Trần Gian Muôn Nỗi

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đi hỏi vợ

❊ ❊ ❊

Đoàn đi hỏi vợ gồm có 5 người, trong đó có đến 4 người nổi tiếng.

Một là ông chú, nhà thơ gạo cội, tự xưng bạn của bố vợ tương lai. Ông ấy bảo: “Ta thân với bố vợ của cậu lắm. Ngày còn thanh niên, có lúc việc này việc nọ cùng nhau, mày tao chí tớ. Để ta đi cho, tình bạn vẫn dễ ăn dễ nói”.

Hai là ông anh nhà thơ tung hoành trong giới. Ông anh này tuổi cũng lớn rồi, tâm hồn trẻ thơ, làm thơ cho thiếu nhi hay, vừa bị vợ bỏ, sống đơn thân.

Ba là một ông anh nữa. Ông này cũng lại thơ, thơ hay, gái giỏi, tiếng nổi như cồn, tài hoa hết mực. Nhưng mà cái tạng này thường kỵ dơ với cuộc sống gia đình. Đêm đêm, vợ nằm vật mình chờ đợi, thi nhân cứ ở phòng ngoài tự sướng với chữ nọ hình kia nhịp khác. Chờ chán nó cũng nguội đi. Khi nó ngủ say, chàng thi sĩ của chúng ta mới mò vào, mới động chân động tay, mới khiêu khích. Nó điên lên: “Để yên cho người ta ngủ không? Rõ nợ!”. Mãi rồi nó chán, nó bỏ. Đáng kiếp!

Bốn là thằng bạn thân. Hai vợ chồng nhà này thì khỏi phải nói, vợ chồng trẻ con, sáng thì cãi lộn, đêm thì dính nhau. Nhưng mà mấy hôm nay hình như phạm cái tội email chát chít gì đấy cũng bị vợ đe làm đơn bắt ký.

Và đương nhiên, người thứ năm là gã. Gã tự tin lắm. Gã dự kiến, bước một là đoàn văn nghệ sĩ, có ông chú, nguyên là bạn thuở tráng niên của bố vợ tương lai, nhà thơ nổi tiếng, ăn nói có gang có thép làm trưởng đoàn, vừa có nhời theo phép tắc vừa thị uy: “Con rể tương lai nhà ông nó là tài năng của đất nước đấy; không tài ư thì bọn này đâu có thèm chơi với nó, cho nên ông vớ được cái thằng rể này thì ông chỉ có danh giá thêm chứ lị!”. Bước hai, dựa trên cơ sở toàn thắng bước một, khi đó mới đưa bố mẹ đến thưa chuyện. Cứ thế thì phần chắc trong tay chứ còn gì nữa.

Bầu đoàn ưỡn ngực nện gót hùng dũng bước vào nhà.

- E hèm, ông bạn có nhà không đấy - Lời trưởng đoàn, nhà thơ già nổi tiếng.

- Quý hoá quá, ông bạn đến chơi, lâu lắm rồi ta không gặp nhau.

- Chơi là chơi thế nào? Tôi, bạn ông, nhân danh trưởng đoàn, đến có lời thưa với song thân của cô cháu gái, có thằng rể quý nó đến xin phép… cầu hôn.

- Ơ, việc này là việc của đôi bên gia đình, chứ sao lại. Nhưng thôi, ông bạn với anh em đã có lòng đến chơi thì ngồi xơi nước, ta đàm đạo văn chương, thế sự. Chứ còn chuyện kia cứ để cho các cháu từ từ.

- Ừ thôi thì tình anh em đã lâu, cũng xuống thăm gia đình ông là chính. Nhưng cái sự các cháu mà thành thì tôi với ông cũng có cái duyên…

Câu chuyện xoay sang bàn về những việc quốc gia đại sự, chuyện động đất tại châu Phi, chuyện nạn ốc bươu vàng, chuyện thơ phú cách tân nhăng nhít…

Thằng rể tương lai ngồi sát mép giường nghĩ câu chuyện của các bố cứ trên trời thế này thì hỏng bét.

Cuối cùng thì hỏng thật.

Khi gã và ý trung nhân gặp lại nhau, nàng thút thít: “Anh tính dở lắm!”. “Có chuyện gì không em?”. “Anh không đoán ra à? Bố em bảo cái thằng này, tức là anh ý, tưởng là có ăn có học, hoá ra thật vô lễ. Cái chuyện trăm năm của con người ta lại bảo cái đám văn nghệ sĩ đến để bàn bạc mà được ư? Thế bố mẹ nó đâu?”.

Ôi giời ơi, gã rụng rời chân tay. Thôi, hỏng rồi, ngu ơi là ngu, ngu không để đâu cho hết.

Một lão thi nhân, nguyên bạn bố vợ tương lai. Một nhà thơ trung niên vợ bỏ ngoài năm. Một ông anh nhà thơ tài hoa nổi tiếng nữa vừa bị vợ hoàn tất thủ tục chấm dứt… hợp đồng chung sống. Còn cái thằng bạn nhà văn đang nổi như cồn trên văn đàn thì vợ cũng đang doạ nốt. Tất cả làm thành một đoàn “bè lũ bốn tên” rắp tâm đi hỏi vợ cho gã…

Lúc này gã chỉ thấy “Trời tối đen như mực, như cái tiền đồ của… mẹ Dậu” (xin lỗi cụ Đầu xứ Tố).

Kết cục thế nào, mời bạn đọc thử đoán xem?

Hậu Giang, 11/4/2017

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.