Trần Gian Muôn Nỗi

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Rước bảy cụ bà nhà quê đi chơi phố

❊ ❊ ❊

Một hôm, những người hàng xóm nhà cô ấy trông thấy một cảnh rất lạ: Bảy người đàn bà đã già, trong đó có hai bà lưng đã còng rạp đồng loạt diễu hành ra phố.

Các phụ nữ nhà quê thường ăn mặc rất giống nhau. Đồng loạt áo màu tím hoa cà. Đồng loạt quần lụa đen. Đồng loạt dép màu hồng. Đồng loạt chít khăn mỏ quạ. Có cụ ăn trầu để răng đen nhưng nhức.

Ra đường, gặp ai các cụ cũng chào hỏi ra điều lễ phép. “Ông đi đâu đấy?”. “Bà đã ăn cơm chưa?”…Không hỏi lại sợ bị đánh giá là khinh người.

Cô ấy là người trẻ nhất, nhanh thoăn thoắt, một tay dắt một cụ bà, một tay kia giơ ngang chỉ dọc xin đường, miệng luôn dặn các cụ phải đi nép vào lề đường kẻo xe cộ va vào.

- Đi đâu mà đông vui thế chị ơi?

- Em đưa u em với các bà đi chùa.

- Thế đi bằng gì?

- Dạ, em chờ taxi đến ạ.

- Các cụ ở quê ra à?

- Vâng, u em với các thím các dì nhà em xuống chơi.

- Thế ông xã em đâu mà có mình em đưa các cụ?

- Nhà em đi công tác ạ.

Rõ khổ…

Hàng xóm bảo khổ, nhưng cô ấy có thấy khổ đâu. Cô ấy xăm xắn như con thoi. Xe đến, cô ấy dìu từng người lên xe cẩn thận như dìu em bé. Vâng, người già chính là các “em bé tuổi lớn” đó thôi.

Hôm ấy, các cụ đi chùa thắp hương khấn Phật vui lắm. Xong rồi, các cụ lại còn được đi siêu thị, thăm thú tưng bừng. Các cụ xuống cầu thang điện được một phen hú vía. Cô ấy mời các cụ mỗi người một que kem. Các cụ ăn, lạnh quá, rơi vãi tứ tung cả vào khăn áo, vừa ăn vừa cười rinh rích.

Mấy hôm sau, gặp cái tay chồng vô tích sự ngoài ngõ, một bà hàng xóm túm lấy áo bảo: “Này, chị nói cho cậu biết nhé, cậu thật là có phúc mới có được cô vợ như nó đấy nhé. Ai đời, mình nó lo toan cho bảy cụ ăn ăn uống uống, đi chùa đi phố… mà mặt mày vẫn tươi như hoa ấy. Chứ cậu mà thế í à, chả gắt hơn mắm tôm”.

Tay chồng đoảng tính bảo vâng ạ vâng ạ, rồi đánh trống lảng: “Hôm nay đỡ nắng rồi chị nhỉ. Khiếp, cứ nắng như mấy hôm vừa rồi thì đến phát ốm”.

Bà hàng xóm chưa buông tha, cố nèo một câu: “Cậu là người tốt số đấy nhé!”…

Tay chồng vừa đi vừa tủm tỉm nghĩ, “ừ mình cũng là người tốt số”. Chứ thân phận cái anh nhà quê lấy vợ phố đã có biết bao nhiêu chuyện dở mếu dở cười. Thì đấy thôi, cái cô vợ thằng ấy thấy bảo từ khi lấy nhau, nó về quê đúng có một lần sau khi cưới, sau đó tuyên bố không bao giờ thèm về nữa.

Nhà quê có nhiều cái khổ, nhiều cái phiền phức nhiêu khê lắm. Như khoai sắn mía ngô, ngọn bí ngọn bầu. Ai hiểu được lòng quê mới yêu thương được người quê…

Cứ hình dung khung cảnh: Dưới sự chỉ huy thiên tài của một người phụ nữ hiện đại thủ đô, bảy bà chít khăn mỏ quạ, áo tím hoa cà, răng đen nhưng nhức xếp thành hàng dọc vừa háo hức vừa e dè thẳng tiến vào siêu thị, chẳng phải là một bức tranh lụa Nguyễn Phan Chánh Mỹ thuật Đông Dương đó sao…

Ngày 20/10/2018

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.