. Vừa gọi đã thấy thằng cu ở bên cạnh rồi. Hoá ra nó cũng đang nghe hóng. Rồi. Thắng rồi con. Hút chết. Nó cười cười: “Có thế chứ!”.
Y gọi điện báo tin vui cho họ hàng một lượt. Sau rồi y ngồi thừ ra. Y bâng khuâng. Y lại gọi lại. “Em ơi, em so hết các thông số: tên, ngày tháng năm sinh, SBD, ngành thi rồi chứ. Hí hí”… Em đảm bảo. Em nhờ người ta so hết rồi. Khao được rồi. Vâng, em nói thế thì anh yên tâm. Vậy bai bai em đã nhé. Hẹn gặp lại!
Khuya. Vui quá cũng không ngủ được. Tự nhiên trong đầu y một câu hỏi cứ vẩn lên: “Giả dụ là mình, khi biết tin con bạn thi điểm kém như vậy, mà lại mới biết tào phào như vậy thì có nên báo tin cho bạn mình không nhỉ?”.
Ngày chờ điểm thi đại học của con, 26/7/2013