
Năm nay anh cu bé cũng đã nhơn nhớn. Bước sang tuổi 14 dễ có đến gần hai tháng còn gì.
Thế mà đi học thêm ban tối hết bố mẹ đến anh phải thay nhau đưa đón bằng xe máy. Tuần có đến 3 buổi tối học thêm. Bố liền có sáng kiến tập cho anh cu bé đi xe bus. Nghe xong, anh cu liền phản đối, đòi đi xe đạp với lý do đi xe bus sợ say. Có thể thế thật. Mỗi lần đi ô tô đường xa là anh cu say đứ đừ, có lần suốt trên đường, cứ chốc chốc lại gọi “huệ… huệ!”. Hix. Mẹ anh lo nhất là mắt thì cận lòi, đi đường ban đêm loáng quáng, lại gặp bọn du côn phóng nhanh vượt ẩu, ngộ nhỡ. Thôi, cứ tập đi xe bus cho lành con ạ. Mẹ tỉ tê vừa giải thích, vừa động viên, thế là anh cu đồng ý. Bố xung phong đi kèm anh vài buổi. Chắc chỉ cần hai buổi đi về là quen đường quen lối thôi mà.
Con nhớ này, ở trạm xe bus bao giờ cũng có biển thông báo số xe, bến đỗ. Con cứ nhìn vào đây thì biết. Đây, xe con cần đi là xe số 1 nhé. Nhớ là xe số 1. Bến đỗ ghi đây… Đứng chờ xe bus cần kiên nhẫn một chút. Thường thì 15 phút là có một chuyến. Xe đang đến số 12. Không phải. Xe kia số 5, càng không. Chịu khó chờ một chút.
Xe đến rồi kìa. Con nhìn vào dòng biển chữ điện tử màu xanh, trên đầu xe có số kia kìa. Con nhớ là lên cửa trước, xuống cửa sau. Khi lên xuống, nhớ cẩn thận điện thoại, ví. Những lúc lên xuống bọn móc túi dễ hoành hành lắm. Có khi nó còn cố tình gây ra cảnh chen chúc để dễ móc túi đấy.
Xe đây rồi con ơi, lên xe con tiến về phía cuối xe luôn nhé, liếc nhanh xem còn ghế ngồi không, con ngồi vào. Đây rồi. Bến này gần bến gốc nên đang ít khách. Thường có chỗ ngồi. À, con nhớ là nếu gặp cụ già, phụ nữ có con nhỏ, thanh niên cần phải nhường ghế cho họ. Nhưng con còn bé, lại say xe nên không cần phải nhường con nhé.
À, vé mỗi lượt đi/về chỉ có 7 nghìn thôi. Con nhớ, mỗi lần định đi xe bus, chuẩn bị trước tiền lẻ ra để trả cho tiện.
Con để ý trên xe có loa thông báo điểm đỗ. Khi đến gần điểm đỗ, đều có thông báo đấy. Con nhớ nhé!
Con có thấy làm sao không? Có bị choáng không? Hơi hơi khó chịu tí thôi à?
Cố gắng nhé. Con đừng nhìn ra ngoài đường là không lo say đâu.
Con biết chỗ bùng binh rộng mênh mông này là chỗ nào không? Ô Chợ Dừa đấy. Nghĩa là bắt đầu điểm rẽ vào Khâm Thiên.
Sắp đến rồi đấy. Con thấy không. Nhìn ra bên đường là thấy hàng rào này. Ngôi nhà to vật vã này. Đấy, nghe thông báo, họ nhắc chuẩn bị xuống đấy. Nào, đứng dậy, ra dần đi con.
Nào xuống. Tốt rồi. Từ từ thôi, kẻo ngã. Tốt. Có sao không con? Con không sao à. Tốt quá!
Thấy đi xe bus có nhàn nhã dễ chịu không?
Có hả. Tốt. Vậy con vào học đi. Bố đi tìm trạm xe bus lượt về quanh đây, gần hết giờ bố đón nhé.
Lượt về lại đúng “giáo án” như vậy. Lại chỉ dẫn. Anh cu bé im lặng suốt trên đường, ra chừng rất…hiểu bài. Có thể cu cậu nghĩ: Tưởng gì chứ thế này thì… dễ ợt. Không đâu con ạ. Cũng là kỹ năng sống đấy, cần lắm.
Lại xuống bến để về nhà. Tốt. Cứ thế. Bố xoa đầu. Anh cu nghiêng đầu tránh, ý chừng không muốn. Bố hỏi thế hôm sau liệu con đã tự đi được chưa? Anh cu quả quyết đi được rồi.
Thôi, tôi cứ tháp tùng anh buổi nữa thì mới yên tâm được.
“Bố yên tâm. Con 14 tuổi rồi cơ mà”.
Bố chưa dám yên tâm đâu ạ. Thôi được, tính sau.
Rồi, bố thầm nghĩ, anh mà tự đi xe Bus được thì cả nhà cũng đỡ vất vả phần nào. Nhưng quan trọng anh sẽ chủ động hơn mỗi khi đi lại, tránh được nguy hiểm trên đường, mà nhàn nhã, mưa không tới mặt, nắng không tới đầu…Với lại cũng phải nhập cuộc cho can trường dần lên chứ! Con trai 14 tuổi cơ mà!
Có lẽ sắp tới đây bố cũng tính đi làm bằng xe bus. Cứ nghĩ, mỗi sớm mở mắt ra, ti vi thông báo ngày hôm trước có khoảng cộng trừ 30 người chết vì tai nạn giao thông trên toàn quốc. Có lẽ nào mỗi tháng có trên nghìn người chết ư? Sợ quá. Có cuộc chiến tranh nào ngốn mạng sống con người khốc liệt như giao thông ở cái xứ sở này không?
Hôm sau con cứ cho bố tháp tùng con đi xe bus thêm lần nữa nhé!
Ngày mưa rét, 12/3/2014