Trần Gian Muôn Nỗi

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thật là… trong rủi có may

❊ ❊ ❊

Làm sao mà xe máy của ông lại ngã trước đầu xe tôi cơ chứ? Đến khổ…

Dựng xe cho ông anh lên xong, ông anh chìa bàn tay ra, quả là có xây xát tí, lại kèm theo chút máu tươi rỉ ra.

“Thế anh có đau ở đâu không?”

“Không đau. Chỉ xước chút thôi”.

“Bây giờ thế này, trước nhất là xin lỗi ông anh. Sau nữa là cơ quan em gần đây. Mời anh vào chỗ em uống nước, có gì ta nói chuyện với nhau”.

“Thôi được, anh cho tôi xin số điện thoại. Cơ quan tôi cũng gần đây. Có gì tôi sẽ gọi”.

“Vâng, anh đọc số của anh đi, em ghi ạ”…

Mình ngoan ngoãn ghi số rồi gọi, rồi xuýt xoa thôi thì chả ai muốn thế, bác thông cảm cho em nhé, rồi tối nay em sẽ gọi lại cho bác.

*

Tối về mải việc quên. Lúc sực nhớ ra thì đã quá muộn. Giờ này lão đang ôm vợ, gọi nó cáu cho thì khốn.

Sáng hôm sau mình bốc máy, dọn sẵn cái giọng âu lo, hối lỗi. Hỏi: “Anh thế nào rồi anh ơi?”. Ông anh bảo: “Chưa chết!”. “Ấy chết, bác cứ tấu hài. Em muốn xin lỗi bác, đêm qua về bận quá, không gọi hỏi thăm bác. Nay muốn thành tâm hỏi lại bác xem có sao không để em còn xin phép đến thăm…”. “Nói đùa thôi, chứ may không sao. Chỉ trầy xước tí bàn tay với hai đầu gối thôi. Thôi, ông không phải băn khoăn nữa. Cùng cánh giáo giới với nhau”. “Ấy chết, bác tha cho em thì quý hoá quá. Nhưng… hay là thế này, bác vào trường những ngày nào, cho phép em được gặp cái, nếu tiện, anh em mình bia bọt chút. Trước lạ sau quen”. Tự thấy mình mồm năm miệng mười quá, nên đột ngột dừng lại. Nghe tiếng đầu dây bên kia:

“Tôi đến trường vào hai ngày trong tuần thôi”.

“Vậy thì em sẽ chủ động gặp bác nhé. À cho em hỏi, năm nay bác mấy mươi rồi nhỉ?”.

“Chắc là anh hơn tuổi em”.

“Hơn là hơn thế nào. Bác sinh năm bao nhiêu?”.

“Em sinh năm 69”.

“Giời ạ. Lúc bác đau em cũng hoảng quá, chả rõ bác ra thế nào. Chứ thế này thì bác… kém em đúng 10 tuổi… Hậc hậc… Vậy cứ thế đằng ấy nhé!”.

Xong cú điện thoại, lòng mình yên tĩnh hẳn. Hóa ra cánh nhà giáo với nhau có khác. Có phải đây là bông hoa 20/11 quý giá nhất dành cho mình tháng 11 này không. Cứ nghĩ, giả dụ cái… ông anh kém mình mười tuổi ấy giờ này đang trong bệnh viện thì… đời ra tép.

Mình vẫn luôn nhớ lời u mình dặn: “Có xe có khi cũng khổ vì xe đấy con ạ”. Thế mà…

Ngày 10/11/2017

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.