Trần Gian Muôn Nỗi

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lấy chồng nhà văn khổ lắm ai ơi

❊ ❊ ❊

Ngày biết nàng yêu và quyết tâm lấy cái thằng “giề”, chúng bạn của nàng ái ngại lắm. Có đứa nói toẹt ra rằng hết con trai Hà Nội rồi sao mà lấy cái thằng vừa “giề” vừa lại nhà quê thế? Có đứa còn bồi vào: “Đã thế lại còn nhà văn nữa. Toi đời rồi con ơi!”...

Gã nghe biết thế. Bảo có chạnh lòng không, quả là cũng có chút, chứ không sao được.

Chắc nàng khóc nhiều. Nhưng rồi nàng vượt qua tất cả. Nàng nhất tâm kết gã với một niềm tin mãnh liệt gã là người tử tế. Nghèo thì đúng rồi. Quê thì đúng rồi. Nhà văn thì đúng rồi. Nhưng gã nhất quyết là người tử tế. Thế là nàng theo...

Hôm thứ nhất sau khi cưới.

Gã muốn nịnh vợ. Gã xung phong đặt nồi cơm. Vợ gã nấu thức ăn. Trong lúc chờ cơm, gã lấy cây đàn guitar ra hát “Thời hoa đỏ”. Câu hát như cấu vào gan ruột: “Trong câu thơ của em anh không có mặt/Câu thơ hát về một thời yêu đương/Anh đâu buồn mà chỉ tiếc/Em không đi hết những ngày đắm say...”. Đột nhiên nàng chạy đến giật cây đàn ra khỏi tay. Mặt gã chưng hửng. “Cái em đấy là em nào? Thôi anh đừng hát bài này nữa”. “Ơ... nhưng mà sao em...”. “Không nhưng sao gì cả”. Gã đành khuất phục.

Rồi đến lúc dọn cơm ra. “Ô, sao cắm cơm không bật điện thế này?”. “Ô... Anh xin lỗi. Thật chả ra làm sao...”. Gã lại cắm cơm kiên nhẫn chờ cơm chín. Còn nàng đã lên giường nằm, chả biết đã ngủ hay còn thức. Gã rón rén lên gọi ấy ơi dậy ăn cơm.

Hôm thứ năm sau khi cưới.

Cuối chiều. Nắng vàng ghê lắm. Lại se se gió. Giời đất thế này mà không có vài thằng bạn làm dăm vại bia đấu hót thì có phải phí một chiều vàng không.Gã bốc máy tập hợp được mấy thằng. Toàn cánh làm văn làm báo. Mà toàn thằng uống khoẻ.

Lúc đang hăng, nghe tiếng nàng gọi bảo về ăn cơm. Anh đang về đang về. Yên tâm nhé.

Lúc sau nàng lại gọi. Gã bảo đang về đang về, sắp tới nhà rồi. Cụ thể là tới đâu rồi? Tới đầu ngõ rồi. Yên tâm yên tâm nhé!

Rồi thì gã cũng dẫn xác về. Bước lên thềm nhà, gã vấp một cái đau điếng. Gã tỉnh. Liếc nhìn đồng hồ. Đã quá10h. Lạ nhỉ, cái giống bia bọt thời giờ nó trôi như phi mã. Gã nhẹ gót vào phòng. Nàng đang trùm chăn kín mít. Lại thấy cái mặt chăn đang run lên từng chặp. Gay rồi...

Sau một tháng.

Gã đèo nàng bằng xe máy về quê. Làng quê gã ở bên sông. Muốn về nhà phải đi đò. Ừ, được cái nàng con nhà phố thị, nên thấy bến sông con đò bờ đê cây gạo, nàng reo lên thích chí. Khi lên đò. Gã nổ máy vọt lên mặt đê sung sướng chở nàng về. Tới nhà, u chạy ra sân đón. Ô thế mẹ nó không về à con? Ô, có mà. Sao lại đi đâu thế này. Hay là... Gã tức tốc quay xe phóng xuống bến đò. Thì ra nàng bị bỏ quên.

...Nhưng mà thôi. Dần dà, qua năm tháng, nàng hiểu tính gã. Ban đầu chịu đựng. Về sau không thèm chấp. Chấp ai chứ chấp gã thì chấp cả đời.

Nhớ cái câu của nhà văn Nguyễn Khải đại ý: Chỉ nên đọc văn của chúng thôi, chứ đừng lấy chúng, lấy chúng có khi tan nát cả một đời đi đấy.

Trong những cái viết lăng nhăng của gã, có một bài hát gã viết dành tặng nàng khi sinh đứa con đầu lòng. Thỉnh thoảng những khi chờ cơm, gã vẫn ôm đàn nghêu ngao hát. Hát rằng:

Dòng sông biếc xanh

Con đường đất đỏ

Đê cao lộng gió

Cánh buồm nâu trôi

Mẹ ơi mẹ ơi

Mình về quê chơi

Bố ơi bố ơi

Kìa con diều hát

Chao nghiêng lưng trời...

Mỗi khi gã hát bài này sao chả thấy nàng giằng đàn ra nhỉ?

Viết cho ngày 21/11/2017

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.