Trần Gian Muôn Nỗi

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cõng mẹ đi chơi

❊ ❊ ❊

Tặng người đàn ông trẻ ấy…

Nói vui vui vậy thôi chứ người mẹ già này chưa phải nhờ con cõng. Tuy cũng đã bước thập bước thững nhưng bà vẫn còn nhanh nhẹn, sáng láng lắm. Những khi lên dốc xuống dốc, cả khi lên xe xuống xe, hễ có ai đưa tay ra dìu đỡ, bà cười cười cảm ơn, cái đầu lắc lắc tỏ ý chưa cần.

Anh con giai biết tính mẹ, nên cứ kệ. Bà ngó chỗ nọ, ngắm chỗ kia. Bà thích rảo bước bắt chuyện với người này người khác. Bà muốn ngồi ăn với mâm đó mâm đây. Anh con giai cười phớ lớ, nhập bọn, có khi mải rượu, chả biết mẹ đã về phòng từ lúc nảo lúc nào.

Nhưng đừng tưởng thế mà đã vội ngờ…

Khi vào cửa hàng chuyên bán đồ trang sức với những đá nọ, ngọc kia, nhẫn này vòng khác, lúc nào anh con giai cũng kề bên. Hắn cầm hết thứ này đến thứ khác nâng lên đặt xuống ra giá bằng tiếng Anh cứ làu làu. Hắn quàng cái vòng ướm thử vào cổ mẹ hắn, rồi đưa gương cho bà soi. Hắn lại chọn cái vòng lồng vào cổ tay mẹ rồi ngắm nghía. Hắn cười bảo đẹp lắm đẹp lắm. Hắn còn ra bộ mắng mỏ bà rằng mẹ cứ mua đi, của mua là của được, chứ mấy khi đi sang xứ sở đá quý thế này. Bà mẹ xem chừng tiếc của. Cũng có thể bà thương con giai con dâu, nên không nỡ. Hắn lại giả bộ trừng trừng trộ trộ lần sau con không cho bà đi chơi đâu nữa. Cuối cùng thì bà cũng gật đầu để cho con trai mua cho bà một món đồ trang sức đáng giá tiền. Mua xong, hắn ôm một bọc trong tay ra khoe với mấy chị em cái này cho bà, cái kia cho “cụ thân sinh ra hai đứa con tôi”, cái này cho hai bé. Người trông kềnh càng thế mà ra người chu đáo…

Khi ngồi chờ ở sân bay, tôi lân la trò chuyện với bà. Bà xởi lởi kể đủ thứ chuyện. Bà bảo: Ngày tôi mang thai nó, không hiểu làm sao tôi mơ thấy hễ tôi đi đâu cũng có ba người đàn bà đi theo, rồi tự nhiên lại có một con quạ đen đậu trên vai. Tỉnh dậy, tôi sợ lắm. Tuần nào tôi cũng phải vào viện khám thai một lần. Khi đẻ nó ra, trời ơi nó đen ơi là đen, cứ như da trâu í. Xấu ơi là xấu. Mà nó dễ nuôi làm sao. Nặng như cối đá lỗ. Nó đen lắm. Có lúc tôi đến xấu hổ. Nhìn nó dễ có ai tưởng tôi ngủ với Tây đen đẻ ra nó. Thế rồi khi hơn tuổi, tự nhiên ban đầu nó có một vết lang ở mặt. Sau dần rất nhanh, vết loang ấy cứ rộng ra rộng ra mãi, loang hết toàn thân, như thể lột da ấy. Rồi nó cứ trắng trẻo cho đến tận bây giờ. Lạ thế…

Tôi bảo những bậc kỳ nhân khi đẻ ra thường là chẳng giống ai. Bà cười không nói gì. Tôi nghe trong giọng bà, thấy trên gương mặt bà ánh lên niềm hạnh phúc về đứa con trai lúc nào cũng như còn bé bỏng của mình.

Xưa có chuyện một viên quan nhỏ lúc hồi hưu thường cõng mẹ già mắt đã gần lòa đi chơi khắp thiên hạ. Một hôm trên đường, gặp ông bạn đồng môn, nay đã làm quan to trong triều. Ông bạn bảo: “Sao ông phải khổ nhọc làm vậy. Cụ thì còn biết gì nữa mà đưa cụ đi, khổ mình, lại khổ cho cả cụ nữa. Thiên hạ người ta chê cười cho”. Viên quan cõng mẹ ngạc nhiên: “Ô, ông cứ tưởng tôi cõng mẹ tôi ư? Tôi cõng được ngày nào đâu. Ông nhìn đây, tôi có được hình sắc như ngày hôm nay chính là do mẹ tôi cõng tôi suốt đời đấy chứ”…

Kẻ viết mấy dòng này thầm nghĩ với một niềm tin lớn rằng, người đàn ông trẻ kia khi mẹ đã về già, anh ấy cũng sẽ cõng mẹ đi chơi như vậy.

Sân bay Youn Goong, 15/1/2017

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.